Chương 75 - 76: Tâm như mãnh hổ (2-3)

Nguồn: tàng thư viện, mê truyện

Khúc sông ngoại ô Giang Ninh, nhà thuyền.

"Bắn đi."

"Buông nó ra."

"Bắn đi nào."

"Ngươi sẽ chết rất thảm."

"Ngươi là ai, sao phải bắt ta?"

"Mẹ Nhị Lang..."

"...."

"Ngươi đã làm gì..."

"Lui ra phía sau."

Trên hành lang lờ mờ không có đèn, chỉ có ánh lửa lay lắt từ gian bếp và ngọn đèn trong phòng khách bao phủ hai đầu, bầu không khí giằng co làm cho mọi người ngạt thở, đại hán, cung nỏ, đao nhọn, máu tươi, con tin đang hấp hối, nước chảy lênh láng thấm qua chân. Đại hán kia cầm nỏ gầm lên, sát khí trên người không còn kìm hãm được đã hoàn toàn bộc lộ. Trái ngược với hắn, ấn tượng của người đối diện cách đó vài mét thì kém xa, tay chỉ lẳng lặng nắm dao nhọn kề trước yết hầu con tin.

Tiếng nói giận dữ mang vẻ đe dọa của đại hán truyền qua, đáp lại là một giọng điệu không quyết liệt, không ngả ngớn, ngắn gọn, bình thản và trầm ổn, như cột trụ cắm vững trong làn nước xiết, có đôi lúc tưởng chừng như bị nước cuốn trôi, nhưng khi bọt nước tan mất thì nó vẫn đứng đó. Sau mỗi câu nói của đại hán thì liền có lời đáp lại, không chút chần chờ hay dây dưa dài dòng, nhất thời điều này đã kìm hãm khí thế của đối phương.

Thân ảnh kia hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi thốt lên từng chữ: "Ngươi... đã làm gì bọn họ."

"Đoán thử xem."

"Đã làm gì rồi!"

Sau tiếng gào thét đinh tai nhức óc, đáp lại cũng chỉ là một câu nói bình thản: "Nói vui thì là... đã hết một lượt đoán."

Hàm răng đại hán run rẩy, nhìn đạo nhân ảnh kia như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, sau đó hít sâu một hơi, cuối cùng đành lui ra phía sau một bước.

"Ta đã nhìn nhầm..."

"Tốt lắm." Đường thoát ra ngoài chỉ có ở phòng khách, Ninh Nghị nhìn bước chân kia, lạnh lùng đáp lại một câu, kiềm giữ con tin tiến lên một bước, sau đó đối phương chậm rãi lui thêm bước nữa.

"Nếu bọn họ không có việc gì thì có thể thương lượng."

"Tốt."

"Không chết là được."

"Tốt."

"... Nếu không ta thề con mẹ nó sẽ giết cả nhà ngươi."

"Tốt."

"Ta thề sẽ lột da, cho ngươi chết không toàn thây."

"Tốt luôn."

"Ninh Nghị Ninh Lập Hằng."

Chỉ trong khoảng cách vài bước chân, vài câu đối đáp tùy tiện, trả lời qua loa, đại hán kia đã đến cửa phòng khách. Ngọn đèn chiếu hắt lên người hắn, kèm theo tiếng thét phẫn nộ, nét mặt hắn co giật đến vặn vẹo, hiển nhiên là đã phẫn nộ cực độ với kiểu trả lời này. Nếu như ngày thường, mấy tên thư sinh thế này gặp hắn trên đường đã sợ run lên rồi.

Đứng sau lưng con tin, thư sinh vốn cẩn trọng chỉ lộ ra một con mắt quan sát phía trước, lúc này nghiêng đầu lạnh lùng nhìn sang. Gã hiểu rõ tại sao đối phương lại phản ứng như thế, lạnh lùng nhấn mạnh từng chữ một: "... Tiếp tục lui, tiếp tục nói chuyện, không được ngừng lại."

Dương Dực chậm rãi xoay người, lui qua cách cửa ngăn cách giữa phòng khách và hành lang. Ngọn đèn dầu chập chờn trong phòng, bóng đen to lớn của hắn che khuất cách cửa, nơi mà Dương Hoành đang cầm đao nấp một bên. Lúc đang lui về phía sau, hai người đã trao đổi ánh mắt với nhau, từ lúc nghe câu nói đầu tiên, hắn không vội xông vào hành lang mà nấp tại cánh cửa này để chuẩn bị đối phó. Trong hành lang, Ninh Nghị nhìn bóng người chuyển động, phụ giúp con tin tiến về phía trước. Lúc này hai bên đều không nhìn thấy đối phương.

"Là ai tìm tới các ngươi."

"Làm gì cũng có luật của nó."

