Chương 332.1: Mưa bão (4)

Số từ: 1576

Nguồn : tàng thư viện, mê truyện

Nhà tù Giang Ninh.

Khi tiếng chém giết làm cho hỗn loạn khuếch trương, lan rộng đã càng lúc càng không thể cứu vãn được.

Ngục tốt, người cướp ngục, binh sĩ áp tù, tiểu thâu, lưu manh, đạo tặc, người vô tội, phản tặc … từ trong ngoài đại lao chém giết không ngừng nghỉ, một bộ phận đã trốn thoát, bắt đầu tác loạn phụ cận, nội bộ đại lao lúc này bởi vì có một số ngục tốt võ lực khá cao vẫn ra sức kháng cự, binh sĩ đã bị phân cách thành từng mảnh từng mảnh. Lần này người trên Lương Sơn vào thành chủ yếu là cướp ngục, không chấp nhất việc giết sạch người chung quanh, mới khiến cho bọn họ có thể chống đỡ đến lúc này.

Nhưng thật ra một số thủ lĩnh phản tặc hệ Phương Lạp được người Lương Sơn thả ra, dọc đường đi bởi từng bị những binh sĩ này làm nhục nên một khi ra khỏi cửa lao đã giết hết sức hăng say, nhưng dù sao bọn họ cũng không muốn bị bắt lại, giết một lúc, vẫn duy trì lý trí, cùng người của Lương Sơn nhanh chóng rời khỏi nhà tù.

Tại một sườn nhà tù, Lý Quỳ, Dương Hùng cùng với Tiểu giáo kia đang chiến đấu hết sức gay cấn, người khác căn bản không thể nào gia nhập vào vòng chiến. Tiểu giáo kia dùng một cây thiết thương độc đấu với hai người Lý Quỳ, Dương Hùng, mỗi một thời khắc đều cảm giác như nguy hiểm tới tính mạng, giống như dây thừng bị kéo căng tới cực điểm, bất cứ lúc nào cũng đều làm cho người khác cảm thấy bị áp bức đứt đoạn, nhưng trước sau vẫn duy trì tuyến tiên phong tại nơi nguy hiểm, chiêu thức của thiết thương không được coi là linh động thần kỳ, nhưng mỗi lần vung lên mỗi một lần đâm, đều hết sức sắc bén ngoan độc, thiết thương va chạm với song phủ và đao răng cưa, bắn ra vô số hoa lửa.

Trên Lương Sơn tuy rằng đại đa số không phải là người lương thiện gì, nhưng Lý Quỳ tính cách cửng rắn thẳng thắn, ngay từ đầu đã thầm muốn đơn đả độc đấu với người ta, bởi vậy lúc mới bắt đầu khi giao thủ với Tiểu giáo này, Dương Hùng ở một bên lược trận, nhưng sau một hồi quyết đấu, thương pháp của Tiểu giáo kia càng đánh càng mạnh, giống như lúc trước một đấu bốn, thiết thương đại khai đại hợp, vung mạnh nện mạnh, thậm chí còn đè ép Lý Quỳ vốn nổi danh là có sức lực kinh người, lúc này Dương Hùng mới nhảy vào, hai người đang ngăn chặn thế tiến công sắc bén của Tiểu giáo kia. Nhưng thương pháp của Tiểu giáo này công thủ nhiều mặt, tiến thoái tùy ý bất cứ lúc nào cũng đánh ra sát chiêu, làm cho hai người đều âm thầm kinh hãi.

Võ nghệ của hai người trên Lương Sơn đều cao cường, đám người Lư Tuấn Nghĩa, Lâm Xung, Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm có thể miễn cưỡng cao hơn hai người một bậc, nhưng thật sự có thể thắng được cũng rất khó đoán được, ai cũng không thể ngờ, một vị Giáo úy trong quân lại có thể có võ nghệ cao cường như vậy.

Nhưng Lý Quỳ, Dương Hùng cùng liên thủ cũng đủ ngăn trở Tiểu giáo, những tinh nhuệ Lương Sơn còn lại liền đánh thông lan can bên cạnh đi vào mở cửa lao. Bên trong nhà tù này cũng giam giữ vài phản tặc thuộc quân hệ của Phương Lạp, cửa lao vừa mở ra, lập tức xông ra ngoài, có người cầm lấy vũ khí lao đến bên Lý Quỳ, Dương Hùng để hỗ trợ. Những người này đều là tiểu đầu mục trong quân Phương Lạp, võ nghệ cũng không kém, nhưng Tiểu giáo này tính tình vô cùng kiên cường, thấy tù phạm phía sau muốn chạy trốn, trong miệng quát một tiếng:

- Không được đi!

Dưới tình huống đã bị hai người vây công mà vẫn còn dùng thiết thương chặn người, điều này đương nhiên không có hiệu quả, tay hắn bị đao răng cưa của Dương Hùng chém phải, máu tươi bắn ra, hầu như cùng thời khắc đó, hắn cũng xuất thủ một đường thương cực kỳ sắc bén đâm thẳng vào mặt đối phương, trên mặt Dương Hùng lập tức xuất hiện một đường máu.

