Chương 17: Huân Cảnh thành

Số từ: 1343

Nguồn: bachngocsach.com

Từng vị kị sĩ giáp đen đứng đông nghịt trên tường thành, ở giữa một vị tướng quân toàn thân mặc giáp vàng rất là nổi trội, cơ bắp cuồn cuộn như ẩn như hiện đằng sau bộ kim thiết giáp, nét mặt cương nghị đang nhìn xuống phía dưới hắn ra lệnh:

“Văn Toàn ngươi dẫn theo mấy huynh đệ đi xuống dưới trợ giúp mấy vị mạo hiểm giả vào thành, tránh cho thú triều đánh vào trong thành gây tổn thất không cần thiết.”

“Vâng. Mạt tướng tuân lệnh.”

Nói rồi, vị thống lĩnh bên cạnh dẫn theo khoảng ngàn người đi ra ngoài thành tiếp viện cho đoàn người Vũ Hoàng. Bọn người Vũ Hoàng giờ này ai nấy thở hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm cả người nhưng vẫn cứ cắn răng mà chạy về phía trước.

Một người đang chạy bỗng sảy chân ngã xuống, chưa kịp đứng dậy thì bầy Bạch Ngân Lang đã tràn lên bao phủ lấy hắn, chỉ nghe từng tiếng la hét thảm thiết từ phía sau lưng đám người Vũ Hoàng truyền tới, sau một cái hô hấp thì tiếng la hét đó đã im bặt.

Càng như vậy, đám người mạo hiểm giả lại càng ra sức mà chạy nhanh hơn. Nhất là Vũ Hoàng, hắn biết bọn Bạch Ngân Lang theo sát không bỏ là vì nguyên gì nên càng ra sức chạy trước nhất.

Khi thành vệ quân xuống tiếp viện hộ tống đám người vào trong thành, đám Bạch Lang đó đã vây kín cửa đông của Huân Cảnh thành, từng tiếng sói tru lên liên miên không dứt. “graooo!” Rồi cả đàn lao thẳng về phía cổng thành, hòng tìm được thứ mà bọn chúng muốn.

“Toàn bộ chư quân nghe lệnh, tấn công!” Đại hán kim giáp lên tiếng.

“Sát!!!!!” Sau tiếng hô vang trời vừa dứt, từng đoàn pháp thuật đủ màu sắc bắn thẳng xuống dưới liên miên không dứt đánh vào giữa đám yêu thú đang điên cuồng đang lao tới cổng thành. ”Bùm” Cả đám pháp thuật dồn vào cùng một chỗ, đánh bay một đám rồi một đám từng con Ngân Lang ngã xuống máu tươi chảy đầm đìa mùi huyết tinh của đồng loại bốc lên, chúng lại càng kích thích điên cuồng hơn lao tới. Tiếng đánh nhau vang lên liên miên không dứt.

Những việc đó, Vũ Hoàng không thể nào nhìn thấy được, sau khi hắn vào trong thành thì được dẫn tới một quảng trường, trên quảng trường rộng khoảng hai mươi trượng. Tất cả mạo hiểm giả được tập trung lại ở đây. Tiếng xầm xì nhỏ giọng bàn tán.
“Ngươi có biết tại sao lần này lại có thú triều không.”

“Ta nghĩ có kẻ nào đó làm gì khiến bọn nó nổi điên như vậy.”

“Bọn chúng thường thường sống ở sâu trong sơn mạch mấy khi xuất hiện ở ngoài đâu chứ.”

“Chẳng nhẽ…”

“Thằng nhóc khốn kiếp ngươi ra đây cho lão tử.” Tiếng hét lớn của vị tráng hán mang khiêng vang lên, người này không ai khác là vị lúc nãy ở trong rừng giờ này hắn đang tìm Vũ Hoàng để dần cho hắn một trận, vì lúc nãy dẫn bầy thú chạy về phía bọn hắn.

Vũ Hoàng nghe thế chỉ đành cười khổ, đứng ở trong đám người Vũ Hoàng giờ phút này mới bình tĩnh lấy lại tinh thần quan sát xung quanh. Đây là một quảng trường khá rộng lớn hàng ngàn người đứng vào cùng một chỗ cũng không có cảm giác chật chội một chút nào cả.

