Chương 954: Phút giây nồng ấm

Dịch giả: Titan
Nguồn: vipvandan
Đả tự: Sơn Lão Ma | Bachngocsach.com

Trong một chỗ khoang kín của Bảo thuyền, Lục Bình tìm được Hồ Lệ Lệ đang cùng mấy tên nữ đệ tử khắc họa lại phù văn trên vách khoang.

Thấy Lục Bình đi vào, mấy tên nữ đệ tử đua nhau tìm lý do rồi cười hì hì đi ra ngoài, chỉ còn dư lại hai người ở lại trong khoang kín.

Hồ Lệ Lệ cười nhìn Lục Bình, rồi xoay người tiếp tục khắc họa phù văn mới hoàn toàn lên trên vách khoang.

Lục Bình đi tới nhìn kỹ một chút những thứ phù văn này, nói:

- Cái này thật là phức tạp a, bảo thuyền bao gồm thân thuyền cùng với tất cả những thứ khoang kín này, boong thuyền thậm chí phải khắc lên những thứ phù văn phức tạp như vậy, còn không thể có một chút xíu sai lầm nào cả!

Hồ Lệ Lệ cười nói:

- Chẳng phải sao, hơn nữa những phù văn này muốn chế tạo cũng không phải dễ dàng như vậy, chẳng những phải có tu vi tương đối, mà còn đối với trận pháp lĩnh ngộ nhất định phải đạt tới cấp bậc trận pháp sư.

Lục Bình hỏi:

- Tính xem lúc nào có thể hoàn thành triện khắc những phù văn này?

Hồ Lệ Lệ nhíu mày một cái, đáp:

- Cái này thì không nói chính xác được rồi, đại trận của bảo thuyền này là một tòa trận pháp cực kỳ khổng lồ và phục hợp, mặc dù không có quy mô hoành đại như hộ phái đại trận như vậy, nhưng về trình độ phức tạp nếu so với các loại hộ phái đại trận đều cao hơn nhiều. Những trận pháp này bao gồm có phòng thủ trận pháp, có công kích trận pháp, có cố hóa tự thân trận pháp, có tụ tập linh khí trận pháp, có trấn áp sóng gió trận pháp, còn có hội tụ sóng gió trận pháp, vân vân, lớn lớn nhỏ nhỏ tổng cộng có hơn mười loại trận pháp, mỗi một loại trận pháp đều không giống nhau.

Lục Bình đối với trận pháp cũng không tinh thông, nghe vậy nói:

- Cái này thật là quá phức tạp rồi!

Hồ Lệ Lệ cười:

- Cũng không chỉ có vậy, đây chỉ là phân loại trận pháp đại khái của bảo thuyền, bên trong còn có thật nhiều sự phân chia cặn kẽ. Thí dụ như phòng thủ trận pháp trong thì có trận pháp phòng ngự ngoại địch, còn có trận pháp tự thân kết cấu phòng thủ thân thuyền, còn có trận pháp phòng nước biển ăn mòn, vân vân. Những trận pháp cụ thể cần phải thống nhất tất cả lại cùng một chỗ mà không được có chút xung đột nào. Hơn nữa, đến cuối cùng, các đại chủng loại trận pháp còn phải tập trung liên kết cùng trận pháp với nhau, như vậy mới có thể khiến cho trận pháp sư trên thuyền có thể tập trung điều giải bất đồng trận pháp trên bảo thuyền, làm được tới mức tùy cơ ứng biến.

Lục Bình ngồi ở một bên nghe mà chắt lưỡi không dứt, còn Hồ Lệ Lệ thì càng nói càng hưng phấn, tiếp:

- Trên bảo thuyền, những thứ trận pháp này có một ít là đã hiểu biết trước, nhưng có một ít thậm chí ngay cả sư phụ cũng không biết, mấy năm nay ở trong bảo thuyền hiệp trợ Lão sư hồi phục trận pháp, không chỉ là ta học được không ít thứ, ngay cả Lão sư cũng thường xuyên nói là mình có được ích lợi không nhỏ,...

