Chương 9: Gia tộc đại hội

Số từ: 1904

Nguồn: bachngocsach.com

Lúc tới tộc hội, hắn bận trên người một bộ trang phục màu xám đen, đai lưng phía trước có khắc đầu phi hổ, trên đỉnh đầu đội y quan, tóc dài búi cao rất ra dáng một đại công tử thế gia, trường thương giắt sau lưng, cố định lại bằng chiếc đai da chuyên dụng để mang thương theo trên người.

Trường thương dài bảy xích, toàn thân loang lổ những vết rỉ sét, nhìn vào có cảm giác có thể gãy bất cứ lúc nào, mũi thương chỉa lên trên, hai bên gắn hai lưỡi cực kì sắc bén, chính giữa mũi thương có đính một viên ngọc màu đỏ nhàn nhạt, nhưng thời gian quá lâu nên nhìn nó như viên hóa thạch.

Hắn bước tới quảng trường, giờ phút này xung quanh quảng trường rất nhiều thanh thiếu niên tuổi từ chín đến mười sáu tuổi tụ tập lại tụm năm tụm ba trò chuyện vui vẻ. Khi Vũ Hoàng tới, cả đám ngạc nhiên quay lại nhìn hắn. Từng tiếng xầm xì bàn tán vang lên.

“Vũ Hoàng này, hắn táng gia bại sản rồi hay sao mà lại vác đống sắt rỉ như thế đến tộc hội như vậy.”

“Tên nhóc này thật là, hắn đang làm gì vậy chứ?”

Phụ thân hắn, Vũ Vân Thiệu tộc trưởng gia tộc ngồi trên đài cao nhìn thấy nhi tử của mình như vậy cũng rất ngạc nhiên, trong lòng vô cùng lo lắng nghĩ thầm: “Tiểu tử này làm cái gì vậy kìa, không biết mấy tháng qua tu vi của nó tiến triển tới đâu rồi.”. Nhưng lão cũng không nói gì thêm, mà phải chuẩn bị mọi việc cùng chư vị tộc lão trong gia tộc.

Mặt trời vừa rạng, một vị trưởng lão tóc hoa râm đứng lên giữa quảng trường, hắng giọng nói:

“Ta là Vũ Văn Nhật, ngũ trưởng lão của gia tộc, lần này ta chủ trì tộc hội gia tộc. Khảo thí tộc hội chia làm hai phần. Phần một là xác định chân khí, phần hai là tỉ thí để xem khả năng xử lý của các ngươi. Bây giờ ta kêu tên ai kẻ đó bước lên, vận chuyển linh lực đưa vào ngọc trụ, ai trên mười tuổi chân khí dưới tứ trọng tức là không hợp cách, trên mười hai tuổi dưới ngũ trọng là không hợp cách, đến mười sáu tuổi chưa đạt đến chân khí cảnh cao giai cũng là không hợp cách. Vòng hai là thực chiến, các ngươi có thể khiêu chiến bất cứ ai nếu thắng thì hưởng đãi ngộ của người thằng, không phân biệt dòng chính hay chi thứ. Ta nói vậy các ngươi có hiểu rõ quy tắc chưa.”

“Đã rõ ạ!!!!!” Ở dưới đồng thanh vang lên.

Hắn nhìn tất cả thiếu niên thiếu nữ ở dưới một lượt, hắn mỉm cười:

“Được rồi! Người đầu tiên Vũ Ngân, Vũ Ngọc, Vũ Vệ, Vũ Thiếu Hoằng.”

Từng người lên trắc thí lần lượt, từng tiếng nhận xét vang lên liên tiếp:

“Vũ Ngân, mười một tuổi, chân khí lục trọng đỉnh phong, thông qua đạt lục cấp.”

“Vũ Ngọc, mười tuổi rưỡi, chân khí thất trọng sơ giai, đánh giá thông qua bát cấp.”

“Vũ Thiếu Vân, mười một tuổi, chân khí cảnh cửu trọng đỉnh, đánh giá thông qua cửu cấp.” Trưởng lão Vũ Văn Nhật vừa dứt lời, bên dưới vang lên tiếng kinh hô không dứt. Ai cũng ngước lên trên ngọc đài, hâm mộ hắn không dứt.

