Chương 4: Đan đỉnh chưa từng có

Số từ: 1657

Nguồn : bachngocsach.com

Chạy một mạch về tới gia tộc, từ đằng xa hai tên hộ vệ thấy Vũ Hoàng ăn mặc rách rưới thì rất ngạc nhiên vì trước nay Vũ thiếu luôn luôn chỉnh tề sạch sẽ, hôm nay lại như tên khất cái, trên người mang thêm mấy cái túi vải nữa là thành trưởng lão của môn phái đệ nhất thiên hạ rồi. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt hớn hở tươi cười của hắn thì hai tên hộ vệ chỉ biết nhìn nhau, thật ra thì chả hiểu thiếu gia nay bị vấn đề gì nữa.

Bước tới cổng, hai tên hộ vệ cùng hô: “Chào Vũ thiếu, thiếu gia an.” Vũ Hoàng cười cười chào lại rồi sải bước vào trong gia tộc. Đi được vài bước thì có tiếng mỉa mai từ phía bên phải: “Ôi dào! Tên khất cái nào lại tự tiện xông vào gia tộc thế này?” Theo âm thanh hắn nhìn qua. Người vừa lên tiếng là tên thiếu gia mặc hoàng bào gọi là Vũ Thiếu Vân một trong thập đại công tử của Vân An thành, cũng là một trong những đệ tử kiệt xuất trong thế hệ trẻ của Vũ gia vây quanh hắn đứng bên cạnh một hồ cá nho nhỏ trong sân vườn cạnh một cây tùng mộc khá to.

Thấy Vũ Hoàng nhìn hắn, hắn mỉm cười: “Hóa ra là ngươi. Tiểu phế vật của gia tộc.” Nghe Vũ Thiếu Vân mỉa mai hắn như thế Vũ Hoàng lên tiếng: “Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói ngươi là phế vật đấy. Tiểu tử chân khí cảnh nhị trọng như ngươi không phế vật thì là ai?” Nghe Vũ Thiếu Vân nói như vậy một đám người vây quanh hắn cũng hùa theo.

“Đúng vậy đúng vậy a! Tới cả ta còn là chân khí cảnh cao giai nữa này.” Một tên thân hình anh tuấn trên tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, mỉm cười nhàn nhạt lên tiếng.
“Vân ca nói đúng. Hắn còn thua cả hai tên gác cửa, kêu hắn là phế vật cũng không quá phận.” Tên đứng bên cạnh Vũ Thiếu Vân, đó là đường đệ của hắn Vũ Thiếu Ngọc cũng hùa theo.
Mọi người xung quanh được tràng cười ha hả…

Nghe vậy, vốn với Vũ Hoàng trước kia hắn chỉ mỉm cười cho qua nhưng đây lại không phải Vũ Hoàng ngày xưa. Khi nghe mọi người châm chọc, hắn không nhịn nổi lửa giận trong người mà lao lên tính quần ẩu. Vũ Hoàng lao tới như một ngọn phi đao, thế tới mạnh mẽ, nắm đấm thủ thế vận chân khí trong đệ nhị kinh mạch tới cực hạn, quyền cương tụ tập trên cánh tay, hắn lao tới trước. Nhưng sự thật không như hắn mong muốn, một thiếu niên mặc thanh y, thân hình hơi gầy bên cạnh Vũ Thiếu Vân gọi là Vũ Thiếu Tự cùng chi mạch đệ nhị trưởng lão với Thiếu Vân bước lên trước một bước, mỉm cười nhàn nhạt chờ đợi Vũ Hoàng lao tới. Khi thấy vào tầm xuất quyền của mình, Vũ Hoàng giơ xuất quyền với tốc độ cực hạn của bản thân.

Vũ Thiếu Tự vẫn treo nụ cười nhàn nhạt trên khóe miệng, bỗng dưng hắn vươn cánh tay ra thủ thế cực nhanh, vận chuyển chân khí đệ ngũ trọng của bản thân phát ra dưới lòng bàn tay “Bốppp” một tiếng vang rõ to phát ra. Quyền cương chưa xuất, Vũ Hoàng đã bị Vũ Thiếu Tự dùng một cái tát đập bay. Lãnh trọn một cái tát, bay thẳng vào bụi cây bên cạnh bờ tường, khi hắn rơi xuống giữa bụi cây thì đồng thời tiếng cười ha hả của đám người Vũ Thiếu Vân cũng vang lên.

“Xoạt xoạt” Vũ Hoàng đứng dậy, từ trong bụi cây, sau khi đêm qua hắn luyện tập quần áo tả tới thì giờ lại rách bươm ra , bụi bẩn đất đá bám khắp người, bên khóe miệng tràn ra vệt máu đỏ, một bên má vẫn còn in hằn năm dấu tay. Đưa tay lau vết máu trên khóe miệng thầm nghĩ:

“Vẫn là cảnh giới quá thấp. Bị nhục nhã không phản bác được, xuất thủ thì bị đánh không thấy mặt trời…”

Thấy Vũ Hoàng đứng dậy, tên vừa đánh Vũ Hoàng định xuất thủ hành hạ hắn một phen thì Vũ Thiếu Vân lên tiếng: “Kệ tên phế vật đó. Giờ ngươi đánh hắn thì sẽ khó xử cho gia gia, ngươi muốn thì nhẫn nhịn một thời gian chín tháng sau là tộc hội gia tộc đến lúc đó ngươi tha hồ mà thỏa thích. Đi thôi.” Hắn phất phất tay, quay người đi một đám thanh thiếu niên bên cạnh hắn cùng nhau vui vẻ cười đùa đi theo vào nội viện gia tộc bỏ lại một mình Vũ Hoàng. Những gia nhân xung quanh nhìn thấy cảnh này thì xì xầm bàn tán.