Lục Bình đối với trận pháp căn bản là chỉ biết chút ít, nghe Hồ Lệ Lệ ở một bên thao thao bất tuyệt giảng thuật ưu nhược của các loại trận pháp, cho dù là Lục Bình có thần niệm tu vi thể so sánh với Pháp Tướng trung kỳ tu sĩ cũng cảm thấy đau đầu, huyệt Thái Dương co giật lia lịa.

Cuối cùng hắn quyết định không nghe Hồ Lệ Lệ giảng thuật nữa, ngược lại đem chú ý lực tập trung vào mặt của nàng, hết nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút, tựa hồ đang thưởng thức một món tuyệt thế trận bảo vậy.

Đây cũng là một biện pháp tốt, cực kỳ dễ dàng hóa giải những thứ trận pháp chi tiết mà Lục Bình cho là khan nhàm chán đó.

Hồ Lệ Lệ chỉ chốc lát sau liền phát hiện động tác của Lục Bình, dù trong ngày thường nàng cũng là một người không vừa gì, nhưng bị Lục Bình nhìn tới nhìn lui như vậy, trên mặt cũng dần dần chịu không nổi, giọng nói càng ngày càng nhỏ, cuối cùng dứt khoát ném cái bút đao trong tay dùng để khắc họa trận pháp phù lục, mặt đỏ tới mang tai nói:

- Huynh làm gì vậy chứ, nhìn cái gì vậy?

Lục Bình gian kế đạt được như ý, làm bộ nói:

- Ừ, trừ ánh mắt coi như trong sáng ra, sắc mặt lộ ra có chút tiều tụy, ta lúc trước chuẩn bị Uẩn Thần đan cho nàng bộ nàng không dùng sao?

Nghe Lục Bình nói sắc mặt mình kém, Hồ Lệ Lệ không khỏi đưa tay sờ sờ mặt của mình, hỏi:

- Có phục dụng a, bộ thật rất kém sao?

Lục Bình nghiêm túc gật đầu một cái, nói:

- Mặc dù vẫn là quang sắc chói ngời, nhưng so với trước kia còn kém một chút xíu! Nếu như ta không đoán sai, ta để lại Uẩn Thần đan cho nàng đã bị nàng phân ra chia cho người ngoài không ít, đúng không?

Hồ Lệ Lệ bị Lục Bình nói trúng tâm sự, không khỏi giải thích:

- Còn không phải là bởi vì huynh luyện chế đan dược quá ít, trên bảo thuyền này phù văn khắc họa quá mức phức tạp, huống chi trải qua mấy ngày nay tuy nói là không ngừng sửa chữa trận pháp cấm chế trên bảo thuyền này, nhưng trên thực tế là chẳng khác gì một lần bế quan, lĩnh ngộ của mỗi người về mặt trận pháp cũng có thể dùng đột nhiên tăng mạnh để hình dung. Mọi người tự nhiên không ai muốn lãng phí thời gian, đem toàn bộ tinh lực đều đầu nhập vào, mặc dù rất mệt mỏi, nhưng so với thu hoạch của mọi người chẳng thấm vào đâu. Vì không, để tránh thần niệm hao tổn mà ảnh hưởng mọi người sửa chữa trận pháp trên bảo thuyền, những đan dược này dĩ nhiên là phân phát ra ngoài rồi!

Lục Bình nghe Hồ Lệ Lệ nói, biết được trong năm năm này nàng sợ là không một phút giây nghỉ ngơi hay lơ là, ngón tay của hắn không khỏi ở trên khuôn mặt thanh lệ của Hồ Lệ Lệ hoạt động, trong lòng không khỏi xót xa.

Hồ Lệ Lệ bị Lục Bình thực hiện động tác thân mật như vậy làm cho rất xấu hổ, muốn đưa tay gạt tay của hắn ra, nhưng lại không nở bỏ đi phút ôn tồn trong chốc lát này, gương mặt càng lúc càng đỏ bừng, ánh mắt như nước hồ thu long lanh liếc xéo Lục Bình.

Lục Bình cảm thấy rất thú vị, thừa dịp Hồ Lệ Lệ không chú ý, nhẹ nhàng lấy tay nựng nhẹ mặt nàng, sau đó cười “Hắc hắc” tránh bàn tay của nàng gạt ra.

