Chương 15: Thiếu nữ thần bí

Số từ: 1446

Nguồn: bachngocsach.com

Vũ Hoàng vắt giò lên cổ chạy một mạch. Nhưng tiếng ‘vù vù’ càng lúc càng gần, cảm giác nguy hiểm càng ngày càng rõ rệt hơn, đến lúc bay cách hắn ba xích Vũ Hoàng lách ngang người lăn mình qua một bên, hắn vừa lách mình thì từng chiếc kim phong lướt ‘xoẹt xoẹt’ qua bên người hắn đâm rách cánh áo chưa kịp tránh ra.

Hắn vừa lách qua một bên thì xung quanh được bao vậy bên trong từng vòng từng vòng dày đặc là Bích Phong thú, bọn chúng che rợp cả bầu trời. Tay Vũ Hoàng cầm thương, nhìn quanh càng nhìn hắn càng run rẩy, mặt tối đen lại nghĩ thầm:

“Chi chít là Bích Phong thú thế này thì sao mà thoát được. Muốn sống thì chỉ có nước mở đường máu mà chạy thoát thân.”

Vũ Hoàng cắn chặt răng, gầm lên một tiếng lướt thẳng tới, thương ảnh lóe sáng lập lòe, tiếng kim loại va chạm ‘keng keng’ vang lên liên hồi không dứt khi thương ảnh đánh vào kim đuôi của Bích Phong thú, từng con một rơi lả tả xuống đất ‘bịch bich’ quần ẩu một hồi Vũ Hoàng mồ hôi đầm đìa, cánh tay tê rần mỏi nhừ, hổ khẩu toác máu nhưng hắn không dám buông lỏng dừng tay bất cứ một chút nào.

Hai canh giờ qua đi, giờ phút này Vũ Hoàng đã mất đi cảm giác tầm mắt mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ xung quanh, cơ thể hắn chỉ múa thương quanh thân theo bản năng. ‘Phụp’ Hắn bị một con Bích Phong Thú đâm thẳng vào phía lưng, thoáng chốc bị đâm trúng đó hắn như bị điện giật đứng yên tại chỗ, từng mũi kim nhắm thẳng Vũ Hoàng đâm tới, nếu như bị quả này thì Vũ Hoàng chỉ có nước toàn thân thủng lỗ chỗ như tổ ong.

Hai mắt mờ ảo nhìn từng chiếc kim phong đang càng ngày càng to ra trong đồng tử, hắn cười thảm:

“Số ta chẳng nhẽ ngắn vậy sao, vừa ra ngoài chưa được nửa năm mà đã phải phơi thây nơi rừng hoang.”

“Gréccccc” Khi mũi kim còn cách Vũ Hoàng khoảng ba tấc thì một tiếng kêu bén nhọn vang lên, làm cả bầy Kim Phong thú đột ngột dừng lại. Đôi mắt lờ mờ của hắn nhìn thấy đàn Kim Phong lần lượt dạt xa ra, trong tầm mắt hắn xuất hiện một con thất thải thánh phụng, toàng thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ đang bay lại gần hắn. Hình ảnh một thiếu nữ từ trên nhìn xuống hắn, Vũ Hoàng cố gắng nhấc mí mắt lên nhìn cho rõ thiếu nữ trước mặt nhưng mãi vẫn không nhấc mí mắt lên được, mắt khép dần cụp lại ngã rầm xuống mặt đất toàn thân căng cức.

Phía trên thất thải kim phượng có năm người đứng giữa là một thiếu nữ, mắt sáng như sao mái tóc đen nhánh bồng bềnh búi cao lên, toàn thân khoác một bộ y phục xanh lục nhìn rất không làm tầm thường.

“Lão Ngọc, tiểu thư hai người sao lại phải ra tay cứu tên tiểu tử này?” Một vị phụ nhân, đứng bên trái thiếu nữ lên tiếng hỏi.
“Đây có lẽ là người mà Thiên Cơ lão nhân nói đến trong số mệnh của tiểu thư.” Người được gọi là Lão Ngọc lên tiếng trả lời, nói là lão nhưng thật ra thì nhìn vào chỉ khoảng tầm như thiếu nữ hai mươi ba mươi tuổi thôi.

“Là tên thiếu niên này sao?” Một người đứng đằng sau lên tiếng.

“Ta nghĩ là hắn. Nhưng nếu không phải thì cũng coi như tiện tay cứu người, đằng nào hắn cũng là nhân tộc.” Người còn lại nhàn nhạt lên tiếng. Cả bốn người toàn thân no đủ có lồi có lõm, nếu Vũ Hoàng còn tỉnh thì hắn có lẽ phải trợn mắt há hốc mồm, cả năm người đều như tuyệt thế giai nhân, cực phẩm của nhân gian.

“Thanh tỷ, người cứu hắn đi. Dù hắn không phải người trong số mệnh chú định thì ta cũng phải cứu hắn trước đã.” Tiếng nói trong trẻo thanh thúy như chuông bạc vang lên, là thiếu nữ được gọi là tiểu thư lên tiếng.

