Chương 14: Thung Lũng

Số từ: 1182

Nguồn: bachngocsach.com

Thương thế của hắn tới bây giờ còn sống thì cũng nghĩ thật sự là rất trâu bò rồi, xương sườn bị gãy gần một bên, tay trái gãy sáu khúc, hai chân cũng bị gãy. Đến nay, dù thương thế trong cơ thể cũng đã khá hơn rồi nhưng hắn chỉ cần nhúc nhích là ôi thôi rồi, từng trận đau nhói truyền thẳng vào trong óc, khiến hắn nhe răng trợn mắt, Vũ Hoàng đành nằm im vận chuyển chút chân khí ít ỏi còn lại trong đan điền điều chỉnh thương thế, sau một canh giờ thì thương thế chuyển biến tốt hơn, Vũ Hoàng mở mắt ra, lên tiếng:

“Lão Trấn, người còn đó không?”

“Sao thế tiểu tử, thương thế chưa đủ nặng sao, cần ta giúp thêm tí không chứ hả?”

“Không không không.” Vũ Hoàng nghe thấy vậy thì biến sắc, vội vàng lên tiếng.

“Chỉ là không biết con Hoàng Hoa Báo đó còn sống hay không mà thôi? Với ta gọi lão ra nói chuyện đôi chút thôi.”

Tám ngày sau, Vũ Hoàng trên cơ bản thương thế đã khôi phục không sai biệt lắm. Hắn đẩy cửa gỗ đi ra ngoài, thiếu niên tên Cát Ngọc suốt thời gian qua luôn chăm sóc cho Vũ Hoàng nay bước ra khỏi cửa thì không khỏi ngạc nhiên.

“Vũ Hoàng ca ca, ngươi khỏe rồi sao? Sao không nghỉ ngơi đi.”

“Ta tạm khỏe rồi, nay muốn ra ngoài hóng gió cho khai thông không khí.” Vũ Hoàng mỉm cười bước dần dần ra. Thấy hắn như vậy, Cát Ngọc cũng vui vẻ giới thiệu sơ về thôn làng rồi tiếp tục công việc trồng rau, chăn dắt gia súc. Hắn dạo quanh một vòng quanh thôn làng. Đi một vòng quanh làng, bỗng dưng giọng Trấn lão vang lên:

“Này tiểu tử, ngươi đi thẳng vào trong thung lũng đó, đi nhẹ nhàng đừng có tạo ra âm thanh nào cả.”

Nghe vậy, Vũ Hoàng vâng dạ một tiếng rồi lẳng lặng di chuyển về hướng thung lũng trước mặt. Càng lúc càng tới gần, xung quanh thung lũng là từng mảng cây um tùm cây cối xanh mướt cao ngất, tiếng côn trùng kêu vang động khắp rừng cây. Hai bên thung lũng, từng mỏm đá cao ngất ngưởng chỉa thẳng lên trời là từng vách đá thẳng đứng. Cả rừng cây không có lối đi nào chỉ toàn một mảng xanh ngắt, sâu hun hút vào tận trọng thung lũng.

Đi tới cửa thung lũng, gió thôi nhè nhẹ mang theo mùi hương thơm nhàn nhạt, làm cho tin thần Vũ Hoàng bỗng hưng phấn, bèn nhỏ giọng nói:

“Lão Trấn này. Ta ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt, ta có nên đi vào trong tiếp không?”

“Cứ đi thẳng vào trong, không nên phát ra tiếng động cẩn thận xem xét.” Tiếng lão Trấn vang lên trong đầu Vũ Hoàng.
Nghe thế Vũ Hoàng cắn răng, len lỏi vào trong thung lũng nhỏ. Đứng trên một cây đại thụ, nhìn thẳng vào trung tâm ở giữa có một mảnh cây trống không, đứng ngạo nghễ đó là một bụi hoa toàn thân màu bạch ngọc, trên cây có mười lăm quả chín mọng tản ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, từng đường vân nhẹ nhàng chuyển động.

