Chương 12: Trộm Dược

Số từ: 1481

Nguồn: bachngocsach.com

Hắn lao tới, dự định dùng nhất cước của mình đá phế Vũ Hoàng trả thù cho nhi tử của hắn, nhưng Vũ Hoàng nào có để yên cho hắn đánh, khi thấy Vũ Thiếu Tần lao về phía mình hắn đã nhảy lùi ra phía sau. Vận chuyển tất cả chân khí của mình vào bảo thương sử dụng đệ nhất đệ nhị thức trong Thập Bát Liên Hoàn thức đánh về phía bàn chân của Vũ Thiếu Tân.

Bàn chân trực tiếp đá vào mũi thương, một tiếng trầm đục vang lên dù hơi bất ngờ vì tiểu tử này lại có thể ngạnh khánh với một chiêu của mình. Cú va chạm vừa rồi đẩy Vũ Hoàng trượt dài ra phía ra tận bảy tám trượng, cách rìa lôi đài chỉ còn chưa đến một xích. Một đường trượt dài, mặc dù có trường thương cắm xuống đất chịu đựng nhưng chấn động liên tục làm cho cánh tay hắn tê rần mất đi cảm giác, trên mặt đất một vết thương hai vết bàn chân in rõ mồn một.

Vũ Thiếu Tần định lao lên tiếp tục thì một luồng uy áp từ phía trên đài cao ép xuống, là ông nội của Vũ Hoàng một thân công lực nửa bước ngọc đài của lão đủ để miểu sát tất cả các tu sĩ trúc cơ kì, tập trung vào Vũ Thiếu Tần hắn không dám nhúc nhích dù chỉ một bước, hắn biết trước đó nóng giận đánh mất lí trí đã phá hư quy củ giờ còn ra tay nữa thì chỉ có chết. Vũ Vân Thiên và Vũ Vân Thiệu đồng thời lao xuống nhìn thấy Vũ Hoàng khóe miệng trào máu, trên cán thương máu từ cánh tay hắn chảy xuống Vũ Vân Thiệu quát:

“Lão nhị, ngươi dám ra tay với con ta?”

“Ta chỉ là nhất thời nóng giận. Nhưng Vũ Hoàng hắn ra tay quá nặng, tỉ thí gia tộc mà hắn ra tay đánh trọng thương con ta.” Hắn bình tĩnh lại, nhìn xuống nhi tử trong lòng mình đang thoi thóp thở, cơn giận giữ trong lòng càng dâng lên.

“Hài tử, ngươi có bị thương không?” Phụ thân và ông nội hắn nhìn hắn với vẻ mặt đầy lo lắng hỏi thăm.

“Ta không sao, chỉ bị chấn động khí huyết tí thôi. Còn hắn, tại hắn nói đánh ta nằm dưỡng bệnh vài tháng thì ta chỉ y nguyên như hắn bảo ta mà làm thôi.” Bình ổn chân khí đảo loạn trong kinh mặt, hắn nhàn nhạt trả lời.

“Ngươi. Hắn nói như vậy…” Vũ Thiếu Tần lên tiếng.

“Ngươi ta cái gì? Hắn đánh ta thì ta đánh lại, tại hắn tài nghệ không bằng ai thì trách ai được.” Vũ Hoàng chặn lời nói.
“Ngươi…”

“Lão nhị, ngươi ta cái gì? Ngươi phá hư quy củ gia tộc định ra, ngươi định xử trí thế nào?” Vũ Văn Thiệu lên tiếng chất vấn.

“Ta.. ta…” Vũ Thiếu Tần á khẩu.

“Ngươi phạt bổng lộc trong tộc một năm, vào diện bích sám hối ba tháng. Các ngươi mang Thiếu Vân Đi chữa thương đi.” Vũ Vân Thiên lên tiếng.

Khi Vũ Vân Thiên lên tiếng là đã xác định mọi việc không thể thay đổi nữa. Vũ Thiếu Tần dù hắn làm loạn nhưng cũng không dám chống lại lão gia chủ. Bởi đơn giản vũ lực cũng không được, lí luận thì hắn cũng đuối lí, nên đành ủ rũ chấp nhận chịu phạt.

Kết thúc một màn ngoài ý muốn xong, sau khi tuyên bố Vũ Hoàng là đệ nhất thiên tài gia tộc, từng tiếng hoan hô vang lên không dứt. Vũ Ngân Vương thầm than may mắn, hắn và Vũ Thiếu Vân cũng không chênh lệch nhiều mà Vũ Thiếu Vân còn bị đánh không ra hình người như thế, nghĩ đến đây hắn vui vẻ cùng Vũ Nhân Hưng thì cùng nhau lên đài chúc mừng Vũ Hoàng, cả ba cười cười nói nói rất vui vẻ, sau đó là màn tổng kết với những điều rườm rà mà hắn không muốn tham gia nên lấy cớ nghỉ ngơi trị thương rồi về phòng trước.