Người phụ nữ lên tiếng cuối cùng gọi là Thanh tỉ gật đầu một cái, trong chớp mắt xuất hiện bên cạnh Vũ Hoàng, quanh thân nàng chớp lóe ánh sáng vàng nhạt vài cái, vết thương quanh thân Vũ Hoàng đã dần khép lại với tốc độ cực nhanh, chữa trị xong nàng phất tay một cái một thứ bột màu xanh nhạt rơi xuống xung quanh Vũ Hoàng, sau hai hô hấp Thanh tỷ lóe lên xuất hiện bên trên thất thải phượng.

“Tên tiểu tử này, giữa rừng núi như thế tại sao hắn lại chọc vào bầy Kim Phong thú lớn như vậy chứ? Hắn là chán sống rồi sao?” Một người thắc mắc lên tiếng.

“Ta cũng thắc mắc điều đó. Hắn cũng chỉ mới chân khí đỉnh, chưa đạt tới trúc cơ kì mà diệt sát được nhiều Kim Phong Thú như vậy quả thật là không tồi.”

“Được rồi. Chư vị tỷ tỷ chúng ta còn có việc, lần này ghé qua đây chỉ là theo một quẻ của Thiên Cơ tiền bối mà thôi. Nhanh đến nơi đó thôi ở đây cũng chậm trễ không ít rồi.” Vị thiếu nữ lên tiếng.

Cả bốn người đều gật đầu, thất thải kim phượng kêu lên một tiếng, hóa thành một tia sáng biến mất phía chân trời, cả bầu không khí còn lưu lại hương thơm thoang thoảng và âm thanh ríu rít cười đùa của chúng nữ.

Trưa ngày hôm sau, Vũ Hoàng uể oải ngồi nhổm dậy toàn thân vẫn còn mệt mỏi, bản năng hắn vươn tay sờ sờ ra sau lưng, chỗ bị con Bích Phong thú đâm vào một nhát nhưng giờ không thấy nữa, nếu không phải hắn tỉnh dậy ngay chỗ tối qua, toàn thân rách nát, vệt máu sau lưng khô lại thì hắn còn tưởng đêm qua chỉ là mơ. Nghĩ đến tối qua, hắn nhớ lại hình ảnh đêm hôm qua trước khi mất đi ý thức làm hắn nhớ mãi, suy nghĩ mãi mà không nhớ ra hình dáng thiếu nữ tối qua đã cứu hắn.

Nghĩ không ra nên Vũ Hoàng chôn việc này vào trong lòng, ngồi dậy lấy mấy viên đan dược hồi khí ra ăn vào. Hắn ngồi dậy xếp bằng tại chỗ, vận chuyển công pháp hấp thu thiên địa linh khí chung quanh.

Hai canh giờ sau, chân khí trong cơ thể Vũ Hoàng tràn đầy, linh cảm chợt phát hắn cố kìm nén sự vui vẻ trong lòng điều chỉnh tâm lí của bản thân, nhất cổ tác khí muốn trùng kích trúc cơ kì.

Sau mấy lần thử trùng kích, cuối cùng hắn cũng đã bước chân vào cảnh giới trúc cơ kì đang vui sướng nhận từng đợt chân khí mạnh mẽ chạy trong kinh mạch của mình, bên ngoài cơ thể hắn được bao phủ một tầng vảy đen bốc mùi hôi thối ngai ngái, hắn định đứng dậy đi tắm rửa cho thoải mái nhưng phía trên hắn một mảng mây đen kéo đến từng tia điện xẹt xẹt, hắn ngẩng đầu lên nhìn ‘oành’ một tia sét nhỏ bằng ngón tay út đánh thẳng xuống mặt Vũ Hoàng, vội vã không kịp chuẩn bị chỉ có thể vận chuyển chân khí chống đỡ, nhưng vận bị đánh cho đầu cắm vào trong đất.

Tiếng xẹt xẹt liên miên không dứt, rồi lại một tia sét đánh xuống lần này Vũ Hoàng bật dậy nhảy qua một bên thì tia sét cũng chuyển động theo một hướng mà không ai ngờ tới, bẻ cong ngoắt chín mươi độ đánh thẳng vào người hắn. Cả người tê rần, chân khí trong người đình trệ ‘oành’ tiếp tục đánh xuống một tia sét nữa.

Vũ Hoàng cố sức chống đỡ, hét ầm lên hỏi:

“Lão già, chuyện này là…” Toàn thân hắn run bần bật gắng gượng nói hết câu đứt quãng: “Như …thế …nào?”

“Chỉ là một trận tiểu thiên kiếp thôi! Ngươi tu luyện công pháp đó thì ngươi phải chấp nhận.” Lão cười cười, than nhẹ một tiếng.

Vũ Hoàng cắn răng, chống đỡ từng tia sét đánh xuống, hắn bị đánh lõm vào trong lòng đất thân thể run lên bần bật.