“Bích Phong Hoa, nếu vậy thì ta gặp may lớn rồi.” Vũ Hoàng lẩm nhẩm trong miệng, rồi tiếp tục quan sát xung quanh. Không cần phải cẩn thận nhìn kĩ thì hắn thấy xung quanh toàn bộ là Bích Phong Thú. Bích Phong Thú là linh thú họ nhà ong, sống theo bầy đàn một đàn Bích Phong Thú có thể có số lượng từ vài vạn lên đến hàng ngàn ức. Bích Phong Hoa nhiều như vậy, nhưng không có ai tới hái bởi vì ở trong thung lũng nhỏ như vậy, Bích Phong Thú nhiều như thế cho dù cao thủ Tử Phủ cảnh tới đây cũng phải đi đường vòng mà qua.

Nhìn thấy xung quanh chi chít là Bích Phong Thú, da đầu Vũ Hoàng run lên, lông tóc dựng ngược lắp bắp hỏi nhỏ:
“Lão… Lão… Lão Trấn như thế làm sao mà hái?”

“Ngươi hãy nghĩ cách đi. Ta cho ngươi Linh Dược Phổ mà ngươi không biết tận dụng sao.” Sau khi lão nói xong, tiếp tục im lặng.

Ngẫm nghĩ hồi lâu, từ trong trí nhớ của mình hắn lấy được thông tin về Bích Phong Hoa và Bích Phong Thú, đã có cách giải quyết hắn lẳng lặng rút lui ra khỏi thung lũng nhỏ, hắn đi săn vài con thú nhỏ mang về.

Thời gian lẳng lặng trôi qua, đến ngày trăng tròn kì tiếp theo. Trong đêm tối yên tĩnh, một bóng đen lẻ loi trong đêm, lướt qua từng táng cây, bóng đen đó đứng trên cành cây mà mấy hôm nay hắn quan sát. Ban đêm Bích Phong Thú nhìn có vẻ ít hơn ban ngày rất nhiều nhưng cũng chi chít phong thú bay qua bay lại. Hắn lấy trong người ra hai lọ thuốc, bôi lấy bôi để trên người hai ba lớp, sau khi chắc chắn mọi ngóc ngách trên cơ thể mình không chỗ nào không có bôi thuốc qua.

Vũ Hoàng gan dạ hơn, cẩn thận từng chút từng chút một tới gần Bích Phong Hoa, khi còn cách khoảng hai trượng từng đợt từng đợt Bích Phong Thú bay vù vù xẹt qua trên đầu hắn liên miên không dứt. Hắn ngước mặt nhìn lên trên không, trong lòng đã có chuẩn bị nhưng nhìn lên thấy trực tiếp trên đầu, đoàn đoán Bích Phong Thú lướt qua trong tầm mắt hắn cũng phải rùng mình một cái.
Đập vào trong tầm mắt hắn, chi chít đoàn đoàn phong thú hắn ngần ngừ chốc lát muốn bỏ đi nhưng nghĩ lại dù sao thì cũng cầu phú quí trong hung hiểm thế là hắn cắn răng nằm im chờ đợi. Đến giữa đêm, lúc trăng lên cao trên đỉnh đầu lúc này trong mười hô hấp bầy phong thú sẽ vào hang.

Thời cơ vừa tới, Vũ Hoàng toàn lực vận chuyển chân khí ‘vèo’ lướt thẳng đến khóm Bích Phong Hoa, tia sáng bạc lóe lên một cái trường thương rỉ sét xuất hiện trong tay, vận sức ‘xoát xoát’ Vũ Hoàng dùng thương cắt hẳn một phần mô đất lên thu tất cả linh hoa vào trong nhẫn trữ vật trên tay, xong xuôi tất cả Vũ Hoàng nhắm thẳng hướng cửa thung lũng mà lao ra.

Cách cửa thung lũng khoảng năm sáu trượng gì đó, thì tiếng ‘vù vù vo ve’ phía sau, Vũ Hoàng ngoái đầu nhìn lại thì cảnh tượng xuất hiện trong tầm mắt hắn là chi chít Bích Phong thú, không có một kẽ hở, tóc gáy Vũ Hoàng dựng ngược lên hắn chạy một mạch thẳng ra ngoài, phía sau lưng hắn đàn Bích Phong Thú theo sát càng lúc càng gần.