Chương 340. 1: Lang đạo

Nguồn : tàng thư viện, mê truyện

Cỏ lau lay động nhẹ nhàng, sao đêm chìm dần, cây trong bóng tối lắc lư, tiếng quạ đen từ bờ sông truyền đến, trong doanh địa được dựng tạm thời bên bờ sông, đống lửa trong trại vẫn còn đang đốt, thỉnh thoảng có tiếng người vẳng lại. Nơi này đã là địa giới Sơn Đông, phía trước là một nhánh sông Tứ Thủy, đi qua sau là Cổn Châu, Vận Châu, gần sát địa bàn Lương Sơn. Lâm Xung ngồi trên một tảng đá phía xa trong bóng đêm, đang nhìn mũi thương mang theo bên mình, suy nghĩ gì đó.

Tống Vạn cầm vò rượu, từ bên đi tới đưa cho y một bát:

- Lâm huynh đệ có tâm sự sao?

- Cảm ơn.

Vân Lý Kim Cương Tống Vạn ở Lương Sơn bản lĩnh không cao, nhưng y là bậc trên của Lương Sơn, bình thường nói chuyện, làm việc vẫn ung dung, ổn trọng, tiếng nói có trọng lượng. Lâm Xung tạ ơn đối phương rồi uống một hơi cạn sạch bát rượu:

- Làm phiền Tống đại ca hao tổn tâm sức rồi.

- Mấy ngày trước, sau trận chiến, tinh thần của Lâm huynh đệ không yên, ta làm ca ca đương nhiên là nhìn ra được.

Lời của Tống Vạn, hẳn không phải chỉ là một trận chiến Giang Ninh, mà là ba ngày trước những người phản hồi Lương Sơn bị giết trên đường. Người ra tay, ngoài binh lính của quan phủ ra cũng có mấy tên cao thủ trong đó. Xuất hiện những người trong Tô phủ Giang Ninh. Trong đó có ba gã sử dụng Tác hồn thương và thanh niên đầu lĩnh võ nghệ không kém chút nào. Nhưng lợi hại nhất vẫn là Tiểu Giáo mà bọn họ từng chém giết trong nhà ngục Giang Ninh, lúc đó bọn họ tấn công mình còn chưa chuẩn bị, trên đường đánh giết gần như đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Một vài tiểu đầu mục dưới trướng Phương Lạp vừa mới tiếp xúc đã bị giết dưới thương của hắn, sau đó thì Lâm Xung đấu với tiểu giáo kia, hai người càng đánh càng xa, đến cuối cùng thì bất phân thắng bại, Tiểu Gíao kia đi rồi, Lâm Xung nhìn ra cũng có chút tâm sự.

Nhưng đây chỉ là tình huống người bên ngoài nhìn thấy, lần này Tống Vạn được phái đến đây, chủ yếu là để cân bằng cục diện của đội ngũ, xem như một người áp trận. Lúc đó chém giết kịch liệt, y còn nhìn ra tên Tiểu Giáo kia lợi hại, vốn muốn qua đó hỗ trợ, nhưng sau khi truy sát qua, thấy Tiểu Giáo đang đánh bỗng nhiên ngừng thương pháp, lui về sau mấy bước, hỏi Lâm Xung:

- Sư phụ Chu Đồng có quan hệ thế nào với ngươi?

Đại hiệp Thiểm Tây "Thiết tí bàng" Chu Đồng là võ học tông sư nổi tiếng trên giang hồ. Ban đầu ở Biện Kinh cũng là người có địa vị cao ở Ngự Quyền Quán, chính là ân sư thụ nghiệp của Lâm Xung, hầu hết chúng nhân Lương Sơn đều biết. Mấy đệ tử chân truyền của ông như Lư Tuấn Nghĩa, Tôn Lập và Lâm Xung đã lên Lương Sơn rồi. Sử Văn Cung và Loan Đình Ngọc thì là kẻ địch của Lương Sơn, một kẻ đã chết rồi, một kẻ mất tích.

Tống Vạn nghe thấy Tiểu Giáo nói như vậy, liền hiểu ngay võ công lợi hại của hắn ta có quan hệ với Chu Đòng, chỉ là lúc ấy Lâm Xung không thừa nhận, nói:

- Đánh thì đánh, nói nhảm làm gì.

Lại vung thương tấn công.

Võ công của Tiểu Giáo vẫn ở trên Lâm Xung, thấy Lâm Xung không thừa nhận cũng múa thương tấn công tới, hai người đều là cao thủ số một về thương. Tống Vạn không dám tiến lên, chỉ là đánh một trận, Lâm Xung rơi vào thế hạ phong, vẻ mặt của Tiểu Giáo càng trở nên nghi hoặc, bỗng nhiên nhảy ra khỏi trận chiến, trầm giọng nói:

- Ta biết ngươi là ai rồi?

