Chương 2 : Giao Dịch Của Tà Giáo

  • 1913 từ

22 giờ.

Đăng Minh đang mơ màng trên chuyến xe buýt giường nằm 46 chỗ từ bến xe liên tỉnh Đà Lạt về Củ Chi sau khi đi phượt cùng gia đình. Trên xe có hơn 30 hành khách, mẹ và anh trai Minh thì ngủ ở những ghế cuối chiếc xe buýt, còn Minh thì ngồi ở giữa chiếc xe. Kế bên Minh là một cậu thanh niên đang mải mê chơi game. Đằng trước là một ông già mặc chiếc áo sơ mi trắng đang nghỉ ngơi, có vẻ ông ấy vẫn còn thức.

Bỗng chiếc xe buýt phanh gấp khiến Minh suýt ngã, có ánh đèn pha chiếu vào xe buýt, vài vị khách tỉnh dậy lên tiếng càu nhàu.

- Tất cả giơ hai tay lên ! Xuống xe ! Nếu không tôi bắn !

Một nhóm người mặc đồ trông như S.W.A.T có trang bị súng hạng nặng bao vây chiếc xe và thét lên với giọng lơ lớ, là người nước ngoài.

Các hành khách trên xe bắt đầu nhốn nháo, người tài xế không mở cửa, có người rút điện thoại tính gọi cảnh sát nhưng lúc này mọi người phát hiện sóng điện thoại đã mất. Minh cố trấn tĩnh bản thân, giữ tỉnh táo để suy tính thật kĩ lưỡng và vội kêu mẹ và anh trai dậy.

Những tên lính kia thấy tài xế không mở cửa, chúng nổ súng bắn hỏng lốp và vỡ cửa sổ. Tiếng súng chát chúa điếc tai vang lên trong đêm, mọi người trên xe đều bịt tai cúi đầu xuống. Người tài xế đành mở cửa khi bọn chúng dọa cho nổ xe nếu chống đối. Sau khi lên xe, chúng nổ súng giết người tài xế ngay lập tức và yêu cầu tất cả hành khách phải xếp hàng xuống xe dưới sự kiểm soát của chúng.

Các hành khách đành phải nghe theo lời chúng xuống xe, cảm thấy mình không thể chống lại nên Minh cũng đành bước xuống xe, sau khi tất cả đã xuống xe thì chúng tưới xăng phóng hỏa thiêu rụi cả chiếc xe trước mặt Minh và cả những hành khách khác.

- Tại sao chúng lại đốt hết xe và đồ đạc ? Chúng không phải là cướp sao ? Chúng tính làm gì ? Không lẽ bắt cóc ?

Ngay lúc này Minh cảm thấy có thứ gì đó cứng đập mạnh vào gáy và khung cảnh xung quanh dần trở nên mơ hồ.

Những hành khách khác cũng bị đánh ngất, một vài người tính phản kháng nhưng không thể chống lại được những tên lính có vũ trang tận răng như thế này được.

- Gửi "quà khuyến mãi" cho bọn Sarkic "kiểm hàng" không nhỉ ?

- Được rồi. Đi thôi.

Những tên lính nói bằng tiếng Anh và đó là những câu cuối mà Minh nghe được trước khi hoàn toàn mất ý thức.

...

Tại một nơi nào đó trên Trái Đất được gọi là Điểm - 01 ( Điểm được bảo vệ 0 - 1, Tổng cục giám sát )

Trong một căn phòng hội nghị, 13 người nắm giữ trong tay quyền lực có thể ảnh hưởng đến cả thế giới đang có một cuộc họp. Họ được gọi là Hội đồng O5.Sơ lược về Hội đồng O5 thì Hội đồng O5 là ủy ban bao gồm các quản trị cấp cao nhất của Tổ chức. Với toàn quyền truy cập với tất cả thông tin về các dị thể đang được kiểm soát, Hội đồng O5 giám sát toàn bộ hoạt động của Tổ chức trên thế giới và điều khiển những kế hoạch chiến lược lâu dài. Do sự nhạy cảm trong công việc của họ, thành viên Hội đồng O5 không được tiếp xúc trực tiếp với bất kỳ vật thể, thực thể, hay hiện tượng dị thường nào. Hơn nữa, danh tính của tất cả các thành viên Hội đồng O5 là tuyệt mật; tất cả các thành viên hội đồng chỉ được gọi bằng số hiệu của họ (O5-1 đến O5-13).

