Chương 6: Lần đầu làm chuyện ấy (2)

Số từ: 1291

Nguồn: bachngocsach.com

Sau khi Vũ Hoàng nuốt viên đan dược do hắn tự luyện chế vào trong người, chỉ trong chốc lát tác dụng đã đến một cách rõ rệt, toàn thân nóng rực như lửa đốt, nét mặt đỏ bừng, cảm giác bứt rứt khó chịu đó khiến hắn cảm thấy dần dần không làm chủ được bản thân.

Hắn thấy mọi sự không ổn nên vội vận chuyển công pháp bức linh khí do đan dược vừa phục dụng trong cơ thể ra ngoài. Sau một hồi bức khí hắn bức hết ra ngoài, nhưng loại khí do đan dược tạo ra lại quanh quẩn trong phòng làm hắn cực kì khó chịu, thế là đành mở cửa ra, hắn mở toang cánh cửa ra, một cỗ sóng nhiệt từ trong phòng hắn bắn ra ngoài, cây cối xung quanh bị cỗ sóng nhiệt đánh trúng nhanh chóng trở nên úa vàng, như bị thiếu nước mà cũng đúng thôi bị sóng nhiệt đánh trúng chỉ bị sốc nhiệt chứ chưa chết, khô héo là may mắn lắm rồi.

Mở cửa một lúc, không khí trong phòng lưu thông ra ngoài hết, hắn đóng cửa lại thở hồng hộc, cố kìm nén cảm giác hưng phấn trong lòng lại, bình tâm tĩnh khí một lúc rồi mới lên tiếng hỏi:

“Này lão Trấn, ta cũng luyện đan giống như ngươi sao ăn vào tác dụng lại hoàn toàn khác nhau thế?”

Lão nhìn hắn cười “khặc khặc” với nét mặt vô cùng nguy hiểm: “Đan ngươi luyện không thành Hoạt Linh Đan mà là một loại xuân dược, ngươi có biết lúc nãy ngươi mở cửa ra số lượng hương dược đó bây giờ lan tràn khắp cả gia tộc ngươi.”

Vũ Hoàng nghe tới đây mặt sa sầm lại, chỉ nghe thôi là thấy toàn thân ứa mồ hôi lạnh, cả gia tộc cùng trúng xuân dược chỉ tưởng tượng một chút thôi thì hắn cũng đã không thấy có tí tương lai nào cả rồi.

Quả nhiên, sau khoảng chừng một chung trà, bên ngoài gia tộc bạo loạn. Một tiếng quát đầy phẫn nộ vang lên:

“Tặc tử phương nào dám hạ độc Vũ gia chúng ta?” Người lên tiếng là ông nội của Vũ Hoàng, người mạnh nhất gia tộc hắn, là trụ cột bảo vệ gia tộc luôn luôn an bình phát triển, tu vi của hắn đạt đến trúc cơ cảnh đỉnh phong nên không bị ảnh hưởng nhưng những người khác trong gia tộc thì lại là vấn đề khá nan giải nên hắn mới phẫn nộ.

Từng tiếng chửi mắng vang trời, quả thật là cảnh gà bay chó chạy, tất cả nam nhân trong gia tộc trừ những người tu vi từ trúc cơ kì trở lên, còn lại ai nấy mặt đỏ bừng lên trong cơ thể luôn luôn dâng lên một cỗ tà hỏa cực kì khó chịu.

“Tên chết bầm nào hạ xuân dược?”

“Thứ khốn kiếp nào dám hãm hại chúng ta, có gan thì lăn ra đây.”

Từng tiếng chưởi rủa không ngớt vang lên, cả gia tộc náo loạn thành một bầy, nam nhân tên nào mà có thể chống lại xuân dược chứ, đây lại là xuân dược luyện chế sau khi thất bại của Hoạt Linh Đan đến cả trúc cơ kì cũng có hiệu quả, dù nó đã bị phát tán ra ngoài nhưng vẫn bá đạo không kém.

Một số tên định lực kém, đã bắt đầu không làm chủ được bản thân, bắt đầu rục rịch chuẩn bị đi kiếm nữ nhân để giải tỏa, những tên chuẩn bị rục rịch bị tam đại trưởng lão trúc cơ kì khống chế lại, những tên còn khống chế được bản thân thì cố gắng vận chuyển công pháp nhằm chống lại sự khống chế của xuân dược.

