Chương 13: Cứng đối cứng

Số từ: 1305

Nguồn: bachngocsach.com

Thời gian lặng lẽ trôi qua từng phút một, khi trăng đã lên cao ánh sáng dịu nhẹ soi rọi xuống khắp mặt đất, Hoành Vân Quả tỏa ra ánh sáng hấp thu tinh hoa của nguyệt quang tạo thành một vòng xoáy linh khí nhè nhẹ xung quanh, chưa đến một nén nhang qua đi, Hoành Vân Quả đã thành thục, Hoàng Hoa Báo đứng lên hít sâu một hơi hưởng thụ cảm giác thoải mái cực kì. Nó buông lỏng cảnh giác, hít lấy từng hơi từng hơi một.

Cùng lúc đó, Vũ Hoàng lặng lẽ tiếp cận, không tạo ra bất cứ tiếng động nào dần dần đến bên cây linh dược. Càng lúc càng gần, khi cách khoảng ba xích hắn vận chuyển chân nguyên trong cơ thể đến cực hạn, hắn khẽ động một cái ‘vèo.’ Hoàng Hoa Báo đang hưởng thụ bỗng nó thấy có một bóng đen lướt qua, Hoành Vân Quả mà hắn gìn giữ bấy lâu nay không cánh mà bay.

“Graoooooo!” Nó gầm lên một tiếng phẫn nộ vang vọng khắp núi rừng trong đêm tối tĩnh mịch. Lướt thẳng theo hướng Vũ Hoàng vừa bỏ trốn, nó đuổi theo chưa được qua một chung trà, nó đã thấy Vũ Hoàng đang chạy thấp thoáng ở phía trước. Nó nhận ra đây là kẻ một tháng nay ngấp nghé linh quả của nó, thù mới hận cũ cộng lại một chỗ nó gầm lên ‘graooo! Gào. Gào.’ Liên hồi, tốc độ nó càng lúc càng nhanh, giờ này nó chỉ muốn xé xác Vũ Hoàng ra.

Một trảo chém tới, bốn móng vuốt sắc bén đánh ra Vũ Hoàng cảm nhận được áp lực càng lúc càng mạnh hăn ngoảnh mặt lại, vừa thấy một trảo hắn không chạy nữa mà nhảy một cái tránh qua một bên. ‘Rắc’ một tiếng vang lên, cự trảo đánh vào một thân cây làm nó gãy đôi.

Vũ Hoàng chạy vội vã, nhìn thấy cảnh này toàn thân Vũ Hoàng toát ra một thân mồ hôi lạnh, hắn chạy bên trái rồi lại nhảy qua bên phải, vừa chạy vừa la lên.

“Lão Trấn, ngươi nói xem bây giờ phải làm sao?”

“Ngươi trộm được rồi thì ngươi phải tự nghĩ cách mà thoát thân đi.” Âm thanh Trấn lão vang lên bên tai của Vũ Hoàng nhưng hắn vừa chạy ngó quanh không thấy lão đâu.

“Mẹ kiếp. Lão dám âm ta.” Hắn vừa dứt câu chưởi đổng thì một trảo lại đánh tới, hắn vội vã tránh né nhưng một vuốt này tốc độ rất nhanh dù đã tránh được nhưng móng vuốt lướt qua trên lưng hắn, máu chảy xuống ướt đẫm tấm lưng. Chạy mãi không thoát được, Vũ Hoàng rút trường thương ra chuẩn bị cứng đối cứng với nó.

Giữa đêm trăng yên tĩnh, một người một thú đối mặt với nhau. Trong chớp mắt lao vào nhau, ‘coong’ ngay đòn đầu tiên Vũ Hoàng đã vận dụng hết sức nhưng vẫn khiến cho tay hắn tê rần, trượt ra phía sau tầm một trượng. Con Hoàng Hoa Báo thì lộn ngược ra phía sau, đạp chân sau một cái lại lao tới. Hai người quần ẩu với nhau một trận, ‘oành’ Vũ Hoàng hoàng thương cản một trảo hắn bị đánh văng ra phía sau đập vào một thân cây, khiến hắn hộc ra một búng máu. Gượng mình đứng dậy, thì đồng thời Hoàng Hoa Báo đã lao tới, hắn hoành thương đánh vào cái cây phía sau khiến nó văng về phía con báo, còn bản thân thì lách mình qua một bên. Một trảo đánh vào thân cây khiến nó gãy răng rắc, văng ra hai bên rơi xuống đất khiến bụi mù văng lên.