Dương Dực nắm cây nỏ lui về phía sau, đá văng một cái ghế qua chỗ khác.

"Chắc chắn ngươi chạy không thoát."

"Ừm."

Nơi này là ngoại thành, không có ai đến cứu ngươi đâu."

"Vậy à."

"Dù có rời khỏi được gian phòng này, ngươi vẫn sẽ chết."

"Tốt."

"Ta thừa nhận đã nhìn nhầm ngươi, nhưng ngươi chỉ là thư sinh, chỉ cần bước sai một bước là chết ngay."

Bóng dáng Ninh Nghị xuất hiện trước cách cửa, lạnh lùng nhìn hắn, đổi con tin qua một hướng khác. Dương Dực lắc đầu.

Dương Dực ta thừa nhận đã bắt ngươi chịu oan uổng, chỉ cần ngươi để nhà họ Dương chúng ta có hậu, việc gì cũng có thể thương lượng.

Ngọn đèn dầu lúc mờ lúc tỏ, gian phòng dường như cũng bị bầu không khí giằng co này làm cho mờ mịt. Cạnh cửa, Dương Hoành đang tựa vào vách tường, tay nắm đao, ánh mắt cảnh giác. Cạnh đó, Ninh Nghị đẩy con tin tiến tới, dao vẫn kề sát theo sau, gã lẳng lặng để ý cái người cầm đao kia.

Xa xa bên cạnh bàn, Dương Dức cố gắng dây dưa trì hoãn: "Dương Dực ta nói được làm được."

Chân vừa bước vào, ngữ điệu gã hơi biến hóa: "Thương lượng như thế nào?"

Cũng trong nháy mắt này, bầu không khí giằng co như bị ép chặt xuống. Bên tường, năm ngón tay Dương Hoành hơi giật giật, vẩy đao lên, một giây sau hét to lao đến.

"Nhận lấy..."

"Cẩn thận..."

Bầu không khí đang bị đè ép bỗng bùng nổ, đây là lần đầu tiên Ninh Nghị gào lên, ánh đèn lay động, bóng người chớp nhá, tiếng gió rít. Một bóng đen lao thẳng tới Dương Hoành, hắn vội vung đao lên chém xuống, nhưng chỉ cắt đứt một đoạn dây thừng trên không trung. Sau đó bỗng một cái hũ bay vọt tới, làm hắn theo bản năng co khuỷu tay lên đỡ.

Ầm.

"Á...á...á.a.a.a........"

"Ngươi...."

"Bắn đi..."

"Ta phải giết ngươi..."

"Ngươi nhất định phải chết... phải chết..."

"Bóp cò đi..."

Dưới ánh đèn mờ mờ, cái hũ vỡ tung ra bốn phía, dầu sôi táp hết nửa người trên của Dương Hoành làm vang lên tiếng xèo xèo của vết bỏng cùng tiếng rên xiết. Dương Dực lập tức giơ nỏ, gào lên như sắp mất kiểm soát, muốn xông vào. Ninh Nghị đẩy tên kia tới vài bước rồi cũng vọt vào phòng, sau đó kéo hắn lui về góc.

Âm thanh của ba người trong phòng như hòa vào nhau, khuỷu tay Dương Hoành và nửa thân trên dính không ít dầu, tuy không bị ném trúng đầu nhưng vẫn bị ảnh hưởng trên mặt. Hiện tại là mùa hè nên hắn chỉ mặc một lớp áo mỏng, lúc này nửa thân trên bị đổ dầu sôi thì kêu la thảm thiết, vung đao chém đứt một băng ghế bên cạnh, miệng chửi rủa om sòm, trên người trên mặt nổi bong bóng nhìn dữ tợn như một con dã thú đang muốn lao lên bất cứ lúc nào. Đứng bên kia, Dương Dực ra sức lắc đầu.

"Hiện tại ta không tin ngươi sẽ thả nó."

"Hắn không giám giết Đại Lang đâu."

"Đến đây, thử xem, sao không bóp cò đi."

"Ta sẽ không để ngươi thoát ra ngoài."

"Làm thịt hắn."

"Cứ tới đây, ta mặc kệ thế nào, chỉ cần có vấn đề là con dao này sẽ cứa đứt cổ thằng này đầu tiên..."

"Hôm nay ngươi đừng hòng ra khỏi cánh cửa này."

"Chặn cửa lại."

"Khi khí quản hắn bị cắt hở, máu từ cổ họng phun ra nhiều hơn tưởng tượng đấy. Dĩ nhiên thằng con ngươi sẽ thấy đau đớn, sau đó hắn sẽ dần dần nhận ra mình không thể thở được nữa..."

"Nó chết thì ngươi cũng chết.."

"Ta chặt tay ngươi..."