Ở bên ngoài vang lên tiếng chưởi bới không dứt, thì Vũ Hoàng ở bên trong lại càng không thấy mình có chút may mắn nào cả. Tiếng chưởi mắng vang lên một lúc không có ai phản hồi, mãi tới tận hai canh giờ sau tiếng chưởi bới mới bắt đầu giảm dần. Sau khi gia tộc được ổn định lại, chư vị trưởng lão trong gia tộc họp gấp ngay sau đó, tiến hành điều tra kẻ thủ ác phía sau.

Sau khi lo lắng hồi hộp mãi, đến lúc tiếng chưởi bới bớt dần hắn mới lau đi mồ hôi, nhìn dáng vẻ lo lắng chật vật của hắn mà lão Trấn không nhịn được bật cười thành tiếng. Nghe thế hắn hậm hực lên tiếng:

“Này lão Trấn, ngươi biết như vậy sao không nhắc nhở trước.”

“Ta nào ngờ được tiểu tử nhà ngươi, nhìn như phế vật nhưng cũng liều lĩnh như vậy, không biết đan dược có sử dụng được hay không mà dám nuốt cơ chứ.” Lão nói với vẻ mặt vô hại.

Nghe lão nói vậy hắn chỉ đành ảo não im lặng đi lại giường ngồi xuống xếp bằng, mãi tới tận chiều hắn mới dám đi ra khỏi phòng. Đi tới nội viện, khi bóng dáng hắn lấp ló đằng sau cánh cổng vòm, thì có một thiếu niên chạy tới, dáng người hắn hơi gầy gò, nét mặt góc cạnh, tóc để mái một bên, khoác lên mình bộ trang phục màu xanh nhạt hắn là Vũ Nhân Hưng:

“Hoàng ca, Hoàng ca hôm nay ngươi không sao chứ, sáng giờ không thấy ngươi ở đâu?”

“Ta… À, ta hôm nay tu luyện trong phòng cả ngày.” Nghe Vũ Nhân Hưng hỏi như vậy, hắn cũng ứa mồ hôi, vội trả lời. “Sao vậy, có việc gì sao?” Hắn cố gắng lấy lại tinh thần, lên tiếng hỏi.

“Ca a, ngươi hôm nay không ra ngoài nên không biết đấy. Có rất nhiều chuyện vui lắm nha.” Hắn nói chuyện rất bí ẩn, nụ cười treo trên môi.

“Nói tiếp đi, tiểu tử người giả thần giả quỷ cái gì?” Hắn vờ hỏi, chứ thật ra mọi chuyện hôm nay do hắn làm ra.

Hai thiếu niên sóng vai nhau đi ra ngoài, quả thật không khí trong gia tộc hôm nay rất kì quái, ai cũng đi đi lại lại nhưng rất vội vã, nhưng không ai nói với ai chỉ lẳng lặng làm công việc của mình.

Hôm nay, vì hung thủ làm bỏ xuân dược cả gia tộc vẫn chưa tra ra được nên thị vệ tuần tra rất đông. Hắn và Nhân Hưng đi ra ngoài, gia tộc ngày hôm nay kiểm tra nghiêm mật hơn mọi hôm, ba bước một tốp, năm bước một đoàn người.

Hai thanh niên đi ra ngoài, vui vẻ trò chuyện, hắn nói về những sự việc hôm nay, nào là ai chính là dâm côn, ai là dâm tăng, ai là người tâm trí kiên định, hắn miêu tả rất chi tiết.

Mãi tận hai canh giờ sau, lúc đó hắn mới cắt đuôi được Vũ Nhân Hưng bằng cái cớ là có việc không thể đi dạo được. Hắn đi vào con hẻm nhỏ, ít người qua lại hắn xem xét qua lại. Sau chốc lát, hắn thay đổi y phục, trùm toàn thân bằng một bộ bào phục màu đen, đi ra từ phía đối diện con hẻm.

Đi qua đi lại quanh con phố vài vòng, một lúc sau hắn mới đi tới linh dược phố. Đi tới vẫn là khung cảnh quen thuộc, ba chữ Tam Tài Hiên hiện ra, hắn bước vào trong, có tiểu nhị mặt mày hớn hở bước tới:

“Khách quan, ngài tới mua linh dược hay đan dược vậy ạ?”