Chương 5: Lần đầu làm chuyện ấy (1)

Số từ: 1487

Nguồn: bachngocsach.com

Bước vào phòng, Vũ Hoàng đóng cửa lại và kêu gọi Trấn lão hiện thân. Vì lúc trước hắn không hỏi cách để gọi Trấn lão trong thời gian nghỉ ngơi ở trong giới chỉ nên sau một hồi mò mẫm vận dụng linh lực ít ỏi đệ nhị trọng của mình chấn động mãi thì lão mới xuất hiện.

Lão vẫn xuất hiện với bộ bạch bào, với nụ cười nhàn nhạt, nhìn Vũ Hoàng: “Sao rồi tiểu tử, chuẩn bị những thứ lão phu cần chưa?” Lão nhìn hắn, mỉm cười và hỏi.

“Chuẩn bị đầy đủ rồi, những ta thiếu một thứ a!” Hắn gãi gãi đầu lên tiếng.

“Hử, còn thiếu thứ gì?” Lão ngạc nhiên hỏi lại, vì những thứ lão đưa cho hắn đi mua toàn là linh dược thông thường nhất mà tiểu tử này còn bảo thiếu thì lão hơi bất ngờ.

Vũ Hoàng quay lại bàn lấy chiếc nồi mà hắn vừa lấy từ dưới bếp cầm lên đưa cho lão Trấn ngượng ngùng nói: “Linh dược thì ta kiếm đủ rồi, nhưng ta không có đan đỉnh ta cũng hỏi mượn phụ thân ta nhưng không có, cùng đường nên ta đành dùng nó đỡ a.”

Lão Trấn nhìn Vũ Hoàng, rồi lại nhìn xuống chiếc nồi. Nó là một chiếc nồi làm bằng sắt nguyên chất, cũng gọi là loại tốt nhất trong kim loại sắt thông thường. Rồi bật cười ha hả, nhìn hắn: “Hóa ra là cái này, ý nghĩ không tồi đó, để cho tiểu tử ngươi luyện đan bằng “đan đỉnh” có một không hai của ngươi đi, lấy linh dược ra ta dạy ngươi luyện đan.”

Sau khi Vũ Hoàng lấy linh dược đã được chuẩn bị sẵn ra, Trấn lão nhìn hắn và bảo: “Ngươi để xuống, chăm chú nhìn cho kĩ những gì ta làm, ta chỉ hướng dẫn một lần thôi ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu thì lĩnh ngộ.” Dứt lời lão đưa cánh tay lên, mở lòng bàn tay ra, một ngọn lửa hai màu trắng đen hiện ra giao thoa qua lại nhảy múa trước mặt Vũ Hoàng, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, hắn cảm giác được ngọn lửa nhỏ xuất hiện trước mắt mình có thể thiêu đốt hết thảy, có cảm giác cực kì nóng nhưng chốc lát lại có cảm giác cực kì lạnh khiến hắn cảm thấy rất là kì lạ. “Nhìn đủ rồi đấy, bây giờ chú tâm vào xem.”
Nói rồi lão Trấn bắt đầu luyện dược, từng cọng linh dược bay lên phù không trước mặt lão. Thanh mộc thảo là một cây thảo dược màu xanh nhạt chỉ có ba chiếc lá toàn thân nhìn như những thân cây gỗ lâu năm sau khi rơi vào trong ngọn lửa, lá cây héo rũ dần tinh hoa lắm đọng chảy vào trong thân sau đó toàn thân bắt đầu co nhỏ lại dần rồi tan thành mây khói chỉ còn lại một đoàn chất lỏng màu xám xanh trôi nổi lơ lửng trong ngọn lửa.

Tiếp theo là chân quang diệp cây linh thảo màu hơi vàng, lá cây hơi chuyển màu về trong suốt từng cây từng cây rơi vào trong ngọn lửa, bằng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ tan chảy rất nhanh sau vài chớp mắt có thể thấy được từng giọt chất lỏng từ trong thân bắt đầu chảy xuôi theo từng chiếc lá xuống tạo thành đoàn chất lỏng mới trong suốt, vàng óng ánh.
Còn cố gân hoa, tinh vân quả, hành nhật hoa thì đơn giản và thô bạo hơn vì nó chỉ đơn giản là loại điều hòa nên cả ba cùng được chắt lọc tinh hoa theo cách cơ bản nhất đó là cùng bỏ vào nhưng phải theo thứ tự trước sau là tinh hành cố tạo thành một đoàn chất lỏng màu xanh ngà.

Khi tất cả cơ bản đã được làm xong, tiếp theo tới khâu dung hợp tinh hoa, từng đoàn từng đoàn chất lỏng chậm rãi tiếp lại gần nhau, chậm rãi dung hợp tạo thành một khối cầu to bằng chiếc bát được bao bọc trong ngọn lửa, sau thoáng chốc đã tạo ra từng viên từng viên linh dược tròn óng ánh, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ làm cho chân khí trong cơ thể Vũ Hoàng xao động rục rịch muốn tự hành vận chuyển, điều đó khiến hắn ngạc nhiên bừng tỉnh.