"Có biết không thể thở được là cảm giác như thế nào hay không? Thử tưởng tượng mà xem, giống như cá bị tách khỏi nước, toàn thân sẽ run rẩy, tay chân hỗn loạn. Cổ đã bị cắt, có lẽ nó sẽ đưa tay lên móc vào họng, máu chảy trào lem cả tay, cứ thế cho tới khi hoàn toàn mất đi ý thức, quá trình này đủ cho ngươi uống một chén trà rồi từ từ thưởng thức nhỉ."

"Nhất định ngươi sẽ chết thảm hơn nó."

"Nhưng hắn là con ngươi."

Ba người trong phòng giằng co từ ba phía, thỉnh thoảng lại di chuyển đôi chút nhưng vẫn duy trì khoảng cách, giọng điệu các bên dè chừng lẫn nhau. Dương Dực ngữ khí kiên quyết, cầm nỏ chặn trước cửa, ý muốn nhắm vào chỗ hiểm của Ninh Nghị. Dương Hoành thì mặt mũi dữ tợn, đầy vẻ nóng nảy hung lệ. Ninh Nghị vẫn bình thản đối đáp thẳng thừng với hai gã. Dương Hoành làm bộ muốn xông lên, Ninh Nghị liền điều chỉnh lại phương hướng, hắn bèn phải lui trở về.

"Ta không thương lượng với ngươi, ngươi sẽ không tha con ta."

"Hắn tuyệt đối không dám động thủ."

"Các ngươi động đến ta thì ta làm, vậy thôi."

"Hôm nay, ai cũng đừng mong có thể đi ra ngoài."

"Xem ta hay là con ngươi chịu đựng lâu hơn."

"Hây a..."

Dương Hoành đột nhiên quát lớn một tiếng, vung đao tựa như muốn xông lên. Tay trái Ninh Nghị từ phía sau rút ra một vật, châm vào ngọn đèn: "Đến đây."

Đó là một cây đuốc lấy từ phòng bếp, vẻ mặt Dương Hoành dữ tợn, đành dừng lại, miệng hô lớn: "Ném đi."

"Tất nhiên ta sẽ ném."

"Vậy thì ném thử xem."

"Có gan thì qua đây."

Dương Hoành lao lên một bước, Ninh Nghị vừa vung tay thì hắn liền thối lui lại phía sau, nhưng cây đuốc cũng không thật sư rời khỏi tay. Cứ như thế lập đi lập lại nhiều lần, hắn dần dần hiểu ra, không ngừng tìm cách tiếp cận Ninh Nghị vì tin chắc trước sau gì gã cũng không dám giết người, cố gây hỗn loạn chờ sơ hở. Tay phải Ninh Nghị kẹp cổ con tin thay đổi vị trí. Cách đó không xa, Dương Dực cảnh giác nắm chặt cây nỏ. Một khắc sau, Dương Hoành trao đổi ánh mắt cùng Dương Dực, sau đó đột nhiên bổ nhào tới.

Trong phòng vốn đang khẩn trương tới cực điểm, tinh thần ba người đều căng như dây đàn. Ninh Nghị vung tay lên, Dương Hoành lại chuyển hướng, sau đó hét lên một tiếng, Dương Hoành Dương Dực hoán đổi vị trí cho nhau. Cây đuốc rời khỏi tay bay thẳng về phía Dương Hoành.

Dương Dực bên cạnh thấy vậy liền đá văng cái ghế chấn cây đuốc bay ra ngoài. Dương Hoành không cần bảo lưu nữa liền xông tới. Ninh Nghị xoay tay chụp vào cây đèn dầu trên cây trụ cạnh đó, nhưng một giây sau nó vẫn không nhúc nhích, vì hiển nhiên cây đèn đã được cố định trên trụ gỗ. Dương Hoành đến gần đưa tay chụp lấy dao nhọn đang kề trên cổ cháu, Dương Dực đá một băng ghế ra chặn đường rồi bức lại gần.

Tay trái Ninh Nghị vục vào trong dầu đèn làm dầu hỏa vẩy ra tung tóe.

Chỉ trong chớp mắt, tay trái Dương Hoành ngang ngược bắt lấy con dao nhọn, cố sức gạt ra, một giây sau, ánh lửa nháng lên bao lấy cả Ninh Nghị và Dương Hoành.

Ầm

Lửa bùng lên tách ra làm hai hướng.

Chớp mắt vừa rồi, Ninh Nghị lấy bấc đèn cùng dầu hỏa châm lên người đối phương, đồng thời đốt luôn tay trái của mình.