Tiểu giáo trẻ tuổi này cuối cùng bị ngăn lấy, mà người của Lương Sơn tới không phải là để đánh nhau lâu dài, thấy không thể nào đánh hạ được Tiểu giáo kia, hai người Dương Hùng, Lý Quỳ cuối cùng bứt ra bỏ chạy, Tiểu giáo kia đuổi theo, thuận lợi giết một tiểu đầu mục quân hệ Phương Lạp chạy phía sau, thấy chung quanh đều hỗn loạn, mới từ bỏ truy kích.

Người của Lương Sơn cùng với một vài đầu mục của quân hệ Phương Lạp lúc này đã giết ra ngoài lao ngục, trong nhà tù lúc này là một vài đạo tặc không rõ thế cục đang giết đến hăng say, một số binh sĩ và ngục tốt vẫn đang cố gắng chống đỡ, Tiểu giáo kia vung thương tiến đến, một đường xung phong liều chết, một thương đã chém một tên đạo tặc gần đó ngã xuống, trong nháy mắt đã tụ tập được đội ngũ hơn chục người đi theo mình.

Người của Lương Sơn vừa đi, tình thế nguy hiểm phụ cận được cởi bỏ tương đối dễ dàng, đợi khi giết ra cửa nhà tù, những người đi theo Tiểu giáo cũng đều đã bị thương.

Hỗn loạn ở gian ngoài đã mở rộng lan ra trong thành thị, tựa hồ bên phía phủ nha cũng đã có động tĩnh, nhưng nha dịch bên trong thành hoặc là tuần bổ sức chiến đấu không cao, sợ rằng đối mặt sẽ bị người của Lương Sơn đánh cho tan tác. Tiểu giáo kia nhìn thế cục, cầm một mảnh vải trắng quấn lấy vết thương trên cánh tay, nói:

- Lúc này bọn chúng còn chưa chạy được xa, truy sát theo, có thể sẽ cản được bọn chúng.

Hắn tuy nhanh nhẹn dũng mãnh, nhưng những người còn lại đều là tìm được đường sống trong chỗ chết nên không ai nguyện ý tiếp tục cùng hắn đi mạo hiểm, có người nói:

- Những cường phỉ Lương Sơn này có phòng bị đến đây, chúng ta đều bị thương rồi, sự việc nên giao cho quân coi giữ Giang Ninh mới đúng …

Tiểu giáo kia cũng không phải là cấp trên trực tiếp của mọi người, mới vừa rồi trong loạn cục, quan quân bị tách ra hoặc là bị giết chết, hắn cũng không phải là cấp trên có thể làm chủ để những người này bán mạng, hắn nhìn một chút, cắn răng, rung trường thương lên, lao ra trong màn mưa.

Lúc này mưa to nhưng không hề ít kẻ tù tội sinh sự chung quanh, hoặc là bỏ chạy tứ tán, Tiểu giáo kia bất luận thế nào cũng không thể quản hết được. Lúc này đã có mấy người từ một bên đường xông tới, một gã nam tử đi trước nhất vóc dáng cao to, trong nháy mắt đã đánh ngã hai người, nhìn tình trạng trong nhà tù, lại nhìn quan quân đang lao tới, bèn đón đầu:

- Nhạc giáo úy, là Nhạc giáo úy đúng không, còn nhớ ta không, nơi đây rốt cuộc bị làm sao vậy?

Giáo úy họ Nhạc nhìn người kia mấy lần:

- Trưởng quan Văn Nhân …

Người vừa đến chính là Văn Nhân Bất Nhị lúc này đang ở Giang Ninh, gã cũng có ấn tượng đối với vị Giáo úy này cũng bởi vì lúc thành Hàng Châu bị phá, vị Tiểu giáo này đã vô cùng dũng mãnh, sau đó lại có hai lần cũng từng qua lại với vị giáo úy này. Mà vị Nhạc giáo úy này cũng biết cửa thành Hàng Châu được mở là công lao của người đàn ông trước mắt đã hoạt động ở trong thành, bởi vậy cũng có chút cung kính, thuật lại chuyện xảy ra trong nhà tù. Thì ra lúc cuộc chiến ở Hàng Chậu đã ổn định, lão tướng Tân Hưng Tông an bài một đội binh sĩ áp giải tù binh lên phía bắc, thuận tiện sai Nhạc giáo úy đưa một phong thư lên phía bắc, cùng đi theo đội ngũ áp tải tù binh, nhưng không phải là thủ trưởng của bọn họ.

Sự việc chỉ vài câu đơn giản là nói xong, lúc mọi người định đuổi theo phương hướng người của Lương Sơn, thì thấy hai kỵ từ trong mưa chạy tới, trong đó một con chạy phía trước, một con chạy phía sau, cách nhau rất xa, cưỡi ngựa là một cô gái, cũng chính là Nguyên Cẩm Nhi đến tìm Văn Nhân Bất Nhị. Hai kỵ đến gần đám người Văn Nhân Bất Nhị thì dừng lại, sau đó Nguyên Cẩm Nhi nói chuyện Tô gia bị tập kích.