- Muốn chết ha!

Hồ Lệ Lệ tung ra một tát này vốn là giả bộ, ngược lại có gần một nửa tâm thần đều đặt ở cửa khoang sau lưng Lục Bình, thấy không có ai nhìn lúc này mới hung hăng trợn mắt nhìn Lục Bình một cái, ngay sau đó đỏ mặt cúi đầu không nói thêm gì nữa.

Lục Bình nhìn Hồ Lệ Lệ lộ ra cái cổ trắng như tuyết đang dần dần nhiễm một tầng đỏ bừng, lúc này mới cười hì hì đem hai cái bình ngọc ra, nói:

- Lần này chuẩn bị đan dược mới cho nàng, có thể tốt hơn nhiều so với Uẩn Thần đan trước đó, chẳng những có thể khôi phục thần niệm hao tổn cực nhanh, hơn nữa đối với việc chữa trị sau khi thần niệm bị tổn thương hoặc làm cho thần niệm tăng trưởng đều vô cùng hữu ích!

Lời Lục Bình quả nhiên phân tán lực chú ý của Hồ Lệ Lệ, giải thoát nàng từ trong thẹn thùng quẫn ra, hiếu kỳ hỏi:

- Chà, là đan dược gì?

Hồ Lệ Lệ thấy Lục Bình có ánh mắt hài hước lập tức định phát cáu, Lục Bình vội vàng cầu xin tha thứ:

- Là thật, là thật, đây chính là Dục Thần đan mà ta thật vất vả lắm mới từ chỗ của Thiên Cầm sư thúc cầu xin được, mặc dù chỉ là đan dược cấp bậc nửa bước Pháp Tướng, nhưng đối với khôi phục thần niệm cùng với dụng dưỡng khôi phục cũng hơn gấp mấy lần Uẩn Thần đan trước kia!

Hồ Lệ Lệ đoạt lấy bình ngọc trong tay Lục Bình, ban cho Lục Bình một ánh mắt ”Coi như chàng biết điều”, lúc này mới vui mừng đem bình ngọc đặt ở trong nhẫn trữ vật thủy tinh mà Lục Bình đặc biệt tìm Trần Luyện chế tạo cho nàng.

Để có một cái thủy tinh giới trên tay Hồ Lệ Lệ đây, Lục Bình không tiếc dùng một món thiên cấp linh vật mới từ trong tay Thiên Tượng lão tổ đổi được một khối không tinh thạch, rồi để cho Trần Luyện không tiếc lãng phí rất nhiều linh tài, bấy giờ mới đem cái nhân trữ vật này chế tạo thành một loại màu sắc toàn thân như thủy tinh.

Dùng lời lúc ấy Trần Luyện nói, chính là "Ngươi thuần túy chính là ăn no cũng mở, lãng phí nhiều thượng đẳng linh tài như vậy, chỉ để đem cái nhẫn trữ vật này chế tạo thành màu thủy tinh?”

Lục Bình mới lưới phân bua cùng cái tên “một chút tình cũng không hiểu là gì”, cầm lấy cái nhẫn đã mai chế tạo giống như nhẫn kim cương trong ký ức, hào hứng trở về Hoàng Ly đảo, đem chiếc nhẫn này tặng cho Hồ Lệ Lệ, sau đó trịnh trọng đeo nhẫn vào ngón tay của nàng, nói:

- Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta chính thức kết thành đạo lữ!

Hồ Lệ Lệ vốn cảm thấy vạn phần vui mừng bởi khi Lục Bình tặng cái nhẫn trữ vật xinh đẹp này, nghe hắn nói vậy nhất thời giận dữ:

- Cái gì gọi là chính thức, chẳng lẽ trước kia huynh không xem ta là đạo lữ của huynh sao?

Lục Bình chỉ đành phải ôm đầu độn trốn như chuột.

