Chương 11: Chiến Vũ Thiếu Vân

Số từ: 1814

Nguồn: bachngocsach.com

Vũ Thiếu Vân đạp bước nhảy lên đứng trên võ đài chờ sẵn, tiếng kinh hô, vỗ tay không dứt. Còn trên đài cao, Nhị Trưởng lão trên đài cao mỉm cười, hắn rất hưởng thụ cảm giác này, dù sao dưới đài là nhi tử của hắn đệ nhất thiên tài gia tộc. Còn phụ thân Vũ Hoàng thì lo lắng không thôi, nhi tử hắn đánh với Ngân Vương dù có thua cũng không sao, vì dù sao đó cũng là biểu ca nên ra tay thì không có nguy hiểm, còn bây giờ là Thiếu Vân, con trai lão Nhị hắn người luôn luôn lăm le vị trí gia chủ.

Vũ Hoàng chậm rãi bước lên võ đài, từng bước từng bước một, trên võ đài hắn nhìn xuống nhàn nhạt lên tiếng:

“Vũ Hoàng ngươi, tốt nhất nên nhận thua. Nếu không, đến lúc đó ta lỡ tay làm ngươi trọng thương nằm trên giường vài tháng thì đừng có trách ta.”

“Ngươi tốt nhất nên nhớ những lời ngươi vừa nói. Lát nữa ta đánh ngươi trọng thương thì tới lúc đó cũng đừng có khóc cha gọi mẹ.”

“Tốt tốt tốt. Ngươi chờ xem, ngươi cũng chỉ có thể khóc cha, chứ mẹ thì ngươi không có mà gọi.” Vũ Thiếu Vân nói tiếp.

“Được lắm! Chờ xem ta thu thập ngươi thế nào.” Vũ Hoàng giận dữ lên tiếng, từ khi hắn dung hợp với cỗ thân thể này đến nay cũng hơn chín tháng, hắn triệt để xem mình là Vũ Hoàng kiếp này, kiếp trước là cô nhi không cha không mẹ, kiếp này hắn có phụ thân, một vị phụ thân yêu thương hắn hết lòng, mẫu thân hắn là một nỗi đau trong lòng phụ thân hắn, nên tên Vũ Thiếu Vân này lại dám nhắc đến nỗi đau đó khiến hắn tức giận không thôi.

Vũ Thiếu Vân thấy hắn tức giận thì định lên tiếng khiêu khích tiếp, vị trưởng lão làm trọng tài thấy thế thì vội cắt ngang hô bắt đầu để tránh tình trạng hai thiếu niên này điên lên đánh nhau dẫn đến gia tộc nội loạn, một người là con nhị trưởng lão thiên tài gia tộc, một người là con trai yêu quí nhất của gia chủ.

Hai thiếu niên nhìn chằm chằm vào nhau, Vũ Thiếu Vân tay cầm trường đao màu vàng nhạt, lưỡi đao sắc bén, ở trên điêu khắc một con kim long màu vàng, từng đường vảy thật sống động bóng loáng.

“Ồ, Long Vân đao nhị trưởng lão thật là thiên vị a. Cho Thiếu Vân ca sử dụng bảo đao này.”

“Long Vân đao, một trong những vũ khí nổi danh Vân An thành, trong thập đại bảo khí ư.”

Phía đối diện, Vũ Hoàng tay cầm thiết thương, chân đạp võ trường khẽ động, lao thẳng tới Vũ Thiếu Vân, trường thương quét ngang, tốc độ cực nhanh. Vũ Thiếu Vân tay nắm trường đao chém tới phía trước, hai thanh vũ khí va chạm vang lên tiếng ‘keng keng keng’ liên tục, từng đóa hoa lửa tung tóe khắp nơi. Bóng đao, ảnh thương vù vù trên diễn võ trường, tiếng kim loại vang lên liên tục không dứt. Trường thương bổ thẳng từ trên xuống, Vũ Thiếu Vân tránh qua một bên, trường thương đập xuống sàn diễn võ trường ‘rầm’, sàn đấu vỡ tan, gạch đá văng tứ tung, khói bụi mịt mù bay lên. Trường đao chém tới, Vũ Hoàng hoàng thương ngang người, ‘choang’ tiếng va chạm vang lên, mấy viên gạch dưới chân Vũ Hoàng nứt vỡ ra.