Trong gia tộc không cho phép tư đấu, nên bọn Vũ Thiếu Vân không động thủ nếu không hôm nay Vũ Hoàng hắn cũng ăn một trận đòn đau khổ. Trước đây, hắn cũng từng bị đánh nhiều lần rồi. Đó là khi những tên thiên tài khác bên chi thứ của nhị trưởng lão khiêu khích hắn, cũng bởi ghen ghét địa vị của hắn, bởi phụ thân hắn là tộc trưởng nên dù thế nào hắn cũng thiếu chủ gia tộc. Nhưng đúng như bọn Vũ Thiếu Vân nói, nếu chín tháng sau hắn vẫn ở chân khí cảnh sơ gia không tiến thì dù phụ thân có là tộc trưởng thì hắn cũng phải ra khỏi gia tộc ra các cửa hiệu hoặc địa bàn của gia tộc làm những việc có ích cho gia tộc.

Hắn im lặng đi về phòng của mình, tắm rửa thay một bồ xiêm y khác, khoác lên mình bộ trường bào màu trắng ngà, nghĩ tới việc lúc nãy, hắn quết tâm nhất định phải tu luyện thành thần công đứng trên đỉnh thiên hạ bễ nghễ chúng sinh, nghĩ đến đó hắn bắt đầu tĩnh tâm tu luyện vận chuyển Hỗn Độn Khai Thiên Quyết.
Vận chuyển qua từng chu thiên, hấp thu linh khí tẩm bổ thân thể tu luyện kinh mạch, trong đan điền của hắn hạt khí màu hồng từ nhỏ như một hạt bụi sau một buổi tu luyện, mãi tới tận trưa hắn mới dừng lại việc tu luyện, đi ra ngoài cơm nước. Xong hắn bắt đầu nghiên cứu Linh Dược Phổ, càng đọc hắn càng thấy say mê các loại linh dược, linh thảo muôn hình vạn trạng.

Sau khi nghiên cứu một hồi, hắn đi ra linh dược phố tìm kiếm linh dược mà Trấn lão yêu cầu, đi hết một phòng linh dược phố hắn đã thu thập đủ, bởi vì vậy mà hắn cũng đã tiêu xài hết tất cả của cải bản thân hiện có. Sắm sửa tất cả linh dược xong, hắn chợt nhớ ra một việc: “Ôi chết! Mình quên mất, còn thiếu đan đỉnh luyện đan.”

Hắn rầu rĩ đi về tìm phụ thân, đi đến thư phòng gặp phụ thân xin mượn đan đỉnh. Phụ thân hắn ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn hắn: “Tiểu Hoàng! Ngươi cần đan đỉnh để làm gì? Gia tộc chúng ta cũng không có luyện đan sư a.”
“Ta cần đan đỉnh để luyện đan.”- Vũ Hoàng lên tiếng.

“Ngươi luyện đan? Thật?” Nghe hắn xác nhận Vũ Văn Thiệu đứng dậy nhìn thẳng vào Vũ Hoàng một lúc sau nhìn thấy tiểu tử này nghiêm túc gật đầu. Hắn lên tiếng: “Rồi hài tử. Cho phụ thân một ngày, ngày mai ta sẽ đưa cho ngươi đan đỉnh tốt nhất. Về nghỉ ngơi tu luyện cho tốt đi. Sớm ngày đột phá chân khí trung giai.”

Khi nghe hắn nói thế, Vũ Văn Thiệu ngoại trừ ngạc nhiên xong vẫn còn là ngạc nhiên. Hắn luôn lo lắng cho hài tử của mình. Từ bé đã không có mẫu thân, một mình hắn chăm sóc cho con nhưng vì là gia chủ gia tộc nên không có nhiều thời gian bên con, sắp tới ngày gia tộc khảo thí nhưng hài tử mình vẫn chưa đột phá chân khí trung giai. Đến lúc đó, dù hắn là gia chủ thì cũng phải cho con mình đi ra ngoài gia sản của gia tộc để làm việc. Nhưng giờ lại nghe hài tử của mình nói muốn luyện đan, đó giờ tiểu tử này không biết gì về đan dược nhưng giờ lại muốn có đan đỉnh. Dù nghi vấn, nhưng hắn vẫn muốn cho hài tử mình thứ hắn muốn trong khả năng của mình.

“Người đâu?” Vũ Văn Thiệu lên tiếng. Sau một lúc có hai người thân vệ bước vào. “Các ngươi vận dụng tất cả các lực lượng, tất cả tài sản của ta. Tìm đan đỉnh tốt nhất có trong Vân An thành mua về đây cho ta.” Hai thân vệ lĩnh mệnh đi ra ngoài…

Sau khi hỏi mượn phụ thân không thành, Vũ Hoàng rầu rĩ nghĩ cách, đến cuối cùng hắn lấy ra chủ ý. Chạy thẳng một mạch xuống bếp, hắn chọn lấy chiếc nồi tốt nhất trong bếp đem đi, khi gia đinh gia tộc thấy hắn cõng chiếc nồi đi ra khỏi gian bếp, cả đám đều há hốc mồm.

Ngày hôm đó gia tộc nổi lên một trận bàn tàn kì lạ nhất trước nay chưa từng có, Vũ thiếu gia làm khất cái không thành nên về gia tộc lấy đi chiếc nồi tốt nhất trong gia tộc. Tất cả những việc đó, Vũ Hoàng hắn không biết, mà dù biết hắn cũng không để ý đến, chỉ lẳng lặng cầm nó vào phòng.