Lục Bình thấy Hồ Lệ Lệ đem bình ngọc thu vào, lúc này mới lại lấy ra hai cái bình ngọc khác, nói:

- Trong hai bình này là chứa đựng Uẩn Thần đan, sau này nếu có những trận pháp sư khác cầu xin, nàng chỉ cần lấy chúng ra, còn Dục Thần đan luyện chế không dễ, nàng cần phải lưu lại tự một mình mình dùng!

Hồ Lệ Lệ cười duyên nói:

- Biết rồi, huynh là quỷ hẹp hòi, từ lúc nào Đa Bảo đồng tử của chúng ta đã biến thành keo kiệt rồi?

Hồ Lệ Lệ trong miệng mặc dù giễu cợt Lục Bình, nhưng trong lòng giống như uống mật ngọt. Đan dược của Lục Bình mặc dù phân cao thấp, nhưng đem đồ tốt giữ cho mình, cũng không quên những người khác, điều này làm cho Hồ Lệ Lệ ở trong tất cả trận pháp sư có rất nhiều cách ứng xử tế nhị uyển chuyển.

Phụng bồi Hồ Lệ Lệ ở trong bảo thuyền cả nửa ngày, Lục Bình mới từ hậu sơn sau Thiên Linh sơn đi ra.

Không ngờ Lục Bình mới vừa ra khỏi cấm địa, chưa kịp hồi tưởng lại phút giây mặn nồng cùng Hồ Lệ Lệ mới vừa rồi, thì chạm mặt ngay một người làm tâm tình tốt đẹp của hắn cuốn theo chiều gió hết.

- Lục sư đệ, nghe chưởng môn sư bá nơi đó phân phó, ngươi có vật gì tốt muốn tặng cho ta?

Huyền Vi chân nhân mặt mũi cười tươi rói nhìn Lục Bình, khiến cho Lục Bình muốn ói.

Lục Bình tự nhiên chưa từng tặng hắn món gì, nhưng ý đồ của chưởng môn sư tôn Lục Bình cũng hiểu, bất đắc dĩ đưa tay vào trong trữ vật pháp khí móc ra mấy cái ngọc giản, ném cho hắn, nói:

- Ngươi trước hết xem qua đại khái nội dung bên trong một chút đi.

Huyền Vi chân nhân không biết Lục Bình có dụng ý gì, đưa tay nhận lấy mấy cái ngọc giản tra xét từng cái một, mỗi khi nhìn qua một cái, sắc mặt của Huyền Vi chân nhân không phải càng ngày càng phấn khởi, mà là càng ngày càng kém đi, tới khi xem cái cuối cùng xong, mặt Huyền Vi chân nhân như đưa đám.

- Không phải chứ, đây chính là tầm quáng bí thuật mà Thủy Tinh cung bí truyền hay sao? Thử Thủy Tinh cung không truyền ra ngoài, sao lại ở trong tay Lục sư đệ ngươi, không phải là ngươi, ngươi,...

Lục Bình trầm mặt, nói:

- Ngươi phải làm biết được những thứ trong này quan hệ như thế nào, nếu là có nửa điểm tiết lộ, ngươi sẽ biết hậu quả đấy!

Huyền Vi chân nhân khiếp nhược hỏi:

- Ta không muốn những thứ đồ này nữa không được sao?

Lục Bình vung tay, hướng về nơi xa mà đi, nói:

- Không muốn nữa? Chậm rồi!

Huyền Vi chân nhân muốn đuổi theo, nhưng lại phát hiện chẳng qua là chút công phu ngân người này, Lục Bình đã đi đâu mất.

Huyền Vi chân nhân tự oán tự giận mình, nhưng cũng chỉ đành lần nữa đem chú ý lực đặt lên trên máy cái ngọc giản trong tay, thần niệm biến đổi tra xét nội dung trong đó, lầm bầm:

- Được đấy, thầy trò hai người cùng tính một lượt kế với ta, đây coi là cái gì thế, giết Thủy Tinh cung tu sĩ, hơn nữa còn là tu sĩ học được Thủy Tinh cung tầm quáng bí thuật truyền thừa, Thủy Tinh cũng sẽ không chịu để yên đâu! Chuyện này thầy trò hai người họ gánh vác coi như xong đi, sao lại phải đem ta lôi kéo xuống nước như thế chứ!

