Chương 8: Khổ tu

Số từ: 1554

Nguồn: bachngocsach.com

Sau khi đi ra, đảo xung quanh thành thị vài vòng, xác định không có ai theo dõi hắn lẻn vào một con hẻm thay lại bộ y phục lúc ra khỏi gia tộc. Về gia tộc tĩnh tâm tu luyện, đêm khuya Trấn lão gọi hắn dậy, vẫn đi ra thác nước cũ, tới nơi hắn ngỡ rằng lại phải khiêng đá nhưng hoàn toàn khác.

“Ngươi ra mỏm đá giữa thác tu luyện, đến khi nào chịu đựng được một canh giờ thì tới bước tiếp theo.” Lão nói.

Hắn nhìn thác nước rầm rộ đổ từ trên xuống mà đau nhói, làm sao mà ngồi yên tĩnh được để tu luyện. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng vì mục tiêu bễ nghễ thiên hạ hắn vẫn bước chân ra thác nước. Sát bờ, hắn vận kình lực vào hai chân, nhảy mạnh một phát đáp xuống ngay giữa mỏm đá.

‘Cộp’ vừa đặt chân xuống, dòng nước ào ào đổ xuống, chỉ nghe một tiếng “bùm” thân thể Vũ Hoàng chìm xuống mặt nước trôi đi khoảng một trược thì hắn mới kịp vận chuyển chân khí mới đình chỉ tốc độ trôi đi, nhưng vừa vận dụng chân khí chống lại dòng nước bơi gần tới mỏm đá, chuyện ếu ai ngờ tới xảy ra, chân khí khô kiệt, “ùm” một cái trôi ngược ra xa tận chín trượng mới dừng lại, hắn dùng sức bơi vào bờ, chạy lên chỗ lão Trấn, ngồi xuống bỏ một viên Hoạt Linh Đan vào miệng, vận chuyển tu luyện công pháp.

Bất tri bất giác, nửa canh giờ trôi qua, hắn đột phát từ chân khí cảnh đệ nhị trọng lên chân khí cảnh tam trọng hậu kì. Đình chỉ tu luyện, củng cố chân khí một lượt hắn đứng dậy, lao mình ra dòng nước. Sau lần đầu có kinh nghiệm, lần này hắn vận chuyển chân khí trước rồi mới đạp xuống.

Chân chạm đất lắc lư, nhưng không bị trôi như lần đầu tiên. Nhưng một lát sau, chân khí khô kiệt và thế là lại “ùm” một tiếng trầm đục vang lên, hắn tiếp tục bị nhấn chìm xuống dòng nước. Lặp đi lặp lại, tới năm sáu lần, khi đột phá chân khí cảnh đệ tứ trọng thì mới tạm miễn cưỡng đứng dưới thác nước mà không đến nỗi chân khí khô kiệt.

Thành công không ngã dưới dòng thác, hắn vui mừng cười ha hả nói với lão Trấn.

“Này Trấn lão, ta thành công rồi. Ta thành công.”

Lão gật đầu, nhàn nhạt bảo:

“Nhà ngươi cũng khá, được rồi lên đây đi, suy nghĩ xem ngươi muốn sử dụng loại vũ khí nào? Rồi tự mình khắc ra.” Dứt lời lão phóng thanh phi đao về phía cái cây cách đó không xa.

Hắn lên bờ, toàn thân ướt sũng, nhưng vẻ mặt cao hứng, sáng ngời theo như lão Trấn chỉ bảo và tu luyện hôm nay hắn đột phá liền hai tiểu cảnh giới, bởi vậy lão nói gì hắn nghe đó. Đứng dưới gốc cây suy nghĩ hồi lâu, hắn quyết định khắc ra một cây mộc thương, không vì lí do gì cả bởi hắn thích sử dụng thương.

Một lúc sau, hắn đục đẽo xong tất cả, nó là một cây mộc thương dài sáu xích, chóp trên mũi nhọn khắc khá là tinh tế. Khi hoàn thành xong mọi thứ, trời cũng sắp sáng nên hắn chạy vội về gia tộc. Bước vào phòng, ngâm mình trong bồn tắm, đổ linh dịch vào, hắn ngâm mình trong đó hấp thu dược thủy, nuốt một viên đan dược vào bắt đầu tu luyện.

Vòng tu luyện lặp đi lặp lại, đến sáng ngày thứ tám, tức là sau khi buổi đấu giá kết thúc một ngày, hắn đi đến Tam Tài Hiên. Trước đó một ngày, Trấn lão bảo hắn chuẩn bị thêm một ít linh dược chuyên tu luyện trong thời gian sắp tới. Hắn đi tới Tam Tài Hiên, vẫn áo choàng đen che kín mặt bước vào. Lần này tiểu nhị trực tiếp mời hắn vào trong phòng khách quý ở trên lầu hai, không phải là để hắn đợi ở đại sảnh như mọi lần.

Cả gian phòng yên tĩnh, cánh cửa sổ mở ra phía ngoài đường, giữa bàn có một bình trà, nằm bên trên có một cái cây cảnh màu xanh nhạt, hơi cong nhàn nhạt vươn về phía cửa sổ. Hắn ngồi xuống, rót cho mình tách trà rồi ngồi xuống chờ đợi. Chốc lát sau, “két” cánh cửa mở ra, Hàn Trung bước vào trong, trên tay hắn cầm theo một miếng ngọc giản, vui vẻ bước vào.