Trong ngọn lửa ngùn ngụt, Dương Hoành kêu la thảm thiết, tay vẫn cố kéo dao nhọn ra khỏi cổ cháu mình. Ninh Nghị dùng sức rút được dao, máu phun ra gặp lửa bốc hơi. Phía bên kia, Dương Dực lại gần, nâng nỏ lên nhắm. Ninh Nghị buông con tin lao qua một bên, vung dao chém thẳng tới đỉnh đầu Dương Hoành.

"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa..."

"Yaaaaa. Aaaa."

"Á..."

Mũi tên bay sượt qua sau lưng Ninh Nghị. Dương Hoành bị lửa bao trùm kêu thét, Dương Dực la hét, cùng lúc đó là tiếng vung đao của Ninh Nghị, trong khoảnh khắc bóng người như lồng vào nhau, lửa cháy lan ra khắp nơi. Dương Dực nắm lấy cơ hội, chụp vai con trai đẩy qua bên cạnh, sau đó tính chộp lấy Ninh Nghị nhưng vồ hụt. Ninh Nghị vốn đang chém Dương Hoành, lúc này lao theo con trai hắn thoát ra nhất thời làm hắn không kịp phản ứng. Hắn nhìn thấy huynh đệ bị lửa thiêu cháy, trên đỉnh đầu cắm một dao thật sâu, sau đó liền truy theo Ninh Nghị, giữa hai người hiện tại chỉ còn một mối ràng buộc.

Thư sinh toàn thân đẫm máu đẩy con trai hắn qua phía kia của gian phòng, sau đó xoay người lại, tay phải rút từ sau lưng ra một cái khoan sắt, tiếp tục kề lên cổ con tin, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang.

Dương Hoành lảo đảo lui ra sau vài bước rồi ngã nhào xuống đất trong ngọn lửa phừng phừng. Lửa đốt chưa hẳn là vết thương chí mạng, nếu như lao ra nhảy xuống sông thì vẫn có thể sống, nhưng Ninh Nghị thừa dịp hắn đang rối loạn, không bỏ qua bồi thêm một dao chí mạng lên đỉnh đầu.

Ai cũng đều có tính toán riêng, Dương Hoành Dương Dực lộ ra một chút sơ hở để khiến cho Ninh Nghị ném cây đuốc đi, nếu lúc ấy Ninh Nghị không phải đang đi đến gần ngọn đèn kia thì sợ rằng đã không khinh địch mà ném đi. Dù sao gian phòng cũng là nhà của huynh đệ họ Dương, bọn hắn biết rõ cây đèn bị cố định, còn thư sinh chắc chắc không biết, thế nên Dương Hoành dấn thân vào nguy hiểm, muốn thừa dịp này ngang nhiên phá cục trong chớp nhoáng. Ai ngờ phản ứng của thư sinh trong nháy mắt lại có thể tàn nhẫn tới mức độ này, trực tiếp đốt tay mình đề mồi lửa đối phương.

Lúc này ở đầu kia gian phòng, gã vẫn tiếp tục khống chế con tin, tay trái nắm chặt ngực đối phương, lúc này lửa trên tay vẫn còn cháy. Ánh mắt bi thương của Dương Dực nhìn tới, hai người lạnh lùng nhìn nhau. Gã phủi phủi tay trái đang cháy lên người con tin, sau đó phủi lên người mình, nhưng do dầu hỏa dây đầy tay nên nhất thời dập không hết. Dương Dực nhìn tay gã quơ quơ trên không trung, sau đó đột nhiên nắm chặt thành quyền, trở tay dồn sức đập xuống.

Ầm….

Phía sau vốn là một vò rượu sành lớn, vỏ sành dùng để nấu rượu rất dày, lần này không biết gã đã đánh cược bao nhiêu khí lực, một quyền đánh vỡ vò rượu kia, đoán chừng cánh tay đã bị nứt xương hoặc thậm chí là gãy xương. Rượu chảy trào ra, gã liền vục tay vào để dập lửa, tiếng xèo xèo vang lên, cánh tay run rẩy nhè nhẹ, thoạt nhìn thì đã bị phế.

Thế nhưng ánh mắt lạnh lùng cùng với tay phải cầm khoan sắt kề trên cổ con tin thì không mảy may thay đổi, chỉ là lông mày hơi nhíu lại, co giật đôi chút.

Gió đêm vẫn thổi, thi thể của Dương Hoành trên mặt đất đang bốc cháy, ánh sáng từ căn phòng phập phù không ổn định. Từ trong vò rượu bị vỡ, rượu vẫn đang chầm chậm chảy ra ngoài, cánh tay vừa được giập lửa run nhè nhẹ. Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, cho dù bị thương nhưng ánh mắt của vị thư sinh kia vẫn lạnh lùng sắc bén, từ đầu tới giờ không một chút thay đổi.

