Q4 - Chương 204: Đứa bé Trường Ngự này, thật là làm cho người ta đau lòng mà (1)

Số từ: 1865

Quyển 4: Phong vân Đại Hạ

Dịch: Tiểu Băng
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Sườn núi Thanh Vân.

Trần Linh Nhu, Vương Trác Vũ, Hứa Lạc Trần, Tiết Triện, Lâm Bắc.

Năm bóng người xuất hiện trên sườn núi.

Ai nấy đều tò mò nhìn Tô Trường Ngự.

Hơn nửa đêm gọi hết mọi người tới đây, không biết Tô Trường Ngự lại muốn làm cái gì.

"Đại sư huynh, hơn nửa đêm huynh gọi chúng ta tới làm gì?"

Hứa Lạc Trần tò mò nhìn Tô Trường Ngự.

"Chư vị sư đệ muội, hôm nay sư huynh tìm các ngươi, là có một chuyện lớn."

Tô Trường Ngự đầy nghiêm túc mở miệng.

"Chuyện lớn? Chuyện lớn gì?"

"Đại sư huynh, phụ thân huynh tới tìm huynh hả?"

"Đúng á, đại sư huynh, chuyện lớn gì vậy?"

Mọi người thắc mắc nhìn Tô Trường Ngự, không biết chuyện lớn của hắn là cái chuyện gì.

Tô Trường Ngự không chút vòng vo, đáp thẳng.

"Tiểu sư đệ tham gia thi đấu mười nước, hình như là bị đả kích tinh thần, đây có phải là chuyện lớn hay không?"

Tô Trường Ngự mở miệng, giọng thì bình thản, nhưng lời lẽ của hắn còn làm mọi người càng hiếu kỳ hơn.

"Thi đấu mười nước, là cái gì?"

"Nghe có vẻ lợi hại á."

"Thi đấu mười nước? Có mạnh bằng đại hội kiếm đạo Thanh Châu không?"

Mọi người ngơ ngác. Họ hoàn toàn không biết gì về thi đấu mười nước, chủ yếu là vì cấp bậc quá thấp, họ chỉ sống loanh quanh trong Bạch Vân cổ thành mà thôi.

Đừng nói thi đấu mười nước, thi đấu của Tấn quốc bọn họ còn không biết nữa là.

Cũng giống như những người thậm chí trường tư cũng còn chưa từng tới học, mà nghe tới chuyện tham gia cuộc so tài của các quốc viện vậy.

Hoàn toàn không hiểu được, cũng chưa từng nghe tới cái tên so tài giữa các quốc viện bao giờ.

Tô Trường Ngự ngây ra.

Hắn đã dự tính trước phản ứng của các sư đệ muội, cũng đã chuẩn bị sẵn nhiều phương án ứng phó.

Thí dụ như, nếu hỏi ‘vậy phải làm thế sao đây đại sư huynh?’

Hoặc là, ‘đại sư huynh, ý huynh là sao?’

Hay là, ‘Cái gì? Tiểu sư đệ lại gặp phải đả kích? Đại sư huynh, vậy huynh mau nghĩ cách đi.’

Không dè, câu hỏi đầu tiên của đám sư đệ muội này lại là, thi đấu mười nước là cái gì?

Làm Tô Trường Ngự khó không biết phải nói gì.

Hắn rất khó chịu, cứ như hoàng đế ban hành một đạo thánh chỉ, bảo rằng xá thiên hạ.

Kết quả có người hỏi, thánh chỉ là cái gì?

Cảm giác hắn hiện giờ chính là từa tựa như vậy đó.

Tô Trường Ngự thấy bực mình, không biết phải trả lời mấy người này như thế nào.

"Đại sư huynh, huynh nói mau, rốt cuộc thi đấu mười nước là cái gì?"

"Đúng thế, đại sư huynh, sao huynh cứ thích vòng vo vậy hả."

"Đại sư huynh, không phải là chính huynh cũng không biết thi đấu mười nước là cái gì đấy chứ?"

Mọi người đều nhìn Tô Trường Ngự.

Tô Trường Ngự sửng sốt.

Ta không biết?

Ta mà không biết thi đấu mười nước là cái gì?

Ấy, nhưng mà, ta thật sự không biết nó là cái gì thật.

Cơ mà, mặc dù ta thật sự không biết thi đấu mười nước là cái gì, nhưng mà các ngươi cũng đâu có biết, nếu các ngươi đã không biết, thì ta nói gì mà chả được.

Nghĩ vậy, Tô Trường Ngự bèn nói.

"Hừ, buồn cười."

"Các ngươi không hiểu, thì cũng nghĩ là ta không hiểu à."

"Đúng là đồ ếch ngồi đáy giếng."

Tô Trường Ngự mở miệng, dáng vẻ vô cùng cao lãnh và tự tin.

