Chương 16: Công pháp tầng 2

Số từ: 1383

Nguồn: bachngocsach.com

Sau chín tia sét đánh xuống, mây đen tản đi trả lại cho không khí bầu trời quang đãng ánh mặt trời chiếu rọi xuống chỗ lõm do hắn vừa độ kiếp thành công. Nằm trong hố, toàn thân hắn bị đánh cho khét đen, tóc tai bù xù, y phục toàn thân bị đánh tán thành tro bụi, Vũ Hoàng nằm chính giữa chiếc hố hô hấp hoàn toàn mỏng manh tựa như một cơn gió thổi qua có thể thổi cho hắn hồn phi phách tán.

Sau một khắc, hô hấp hắn dần dần có lực hơn, toàn thân run rẩy cố gắng chịu đựng đau nhức toàn thân vận chuyển công pháp từng bước một vô cùng chậm chạp. ‘Oanh’ một tiếng nổ lớn trong đầu, toàn thân hắn thanh tỉnh trước nay chưa từng có hóa ra sau khi đột phá trúc cơ kì công pháp mà khiến cho hắn đau đầu bấy lâu nay đã đột phá đến tầng thứ hai. Hắn mừng rỡ, vội vàng bò dậy từ trong hố bụi bẩn và đất đá trên người ra rào rào rơi xuống, toàn thân lõa lồ giữa rừng sâu, trên thân còn có một số vảy đen do tạp chất trong cơ thể tiết ra sau khi đột phá và độ kiếp.

Hắn nhảy ùm xuống dưới sông, tắm rửa vui vẻ vừa tắm vừa ngâm nga vài câu thơ mà kiếp trước hắn hay đọc. Xong xuôi tất cả, lấy một bộ y phục khác khoác lên người vừa đi vừa vận chuyển công pháp tốc độ tu luyện nhanh hơn tầng một gấp bội, hắn săn một con thú lớn mang về cho phụ tử Cát Ngọc. Đêm đó hai phụ tử Cát ngọc cùng Vũ Hoàng ăn một bữa no say, trời chuyển về khuya Vũ Hoàng gọi Cát Ngọc tới và truyền thụ cho hắn một bộ công pháp và một bình đan dược. Dù hắn vô cùng thắc mắc nhưng đây là những gì lão Trấn kêu hắn làm, trước đó hắn có hỏi nhưng lão trấn không có để lộ bất cứ điều gì nên chỉ đành làm theo.

“Vãi cả lão Trấn, lần trước là Bích Phong Thú lần này lại là Bạch Ngân Lang, mẹ kiếp lần này chạy thoát lão tử không nghe lời ngươi nữa.” Một thiếu niên tay cầm thiết thương rỉ sét, quần áo có vài vết rách do cành cây ven đường vạch rách, đang vận dụng ảnh bộ né phải né trái, lúc chạy bên này lúc hướng bên kia đằng sau hắn một bầy bạch lang hai mắt đỏ rực đang đuổi theo phía sau khói bụi bắn lên cao nghi ngút. Không ai khác đây là Vũ Hoàng của nhà chúng ta, hắn trộm yêu đan của Bạch Ngân Lang vương lúc nó đang thả yêu đan ra hấp thu tinh hoa trong đêm trăng tròn, hắn bị rượt đuổi đã mấy ngày nay, nếu không có mớ đang dược bồi nguyên hồi khí thì ăn đã bị xé xác từ lâu rồi.


“Lão đại, lần này chúng ta vào đây săn bao nhiêu yêu thú thì trở về?” Một tên lùn thấp giọng nói.

“Chúng ta đi vòng ngoài Thanh Vân Sơn Mạch tìm kiếm một số linh thú cấp một là được rồi đừng đi vào trong sơn mạch.” Người tráng hán đi đầu lên tiếng.

“Lần trước chúng ta kiếm được một mớ mỗi người còn được một viên hạ phẩm linh thạch ta vừa hấp thu được một phần ba thôi.” Một thanh âm nữ nhân vang lên, đây là một vị phụ nhân toàn thân căng tràn, vẻ mặt phong trần lên tiếng.

“Các huynh đệ cẩn thận, sau lần đó chúng ta đã bị Kim Đao dong binh đoàn chú ý rồi lần này chúng ta cẩn thận hơn mới được.” Vị hán tử nho sinh đi giữa đoàn người lên tiếng.

“Lão nhị, ngươi cũng quá lo lắng rồi. Với thực lực của chúng ta chẳng lẽ còn sợ Kim Đao dong binh đoàn sao?” Hán tử trên đeo trên lưng tấm đại thuẫn sau lưng ồm ồm nói.

