Chương 3: Bắt đầu chịu khổ

Số từ: 1555

Nguồn: bachngocsach.com

Vũ Hoàng gãi gãi đầu suy nghĩ định mở miệng thì phía trên lầu hai đi xuống một vị đại hán trung niên, vóc người uy vũ, cơ bắp rắn chắc khoác trên mình bộ cẩm bào màu xanh nhạt lên tiếng: ”Tiểu Vũ,nay sao ngươi lại đến đây mua đan dược gì thế? Nhìn ngươi có vẻ khó xử?” Vũ Hoàng nhìn trung niên nhân phía trước, một cái tên hiện lên trong đầu, người này tên là Bạch Chiến sinh tử chi giao với phụ thân hắn cũng là gia chủ một gia tộc trong ngũ đại gia tộc của Vân. “Chiến thúc hảo. Ta tới đây mua linh dược nhưng mà không mang đủ ngân lượng” nói tới đây hắn cũng đỏ mặt đi mua đồ mà mang không đủ tiền a.

Bạch Chiến “À” một tiếng rồi bảo “Được rồi được rồi, còn thiếu bao nhiêu Chiến thúc thay ngươi trả.” Rồi quay qua bảo chưởng quỹ “Gói lại đi linh dược bao nhiêu ta trả hết?” Chưởng quỹ nhìn Bạch Chiến rồi lên tiếng “dạ tất cả là 285 lượng vàng “ hắn móc trong người ra 300 lượng đưa cho chưởng quỹ rồi lấy túi linh dược đưa cho Vũ Hoàng “ cầm đi tiểu tử lần này Chiến thúc cho ngươi” Vũ Hoàng nhận lấy túi linh dược định mở miệng thì Bạch Chiến khoát tay “ngươi giữ lấy đi không cần từ chối” Vũ Hoàng cầm linh dược tính đưa lại nhưng nghe bảo vậy rồi suy nghĩ tài sản của mình nên hắn mở miệng “Đa tạ Chiến thúc, khoản nợ này sau này ta sẽ tra lại cho thúc!” hắn khách khí vài câu rồi từ biệt Bạch Chiến đi về. Nhìn thân ảnh Vũ Hoàng bước vội ra khỏi cửa Tam Tài Hiên, Bạch Chiến mỉm cười lăc đầu.

Rạng sáng hôm sau, lúc mặt trời còn chưa ló, Vũ Hoàng đang ngủ bỗng một cơn gió thổi qua hất hắn xuống mặt đất “bịch” kèm theo một tiếng quát “tiểu tử dậy mau tới giờ tập luyện rồi” hắn vội vàng bò dậy trong cơn buồn ngủ bởi ngày xưa hắn là một tên game thủ cày tới tận khuya và tới trưa hôm sau mới dậy nên lúc này bị gọi dậy quả thật với hắn là một cực hình nhưng vì ước mơ tu tiên nên hắn phải phấn chấn tinh thần cố gắng dậy. Đi ra khỏi thành tới biên giới Vân Lâm sơn mạch, bên cạnh thác nước Trấn lão xuất hiện “Này tiểu tử, trước ta truyền cho ngươi một bộ công pháp luyện, loại công pháp mèo cào mới tu luyện tới chân khí cảnh sơ giai như ngươi thì bao giờ mới hết phế vật?” Nói rồi Trấn lão truyền một đạo thần thức vào trong thức hải của Vũ Hoàng, sau hơn một canh giờ thì hắn mới hiểu được công pháp được gọi là Hỗn Độn Khai Thiên Quyết, được chia làm thập đại cảnh giới, từ nhất trọng đến tam trọng gọi là công pháp cơ sở, tứ trọng đến lục gọi là tiểu thành, thất trọng đến cửu trọng coi như là đại thành, thập trọng trong truyền thuyết thì chưa ai biết đến.
Sau khi ghi nhớ Hỗn Độn Khai Thiên Quyết cơ sở thì Vũ Hoàng bắt đầu minh tưởng và theo lộ tuyến tu luyện công pháp, lần thứ nhất lần thứ hai vẫn không có cảm giác gì, hắn phải tu luyện mãi tới lần thứ bảy mới bắt đầu có cảm giác khó chịu, toàn thân nóng như lửa đốt, mồ hôi vã ra như tắm, từng giọt to bằng hạt đậu rơi xuống quanh thân. Nhìn hắn tu luyện mới tới lần thứ bảy đã có chút cảm giác với công pháp Trấn lão mỉm cười thầm nghĩ “Tên nhóc này cũng khá tốt, để xem tiểu tử này đi được tới đâu.”

Sau khi vận hành chu thiên đầu trắc trở, sau vài chu thiên hắn đã quen dần với cẩn thận cảm giác bên trong đan điền xuất hiện một hạn khí màu hồng cực nhỏ, phải quan sát tỉ mỉ mới thấy rõ được. Một lúc sau thì hắn mới mở mắt ra, thấy Trấn lão nhìn hắn mỉm cười. “Trấn lão, ta thành công rồi!”