Nhưng hắn vẫn không để ý, đẩy trường đao ra, tiếp tục huy vũ trương đánh về phía Vũ Thiêu Vân, hai người di chuyển liên tục, đao kiếm huy vũ va chạm, từng loại kĩ năng được phô diễn ra, đâm, chọt, đập, đánh, chém chặt thay phiên nhau xuất hiện. Bỗng dưng ‘kenggg’ một tiếng va chạm cực mạnh vang lên, hai thân ảnh tách ra, mỗi người đứng một bên võ đài, nhìn chằm chằm vào nhau.

“Ngươi rất khá, đáng để ta sử dụng toàn lực.” Vũ Thiếu Vân thu đi sự khinh thường trong lòng, bắt đầu nghiêm túc đối đãi với Vũ Hoàng.

Vũ Hoàng nhìn chằm chằm vào đối thủ của mình, trước đó hắn đối đầu với Vũ Ngân Vương dù sao đối thủ tuy khó chơi nhưng không có sở xuất toàn lực đánh hắn một trận. Đây là đối thủ khó chơi nhất hắn gặp từ khi tu luyện tới nay, cũng là trận đấu gay cấn nhất mà hắn gặp phải. Đưới sàn võ trường hay trên đài cao, toàn bộ đều im lặng quan sát trận quyết đấu.

Hai người lại tiếp tục lao vào nhau, đánh nhau liên tục không dứt, bỗng dưng trường đao phát sáng. “Bạo Lực Trảm” Vũ Thiếu Vân rống lớn, trường đao càng lúc càng sáng, một đao chém tới ngang cổ, Vũ Hoàng xoay thương giơ lên cản một đao bất ngờ. Không đề phòng trước nên bị chém tới bất ngờ may trong khi đó hắn kịp phản ứng, Vũ Hoàng chặn kịp một đao nhưng vẫn bị đánh trượt ra ngoài ba thước. Chân đạp mạnh một cái mới đứng vững được, bên khóe miệng tràn máu.

Hắn giơ tay lên lau khóe máu trên miệng thầm nghĩ: “Quả thật là binh bất yếm trá, ta không kịp phản ứng thì mất đầu rồi.” Còn ở trên đài cao, phụ thân hắn nhìn hắn như vậy thì lo lắng không dứt, nhưng không thể làm gì khác chỉ có thể nhìn chằm chằm, lỡ có việc gì hắn còn kịp ra tay ngăn cản.

“Tiểu tử, chút tài mọn của ngươi cũng khá đấy. Đối kháng được với ta tới giờ, cũng nên tự hào đi.” Hắn dứt lời, tiếp tục lao tới, hai hai bóng người tiếp tục đan xem vào nhau quần ẩu. Hai bên càng đánh càng hăng, Vũ Hoàng càng đánh càng quen thuộc với việc điều khiển chân khí trong cơ thể, bỗng dư một tiếng quát vang lên:

“Thập Bát Liên Hoàn Thức, Đệ Nhất Thức Tứ Phương Nhất Thể, bốn mũi thương tập trung vào một chỗ cùng lúc vang lên, đây là tuyệt kĩ cơ bản trong bộ thương kĩ mà Vũ Hoàng tu luyện, nó không tốn quá nhiều chân khí chủ yếu là phụ thuộc vào cường độ thân thể, sức chịu đựng cơ thể ngươi càng mạnh tốc độ xuất chiêu càng nhanh, nó lại càng có lợi.

Thương ảnh đánh tới, Vũ Thiếu Vân hoành đao cản lại, nhưng lực phản chấn làm tay hắn tê dại, đạp đạp lùi lại mấy bược mới đứng vững được, cố nén ngụm máu chực trào trên cổ họng nuốt xuống.

Hắn điên tiết gầm lên “gaaaaa”, hai tay nắm cán đao vận dụng chân nguyên trong cơ thể, thanh đao chuẩn bị lập lòe kim quang thì trường thương xé gió vang tới, tốc độ cực nhanh, hắn vừa chuẩn bị đại chiêu được một nửa thì mũi thương đã đến trên đầu hắn, nên đành phải dừng vận dụng tuyệt kĩ của mình mà phải dùng trường đao cản lại. Hắn cố gắng dứt Vũ Hoàng ra, muốn đánh văng ra để tạo khoảng cách để đủ thời gian tập trung chân nguyên để sở xuất đại chiêu.