Lúc này, O5-2 đặt trên bàn một xấp tài liệu.

- Tin tình báo mà chúng ta nhận được cho biết người của Hỗn Kháng đang chuẩn bị có 1 cuộc giao dịch với tín đồ của giáo phái Sarkic. Hàng mà bọn chúng giao dịch có thể là SCP-008 - "Đại dịch Thây Ma".

- Tôi đề nghị triển khai ngay lập tức các Đội Đặc nhiệm Cơ Động ( MTF - Mobile Task Force ) để thu hồi các mẫu vật SCP-008. Không biết ý mọi người thế nào ? - O5-2 tiếp lời.

- Chúng sẽ giao dịch ở đâu ? - O5-4 hỏi.

- Vào lúc 2 giờ tính theo giờ địa phương và 19 giờ GMT tại vùng Tây Nguyên, Việt Nam. Chưa rõ điểm giao dịch cụ thể, nhưng bọn chúng sẽ chọn 1 điểm hoang vu nào đấy gần biên giới. Tôi đoán vậy.

- Bây giờ là 15 giờ GMT rồi. Tôi nghĩ chúng ta nên bỏ phiếu quyết định nhanh thôi. - O5-1 lên tiếng chấm dứt cuộc trò chuyện.

Cuộc bỏ phiếu diễn ra. Sau nửa tiếng, kết quả nhận được là toàn bộ Hội đồng O5 đều bỏ phiếu đồng ý triển khai lực lượng của Đội Đặc Nhiệm Cơ động.

Những mệnh lệnh của Hội đồng O5 lập tức được gửi đến các trụ sở của Tổ chức.

- Đội Đặc nhiệm Cơ Động Iota-10 ("Liên Bang Chết Tiệt") liên hệ với chính phủ Việt Nam ngay lập tức để cấp quyền pháp lí tạm thời cho Tổ chức thuận lợi tiến hành nhiệm vụ.

- Triển khai Đội Đặc nhiệm Cơ Động Beta-7 ("Thợ May Mũ Maz") và Đội Đặc nhiệm Cơ động Delta-5 ("Kẻ Tiên Phong") đến Việt Nam.

-...

Quay lại Việt Nam.

Minh tỉnh dậy thì phát hiện mình đã bị nhốt trong một ngôi nhà hoang, miệng bị dán băng keo và tay chân thì bị trói chặt bằng dây thừng vào một chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ của ngôi nhà hoang. Ngôi nhà này có 2 tầng và Minh bị nhốt ở trên lầu, dưới ánh sáng lờ mờ của ánh trăng Minh thấy những hành khách khác cũng bị trói ở đây, một số người đã tỉnh lại và ánh mắt họ lộ vẻ hoảng sợ.

- Ưm ưm ưm... - Những hành khách cố gắng xin tha trong sự bất lực.

Lúc này những người lính đã bắt họ cùng với một vài người lạ - những người này mặc áo choàng đỏ đen, che kín hết mặt, bước vào phòng. Những người lính đưa cho những người mặc áo choàng một chiếc vali.

- Kiểm tra hàng đi Sứ giả Sarkic.

Tên lính cao to đứng đầu nói, miệng phì phèo một điếu thuốc.

Kẻ mặc áo choàng đứng đầu giơ tay nhận chiếc vali, không trả lời mà bước thẳng tới chỗ những hành khách đang bị trói, mở chiếc vali lấy ra một ống bơm kim tiêm chứa dung dịch lạ màu xanh lá rồi thẳng tay đâm vào cánh tay một hành khách thứ chất lỏng lạ ấy.

Sau đó, hắn lui ra và đợi. Một phút đầu, không thấy chuyện gì xảy ra. Năm phút trôi qua, hành khách bị tiêm lúc nãy ho sặc sụa và nôn ra máu đen. Năm phút nữa, người hành khách giống như đã chết, không còn phát ra tiếng động. Một phút sau, người này tỉnh lại, không ngừng gào rú, miệng nước dãi chảy tràn ra mặt đất. Minh cảm thấy thế giới quan của mình như sụp đổ.

