Chương 10: Cửu cửu phi tinh

Số từ: 2144

Nguồn: bachngocsach.com

Dứt lời, Vũ Thiếu Tự lao tới chém một kiếm về phía trước, nhắm hướng Vũ Hoàng mà bay tới. Một dòng sóng lửa mang theo nhiệt độ cực cao tựa như hỏa thạch lao qua, những nơi hỏa thạch đi qua không khí trở nên vặn vẹo, đứng dưới đài những người quan chiến cũng than sợ hãi không dứt, bọn họ đứng cách xa như vậy vẫn còn cảm ứng được nhiệt độ cao thì khi Vũ Hoàng đứng trực diện không biết độ nóng sẽ ra sao thì không ai dám nghĩ đến.

Vũ Hoàng vẫn đứng bình tĩnh, sóng nhiệt lao tới làm trường bào hay bay phần phật, khi Vũ Thiếu Tự cách hắn hơn một trượng thì thân thể hắn khẽ động. Giơ một cánh tay lên, vận chuyển chân khí tạo ra vòng xoáy quay với tốc độ cực nhanh trong lòng bàn tay, tốc độ vòng xoáy càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng áp súc lại tao thành một mũi phi đao bằng gió bắn thẳng tới phía quả cầu lửa đang hừng hực lao tới, đồng thời hắn bắt đầu di động theo sát mũi phi đao vừa bay ra.

Khi mũi phi đao bắn tới, Vũ Thiếu Tự thấy Vũ Hoàng tự động lao tới thì hắn thầm mỉm cười, cùng chờ mong, trong mắt hắn Vũ Hoàng là tên ngốc. Với môn vũ kĩ Nhất Hỏa Ngân Mục Kiếm quyết của mình hắn cực kì tự tin, dù đối đầu với tinh anh chân khí cảnh lục trọng thì khi hắn thi triển đối thủ cũng không dám cứng đối cứng, huống chi tên ngốc này chỉ là chân khí cảnh tứ trọng sơ kì. Nghĩ đến đây, hắn đã mơ mộng đến cảnh tượng Vũ Hoàng bị hỏa cầu nuốt vào thiêu đốt quằn quại la hét trên võ đài.

Tưởng tượng thì vậy, nhưng khi mũi phi đao đâm vào hỏa cầu do hắn thi triển thì chuyện không ngờ đã xảy ra. Không phải hỏa cầu nuốt trọn phi đao, mà là hỏa cầu tự động nổ ra, từng ngọn hoa lửa bắn tung tóe khắp nơi như khi đang đốt lửa mà lấy một cành cây đập mạnh vào đống lửa vậy. Đợi hắn nhận ra có điều không ổn thì Vũ Hoàng đã lao tới, nắm đấm đánh thẳng vào giữa ngực hắn, “oành” một tiếng, bóng người bay ra khỏi quả cầu lửa bao quanh kéo theo một đuôi lửa rất dài, lao ra ngoài tới sáu trượng đập vào thân cây “rầm” rồi gục người xuống mặt đất bụi mù bắn tung tóe khắp nơi.

Ngọn lửa yếu dần rồi tan biến, lộ ra thân hình hắn, gió thổi nhè nhẹ, dáng đứng cao ngất. Đồng thời tiếng trọng tài vang lên, chứng minh hắn đã thắng trận này. Tiếp theo từng trận đấu diễn ra. Đến lúc còn tám mươi người, thì thi đấu đã tới lúc gay cấn. Vũ Hoàng tiếp tục được rút ra, đi lên võ đài đối diện hắn là một vị thiếu niên tầm mười ba, mười bốn tuổi, dáng người hơi gầy gò, nhưng nét mặt lại lộ rõ ra là người đường đường chính chính.

“Vũ Hoàng biểu đệ, ta không nghĩ được rằng lại gặp đệ ở vòng này.” Thiếu niên lên tiếng, hắn là biểu ca của Vũ Hoàng, năm nay mười ba tuổi, từ nhỏ tới lớn vị biểu ca này lớn lên cùng hắn, có gì cũng đều chia sẻ cho hắn. Chỉ là ba năm nay, hắn chuyên chú vào tu luyện, để năm sau cố gắng đi vào Thái La học viện.

“Ngân Vương ca hảo, tiểu đệ may mắn vào vòng này gặp được Ngân Vương ca mong huynh chỉ bảo nhiều hơn.” Hắn là người ân oán phân minh, ai tốt với hắn, kính trọng hắn thì hắn sẽ kính trọng lại.

“Biểu đệ, ca ta chủ tu là ám khí phi đao đệ nên cẩn thận, nếu thấy không đỡ được hoặc tránh né không được thì hô lớn một tiếng ta sẽ thu tay lại.”

“Vâng, đệ hiểu rồi. Vậy thì bắt đầu đi.”