“Vũ Hoàng.” Vũ Văn Nhật tiếp tục gọi tên. Khi lão gọi tới Vũ Hoàng, hắn đang đứng trò chuyện vui vẻ với Vũ Nhân Hưng bên cạnh, nghe gọi tên hắn mỉm cười bược từng bước lên trên đài, phụ thân hắn trên cao thì lo lắng không yên, lo hài tử mình không đạt được tư cách ở lại gia tộc. Lão rất muốn chăm lo cho hài tử, nhưng hắn là gia chủ gia tộc, mấy tháng này bên Tứ Tượng Thương hội có một vụ làm ăn buộc hắn phải tự mình hộ tống nên hắn mới về tới gia tộc vào chạng vạng sáng hôm nay.

Bước lên ngọc đài, hắn vô cùng bình tĩnh, vận chuyển chân khí trong người mình đưa vào trong ngọc đài. Một, hai, bai, cực kì sáng chói, tới bậc thứ tư thì nó chỉ miễn cưỡng tỏa ra ánh sáng dìu dịu, Vũ Văn Nhật thấy vậy:

“Vũ Hoàng, mười tuổi, tứ trọng chân khí cảnh, hợp cách.” Khi tiếng nói vừa dứt, phụ thân Vũ Hoàng trên đài cao mới thở phào một hơi, vuốt vuốt trữ vật giới chỉ trong tay, bên trong đó có một cây thảo dược, Ngọc Liên Linh Chi rất có lợi cho việc tu luyện, hắn mỉm cười đối với nhi tử hắn, bình an sống như vậy là được rồi.

Sau khi tuyển trắc thí kết thúc, tới khâu thứ hai tất cả đi đến quảng trường chính, ở trên là tứ đại lôi đài dựng ở bốn góc, xung quanh có một ít trận pháp gia cố lôi đài. Từng người từng người, nhao nhao đi tới, chuẩn bị tinh thần thi đấu võ tộc bảng, Võ Tộc Bảng chỉ có một bảng, phân bài danh có năm mươi danh ngạch, rút thăm thi đấu ngẫu nhiên, người có tên trong võ tộc bảng có thể trực tiếp khiêu chiến người hơn mình mười bậc, ví dụ ngươi bậc ba mươi lăm thì chỉ có thể khiêu chiến tối đa là bậc hai mươi lăm, nếu ngươi thắng thì có thể khiêu chiến tiếp đến người thứ mười lăm, cho đến khi ngươi không muốn khiêu chiến nữa.

Rất ít người tự động khiêu chiến, chỉ chờ tộc lão bốc thăm ra điểm danh, từng danh ngạch được kêu lên đài thi đấu, có người vui có người buồn, có những người nét mặt khổ sở bước lên đài, từng quyền ảnh, đao kĩ, kiếm kĩ, các loại vũ kĩ đủ loại màu sắc hiện ra đầy trời. Đây là lần đầu tiên Vũ Hoàng được chứng kiến tràng diện đẹp đẽ nhiều màu sắc như vậy, hắn đứng nhìn như si như say, hắn tập trung tinh thần quan sát.

Hắn đang tập trung quan sát, Vũ Nhân Hưng từ xa chạy tới vỗ vai hắn, hắn vẫn treo nụ cười vui vẻ, hắn vừa mới trên lôi đài xuống, hắn bị bốc thăm ra gặp đối thủ là một thiếu niên chi thứ gia tộc, hai người cùng là chân khí cảnh lục trọng, quần ẩu nhau một hồi thì hắn may mắn đánh bại đối thủ, hắn thắng được một ván coi như giữ nguyên ưu đãi của hắn trong gia tộc.

Tới lượt thứ chín, Vũ Hoàng được rút ra, đối thủ của hắn lại là Vũ Thiếu Tự, kẻ lần trước đánh hắn bay vào trong bụi cây. Hắn từ tốn bước từng bước lên trên võ đài, còn bên phía Vũ Thiếu Tự hắn nịnh nọt Vũ Thiếu Vân.

“Vân ca lại là tên tiểu tử đó. Không ngờ hắn lại đột phá chân khí tứ trọng. Nhưng lần này ta sẽ cho hắn không đứng lên được nữa.” Vũ Thiếu Tự cười cười.

“Ngươi làm sao cũng được, đừng quá đà là tốt rồi. Cẩn thận tộc hội gia tộc, làm quá tay ta cũng không bảo vệ được ngươi. Được rồi! Nhanh gọn xử lý mọi thứ cho tốt.” Vũ Thiếu Vân phất phất tay, mỉm cười lạnh lùng nhìn lên lôi đài.
“Vâng vâng. Ta nhớ kĩ rồi Vân ca.” Hắn xoay người nhảy thẳng một mạch trên lôi đài.