Đóng cửa phòng lại, hắn vội vã điều chỉnh chân khí trong cơ thể, tu luyện mấy canh giờ sau, khi thương thế trong người đã hoàn toàn ổn định không có tai họa ngầm hắn mới đứng dậy, vận động thư giãn gân cốt một lát. Lão Trấn xuất hiện:

“Này tiểu tử, cũng khá đấy, chân khí cảnh cửu trọng của ngươi mà cũng dám ngạnh khánh với tên trúc cơ trung kì đó. Được rồi được rồi, giờ ngươi tiếp tục tu luyện, tối nay cho ngươi một kinh hỉ.” Lão vuốt vuốt chòm râu, gật đầu cười, nụ cười của lão làm cho Vũ Hoàng cảm giác rợn cả tóc gáy. Vũ Hoàng nghe thế thì mở cờ trong bụng, cuối cùng lão cũng đã cho hắn tu luyện.

Quả thật đêm hôm đó lão cho hắn một kinh hỉ bất ngờ, lão truyền cho hắn một bộ pháp môn luyện thể gọi là Bất Hủ Chi Thân, pháp môn luyện thể này được chia làm mười tầng, tu luyện tới đại thành nắm giữ Bất Hủ Chi Thân có thể tu thành đại đạo vĩnh hằng bất diệt.

Nhưng song song với niềm vui cũng là nỗi đau, tầng một là luyện da, hắn được lão Trấn đánh cho một trận nhừ tử thừa sống thiếu chết. Mãi tới chạng vạng sáng hôm sau, hắn đi về gia tộc, bước đi khập khiễng mặt mày nhăn nhó, mỗi bước là một cực hình đối với hắn, toàn thân bầm dập từ đầu tới chân phải gọi là không chỗ nào không có dấu vết bị đánh qua. Sau khi luyện thể được nửa tháng Vũ Hoàng tới nói với phụ thân là hắn ra ngoài lịch lãm một thời gian.

Sau mấy tháng tu luyện, chân nguyên trong cơ thể hắn đã tới đỉnh phong chỉ chờ cơ hội đến là có thể nhất cổ tác khí đột phá lên trúc cơ sơ kì. Đêm hôm đó, hắn núp trên một cành cây cao, đang ở ngoại vi của Thanh Vân Sơn Mạch hắn đang quan sát một mỏm đá cách đó không xa. Trấn lão bảo:

“Tiểu tử, đêm nay ngươi nhất định phải đạt được Hoành Vân Quả, nếu sau đêm nay thì ngươi không đột phá trúc cơ trung kì đừng mơ bước vào đây nưa. Suốt một tháng nay, con Hoàng Hoa Báo bị ngươi dày vò đến mức sắp bạo thể rồi đấy.”

“Ta biết rồi. Tại nó tốc độ nhanh hơn ta.” Vũ Hoàng phàn nàn. Nói đến đây hắn nhớ đến một tháng trước, lúc đó lão Trấn phát hiện bên trong có Hoành Vân Quả nên lão kêu hắn đi trộm linh dược, lần đó hắn xém chút nữa bị nó vồ chết tại chỗ, nhưng cũng may nó chỉ ở trong địa bàn của nó canh giữ Hoành Vân Quả nên hắn mới thoát chết, cái cảm giác sợ hãi tiếp cận cái chết đó khiến hắn cẩn thận hơn rất nhiều.

“Tại nhà ngươi chạy không nhanh bằng nó, nên mới bị nó đuổi đến chật vật như vậy.” Lão cười khặc khặc phản bác.

Vũ Hoàng chỉ biết câm nín, quả thật hắn không thể phản bác được, ai bảo tốc độ hắn không nhanh bằng, vũ lực cũng không mạnh bằng con Hoàng Hoa Báo đó. Sau đêm nay, Hoành Vân Quả sẽ thành thục, nên hắn chỉ còn đêm nay là đêm cuối cùng, bởi nó thành thục con Hoàng Hoa Báo nó ăn vào thì Vũ Hoàng chỉ còn cách chạy đi nơi khác, còn không thì hắn chỉ còn đường chết.
Hắn nhìn chằm chằm vào trong hang đá, trước cửa hang cạnh một bụi cây, một con báo gấp đôi người bình thường, trên lưng có năm vằn màu vàng nhàn nhạt, xoắn theo hình xoắn như bông hoa.

Quan sát hồi lâu, hắn lặng lẽ lẩn vào trong tàn lá rồi biến mất. Không một tiếng động chậm rãi tiềm hành tiến lại gần hang động. Sau khi hắn chuẩn bị đầy đủ, hắn bắt đầu hành động, hắn chậm rãi tiếp cận, cách chỗ con Hoàng Hoa Báo khoảng hai trượng, cách chỗ hắn và con báo nằm chừng một trượng có một cây linh dược, toàn thân lóng lánh phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, trên thân cây có một quả màu xanh tím, ở giữa khắc bồng bềnh như từng đám mây.

Một người một thú lặng lẽ quan sát cây linh dược, cả hai đang chờ trái cây trên linh dược này thành thục.