“Được bắt đầu thôi.” Hai vị thiếu niên nhìn nhau sảng khoái cười ha hả, đợi vị trọng tài tuyên bố bắt đầu.

Khi vừa tuyên bố bắt đầu, thân hình Vũ Hoàng khẽ động, thao tới phía trước định quần ẩu với Vũ Ngân Vương, hắn cũng biết Vương ca của hắn phi đao, ám khí tu luyện tới cảnh giới rất cao nên cũng không khinh địch đứng chịu trận như trước. Cùng lúc Vũ Hoàng lao tới, Vũ Ngân Vương lật tay phóng ra từng cánh phi đạo, phi đao bay ra, xoay tròn trên không trung, lao thẳng tới, “vèo vèo” lướt tới liên tục không dứt, Vũ Hoàng tận dụng thân pháp và khả năng quan sát cực mạnh sau hơn mấy tháng tu luyện của để tránh né, ngọn phi đao nào không tránh né được thì hắn vận dụng lực xoáy của chân khí đẩy chúng bay ra hai bên cắm vào trên nền võ đài. Hắn lao tới chỗ Vũ Ngân Vương, thì đồng thời Vũ Ngân Vương nhảy ra sau một trượng.

“Biểu đệ, không ngờ sau mấy năm đệ lại tiến bộ thần tốc như vậy. Vậy tiếp theo ca sẽ không nương tay nữa. Nhìn kĩ, đây là Cửu Cửu Phi Tinh.” Sau khi thăm dò, thấy Vũ Hoàng có thể chống lại phi đao của mình thì Ngân Vương mới quyết định sử dụng tuyệt kĩ, để tránh trước đó làm bị thương biểu đệ của hắn.

Nghe Vũ Ngân Vương nói như vậy, hắn mỉm cười:

“Ca, đệ cùng ca sẽ đấu một trận hết mình.” Nói rồi hắn đưa tay ra phía sau rút thanh thiết thương rỉ sét của mình ra, cầm chéo một bên nhìn vào rất là uy vũ. Khi hắn vừa nắm chắc thiết thương trong tay, thì từng chiếc ám khí lao tới như từng cơn lốc, liên miên không dứt. Ám khí phi tới, không góc nào là không có, hắn múa thương xung quanh, tạo thành một vòng bảo vệ quanh thân, ngăn cản ám khí đánh trúng, “keng keng keng” tiếng kim loại vang lên không dứt.

Hắn vừa múa thương, vận dụng tốc độ cao nhất lao tới, nhưng lúc vừa lao tới được ba xích, thì lông tóc toàn thân hắn bỗng dưng dựng ngược lên, phía trước hắn một mũi phi đao nhìn như bình thường giống bao ngọn phi đao nãy giờ hắn đánh bay. Khi nhìn kĩ thì nó lại có điểm khác biệt dù không quá rõ rệt, nó chỉ to hơn những ngọn phi đao khác một tí, nhưng cảm giác nguy cơ hàng lâm làm cho Vũ Hoàng cũng phải chú tâm đối đãi. Hắn không lao tới phía trước nữa, mà đạp chân nhảy lùi về phía sau đồng thời trường thương múa liên hồi, từng vòng từng vòng xoáy tạo ra cố gắng làm chệch quỹ tích nhưng nó vẫn như cũ vững vàng lao tới phía trước. Không còn cách nào khác, Vũ Hoàng đành vận dụng thương kĩ của mình tập trung tinh thần, vận đại lực đập mạnh vào mũi phi đao “Keng” một tiếng va chạm thanh thúy vang lên, khi trường thương vừa va chạm đánh vỡ phi đao thì ngọn phi đao tách ra làm sáu, dù lực va đập mạnh làm nó không lao thẳng như lúc đầu mà xoáy vòng lao tới, thấy vậy Vũ Hoàng nhảy lùi người, xoay mình nhảy lên tránh né. Có cánh thì lướt qua mặt, cánh lướt qua tay, dù hắn tính toán quỹ tích tránh né nhưng vẫn có một cánh phi đao chém đứt vài sợi tóc phiêu đãng rơi xuống.

Lùi tới sát lôi đài thì hắn cũng đã ngăn cản thành công ngọn phi đao vừa rồi.

“Hảo tiểu đệ, nếu ngươi đỡ được chiêu này, biểu ca ngươi tự động nhận thua.” Vũ Ngân Vương lên tiếng, đồng thời cũng nhắc nhở Vũ Hoàng, bởi hai người bọn họ là biểu ca biểu đệ, nên cũng không cần liều quá sức. Dứt lời hắt nhảy lùi ra sau hai bước, vận chuyển chân khí, truyền tới kinh mạch, chảy xuôi cánh tay, lòng bàn tay giữ chín cây ngân châm, từng cánh phi đao tỏa sáng lập lòe, lúc sáng lúc tối. Sau nửa cái hô hấp, hắn phóng ra, chín ngọn phi đao ‘vèo vèo’ phóng tới, từng ngọn phi đao tách ra tạo thành vòng tròn đan xen vào nhau.