Hắn vừa đánh vừa quan sát xung quanh, quần ẩu một lúc hai cánh tay tê rần, máu tuôn ra, quần áo rách te tua. Dù cánh tay đã gần như mất đi cảm giác hắn cũng không dám buông lỏng chút nào, mỗi thương đánh tới đều vận dụng hết sức mạnh của mình, một lúc sau hắn phát hiện có một cái vực cách đó mười dặm. Thấy vậy, hắn vận dụng hết sức lực đánh ra một thương vào cự trảo của Hoàng Hoa Báo, mượn lực phản chấn hắn bay ra ngoài, chạy một mạch lao tới phía bờ vực, con báo đang nổi điên mất đi lí trí nên nó cứ lao thẳng về phía Vũ Hoàng.

Tới sát bờ vực, Vũ Hoàng dừng lại vận chuyển chút chân khí ít ỏi còn lại không trừ lại chút nào. Thân thương phát ra chút ánh như đom đóm le lói trong đêm, Hoàng Hoa Báo lao tới hắn lách người qua một bên, móng vuốt lướt qua người làm hắn mất đi một lọn tóc, Vũ Hoàng xoay người lại một thương mạnh nhất từ trước đến nay ‘oành’ một tiếng vang lên Hoàng Hoa Báo bị một thương đánh trúng bay thẳng xuống vực. Cùng lúc đó, một cú quật cực mạnh đập vào người Vũ Hoàng. Hắn muốn tránh né nhưng sau khi xuất một thương thì đã vô lực, toàn thân hư thoát, trúng một cú quật đuôi văng thẳng xuống vách núi.

Ở một thôn làng nào đó không biết tên, Vũ Hoàng tỉnh dậy, hắn đang nằm trong một căn phòng nhỏ đơn sơ một thân quần áo rách nát trước đó đã được đổi thành bộ đồ vải bố bình thường của những người nông dân nghèo, hắn nhìn quanh thấy được thanh thiết thương của mình dựng ở góc phòng, hắn cảm nhận một chút chiếc nhẫn trữ vật vẫn nằm trên tay thì thở phào nhẹ nhõm một hơi. ‘Két’ cánh cửa gỗ cũ kĩ khẽ mở ra, một thiếu niên bước vào, tay cầm theo một chén cháo nóng hổi. Thiếu niên thấy Vũ Hoàng tỉnh dậy thì mở miệng cười:

“Đại ca ca, ngươi tỉnh rồi sao? Nào nào dậy đi, ta cho huynh ăn cháo.” Nói rồi hắn đưa một chén cháo nóng hổi lại gần, khói phả thẳng vào mặt, mùi cháo hành thơm phức phả vào mũi Vũ Hoàng, bụng hắn ùng ục kêu lên. Thiếu niên thấy vậy, cười cười đem cháo đút cho Vũ Hoàng. Hắn gắng gượng định lấy tay lấy chén cháo nhưng vô lực, chỉ đành nằm yên cho thiếu niên đút. Ăn hết chén cháo, lấy lại được chút sức lực thì hắn bắt đầu hỏi thăm.

“Tiểu huynh đệ, đệ tên gì? Ta bất tỉnh bao lâu rồi?” Vũ Hoàng hỏi.

“Ta gọi là Cát Ngọc, đây là Cát thôn, huynh bất tỉnh hơn mười ngày rồi. Hôm đó ta và phụ thân đi vào rừng săn thú, lúc đi ngang qua thác nước thấy huynh nằm bất tỉnh nên ta và phụ thân mang huynh về đây.”

“À! Ta cảm ơn hai phụ tử nhà đệ, vất vả cho đệ.”

“Không có việc gì đâu. Huynh nghỉ ngơi dưỡng thương đi, chiều nay phụ thân ta đi săn về sẽ có thịt cho huynh.” Cát Ngọc lên tiếng, hắn cười cười nụ cười ngây thơ rồi bưng bát cháo không đi ra ngoài.

Sau khi Cát Ngọc đi ra ngoài, Vũ Hoàng vận chuyển chân nguyên xem xét thương thế bên trong cơ thể mình. Chân khí vừa vận hành được một chút, từng cơn đau nhói truyền tới khiến cho hắn chảy xuống từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, hắn cắn chặt hàm răng cố gắng vận chuyển chân khí. Vận chuyển hết một chu thiên, cả người hắn ướt đẫm mồ hôi.

“Bị thương như vậy mà ta vẫn còn sống, đúng là trâu bò mà.” Vũ Hoàng lẩm bẩm trong miệng.