"Có lúc, chính là như vậy..." Người thư sinh chậm rãi nói từng chữ, "Chỉ cần bước sai một bước, ngươi sẽ phải chết."

Theo như nửa câu sau của gã, Dương Dực nhìn xung quanh, con trai cả đã gần chết vẫn bị giữ chặt, tin tức về những người trong nhà cũng không biết, một huynh đệ cứ như vậy mà chết đi. Những con tin mà hắn bắt cũng phải đến mấy chục người nhưng cũng chưa bao giờ gặp phải chuyện như thế này, thư sinh yếu đuối, thư sinh yếu đuối... Ánh mắt kia rõ ràng không phải của một kẻ yếu đuối, hắn cũng chưa từng thấy qua sự hung lệ, quả quyết đến cực điểm như vậy trong ánh mắt của những tên tự xưng là hung đồ liều mạng. Từ cánh tay vẫn đang run rẩy cùng với ánh mắt đó, hắn biết, người này không những tàn nhẫn với kẻ địch mà còn cực kỳ tàn nhẫn với chính bản thân mình.

Giống như vô ý, hắn bắt trói một con thỏ trắng nhỏ về nhà, nhưng chỉ một chút sơ hở, con thỏ trắng nhỏ đó liền lộ ra răng nanh. Trong khi hắn chưa kịp đề phòng thì nhà cửa đã bị phá tan, đến khi hắn phát hiện thì chỉ thấy máu rơi đầy đất, còn con mắt của con thỏ trắng kia đã trở nên đỏ ngầu.

Hắn nghiến răng: "Nhị lang..." Âm thanh vang vọng qua cửa sổ, quanh quẩn trong đêm tối nhưng không một tiếng hồi âm.

Một lát sau, hắn lại hô lên một tiếng: "Mẹ nó ơi..." Vẫn không có câu trả lời

Hai mắt hắn đỏ ngầu, cười đau đớn, sau đó hắn rống lên: "Đại Lang..." Buông bỏ cây nỏ trong tay, ánh mắt hắn hung lệ nhìn vào thanh cương đao của Dương Hoành đang nằm trên mặt đất.

"Ta giết ngươi..."

Nghiến răng rít lên từng chữ, hắn liền chạy về phía thanh cương đao, cũng vào lúc này hắn bỗng thấy cái khoan sắt từ từ rời khỏi yết hầu con trai mình, mất đi sự cố định của cánh tay kia, thân thể đứa con hắn lảo đảo, hay cũng có thể là do tiếng quát to kia của hắn mà ý thức của nó hơi tỉnh táo lại. Hắn nhìn thấy tay của thư sinh kia bỗng tháo dây thừng, vung lên cởi bỏ tất cả trói buộc.

Trong nháy mắt, tinh thần tập trung cao độ.

Thư sinh lui về phía sau một bước, đột nhiên dùng toàn lực đạp vào lưng con trai hắn.

Trong ánh lửa chập chờn, con trai hắn lảo đảo chúi nhào về phía bên trước. Bên kia, thư sinh vung tay giơ cái khoan sắt lên.

"Yaaaa..."

"A..."

Thét lên một tiếng, thư sinh dùng hết sức lực ném chiếc khoan sắt ra, Dương Dực cũng lao lên, vung tay chụp lấy Đại lang kéo sang một bên, cái khoan sắt xẹt qua tay hắn cắt ra một dải máu tươi. Trong nháy mắt thân ảnh của tên thư sinh đã đến gần, tay cầm một vò rượu nhào tới.

“Choang."

Dương Dực không né tránh mà đánh thẳng vào người thư sinh, vò rượu đập thẳng vào đầu hắn vỡ tan tành. Hắn đưa tay chùi sạch rượu, người thư sinh bị đánh bay ra đến mấy mét, miệng hộc máu tươi. Trong lòng hắn lúc này chỉ còn sát ý, không một chút chần chờ, mạnh mẽ lao về phía trước tung ra một quyền.

Tay phải của người thư sinh đưa ra phía sau.

"Bước sai một bước thôi là ngươi sẽ phải chết..."

Vù, Dương Dực hơi chần chừ trong giây lát, vung quyền đánh hụt vào khoảng không. Trong mắt thư sinh lóe lên một tia đắc ý, liều mạng bật dậy, lao qua một bên hướng về phía cửa lớn. Dương Dực đâu chịu để gã chạy thoát, đẩy một cái tủ đổ qua. Cái tủ đập vào cửa vỡ vụn, thư sinh lảo đảo thay đổi phương hướng, khoảng cách giữa thanh cương đao trên mặt đất và gã chỉ còn vài bước.