“Còn ngây ngốc ra đó làm gì? Lấy bình đừng đan dược nhanh lên.” Vũ Hoàng hai mắt tỏa sáng, nhìn chằm chằm vào mớ đan dược trôi nổi trên không trung, chạy lại bàn lấy bình đan dược đã được bày sẵn ra để vào. Thực ra thì với Trấn lão, đan dược phổ thông như vậy chỉ cần chớp mắt là có thể luyện ra hàng ngàn vạn viên, bởi vì để cho Vũ Hoàng quan sát nên hắn cố ý làm từng bước chậm rãi.

“Đan dược này gọi là gì vậy? Ta có cảm giác gần nó khiến linh lực trong cơ thể như sinh động hơn?” Sau khi cất hết linh dược vào, Vũ Hoàng lên tiếng hỏi.

“Đây là Hoạt Linh Đan, nó có tác dụng tăng tốc độ hấp thu linh khí tu luyện tinh lọc bớt tạp chất trong linh lực, giúp ngươi hấp thu linh khí nhanh hơn nhưng nó chỉ có tác dụng cho tu sĩ chân khí cảnh, đến trúc cơ cảnh thì tác dụng không còn lớn nữa. Còn lại do ngươi luyện chế. Khi hết chân khí thì nuốt vào tu luyện.” Trấn lão trả lời.

Nghe vậy, Vũ Hoàng điều chỉnh tâm tính, cố kìm nén hưng phấn trong lòng, ngồi xuống vận chuyển công pháp, sau một thời thần, hắn đứng dậy với trạng thái đỉnh cao nhất hiện tại, lúc bắt tay vào việc, chuẩn bị hết thảy hắn sực nhớ, ko có chân hỏa làm sao luyện đan, hắn quay lại bảo Trấn lão: “Ta không có thần hỏa như lão sao mà luyện đan?”

Lão nghiền ngẫm một lát rồi bảo: “Với cảnh giới chân khí nhị trọng bỏ đi của nhà ngươi, khống hỏa chắc là cố sức lắm, được rồi ta truyền cho ngươi một môn Khống Hỏa Tâm Pháp tu luyện khống hỏa thuật cho tốt. Ta vận dụng thần thông dẫn địa hỏa vào phòng ngươi để cho ngươi luyện đan.”

Nói rồi lão bắn một tia thần thức vào thức hải của Vũ Hoàng, nghiên cứu một lát hắn bắt đầu thực hành diễn luyện khống hỏa trong đầu. Trong lúc hắn thao luyện khống hỏa thuật, lão Trấm vận dụng thần thông của bản thân dẫn động địa hỏa đến giữa phòng của Vũ Hoàng. Sau một lúc, địa hỏa được dẫn tới nhiệt độ trong phòng hắn tăng cao. Hắn đứng ở trong phòng, độ nóng lớn khiến mồ hôi hắn chảy như từng giọt to.

Bắt tay vào việc luyện đan, trước tiên hắn tập khống hỏa bằng Khống Hỏa Tâm Pháp vừa học được một lúc đã thành thạo hắn bắt đầu bước đầu tiên của luyện đan là tinh lọc tinh hoa, đốt hết tạp chất trong linh dược.

Từng lần một thử nghiệm, sau lần thứ 7 hắn đã tinh lọc thành công tinh hoa Thanh Mộc Thảo, hắn nghỉ ngơi, nuốt một viên đan dược vận chuyển công pháp tu luyện sau một lúc điều chỉnh trạng thái lên tới đỉnh phong, nhìn xuống đáy nồi một đống than sau khi hắn tinh lọc thất bại tạo thành, chỉ biết cười khổ, người ta luyện đan nhẹ nhõm biết bao nhiêu hắn phá của bấy nhiêu, nghĩ đến đây hắn quyết tâm luyện đan tiếp, từng lần từng lần một.

Đêm khuya thanh vắng, trong căn phòng thiếu niên kiên cường luyện khống hỏa, luyện đan chi đạo, toàn thân mồ hôi ướt đẫm, đứng trước cái nồi thật to đỏ rực, mỉm cười hắn thành công. Sau một ngày kiên trì, hắn luyện thành lò Hoạt Linh đan đầu tiên, mặc dù vẻ ngoài không bóng loáng tròn trịa như của Trấn lão, nó vừa thô lại méo mó, màu sắc lõm đen lõm trắng nhưng hắn vẫn vui vẻ, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên hắn luyện đan thành công.

Quá đỗi vui vẻ, hắn bỏ thẳng viên đan dược vừa luyện thành vào trong miệng “ực” một cái nuốt xuống bụng.

Trấn lão thấy hắn như vậy, định ngăn cản nhưng không kịp, lão nhìn hắn vớiánh mắt thương cảm nhìn một thằng ngốc.

“Này ta làm gì sai à?” Vũ Hoàng thấy lão nhìn hắn như thế thì hỏi.

“Ài không có gì. Ngươi chuẩn bị tâm lý đi. Hahaha” Lão cười cười.