Chương 1: Chuyển Sinh

Số từ: 1012

Nguồn: bachngocsach.com

“Chó má nó!!!”

Vũ Hoàng mở bừng mắt ra, đập vào mặt hắn là một màu đen u ám, xung quanh ẩm mốc. Hắn nhíu hai hàng lông mày, toàn thân đau nhức không thể nhúc nhích, cảm nhận được dưới chân là một đống rơm rạ lót thành chiếc giường ngủ, cố gắng mở mắt nhìn bốn phía là những bức tường gạch lạnh lẽo, khung gỗ chắc chắn xung quanh. Hắn ngẩn người, thì ra đang ở trong một nhà tù phía ngoài còn có một ít cấm chế. Đầu đau nhức ê ẩm nên hắn quyết định nhắm mắt dưỡng thần.

Rạng sáng hôm sau, hắn tỉnh lại sau khi xác đinh mình không ở sai chỗ, hắn nhớ rõ lúc đó hắn đang chơi game online vì quá ức chế do bị cướp boss thế giới nên lỡ tay đánh thẳng vào màn hình nên bị điện giật. Khi tỉnh dậy đã ở chỗ này, sau một đêm nghỉ ngơi thì hắn xác nhận rằng mình bị điện giật chết và trùng sinh vào một thân thể khác, chủ nhân khối thân thể này là Vũ Hoàng, năm nay hơn 10 tuổi con trai tộc trưởng Vũ gia một gia tộc ở Vân An thành, do lẻn vào tàng kinh các của gia tộc nên bị bắt giam vào đây.

Đang nằm suy tư phải làm thế nào thì có tiếng bước chân đi tới, hắn mở mắt ra nhìn, cánh cửa nhẹ nhàng mở ra trước cửa là một trung niên với mái tóc đen thả xõa xuống, gương mặt ngũ quan góc cạnh, đôi mắt có thần và đặc biệt có chín phần tương tự hắn, người đó là Vũ Vân Thiệu phụ thân của Vũ Hoàng trong trí nhớ của hắn thì phụ thân là một người nghiêm khắc nhưng rất yêu thương hắn, đang suy tư thì Vũ Văn Thiệu lên tiếng:

”Tiểu tử, sao lại lẻn vào tàng kinh các gia tộc ngươi có biết như vậy nguy hiểm lắm không, nào đến đến ta đưa ngươi về phòng nghỉ ngơi?”

Hắn không nói tiếng nào đứng dậy, vừa đứng lên được thì một cơn đau nhói từ thân thể truyền tới khiến bản thân phải khuỵu xuống. Trong lúc lẻn vào bị phát hiện nên đã bị chấp pháp đội đánh một trận rồi tống vào đây. Phụ thân thấy hắn như vậy không đành lòng nên lại cõng hắn đem về phòng. Bước ra khỏi sám hối phòng, ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống, Vũ Hoàng khẽ nheo mắt lại nhìn xung quanh. Im lặng suy nghĩ một lúc lâu thì đã về tới phòng của hắn. Đây là một biệt viện u tĩnh, không quá lớn cũng không quá nhỏ, bốn phía từng hàng cây xanh bao quanh tạo thành biệt viện nhìn đơn điệu nhưng không quá trống trải. Phụ thân cõng hắn vào trong phòng, thả vào trong bồn nước nóng đã được chuẩn bị sẵn thì: ”Aaaaaaa! Đau chết mất.”

Những vết thương chồng trên thân thể, sau khi tiếp xúc với môi trường nước dẫn phát cơn da thịt. Phụ thân thay hắn tắm rửa rồi lấy thảo dược thoa lên vết thương đưa cho hắn một chiếc nhẫn, nhìn qua như một chiếc nhẫn bình thường ở trên đính một viên đá màu đen rồi nói:

“Này tiểu Hoàng, ta có chuyện muốn nói với con, đây là di vật mẫu thân con để lại, giờ ngươi cũng đã lớn nên ta đưa lại nó cho ngươi nó là thứ duy nhất mẫu thân để lại cho ngươi. Nghỉ ngơi đi tiểu tử sớm ngày bình phục.”

Nói xong phụ thân đưa chiếc nhẫn vào tay hắn và đi ra rồi đóng cửa phòng lại để cho hắn được nằm nghỉ ngơi. Nhìn vào chiếc nhẫn phong cách cổ xưa nhưng rất bình thường hắn tiếp tục suy nghĩ, thì ra sau khi hắn bị điện giật chết thì chuyển sinh vào thân thể này. Do sau trận đòn đó, thân xác này đáng ra đã chết nhưng do trùng hợp nên hắn được nhập vào thân thể này, đây là một thế giới tu chân có tên là Thanh Vũ đại lục. Nghĩ tới đây hắn lại vui vẻ, mình được đi vào thế giới tu tiên như trong những bộ truyện hắn đã đọc ở kiếp trước. Nhớ đến kiếp trước hắn là trẻ mồ côi, xin ăn sống qua ngày sau này lớn lên mới khá một chút mà bây giờ lại được đi vào thế giới hắn mong muốn.

Chợt nhớ tới di vật mẫu thân để lại có lẽ là một bảo vật, Vũ Hoàng bật dậy theo như trình tiết trong truyện hay đọc là nhỏ máu nhận chủ nên bật dậy đi lại rút thanh dao găm ra cắt nhẹ vào tay trích một giọt máu ra nhỏ vào vẫn không có phản ứng nên hắn cắt thêm một vài chỗ, một lúc sau thì mất máu khá nhiều nhưng vẫn không thấy xảy ra phản ứng gì, hắn ảo não đứng dậy do mất máu quá nhiều nên hơi chóng mặt bước hụt chân ngã nhào về phía trước, chiếc nhẫn văng ra rơi xuống đất ma xui quỷ khiến hắn đập trán vào chiếc nhẫn. “Rầmm!”

“Hự! Đau chết ta rồi. Ta nhớ trong truyện chuyển sinh rất may mắn cơ mà sao ta lại xui xẻ như thế.”

Ngóc đầu dậy, cầm chiếc nhẫn lên thầm nghĩ: ”Đáng kiếp tại ngươi mà ta xui xẻo!”

Nghĩ tới đó, bỗng từ trong chiếc nhẫn phát ra ánh sáng tím nhè nhẹ, một chớp mắt trước mặt Vũ Hoàng là một lão giả toàn thân khoác áo bào trắng tinh nhìn hắn trong tư thế chổng mông lên trời trên cánh tay và trên đầu chảy máu, nhịn không được bật cười:

“Hahaha.Tiểu tử là người đánh thức ta sao. Nhìn nhà ngươi có vẻ chật vật như thế, tư thế đó là như thế nào?”