Vò rượu lao vụt tới, đập lên thân thể đang bốc cháy của Dương Hoành, lửa bị rượu tưới lên đột nhiên tắt ngấm, thư sinh lăn ra ngoài tránh mảnh vỡ. Dương Dực xông thẳng tới, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách nửa gian phòng, nhưng tên thư sinh cũng thật ngoan cường, gắng sức gượng dậy nắm một vò rượu ném tới, Dương Dực không thèm né tránh, cứ thế lao lên rút ngắn khoảng cách, tay trái chụp vào ngực đối phương, tay phải từ phía sau vung lên lấy đà.

Trong lúc hoảng loạn, thư sinh chụp vào một vò rượu khác, nhưng chưa nắm được mép vò thì đã bị một quyền đánh tới.

"Ta xé xác ngươi."

“Chát...”

Thân thể của hắn khẽ nghiêng ngả, nắm đấm đánh mạnh vào vai đối phương làm thư sinh ngã xuống đất, lùi ra xa hơn một mét.

Hắn đứng yên tại chỗ, mấy giây sau thân thể lảo đảo lùi về phía sau hai bước, ánh mắt có chút mờ mịt. Đỉnh đầu hắn đã bị một quả cân sắc nhọn đập nát, cắm sâu vào đỉnh đầu.

Thư sinh loang choạng té ngã mấy lần, tay phải gắng gượng bám mép tủ cố gắng đứng lên.

Lúc nãy vò rượu đã không còn uy hiếp trước lửa giận của Dương Dực, lần rút tay ra sau lưng cũng để trêu tức hắn hơn mà thôi. Lần này nếu đánh không trúng thì người phải chết có thể sẽ là mình, nhưng chẳng còn cách nào khác, ở vào thế yếu, tất cả những việc mà gã có thể làm cũng chỉ có vậy mà thôi, không có sự lựa chọn...

Dương Dực vẫn còn đứng lảo đảo, Ninh Nghị hít sâu một hơi, cảm thụ những đau đớn truyền đến. Gã lạnh lùng đi tới bên thi thể Dương Hoành, cầm lấy thanh cương đao, trước mắt của Dương Dực, bổ một nhát xuống cổ Đại Lang, sau đó trở tay chém thẳng vào mặt Dương Dực.

Máu tươi bắn ra.

"Đáng lẽ các ngươi nên giết ta ngay từ đầu..."

Sau khi nhẹ nhàng nói xong câu đó, gã liền chém xuống đao thứ hai, thứ ba, rốt cuộc Dương Dực cũng gục ngã. Gã bồi thêm mấy đao nữa lên thân thể đó rồi mới loạng choạng lùi về phía sau, tựa lưng vào tường, thân thể run rẩy, suy yếu vô lực. "Hộc hộc..."

Vào lúc này cảm giác khẩn trương không hề giảm bớt mà càng dâng cao, tuy nói gã đã chết một lần nhưng không có nghĩa là lúc nào gã cũng sẵn sàng đón nhận cái chết một lần nữa. Những cảm xúc sợ hãi, vội vã, hồi hộp lo lắng chung quy vẫn phải có. Dù sao ở kiếp trước gã cũng không gặp nhiều những tình cảnh như thế này, tất cả những tính toán cũng chỉ là cố gắng tận hết sức lực mà thôi, còn lại phần lớn vẫn phải nghe theo mệnh trời, cố gắng chạy trốn khỏi sự uy hiếp của tử vong. May thay cuối cùng cũng tới một bước này, trong lòng vẫn còn nguyên những cảm xúc vui mừng và sợ hãi...

Gã bước qua những vũng máu trong gian phòng, sau đó bưng một vò rượu đổ lên xác Dương Hoành, rượu chảy xuống dập tắt ngọn lửa, sau đó lại thêm một vò nữa, ánh sáng trong phòng dần dần tắt đi.

Đèn được thắp sáng lên như cũ, xác chết, máu tươi, gian phòng hỗn loạn, thân ảnh kia ngồi dưới ánh đèn, bên cạnh là rất nhiều thuốc chữa thương. Gã dùng hàm răng cắn vào đầu miếng vải, tay phải dùng sức xé ra, băng bó cánh tay trái bị thương.

Đáng tiếc không có đủ thời gian tra ra kẻ đứng sau việc này.

Dưới tình huống như vậy, gã đành đè nén trong lòng những việc chưa làm được hoàn hảo. Vốn mục tiêu lúc đầu cũng chỉ là tìm cách giết chết đối phương, nếu không thể thì cũng phải ngăn chúng lại rồi chạy trốn. Nhưng sự hung hãn của hai huynh đệ này đã vượt qua ngoài dự liệu, trong tình huống mình đang khống chế con tin mà vẫn liều mạng tấn công, làm gã không thể dùng con tim uy hiếp để dò la thêm tin tức.