Huyền Vi chân nhân là một tiện nhân không hơn không kém, hoặc nói hắn là một người dị loại trong Chân Linh phái đệ tử đời thứ ba!

Bắc Hải bần tích hạn chế phát triển, giống như sự phát triển của tầm quáng sư như Huyền Vi chân nhân vậy. Mặc dù Huyền Vi chân nhân có chút thiên phú làm nghề tầm quáng sư, và cũng căn cứ truyền thừa có liên quan đến Tầm quáng sư của Chân Linh phái vốn chi vụn vặn hiếm hoi, liền tự xưng là Chân Linh phái đệ nhất tầm quáng sư.

Nói mình là thứ nhất, cũng không chút tự đại, bởi vì trong toàn bộ Chân Linh phái hơn vạn tu sĩ chỉ có một mình hắn đối với tầm quáng sự có hứng thú nghiên cứu.

Bất kể là bởi vì danh tiếng "thứ nhất" này, hay hoặc giả là bất đắc dĩ Chân Linh phái căn bản không có những tầm quáng sư khác, Huyền Vi chân nhân rốt cuộc là danh tiếng đại chấn, còn tưởng là thật được không ít người thổi phồng, thành cái bánh thơm ai cũng muốn cắn trong mắt của rất nhiều tu sĩ ra biển thám hiểm.

Tuy nhiên Huyền Vi chân nhân này đối với tầm quáng sư hiểu rõ thật ra thì căn bản là nhất tri bán giải, càng nhiều hơn chính là đối với tầm quáng sư một chữ cũng không biết trên giấy đàm binh trước mặt tu sĩ, lớn tiếng tự khoe, khiến những người khác phục sát đất.

Nhưng mà chuyện tốt không dài, theo rất nhiều lời mời của tu sĩ đi ra ngoài thám hiểm, Huyền Vi chân nhân lại một lần mượn lần này sau khi tầm quáng sư thất bại, mọi người đối với danh hiệu tầm quáng sư của hắn khó tránh khỏi liền xuất hiện hoài nghi.

Tuy nhiên Huyền Vi chân nhân này hiển nhiên không thể ngã hết uy, lập tức phản bác đến không phải là mình tìm không được mỏ, mà thật sự là bởi vì mời hắn đi tới địa phương căn bản cũng không có mỏ. Dù sao người nào cũng không tìm được quáng mạch, hiển nhiên không chứng cớ nói rõ Huyền Vi chân nhân căn bản là một người thủy hóa, mọi người chỉ đành phải thôi.

Sau đó Huyền Vi chân nhân lại dựa vào thủ đoạn tầm quáng nhất tri bán giải tình cờ mấy lần điểm trúng hết mấy chỗ địa mạch hơn nữa quả thật từ trong tìm được quáng mạch. Mặc dù phẩm chất của những thứ quáng mạch này không coi là thượng hạng, trữ lượng cũng không thấy cao bao nhiêu, nhưng điều này cũng đủ cho Huyền Vi chân nhân trở nên dương dương tự đắc, không thể một đời, cùng cấp tu sĩ không mấy người có thể được hắn để trong mắt.

Như vậy cũng đã đành, dù sao tuyệt hoạt trong tay Huyền Vi chân nhân là quá tuyệt, chuyện tầm quáng hoa mạch cũng không phải mọi người không tìm vị "tầm quáng sư duy nhất" này.

Nhưng càng thêm quá đáng chính là, theo có chừng mấy lần dò mỏ thành công này, lòng tham của vị tầm quáng sư này cũng càng lúc càng lớn. Trước đó tìm hắn dò xét quáng mạch bất quá thù lao chính là thu chút các loại linh thạch, cho tới bây giờ lại đã sớm không biết đảo bao nhiêu lần. Thậm chí, một khi tìm được một cái quáng mạch, Huyền Vi chân nhân này đòi lại không còn là linh thạch, mà là phần ngạch cố định của quáng mạch. Điều này làm cho rất nhiều tu sĩ đối kỳ rất tức giận lại không thể làm gì.