Chương 7: Giao dịch

Số từ: 1207

Nguồn: bachngocsach.com

“Ta tới bán đan dược, ngươi gọi chưởng quỹ ra đây!” Vũ Hoàng lên tiếng.

Vị tiểu nhị nghe vậy “Khách quan, ngài chờ ta một chút. Ngài ngồi chờ một lát.” Nói rồi, hắn chạy ra tới phía sau, một lát sau hắn từ sau đi tới, bên cạnh hắn còn có một vị trung niên, đó là lão bản lần trước Vũ Hoàng gặp khi mua linh dược nhưng không đủ kinh phí.

Lão bản mặt mày hớn hở, ở xa đã mỉm cười, gần tới nơi Vũ Hoàng ngồi hắn lên tiếng: “Không biết các hạ muốn bán đan dược gì vậy?” Vũ Hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt ẩn bên sau lớp áo choàng nhìn lão bản một chút rồi mở miệng:

“Ta bán đan dược.” Nói rồi, hắn mở bàn tay ra, một viên đan dược tròn bóng loáng, đây là đan dược lão Trấn luyện ra chứ không phải đan dược mà Vũ Hoàng hắn luyện, nhưng hắn phải bán một ít để kiếm tiền mua linh dược cho mình tu luyện. Sau khi nhận lấy viên đan dược, lão bản mặt mày sáng lên, hớn hở lật qua lật lại xem tất cả các góc, lật xem một lát nét mặt lão bản ngưng trọng nhìn Vũ Hoàng, sau đó hắn lên tiếng:

“Xin đại sư chờ ta chốc lát, việc này ta không làm chủ được.” Hắn thay đổi thái độ, cung kính nói với Vũ Hoàng, rồi quay người đi vào trong. Một lúc sau, đi cùng chưởng quỹ ra còn có một vị trung niên, người này vẻ mặt nghiêm túc, dáng người hơi gầy gò, khoác trên mình bộ bào phục màu tro, nhìn ra nó là trang phục đã rất cũ kĩ.

“Xin chào đạo hữu, ta là Hàn Trung chủ sự của Tam Tài Hiên.”

“Chào đạo hữu, ta họ Vô, không biết đan dược của ta bán giá ra sao?” Vũ Hoàng hỏi.

“Không biết đan dược của đạo hữu tên gọi là gì? Đây là lần đầu tiên ta thấy loại đan dược như vậy? Tác dụng của nó là gì? Mong đạo hữu nói ra để ta có thể định giá!” Hàn Trung bèn nói.

“Đan gọi là Hoạt Linh Đan, có tác dụng tăng tốc độ hấp thu linh khí tu luyện tinh lọc bớt tạp chất trong linh lực, giúp ngươi hấp thu linh khí nhanh hơn nhưng nó chỉ có tác dụng cho tu sĩ chân khí cảnh, đến trúc cơ cảnh thì tác dụng không còn lớn nữa.” Vũ Hoàng theo lời của Trấn lão nói ra.

“Cái gì?” Hàn Trung và vị lão bảo đồng thời lên tiếng hỏi lớn.

“Ngươi nói là… là nó có tác dụng cho cả tu sĩ trúc cơ kì ư?” Hàn Trung vội hỏi.

“Đúng vậy, nhưng tác dụng không còn tốt như khi tu sĩ chân khí cảnh sử dụng.” Vũ Hoàng ung dung trả lời.

Hàn Trung và lão bản nghe vậy đều ngạc nhiên, một lát hai người hít một ngụm khí lạnh, loại đan dược tinh lọc tạp chất, tăng tốc độ hấp thu linh khí tu luyện nhanh hơn, đã vậy tu sĩ trúc cơ kì còn có thể sử dụng, loại đan dược như vậy ở loại thành thị như Vân An thành này thì đây là lần đầu tiên thấy được. Thử nghĩ xem, tu sĩ đỉnh cao trong loại thành thị này chỉ là tu sĩ trúc cơ, đan dược có thể giúp bọn họ tăng nhanh tốc độ tu luyện thì trình độ tranh đoạt sẽ ra sao.