Ở giữa quảng trường có một bia đá khổng lồ đứng sừng sững. Trên đó chi chít chữ là chữ, có các loại nhiệm vụ kì kinh bát quái đủ mọi loại hình thức từ tìm kiếm linh dược, giải đáp câu hỏi, hộ tống, … Hắn nhìn vào đó, càng nhìn hắn càng hoa mắt quá nhiều, quả thật là rất nhiều. Phía sau bia đá là một ngôi biệt phủ, phía ngoài cửa có đính ba chữ Huân Cảnh Các, đây là nơi các mạo hiểm giả nhận hoặc treo giải các loại nhiệm vụ, người đứng đằng sau Huân Cảnh Các là phủ thành chủ.

Hắn đi quan sát xung quanh một vòng, muốn đi ra ngoài tìm hiểu mọi thứ trong thành. Đi trên con đường lớn, lầu các san sát nhau, người đi qua lại đông đúc tiếng nói chuyện bàn tán vang vọng khắp nơi, hắn lẳng lặng lắng tai nghe mọi người bàn luận. Dù bên ngoài có thú triều nhưng ở trong thành mọi người vẫn hoạt động bình thường, vì họ sống ở biên cảnh thú triều thi thoảng sẽ xảy ra nên với họ mọi thứ rất bình thường.

Phía trước hắn, một lão già toàn thân ăn mặc rách rưới nhưng trên mặt luôn treo cao nụ cười sáng lạn có thần đang đi thẳng về phía Vũ Hoàng.

“Chàng trai trẻ, chàng trai trẻ ta nhìn ngươi là người có đại khí vận hôm nay ngươi may mắn ta bán cho ngươi một món bảo vật.” Lão giả ăn mặc rách rưới tay cầm một cục đá màu đen thui đưa tới trước mặt Vũ Hoàng.

“Người nói là ta?” Vũ Hoàng nhìn qua nhìn lại bên cạnh không có ai, nên hắn thắc mắc hỏi lại.

“Đúng đúng. Chàng trai trẻ, ta có bảo vật bán cho ngươi.” Lão giả ấy cười hề hề nói tiếp.

“Nhưng trên người ta không có tiền a.” Vũ Hoàng gãi gãi đầu nói, bởi mấy tháng nay hắn chỉ ở trong rừng núi khát thì uống nước suối, đói thì săn thú rừng ăn nên thân gia hắn rất nghèo nàn, vào thành chưa kịp bán để kiếm chút tiền thì gặp ngay lão giả này.

“Không sao không sao. Ngươi cho ta chút đồ ăn là được rồi.” Nói rồi lão đưa hòn đá đến trước mặt Vũ Hoàng, bây giờ hắn mới có dịp quan sát kĩ hòn đá, đây là một loại đá toàn thân màu đen tuyền, góc cạnh ngay ngắn, nhìn qua quả thật là một viên đá không tầm thường.

“Như thế ngại quá. Tí nữa ta sẽ mang cho người chút đồ ăn. Còn viên đá này ta trả lại cho người.” Vũ Hoàng cười cười đưa trả lại cho lão giả trước mặt.

“Tiểu tử. Nó là bảo vật ngươi nhất định phải lấy tới tay.” Giọng của lão Trấn vang lên trong đầu hắn.
Nghe thế nét mặt Vũ Hoàng cứng đờ lại, nhưng bây giờ lỡ đưa lại cho lão rồi nên không muốn lấy lại. Thấy thế, lão quẳng thẳng cục đá đó cho Vũ Hoàng rồi im lặng đi theo bên cạnh Vũ Hoàng. Hai người một già một trẻ, sóng vai đi một vòng quanh thành đến một ngôi miếu hoang.

“Tối nay ta tạm nghỉ ở đây. Chiều giờ người chưa ăn gì, đợi ta một chút ta làm chút gì đó rồi chúng ta cùng ăn.” Vũ Hoàng nói với lão giả rách rưới bên cạnh, bởi vì hắn bản thân hắn có một nguyên tắc làm người của mình không lấy không của ai cái gì bao giờ.

Hắn lấy tất cả mọi thứ ra, nào là chai nào là lọ, hũ lớn hũ nhỏ đầy đất kèm một miếng thịt khổng lồ. Rắc lên từng thứ gia vị một vào trên miếng thịt, một lúc sau khi mọi thứ đã làm xong Vũ Hoàng lấy một cành cây xiên qua khối thịt, bắt đầu đưa lên trên đống lửa nướng. Một lúc sau, mùi thơm từ món thịt nướng bốc lên, giọt giọt mỡ chảy xuống đống lửa, tạo ra từng tiếng xèo xèo. Lão giả bên cạnh thấy vậy thì hai mắt sáng rực, ngồi bên đống lửa, cặp mắt mở trừng trừng dán thẳng vào miếng thịt đang chín dần trên đống lửa.