Vũ Hoàng biết thế nên đâu thể nào để cho Vũ Thiếu Vân có thời cơ thở dốc, từng thương từng thương liên miên đánh tới, hoa lửa văng tứ tung khắp nơi. Vũ kĩ của Vũ Hoàng chủ yếu là sức chịu đựng của cơ thể chân nguyên rất ít hao tổn, nên hắn liên tục vận dụng thức thứ nhất trong Thập Bát Liên Hoàn Thức.

Thương ảnh lóe lên không dứt, Vũ Thiếu Vân phải múa đao chống đỡ.

“Đệ Nhị Thức Tứ Tượng Liên Ảnh” Vũ Hoàng gầm lên một tiếng rõ to. ‘Ầm’ đại thương vừa đập vào trên trường đao. Vũ Thiếu Vân chịu không nổi áp lực một chân khụy xuống, nhưng Vũ Hoàng vẫn không dừng lại từng thương liên miên không dứt đập xuống, trong một cái hô hấp hắn chịu liền bốn năm trọng kích đập xuống.

Hai tay hắn tê rần, một chân khụy xuống, hai tay giơ trường đao lên, Vũ Thiếu Vân bây giờ chỉ có đau khổ chống đỡ. Giờ phút này, hắn chỉ muốn thốt lên chịu thua nhưng thương ảnh cứ đập xuống liên miên không dứt, hắn không dám mở miệng sợ lỡ lên tiếng chân khí tỏa ra, trọng tài không kịp ngăn cản thì hắn chỉ có ăn quả đắng nên hắn đành kiên trì chịu đựng.

“Ta đập, ta đập, ta đập… này thì dám sỉ nhục ta.” Từng tiếng ‘ta đập’ vang lên là từng thương vô cùng uy mãnh giáng xuống. Vũ Thiếu Vân giờ phút này hai chân khụy xuống, quỳ gối trên võ đài, nhưng vẫn không thể nào lên tiếng được, hai mắt hắn đỏ bừng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Vũ Hoàng, khóe miệng trào máu, hai tay hắn giờ phút này đã tê rần không còn tí cảm giác nào nữa.

Liên tục đập xuống sáu mươi bốn thương mỗi thương giáng xuống khóe miệng hắn lại chực trào ra một tia máu tươi, sau một hồi loạn thương chỗ hắn đứng lõm sâu xuống gạch đá nứt nẻ như mạng nhện lan ra quanh thân, Vũ Thiếu Vân đã vô lực chống đỡ nữa. Nếu tiếp tục giáng xuống một thương nữa thì hắn chỉ có hồn lìa khỏi xác. Vũ Hoàng cũng rất biết chừng mực, một thương cuối cùng hắn không giáng từ trên xuống nữa mà hoàng ngang qua một thương. “Rắc rắc” tiếng xương gãy giòn vang lên, Vũ Thiếu Vân như đạn pháo bắn văng ra khỏi võ đài, miệng hộc ra một búng máu, theo hướng hắn bay ra kéo theo một vòi máu. Vũ Thiếu Vân rơi thẳng xuống nền đất, khói bụi bắn tung tóe, trượt dài hơn ba thước trên nền đất mới dừng lại.

“Tiểu Vân” Nhị trưởng lão trên đài cao hô lớn, tốc độ như bay lao thẳng xuống đỡ lấy Vũ Thiếu Vân. Nhìn nhi tử hộc ra từng búng máu, hô hấp chỉ còn thoi thóp, áo choàng rách bươm hai con mắt hiện lên tơ máu, nhìn lên võ đài.

“Tiểu tử, đồng tông đồng tộc mà ngươi dám ra tay nặng như vậy ư?” Hắn gầm lên, tay bế Vũ Thiếu Vân lao thẳng tới hướng Vũ Hoàng mà lao tới. Bảy trượng, năm trượng, ba trượng, sáu xích hắn càng lúc càng gần Vũ Hoàng.