Chương 2: Thiếu Tiền

Số từ: 971

Nguồn: bachngocsach.com

Vũ Hoàng chồm người ngồi dậy sõng soài trên sàn nhà nhìn lão giả trước mặt, tim đập thình thịch từng hồi thầm nghĩ:” Hóa ra là thật di vật mẫu thân để lại thật sự là bảo vật”. Nghĩ đến đây hắn vội trả lời:

“Là tiểu tử đánh thức tiền bối. Ngươi là?”

Sau khi nói xong, bay một vòng quanh Vũ Hoàng xem xét rồi bảo: “Ta là Trấn Linh, gọi là ta lão Trấn, ngươi chỉ cần biêt như vậy là được mà này tiểu tử, nhìn ngươi chỉ được cái mã đẹp bề ngoài chứ chẳng được cái gì cả, ngươi phế vật đến như vậy sao?”

Nghe hỏi như vậy hắn á khẩu không nói được câu nào câm nín suy nghĩ mãi một lúc mới nói được: “Ta đâu đến nỗi tệ như vậy chứ!”
“Được rồi tiểu tử, nể tình ngươi đánh thức lão phu ta không chê bai ngươi nữa, ta sẽ giúp ngươi bớt phế vật đi thế nào, muốn thì lấy giấy bút ra đây.”

Vũ Hoàng nghe thế thì hai mắt sáng rực, thầm nghĩ cơ hội đây rồi thế là vội vã chồm người dậy chạy nhanh tới bàn lấy giấy bút mài mực ra chuẩn đưa tới cho lão Trấn. Nhận giấy bút lão Trấn viết ra một mớ linh dược gồm có: Thanh mộc thảo, chân quang diệp, cố gân hoa, tinh vân quả, hành nhật hoa. Sau khi đưa tờ giấy ghi linh dược cho Vũ Hoàng và bảo hắn:
“Trước sáng ngày mai ta phải thấy những linh dược này nếu không ngươi tự lo cho tốt.”
Nói rồi lão trấn phiêu diêu biến mất, cầm tờ giấy trên tay như nhặt được chí bảo, mặt mày hơn hở đứng bật dậy thì lại “rầm” một tiếng.

“Ai, ui! Ta quên mất còn đang bị thương.”

Hắn lồm cồm bò dậy, mở cửa phòng ra giờ đã gần trưa nên hắn đi dạo một vòng chờ tới giờ cơm. Hắn dạo xung quanh xem xét trang viên nhỏ của mình, đi tới phòng của phụ thân. Bước vào gian phòng của phụ thân hắn, đập vào trước mặt là một căn phòng rộng rãi chính giữa có một cái bàn để các loại quyển trục ngay ngắn, xung quanh là những kệ sách bằng gỗ được xếp đặt rất gọn gàng, phụ thân hắn ngồi suy tư. Nhìn thấy phụ thân, trong lòng Vũ Hoàng thấy nao nao. Kiếp trước hắn là trẻ mồ côi nay có một phụ thân dù mới chỉ sau lần được cõng về phòng băng bó tắm rửa, nhưng hắn lần đầu tiên cảm nhận được tình cảm ấm áp khi có phụ thân là như thế nào.

Nghe tiếng bước chân phụ thân hắn ngẩng đầu lên thấy thì kêu:

“ Nào nào tiểu Hoàng lại đây. Ngươi đang bị thương sao không nghỉ ngơi, đến tìm ta có việc gì?”

“Phụ … Phụ thân.” Hắn ấp úng mãi mới kêu lên tiếng nhưng ngắt quãng do lần đầutiên hắn kêu hai tiếng phụ thân.

“Sao nào tiểu tử, bị đánh đến ngốc rồi sao?”

Hắn nhìn Vũ Văn Thiệu một lát, rồi đi lại lấy một cuôn sách trên kệ rồi mở miệng “Ta đến đây đọc sách.” Vũ Văn Thiệu kinh ngạc nhìn hắn một lúc rồi cười cười tiếp tục công việc của hắn. Một lúc sau, hắn đang say sưa đọc thì phụ thân vỗ vai hắn bảo:
“Này đến giờ cơm rồi. nghỉ ngơi đi.”

Buông cuốn sách xuống, hai phụ tử sóng vai nhau đi ra khỏi phòng, hắn đi song song với phụ thân bước đi hơi khập khiễng do vết thương chưa khỏi hoàn toàn. Sau khi ăn xong thì hắn đi ra khỏi phủ gia tộc, bước ra khỏi cổng thì đập vào mặt là một khung cảnh vừa lạ lại thân quen, lạ là lần đầu tiên hắn cảm giác được mình thật sự ở thế giới tu tiên, quen bởi vì hắn từng mong muốn và nhiều lần mơ rằng mình ở trong thế giới như vậy.

Đi men theo con đường tới phố linh dược, nhìn khắp là từng đoàn người nhộn nhịp, những tiếng rao hàng trả giá vang vọng khắp nơi. Hắn bước vào một cửa hàng linh dược có khá lớn đập vào mắt là một tòa tháp cao ba tầng trước biển hiệu ghi ba chữ Tam Tài Hiên, vừa vào cửa thì tiểu nhị bước tới, niềm nở chào hỏi:

“Tiểu thiếu gia ngài đến đây muốn mua đan dược hay linh dược? ta có thể giúp gì cho thiếu gia không?”

“Ta tới mua linh dược.“

Nói xong Vũ Hoàng lấy tờ giấy Trấn lão đưa cho hắn ra giao cho tiểu nhị, tiểu nhị cung kính tiếp nhận tờ giấy xem xét, xem xong hắn bảo Vũ Hoàng đợi hắn một lát, sau một lát tiểu nhị đem ra một khay chứa đầy những linh dược hắn cần, sau khi nhìn qua linh dược hoàn toàn không có vấn đề gì thì tới quầy tính tiền chưởng quỹ xem xét rồi báo giá:

”Thanh mộc thảo giá 50 lượng bạc, chân quang diệp 30 lượng, cố gân hoa giá 90 lượng, tinh vân quả là 40 lượng, hành nhật hoa giá là 75 lượng tổng cộng là 285 lượng cả thảy.”

Hắn lấy ra giao tiền thì mới cứng đờ người, mình không mang theo đủ tiền, vội nhìn chưởng quỹ với vẻ mặt bối rối một lúc rồi mới mở miệng: ”Ta không mang đủ tiền ngươi cho ta thiếu được không?”

Gương mặt tươi cười của chưởng quỹ cứng ngắc rồi bảo:

“Không đủ tiền thì không được, tiểu điếm không cho khách nhân mượn nợ a.”