Vũ Hoàng thấy vậy thì nét mặt nghiêm túc hẳn ra, vận chuyển chân khí đưa vào trong thiết thương. Chân khí hắn đưa vào cũng chỉ làm cho thân thương có chút cảm giác, chớp lên một cái rồi trở lại bình thường, hắn vận dụng thức thứ nhất trong Thập Bát Liên Hoàn Thức, từng đường thương ảnh xuất hiện, biến hóa theo từng cử động của hắn, nhìn vào như quan âm nghìn tay cùng động, hắn trực tiếp lao tới đón đỡ phi đao. ‘Keng keng keng’ vang lên chín lần, từng ngọn phi đao tách ra, một thành chín, chín thành tám mươi mốt, bao phủ xung quanh hắn mà bay tới.

Hắn xoay thương, vẫn vận dụng thức thứ nhất vận chuyển chân khí đưa vào thiết thương. Phi đao bao phủ quanh thân đồng loạt rơi xuống, những cánh phi đao tuy rất dày đặc tuy vậy vẫn không có cánh nào là nhắm vào chỗ hiểm yếu trên người của hắn cả. ‘Phập’ hắn ngăn cản được bảy mươi lăm cây, còn sáu ngọn phi đao lần lượt xuyên qua áo của tạo thành từng lỗ thủng tròn xoe. Đứng chân trước chân sau, một tay nắm thương tay còn lại nắm ba ngọn phi đao.

Thấy thế, Vũ Ngân Vương hơi chút kinh ngạc nhưng hắn vẫn tự hào, dù sao đó cũng là biểu đệ của mình. Hắn xoay người chắp tay với trưởng lão làm trọng tài.

“Hân lão, Ngân Vương chịu thua.”

Vị trưởng lão thấy vậy thì hô lớn xác nhận Vũ Hoàng thắng. Vũ Hoàng nắm ba ngọn phi đao đưa tới trước mặt Vũ Ngân Vương.

“Đây là của ca ca, cảm ơn huynh đã hạ thủ lưu tình.” Vũ Hoàng thật tình nói.

“Tiểu tử, ngươi rất không tồi. Cố gắng lên. Ta ở dưới xem ngươi tỏa sáng.” Nói rồi hắn nhận lấy ba ngọn phi đạo trong tay Vũ Hoàng, đi tới thu thập lại hết phi đao, ngân châm của mình rồi mỉm cười đi xuống.

Tất cả mọi người ở dưới ngẩn ngơ, Ngân Vương đại ca thua Vũ Hoàng nếu nghe nói thì không ai tin cả nhưng sự thât hiện ra trước mắt, dù không muốn tiếp nhận cũng không được, ngẩn ngơ thoáng chốc qua đi. Không biết ai khởi đầu, từng tiếng vỗ tay vang lên không dứt.

Vũ Thiếu Vân đứng trong đoàn người, chăm chú nhìn vào Vũ Hoàng. Dù sao,Vũ Ngân Vương cũng là người duy nhất trong gia tộc có thể phân cao thấp với hắn, cho dù đối phương so chiêu rồi bỏ chiến, mà hắn còn giữ lại át chủ bài của mình, nên hắn bắt đầu chú tâm đối đãi với Vũ Hoàng không kinh thị như trước nữa.

Trên đài cao, phụ thân Vũ Hoàng thấy nhi tử của mình có thành tưu như vậy thì hắn đã thỏa mãn rồi. Trận vừa rồi, hắn tuy lo lắng lỡ nhi tử mình thua rồi không gượng dậy nổi. Nhưng ngoài hắn dự đoán nhi tử mình lại chiến thắng. Ngoài mặt hắn mỉm cười nhưng vẫn cố gắng giữ bình tình, bởi hắn là gia chủ không thể bộc lộ ra quá nhiều khiến mọi người khó chịu.

Sau trận đấu của Vũ Hoàng, tiếp đến trận thứ sáu, Vũ Thiếu Vân thượng đài. Trường kiếm dắt bên hông, vẫn là hoàng kim chi bào bước lên võ đài. Trận đâu của hắn phải gọi là nghiền ép đối thủ. Dù đối thủ của hắn là vị trí thứ mười chín trong Gia Tộc Chi Bảng, hắn chỉ cần sử dụng hai chiêu đã đánh cho đối thủ xuống đài. Đằng nào thì hắn cũng là người đứng trong top ba thập đại công tử của Vân An thành, là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của Vũ Gia.

Chiến đấu lần lượt qua đi, bất giác tới vòng chung kết tranh đệ nhất thiên tài gia tộc. Chỉ còn Vũ Hoàng và Vũ Thiếu Vân hai kẻ không đội trời chung trong gia tộc.