Nguy cơ mà có chút đầu mối còn dễ ứng phó, đằng này một chút tin tức cũng không. Sau lưng có kẻ đang theo dõi mình mà mình lại không biết chút gì về hắn, đây là điều khiến gã không thể chấp nhận được.

Đau đớn từ cánh tay, vai, ngực vẫn còn truyền tới. Gã uống một hớp rượu, đứng lên nhìn quanh gian phòng một lần nữa, sau đó nhặt cây nỏ để trên bàn rồi đẩy cửa đi ra. Đây là một căn nhà thuyền ở ven sông, nước chảy phía dưới xem ra cũng không sâu, một cây cầu gỗ đơn giản bắc lên bờ, trên bờ là rừng cây, ở phía xa xa là một ngọn núi nhỏ, giữa bầu trời sao Mai lấp lánh.

Ninh Nghị đứng đó, nhìn ngọn núi phía xa, dòng nước bên cạnh cùng với rừng cây và nhà thuyền sau lưng, suy tư hồi lâu.

Sau đó gã quay đầu lại đi vào nhà.

Cửa phòng đóng lại, ánh sáng lại bị tắt đi.

Thời gian... còn lại bao nhiêu thời gian đây...

o0o

Thành Giang Ninh, Tô Phủ.

Ngọn đèn đung đưa trong phòng khách của tiểu viện, Tô Đàn Nhi đang ngồi xem sách, Quyên nhi và Hạnh nhi thì chơi cờ ở bên cạnh, trước cửa, tiểu Thiền đang nhàm chán nhảy qua nhảy lại, đi tới đi lui, thỉnh thoảng vịn cửa nhìn vể phía cửa viện bên kia. Nếu có người đi qua liền quay đầu lại, mái tóc tung nhẹ trong không trung.

Tô Đàn Nhi nhấp một ngụm trà, nhìn về phía cửa, trong mắt hiện lên một tia tinh ý: "Thiền nhi, muội đang nhìn cái gì đó."

Tiểu Thiền ngây người: "Dạ,... tiểu thư... không, không có gì đâu ạ..."

Tô Đàn Nhi cười cười, sau đó thở dài một hơi.

" Chỉ là... hôm nay cô gia ra ngoài đúng là hơi muộn..."

o0o

Sắp tới giờ hợi (Khoảng từ 9 giờ đến 11 giờ đêm), sau khi kết thúc buổi tiệc tiễn chân ở trạm dịch ngoài cửa thành, Cố Yên Trinh chia tay với một đám hảo bằng hữu, sau đó đi cùng lão Lục và đám tùy tùng về phía một tiểu trang.

Lần đi Nhiêu châu này hắn không mang theo nhiều tùy tùng, chỉ đem theo vài người tâm phúc, trong đó cũng chỉ lão lục là biết được nhiều chuyện, những người còn lại có lẽ sẽ đoán được phần nào nhưng tự nhiên cũng giữ bí mật. Hắn đi kiểm tra lại hành lý một lượt, tất cả có ba chiếc xe ngựa, kiểm tra cẩn thận chiếc ở giữa, sau khi mở màn xe ra thì bên trong là một chiếc cũi lớn, giống như chiếc cũi vẫn thường dùng để giam giữ phạm nhân.

Quan sát một chút, hắn lạnh lùng gật đầu.

"Trước hết hãy dừng lại ở vùng đầm nước gần đây khoảng một tháng, sau đó lên đường đến Nhiêu châu, sau này cho dù ả có bị điên hay chết cũng mặc kệ."

Sau đó hắn lại kiểm tra những đồ vật và quà cáp mang theo đến Lạc Bình, tuy chỉ vừa mới bắt đầu nhưng phần lớn tâm tư của hắn đều đặt ở Lạc Bình cùng với những kế hoạch cho tương lai.

Những việc đã quyết nhất định phải làm, không cần phải câu nệ tiểu tiết, dù sao thì cũng là việc nhỏ mà thôi.

"Đi thôi, thời gian cũng sắp đến rồi, mau đi xem huynh đệ nhà họ Dương đã xong việc hay chưa."

"Chắc là không có chuyện gì đâu, trước giờ huynh đệ bọn hắn chưa từng thất bại bao giờ."

"Bất cứ chuyện gì, phải tận mắt chứng kiến mới có thể khẳng định chắc chắn."

Cố Yên Trinh lắc lắc đầu: "Ta không làm những việc không chắc chắn."