Xa xa Vũ Hoàng đã thấy đoàn người này đi về phía hắn, hoặc nói đúng hơn là hắn đang chạy trối chết về hướng đường đi này, mong thấy có dong binh đoàn nào đó có thể giúp đỡ hắn đôi chút. Chạy mãi mới thấy được, nhưng chỉ có vài người nên hắn vội vàng lên tiếng lúc còn xa xa.

“Này này chư vị, chạy nhanh lên không chạy là không còn kịp nữa đâu.”

Cả đám người nghe có tiếng thét lớn thì thầm giật mình nhìn thẳng về phía tiếng la kia, thấp thoáng xa xa họ thấy một thiếu niên tay cầm thiết thương chật vật chạy thẳng về phía bọn họ.

“Hắn là ai mà bảo chúng ta chạy là chúng ta phải chạy chứ?” Vị tráng hán trên lưng mang đại thuẫn lên tiếng đầy khinh miệt.

Nhưng không đợi hắn nói hết, phía sau Vũ Hoàng tầm sáu bảy trượng khói bụi bay ngập trời, tiếng sói tru, tiếng bước chân rầm rập liên miên càng lúc càng gần hơn. Đám người nhìn thấy cảnh tượng này thì há hố mồm, sau vài hô hấp xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, từng đoàn từng đoàn Bạch Ngân Lang phải tới hàng ngàn con đang chạy như bay về phía bọn họ, con nào con nấy hai mắt đỏ ngầu.

“Vãi lồng. Chạy… Chạy mau, là tộc đàn Bạch Ngân Lang.” Vị tráng háng là lão đại của cả đoàn người gấp gáp hét lớn. Thế là cả đoàn người cắm đầu chạy thẳng ngược về hướng bọn họ vừa đi tới.

Thế là cả đám vắt giò lên cổ chạy hồng hộc, vừa chạy vừa chưởi đổng lên.

“Mẹ kiếp, tên nhóc khốn kiếp nhà ngươi.”

“Tên khốn kiếp, ngươi đã gây ra tội ác tày trời gì?”

“Tên nhóc chết bằm nhà ngươi. Chạy tránh xa bọn ta ra nhanh lên.”

“Cút xa bọn ta ra. Đừng có đuổi theo bọn ta nữa.”

Cả đám người vừa chạy vừa chưởi đổng lên oang oang, Vũ Hoàng biết bọn chúng chưởi nhưng cũng đành cười khổ mà chạy một mạch thôi, giờ này thay vì tốn sức đôi co với đám người thì hắn cứ im lặng giữ sức mà chạy cho thoát thân tốt hơn.

Tòa thành được xây dựng bằng loại đá đen, dày hai trượng cao tận năm trượng, bốn góc thành có tám đài quan sát để tạo ra một mạng lưới tầm nhìn bao quát toàn bộ để đề phòng lỡ may có yêu thú tập kích. Bỗng dưng một tiếng hét lớn vang lên:
“Có thú triều! Bên chính đông có thú triều, toàn quân tập hợp.”

Tiếng hô lớn vang lên, vệ binh toàn thành được điều động từng đoàn vệ binh toàn thân giáp đen, từng đài pháp khí được chuyển tới. Tòa pháp trận được kích hoạt tao ra một màn sáng màu vàng nhạt bao quanh toàn thành. Khi đoàn người Vũ Hoàng còn cách xa, trong thành đã chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ để chống lại thú triều đang đến gần.

Cả đám người chạy một mạch về phía tòa thành, bây giờ không ai còn lên tiếng mắng chưởi nữa chỉ chú tâm tập trung toàn bộ tinh lực để chạy thoát thân, toàn thân ai nấy mồ hôi đầm đìa, kể cả thiếu phụ duy nhất trong đoàn người, chạy với tốc độ cao làm hai gò bồng đào cao vút nảy lên nảy xuống rất mê người nhưng chẳng ai để ý đến việc đó. Bởi vì lúc này ai chậm chân bị bầy Bạch Ngân Lang đuổi kịp thì chỉ có nước thi cốt vô tồn, càng nghĩ càng rùng mình ai nấy chú tâm chạy mong thoát thân.

Vũ Hoàng chạy nhanh nhất trong đoàn người. Càng lúc càng gần đường lớn của Hoàng Vân thành, những mạo hiểm giả chạy về phía cửa thành càng lúc càng nhiều, thoáng chốc từ hơn tám người đã lên đến hơn trăm người.