- Tốc độ biến dị hơi chậm đấy - kẻ mặc áo choàng đứng đầu lên tiếng.

- Ngươi phải biết rằng thứ này mất vài ngày để phát bệnh đấy, để phát triển tới mức chỉ cần nửa tiếng và vận chuyển nó đến đây thật không dễ dàng gì. - Tên lính đang hút thuốc trả lời, có vẻ hắn là thủ lĩnh của đám lính.

- Thật cảm tạ các ngươi. Chắc chúng ta cần phải báo đáp "tử tế" chứ nhỉ.

- Các ngươi chỉ cần làm đúng giao dịch là được, Sứ giả Sarkic à.

- Vậy sao ?

Vừa nói xong, những kẻ mặt áo choàng thay đổi hình dạng cơ thể và tấn công những tên lính vẫn đang ngỡ ngàng. Tất cả những người mặc áo choàng đều xuất hiện những biến đổi, có tên sở hữu cánh tay biến dạng, có tên mọc ra hàng chục xúc tu siết cổ một tốp lính, trong khi có kẻ lại mở toang khoang ngực cạp mất đầu một tên lính khác...

Riêng tên Sứ giả lại mọc ra bốn chi trên lưng, trông giống như đao rồi lao vào tên thủ lĩnh. Gã thủ lĩnh phản ứng nhanh, kéo một tên đỡ đòn thay mình rồi lộn nhào một vòng chạy trốn, bỏ mặc tên lính xấu số kia lập tức bị xé thành bốn mảnh.

Những người lính lúc này hoàn hồn lập tức nổ súng phản công. Tuy nhiên súng đạn bình thường chẳng gây nên thương tích gì đáng kể. Duy chỉ có súng phun lửa là gây nên tổn thương cho chúng.

- Mau nổ súng đi.

- Không. Cứu tôi với. Aaaaaaaa...

- Bên trái có kẻ địch. Nhanh lên.

Trong lúc chiến đấu đã có những hành khách xấu số không may bị đạn lạc hay bị nghiền nát bởi những kẻ mặc áo choàng.Do ngôi nhà quá chật hẹp nên rất nhanh chiến trường đã đổi sang khu vực xung quanh bên ngoài ngôi nhà.

Bên trong ngôi nhà tạm thời an toàn, nhưng Minh vẫn còn chưa kịp thở nhẹ nhõm thì người hành khách bị tiêm chất lạ lúc nãy lại bất ngờ thoát khỏi dây trói. Tên hành khách - lúc này đã là một thây ma, nhào vào những con mồi đang bị trói chặt rồi ngấu nghiến họ. Minh cố vùng vẫy khiến chiếc ghế ghã xuống nhưng dây trói quá chặt, tiếng súng và tiếng hét thảm thiết vẫn vang vọng ngoài ngôi nhà. Lúc này tay của Minh sờ được thứ gì đó nhớp nháp, là nửa thân dưới của 1 tên lính bị cắt văng ra gần cửa sổ và nó hiện đang nằm dưới Minh, sau một hồi lục lọi cuối cùng Minh cũng bắt được 1 con dao găm trên đùi tên lính.Minh dùng hết sức để cắt dây, nhưng lúc này một con thây ma đã để ý đến anh và nó bước tập tễnh đến chỗ anh. Nhưng khi sắp cắt được dây trói tay thì Minh đã đánh rơi con dao, trán Minh đẫm mồ hôi vì run sợ. Nhặt lại được con dao nhưng con thây ma chỉ còn cách vài mét. Lúc này thì dây trói tay đã đứt, thây ma cũng đổ nhào vào Minh. Giây phút sinh tử Minh lăn người né được thây ma rồi găm mạnh con dao vào mắt thây ma, máu bắn tung tóe khắp người Minh. Thân thể thây ma giật lên một cái rồi bất động. Minh vội cắt dây trói chân và đứng lên nhưng lúc này nửa căn phòng đã là thây ma và ngoài kia tiếng súng vẫn chưa dứt...