“Không biết đạo hữu có thể bán ra bao nhiêu Hoạt Linh đan?” Hàn Trung sau khoảnh khắc kinh ngạc hắn đã lấy lại bình tĩnh lên tiếng hỏi.

“Ta cũng không có nhiều.” Nói rồi hắn lấy ra một bình đựng bên trong chín viên, cộng thêm viên ở ngoài nữa tổng cộng là mười viên cả thảy, thật ra thì hắn có nhiều hơn nhưng vì.

Nhìn bình đan dược, Hàn Trung mở ra xem, cả mười viên đều là Hoạt Linh đan trình độ đan thành đều là hoàn mĩ mười thành không một tia tạp chất, đối với đan sư như hắn mà nói thì loại đan dược hoàn mĩ như vậy là thứ họ luôn luôn theo đuổi. Bình thường luyện ra một lò đan dược có hai ba viên phẩm chất hoàn mĩ đã được gọi là đại sư, đằng này một lò liền là mười viên hoàn mĩ bảo sao Hàn Trung không ngây ngốc cho được.

“Vô đạo hữu, theo tại hạ thấy loại đan dược như vậy, ngươi bán thì không được giá thành cao, hay là để lại đây Tam Tài Hiên bảy ngày sau có tổ chức đấu giá hội khi đó đan dược của ngươi có thể được giá cao nhất.” Hàn Trung nói.

“Đấu giá thì không thành vấn đề, hiện tại ta đang cần linh dược, nhưng mà không đủ tiền.” Vũ Hoàng thành thật nói.

“Vấn đề đó ngươi không cần phải lo, linh dược ta đại diện Tam Tài Hiên cho ngươi sử dụng trước sau khi đấu giá xong sẽ khấu trừ vào khoản đó, ngài thấy được không?”

“Được.” Vũ Hoàng dứt khoát trả lời.

“Vậy không còn vấn đề gì nữa ta giữ lại mấy viên đan dược này. Sau bảy ngày, sẽ tổ chức đấu giá. Không biết ngươi cần những linh dược gì.” Hàn Trung nói.

Vũ Hoàng nghe hỏi như vậy, hắn bèn rút trong ống tay áo ra một mảnh giấy ghi trên đó thanh mộc thảo, chân quang diệp, cố gân hoa, tinh vân quả, hành nhật hoa, và các loại linh dược dùng để luyện chế Hoạt Linh đan được đảo lộn thứ tự.

Cầm tờ giấy đưa tên chưởng quỹ, hắn nhìn số linh dược này, có một số, hắn rất quen nhưng nhìn mớ linh dược ở dưới hắn lại không biết được là ai. Sau khi vào trong hắn đem ra tất cả các linh dược được ghi trong đó, để trên một cái khay. Xem xét đầy đủ, Hàn Trung đưa cho Vũ Hoàng một miếng ngọc giản, một lệnh bài màu vàng trên có khắc chữ Thiên:

“Miếng ngọc giản này là xác nhận bên Tam Tài Hiên có nhận vật phẩm đấu giá của ngươi, còn lệnh bài này chính là lệnh bài khách quý có thể đến bất cứ cơ nghiệp nào của Tam Tài Hiên đều được hưởng ưu đãi quyền ưu tiên.”

Vũ Hoàng nhận linh dược, ngọc giản và lệnh bài bỏ vào túi, hắn đa tạ xong rồi mang mọi thứ và bước ra ngoài. Hắn đi ra cách Tam Tài Hiên tầm năm trượng thì ở bên trong lão bản lên tiếng:

“Hiên chủ, có phái người theo dõi hắn không?”

“Không được, ngươi cứ làm như bình thường cho ta.” Hàn Trung nói.

“Nhưng hắn...” Lão bản định nói.

“Ngươi không nghe ta nói ư? Hay xem bổn hiên chủ là bù nhìn?” Hàn Trung sa sầm nét mặt hỏi.

“Dạ dạ! Tiểu nhân biết tội, tiểu nhân biết tội.” Lão bản cúng kính.