Lâm Xung không nói gì, Tiểu giáo kia nói tiếp:

- Ta đã từng nghe chuyện của ngươi, biết người có huyết thù oan khuất, nhưng dù vậy, ngươi cũng không nên giúp những tên thổ phỉ này cướp loạn phỉ Phương Lạp. Hôm nay, mặc dù ta có thể đánh bại ngươi, nhưng chưa chắc giết được ngươi, chỉ có thể thả ngươi, sau này với chức trách của ta mà ngươi còn ở Lương Sơn thì ta nhất định giết ngươi! Ngươi tự giải quyết cho tốt!

- Người đó là đệ tử chân truyền của sư phụ ta, cùng là tiểu sư đệ của ta.

Lâm Xung nói như vậy, đương nhiên Tống Vạn cũng hiểu được, vỗ vai y nói:

- Làm ca ca cũng nhìn ra, võ công của người này cao như vậy, lại là có tình sư huynh đệ với ngươi, lần trước y không muốn tranh phong cùng ngươi, có tình có nghĩa, nghĩ ra cũng là hảo hán, sao không …

Tống Vạn còn chưa nói hết lời, trong tay Lâm Xung đã căng thẳng, cương thương rung lên. Tống Vạn biết những lời này khiến y nổi giận liền không nói thêm gì nữa, một lát sau chỉ nghe Lâm Xung nói:

- Y là đệ tử quan môn thân truyền của sư phụ, các ngươi không làm gì được y.

Trước kia Lâm Xung cũng là người trung thân báo quốc, sau đó bị Cao nha nội hãm hại, thê tử bị âm nhục mà chết, vì huyết hải thâm thù này không thể không lên Lương Sơn làm cướp được, có lẽ là sầu não tự thân. Lúc này, ngữ điệu không cao, có thêm mấy phần buồn bã nhưng giọng nói vẫn đanh thép. Tống Vạn không nói, chỉ cùng y uống một bát rượu kia, cũng vào lúc này bên doanh địa bỗng nhiên loạn lên.

Lần này cướp ngục Giang Ninh, quan phủ đuổi giết một phương nhưng bọn họ đều là người từng trải, những người tham dự cũng là người tinh nhuệ, bởi vậy gặp chuyện bị mai phục cũng chỉ coi như cơm bữa. Lúc này hỗn loạn, Lâm Xung nắm lấy cây thương cùng Tống Vạn tiến lên, nhưng bên kia bắt đầu càng loạn hơn kéo ra ngoài. Trận đánh bất ngờ này quy mô không lớn, là một gã cao thủ đột nhập vào doanh trại, xa xa có người dùng nỏ bắn, nhất thời khiến mọi người không kịp trở tay.

Khi Lâm Xung đuổi tới thì đám cao thủ kia đã cưỡi ngựa chạy xa, thuận tay còn mắt một gã đầu mục dưới trướng Phương Lạp, những người còn lại đều cưỡi ngựa hoặc chạy đuổi theo.

Bên này đều là cao thủ, khi tuấn mã xông ra, tảng đá, ám khí ném như châu chấu bay rợp trời, đồng thời cung tiễn nỏ thỉ cùng mở bắn. Kẻ đột nhập bất ngờ kia mặc toàn áo trắng, phi ngựa chạy, gã đầu mục bị bắt kia cũng không giãy giụa, hai người gần như đánh đấm, máu tươi bay trong gió, tiếng kêu thảm thiết đến đáng sợ. Đợi đến khi tiếp cận được rừng cây rốt cuộc đùi ngựa cũng bị đá đánh trúng, một tiếng hí dài vang lên, hai người ngã từ trên ngựa xuống. Kẻ mặc áo trắng đột nhiên đứng lên, ném gã đầu mục kia về phía mọi người, có người bắt được cái xác kia nhưng không khỏi lui về sau một bước.

- Người này, người này …

Bên rừng cây cách đó không xa, chỉ thấy bóng người mặc đồ trắng kia nghiêng người bay qua mọi người, toàn thân loang lổ nhiều vết máu tươi, đặc biệt là trên mặt máu từ đầu chảy xuống bốn phía, chỉ thấy trong miệng y nôn ra một vật, vật đó rơi vào trong bãi cỏ, trong đám người có người giết nhiều người nhận ra đó là một con mắt.

Các xác bị mọi người bắt được từ yết hầu lên trên, cũng bị xé toác, không chỉ yết hầu bị đứt mà ngay cả diện mạo cũng bị nát, có chỗ còn nhìn thấy cả xương trắng. Một bên mắt cũng bị móc ra thoạt nhìn tất cả đều có dấu răng, gã đầu mục bị bắt này rõ ràng là bị cắn chết.