“Vô đạo hữu, ngươi hảo.” Hàn Trung mỉm cười, mở miệng trước.

“Hàn đạo hữu, ngươi cũng hảo a.” Vũ Hoàng mỉm cười lên tiếng.

“Hôm nay ngươi tới chắc là tới lấy khoản tiền đấu giá đúng không.”

“Đúng vậy. Không biết của ta được bao nhiêu.”

“Mười viên Hoạt Linh Đan, tổng cộng được mười vạn lượng vàng kim, bên chúng ta trích ra hai phần trăm là phí tổ chức. Trừ đi khoản trước đó ngươi lấy linh dược, tổng cộng còn chín vạn tám ngàn không trăm tám mươi lượng hoàng kim. Ngươi kiểm tra lại đi.” Nói rồi hắn đưa cho Vũ Hoàng tấm ngọc giản cầm trên tay, rồi lấy tay rót cho mình một chén trà.

Vũ Hoàng nhận lấy, không dùng thần thức kiểm tra mà chỉ ngồi hàn huyên một lát rồi nói về vấn đề mình cần những loại linh dược nào. Sau một lúc hàn huyên, nhận được số linh dược mình cần, khách khí vài câu xong Vũ Hoàng cáo từ ra về.

Bảy tháng mười ngày sau, trăng sáng treo cáo, đêm khuya yên tĩnh, giữa thác nước một thiếu niên, để trần nửa thân trên, tay múa mộc thương liên hồi, cản dòng nước lại, tạo thành một vùng chân không, không giọt nước nào lọt vào, thi thoảng ở trên lại có từng cục đá rơi xuống. Có viên to bằng ngón tay, viên to bằng nắm tay nơi xuống liên tục, hắn vừa múa thương vừa tránh từng viên đá rơi xuống.

Dĩ nhiên đây là Vũ Hoàng, sau hơn bảy tháng luyện công, tập luyện cường độ cao, từ một thiếu niên gầy gò ốm yếu, nay hắn đã thành một thanh niên tuy không phải là cao lớn khôi ngô, nhưng cơ bắp căng tràn, rắn chắc như thiết tháp, bên ngoài là một làn da trắng tuyết, nét mặt góc cạnh trong cảnh đêm tuyệt đẹp, giờ phút này nếu như thiếu nữ nào thấy cảnh này có thể sẽ động xuân tâm. Niềm vui ngoài ý muốn là sau hơn bảy tháng khổ tu, hắn từ chân khí cảnh nhị trọng nhảy vọt lên tới chân khí cảnh cửu trọng.

“Lão trấn, ta luyện thương mấy tháng ngài có bộ vũ kĩ nào không? Ta muốn có một bộ vũ kĩ thương pháp để tu luyện!” Sau mấy tháng ở chung, được lão Trấn dạy bảo nên hắn nói chuyện với lão cũng tự nhiên hơn nhiều.

Trầm ngâm chốc lát, lão lên tiếng: “Ta truyền cho ngươi một bộ vũ kĩ, là bộ vũ kĩ linh cấp đỉnh cấp tiếp cận địa cấp. Là bộ vũ kĩ có trong Hỗn Độn Khai Thiên Quyết, gọi là Thập Bát Liên Hoàn Thức.” Dứt lời một đạo thần thức bắn vào trong thức hải hắn.

Nó là một bộ vũ kĩ cực kì bá đạo, nó gồm mười tám thức tu luyện đến tận uy lực cực kì bá đạo. Tu luyện đến cuối, một khi xuất thương tốc độ cực nhanh, một lần ra mười tám thương một lần.

Một khắc sau, Vũ Hoàng mở mắt ra. Đây là lần đầu tiên hắn tiếp cận với vũ kĩ huyền ảo như vậy. Cảm thụ chân khí chảy trong kinh mạch của mình như cuồng phong đảo hải, nên hắn quyết định thử tu luyện vũ kĩ. Từng thương từng thức được xuất ra, sau hàng nghìn hàng vạn lần thử qua, hắn đã sơ bộ nắm được thức thứ nhất và thức thứ hai trong Thập Bát Liên Hoàn Thức.

….

Đến ngày mười một chín tháng sau kể từ ngày Vũ Hoàng gặp Trấn lão, sáng hôm đó toàn bộ gia tộc tập trung lại cực sớm. Vũ Hoàng dậy từ rất sớm, sau khi tu luyện một canh giờ, hắn đẩy cửa ra, tay xách thanh thiết thương rỉ sét, tối hôm qua hắn được trấn lão mở ra bí cảnh trong vô danh chi nhẫn đeo trên tay của Vũ Hoàng. Đêm qua hắn được vào không gian vô danh chi nhẫn đó lựa chọn vũ khí, hắn lựa chọn rất nhiều lần, thiên cấp vũ khí, địa cấp vũ khí nhiều vô số kể, nhưng cuối cùng hắn chọn thanh thiết thương rỉ sét này, đơn giản bởi vì không những vũ khí thiên cấp địa cấp đó, với lượng chân khí ít ỏi của hắn còn không thể kích phát ra được chút uy lực nào, đã vậy cầm lên còn không nổi thì đánh đấm gì?