Nhảy thẳng lên lôi đài, hắn mỉm cười, nụ cười khinh miệt nhìn tới Vũ Hoàng:

“Này. Phế vật, ngươi tốt nhất là chịu thua đi nếu không thì không tránh khỏi nỗi đau xác thịt đâu.”

“Ngươi hãy cầu nhiều phúc cho bản thân mình đi.” Vũ Hoàng bình tĩnh nói.

“Ngươi hôm nay còn dám chống lại ta cơ à. Tí nữa có xin thua cũng không còn kịp đâu.” Nói rồi hắn cười hắc hắc, rút thanh trường kiếm bên người mình ra. Hắn vận chuyển chân khí ngũ trọng hậu kì của mình, từng dòng chân khí màu vàng nhạt lưu chuyển xung quanh.

Vũ Thiếu Tự bắt đầu xuất lực, hắn vọt tới phía trước rất nhanh, lưỡi kiếm dài hơn một xích rưỡi, lao tới phía trước với tốc độ cực nhanh, hai đồng tử Vũ Hoàng hiện lên to dần, mãi đến khi thanh kiếm sắp chém vào giữa trán thì hắn tránh qua một bên, cánh tay trái giơ lên, một cái tát như trời giáng “Bốp” đánh thẳng vào trong mặt Vũ Thiếu Tự, một tát đó khiếng hắn không trụ vững bước chân lảo đảo bước qua một bên năm bước rồi mới đứng vững được.

Hắn đứng vững vàng lại, hai vành mắt đỏ hồng, từng tia máu hiện lên trong mắt hắn, một bên má còn hiện rõ năm ngón tay in hằn trên má hắn. Máu điên trong người hắn bốc lên hừng hực, Vũ Thiếu Tự nổi điên lên. Hắn vận dụng tất cả chân khí của mình, từng ngọn lửa hừng hực bốc lên xung quanh bảo kiếm của hắn, ngọn lửa càng lúc càng lớn, gió thổi từng cánh lửa bay tí tách trong gió. Hắn đứng thẳng mình, đưa mũi kiếm chỉa thẳng lên trời, ngọn lửa hừng hực trên mũi kiếm, càng ngày càng rõ ràng, nhiệt độ ngày càng cao.

“Thiếu Tự, hắn luyện thành Nhất Hỏa Ngân Mục Kiếm quyết ư.”

“Hắn giấu kĩ thật, tới bây giờ mới lộ ra. Giấu rất sâu.” Từng tiếng kinh hô vang lên, ồn ào không dứt ở bên dưới.

Trên đài cao, Vũ Văn Thiệu đứng bật dậy, định lao xuống can ngăn. Hắn lo lắng, Vũ Thiếu Tự là chân khí cảnh ngũ trọng hậu kì còn hài tử hắn chỉ mới chân khí cảnh tứ trọng sơ kì, nhưng vừa định lên tiếng ngăn cản, bên cạnh hắn vang lên âm thanh:
“Gia chủ, ngài bình tĩnh ở dưới bọn trẻ đang ở dưới đang tỉ võ trong tộc hội, mong ngài tôn trọng.” Người lên tiếng là một người trung niên, cánh tay cầm một chén trà, toàn thân khoác thanh bào, bên trái thêu hình một con mãnh hổ.

“Câm miệng, nó là hài tử của ta.” Vũ Văn Thiệu lên tiếng quát.

Người nọ như nắm được thóp, cười lên ha hả: “Gia chủ a! Đó chỉ là tỉ thí thôi, tiểu Hoàng hắn cũng là võ giả đấy, phải để hắn ma luyện chứ. Hay chỉ có tiểu Hoàng mới được đánh người khác?” Vũ Văn Thiệu á khẩu, định lên tiếng thì phụ thân hắn, tức là ông nội của Vũ Hoàng.

“Thiệu nhi, ngươi đừng có bảo bọc hắn quá, tiểu Vũ phải trải qua khó khăn thì hắn mới trưởng thành được.”

Ở dưới vào lúc này, Vũ Thiếu Tự đã tụ chân khí lên mức cao nhất hai mắt trừng lớn nhìn thẳng vào Vũ Hoàng cười hắc hắc: “Tiểu tử, ngươi chuẩn bị đi. Ta cho ngươi nếm đủ mọi đau khổ trên đời.”