“Được rồi được rồi. Tiểu tử khá lắm, ngươi chuẩn bị tinh thần đi. Ngươi đi vác những hòn đá đó đi lên trên đỉnh thác đi.” Trấn lão chỉ vào bãi đá sát cạnh thác nước, Vũ Hoàng nhìn qua cạnh thác nước, từng tảng đá lớn lớn nhỏ nhỏ không đồng đều, hắn đen mặt đau khổ trực tiếp bước tới bắt đầu khiêng đá lên thác nước. Hắn làm tận hai canh giờ nhưng vẫn còn chưa hết, đứng thở hồng hộc thì Trấn lão quát “Nhanh lên tiểu tử, không được dừng lại cho đến khi làm xong.”

Thật ra với công lực chân khí cảnh nhị trọng của Vũ Hoàng thì việc leo lên leo xuống không thành vấn đề, nhưng khiêng vác nhiều đá như vậy cũng làm cho hắn kiệt sức. Mãi tới lúc mặt trời ló dạng thì công việc đã được hoàn thành, nằm vật ra bên đống đá thở hồng hồng, đầu tóc bù xù, mồ hôi ướt đẫm như tên khất cái bên đường.

“Tiểu tử, dậy tu luyện đi giờ này tu luyện là tốt nhất đấy.” Nghe vậy hắn vội bò dậy tiến vào trạng thái tu luyện, trong lúc Vũ Hoàng luyện công Trấn lão vận dụng pháp lực tạo ra một bồn tắm bằng đá dẫn dắt nước từ ngoài thác vào sau khi nước đầy, lão sử dụng hỏa nguyên thiêu đốt linh dược dung hợp ra thành dược thủy, thành phẩm là một loại dược thủy màu xanh nhạt tiếp xúc với nước tạo ra khói cuồn cuộn không dứt.

Trong lúc Trấn lão làm tất cả mọi việc xong thì sau hơn một chung trà thì Vũ Hoàng mở mắt ra. “Tiểu tử, tỉnh rồi thì vào ngâm mình trong đó đi.” Trấn lão chỉ tay về phía hồ nước chứa dược thủy, khói bay nghi ngút. Hắn đứng dậy nhìn theo hướng tay của Trấn lão lắp bắp mở miệng “Này… Này! Lão Trấn ngươi tính nấu ta sao?” “Bảo ngươi xuống thì ngươi cứ xuống đi lắm miệng cái gì?” Vũ Hoàng nhìn hồ nước với từng màn khói bốc lên không ngừng rồi quay qua nhìn lão, lại nhìn về lão Trấn hắn vội nói “Nhưng …”

Chưa kịp nói dứt câu, hắn cảm thấy mông mình đau nhói bay bổng trên không và “ùm” một tiếng đã rơi vào trong hồ nước. “Á! Ọc ọc…” Trong lúc hắn lưỡng lự lão Trấn đã dùng tuyệt kĩ bí truyền từ xưa là chọc mông thần chưởng đưa hắn xuống hồ nước.
Rơi vào hồ nước hắn mới biết được nhìn khói nghi ngút nhưng thật ra nhiệt độ bên trong lại rất dễ chịu, cảm giác khoan khoái. “Vận chuyển công pháp hấp thu tinh hoa đi tiểu tử thối.” Hắn vội vàng vận chuyển Hỗn Độn Khai Thiên Quyết tham lam hấp thu lấy tinh hoa dược thủy tẩm bổ thân thể hắn, cái cảm giác thoải mái dễ chịu đó khiến hắn chỉ muốn rên lên cho thỏa thích. Mãi tới khi dược thủy dần bị hắn hấp thụ hết, dần dần chỉ còn lại màu nước thông thường thì mở mắt ra nhưng còn chưa thỏa mãn. Hắn đứng dậy mặc xiêm y vào, khoác vào bộ xiêm y rách tả tơi nhìn như tên khất cái mà hắn chỉ có thể lắc đầu cười khổ.

Sửa soạn xong xuôi chuẩn bị xuống núi, lão Trấn bèn bảo: “Ngày mai, nhớ chuẩn bị đầy đủ linh dược như hôm nay.” Nghe vậy mặt Vũ Hoàng đen lại, nhăn nhó như sắp khóc, thấy thế lão Trấn bèn hỏi: “Có chuyện gì mà nhăn nhăn nhó nhó như vậy?” Thật ra thì hắn là con trai tộc trưởng gia tộc nhưng do thiên phú bình thường nên thân gia cũng không được giàu có như đệ tử kiệt xuất trong gia tộc mà chỉ như những đệ tử bình thường hàng tháng được 30 lượng hoàng kim thôi, nên khi nghe nói chuẩn bị linh dược như hôm qua thì hắn có chút khó xử lên tiếng:

“Ta cũng muốn nhưng thật tình thì tài chính của ta không đủ để cho ta hao tốn như vậy a.”

“Được rồi. Ngươi chuẩn bị cho ta một đám linh dược ta giúp ngươi tài chính để ngươi có tài nguyên tu luyện nhớ kĩ chuẩn bị thanh vân thảo, điền lan, mạch ngọc cao, hoàng hoa, vũ nguyên tinh thảo mỗi thứ đều nhau, ta cho ngươi một quyển Linh Dược Phổ cơ bản để tìm hiểu.”

Nghe tiểu tử này thành thật, lão Trấn cười cười bảo hắn chuẩn bị thảo dược sau khi nói xong lão tiến vào vô danh giới chỉ trên tay Vũ Hoàng. Vũ Hoàng đứng im lẩm nhẩm một hồi, sau khi ghi nhớ tất cả rồi mới hớn hở cầm lấy Linh Dược Phổ chạy về gia tộc.