Mặc dù nói vậy nhưng kì thật trong lòng hắn không còn chút lo lắng nào, muốn xác nhận lại việc này cũng chỉ là thói quen mà thôi, sau khi đã xác nhận hắn mới cân nhắc đến nên đối xử với Vân Trúc như thế nào. Nếu việc này thất bại mà mình lại bắt Vân Trúc đến thì đây đúng là mất mặt, hắn không thể chịu được chuyện mất mặt như thế, cũng như lần bị một cái bạt tai ở bên đường ngày đó vậy. Những chuyện tiếp theo tất cả đều chắc như đinh đóng cột, kể gì thư sinh, tài tử phong lưu, dưới lưỡi đao cũng chỉ là một dạng như nhau mà thôi. Sau khi cho nàng xem xong mình cũng không còn một chút lưu luyến gì với nàng nữa, một tháng sau... Việc này sẽ hoàn toàn kết thúc, khi mình đi Lạc Bình sẽ chém đoạn tâm ma, không còn để lại một chút lo phiền nào nữa.

Suốt dọc đường đi hắn cùng với lão lục thương lượng về chuyến đi Lạc Bình, phải tặng lễ vật cho những ai, tặng bao nhiêu tiền, cần phải làm gì để thu phục được nhân tâm. Lão lục cầm đuốc đi phía trước, khi đến gần ngọn núi thì ngừng lại xem xét, trên ngọn núi đó cũng có một cây đuốc quay về trái ba vòng lại quay về bên phải ba vòng, bên này cũng dùng ám hiệu đáp lại thì thấy ngọn đuốc bên kia vẫy vẫy xác nhận.

Cố Yên Trinh lặng yên quan sát tất cả những chuyện này, trước đây hắn cũng đã từng tới đây một lần, cân nhắc nặng nhẹ. Hắn có rất nhiều việc cần phải suy xét, cúi đầu trầm tư về những dự định cho năm sau và một vài năm tới đây, có lẽ lần sau nên tới chỗ Lý tướng gia thì hơn, muốn xếp bút nghiên theo việc binh đao chắc hắn cũng không từ chối, tất nhiên khi tại nhiệm cũng phải có thành tích mới được. Hắn đã có kế hoạch cụ thể cho lần đến Lạc Bình này, nhất định phải khiến cho đời sống nhân dân được nâng cao, kiên quyết mà làm, ba năm sau xung đột giữa Liêu Kim và Vũ triều hẳn là đã rất gay gắt, trong ba năm nhất định phải có kết quả, đó cũng chính là lúc anh hùng kiến công lập nghiệp.

Chỉ đáng tiếc là việc này không thể đến sớm hơn ba năm, hoặc giả như sang năm bắt đầu kế hoạch thì đúng là tốt nhất. Ở Đông Kinh chạy vạy suốt ba năm trời thật đúng là lãng phí thời gian, nếu sau này có thể thăng chức nhất định phải cố gắng quét sạch những tệ nạn này mới được.

Xuyên theo con đường nhỏ trong rừng trúc, đi bến bờ sông nơi bìa rừng, căn phòng trên mặt nước sáng đèn lờ mờ, lão lục đi phía trước, Cố Yên Trinh cúi đầu đi theo phía sau. Thành thật mà nói, những khi đối mặt với hai huynh đệ này hắn vẫn có chút mất tự nhiên, những lúc đó nghĩ đến chuyện khác có thể làm hắn trông có vẻ bình tĩnh hơn. Tiếng gió lùa nức nở nghẹn ngào, nước sông chảy róc rách. Khi tới gần cánh cửa, có thứ gì đó bất thường nhưng hắn không để ý nhiều, trong phòng nồng nặc mùi rượu, hẳn là bọn người này đang uống rượu.

Lão lục đẩy cánh cửa đang khép hờ, bên trong vang lên tiếng loảng xoảng, sau đó thì " Bốp" "ầm" Đèn đuốc tắt hết, không ai hay chuyện gì đang xảy ra.

Một giây sau vang lên tiếng ầm ầm, cánh cửa phía trước cách đó không xa bỗng nhiên vỡ vụn. Một cái cọc gỗ từ trong phòng phóng ra, đập thẳng vào mặt lão Lục rồi quay trở về, chỉ một giây sau, nóc nhà phía trước ầm ầm sụp đổ, chấn động mạnh kéo cái trụ gỗ sụt lún xuống dưới.

Lão lục ngã xuống dòng sông không sâu lắm bên cạnh, những mũi tên cắm sẵn dưới sông đâm thủng ngực hắn, máu tươi chảy loang ra trong nước, tên hộ vệ mới phút trước còn sinh long hoạt hổ mà trong chốc lát đã biến thành một cỗ thi thể.

Một miếng gỗ vụn bắn vào mặt hắn rồi rơi xuống sông, tất cả những suy nghĩ đều vụt tan biến, Cố Yên Trinh ngơ ngác, sửng sốt đứng yên tại chỗ.

Gió đêm gào thét, nhà thuyền lẻ loi trơ trọi dưới ánh sao, không thấy một bóng người...