"Cái gọi là thi đấu mười nước, chính là mười quốc gia mạnh nhất, tiến hành tỷ thí với nhau."

Tô Trường Ngự nói, hiểu ý theo mặt chữ.

"Chỉ vậy?"

"Đại sư huynh, ý trên mặt chữ ai mà chả hiểu, có gì khác không?"

"Đúng đó, có gì khác không?"

Mọi người tò mò nhìn Tô Trường Ngự, họ đều hiểu ý trên mặt chữ mà, đâu có cần Tô Trường Ngự nói!

"Ta còn chưa nói hết."

Tô Trường Ngự tức giận nhìn mọi người, trong đầu suy nghĩ thật nhanh, những lúc như thế này, tốc độ suy nghĩ của Tô Trường Ngự đều rất mau.

"Nội dung tỷ thí của Thi đấu mười nước, theo thứ tự là kiếm đạo, đan đạo, trận đạo, phù đạo và giám bảo chi đạo, lần này tiểu sư đệ thi đấu mười nước gặp bất lợi, tất cả chúng ta đều có trách nhiệm."

"Lúc này kêu các ngươi tới, chính là có chuyện lớn muốn bàn với các ngươi."

Tô Trường Ngự nói dóc cũng rất ra ngô ra khoai, dù sao cũng đâu ai biết, làm sao biết hắn nói là thật hay giả.

"Ồ, ra vậy."

"Kiếm đạo, đan đạo, trận đạo, phù đạo, giám bảo chi đạo? Đó không phải chính là sở học của bọn ta sao?"

"Đúng vậy, đại sư huynh, không phải huynh bịa ra đấy chứ ?"

Mọi người nhìn Tô Trường Ngự, Trần Linh Nhu thì còn đơn thuần, nghe là tin liền lời Tô Trường Ngự, nhưng đám Hứa Lạc Trần thì khác, bọn họ biết Tô Trường Ngự là người như thế nào.

Dễ dàng phát hiện ra sơ hở.

"Buồn cười!"

Tô Trường Ngự cười khẩy, nhưng cũng không dám nói tới chuyện Thập Quốc học phủ nữa, vì nói nhiều sẽ sai nhiều.

Trong lòng Tô Trường Ngự thấy hơi rầu, chiêu này mình dùng ở bên ngoài, chưa bao giờ thất thủ, nhưng mà cứ đem ra dùng ở trong tông môn, là y như rằng bị bóc tẩy.

Nói tới nói lui cũng là cái đám sư đệ muội này hiểu quá rõ mình đi.

Tô Trường Ngự biết, từ nay nhất định hắn phải xuất bản lãnh thật sự ra, nếu không sau này nói láo, nhất định sẽ bị lộ hết thôi!

"Được rồi, chuyện muốn nói hôm nay, là có liên quan tới tiểu sư đệ, đừng có nói linh tinh qua chuyện khác."

Tô Trường Ngự mở miệng, không muốn mọi người tiếp tục quấn quít đề tài thi đấu mười nước kia nữa.

Vì đó không phải là chuyện chính.

"Đại sư huynh, rốt cuộc là huynh có ý gì? Tiểu sư đệ ở thi đấu mười nước gặp bất lợi, bọn ta thì làm được gì?"

"Đúng vậy, bọn đệ như thế nào, đâu phải huynh không biết, đừng nói tỷ thí mười nước, dù chỉ là thi đấu của Bạch Vân cổ thành, bọn ta còn không có lòng tin mà."

"Đúng đó, đại sư huynh, rốt cuộc là huynh muốn nói cái gì đây?"

Mọi người đều thắc mắc.

Nói tới nói lui, bọn họ vẫn chưa hiểu Tô Trường Ngự kiếm mình để làm gì.

Tô Trường Ngự tằng hắng, từ từ đáp.

"Ý của sư huynh rất đơn giản."

"Hồi trước chúng ta dạy cho tiểu sư đệ đều là tùy tiện, cơ bản là không hề chỉ dạy đàng hoàng nghiêm túc."

"Nếu là trước đây, thì không có gì."

"Nhưng mà so với hiện giờ, thì không được."

Tô Trường Ngự nói.

Vừa nghe tới đó, Vương Trác Vũ đã kêu lên.

"Đại sư huynh, ta hiểu ý huynh rồi. Bọn ta cũng muốn nghiêm túc dạy tiểu sư đệ đó chứ, nhưng mà có dạy nổi đâu?"

Vương Trác Vũ vừa nói xong, Hứa Lạc Trần cũng nói theo ngay.

"Đúng thế, không phải là chúng ta không muốn dạy, mà là lỡ chúng ta dạy bậy thì biết làm sao?"

"Đại sư huynh, cái bộ lý luận kia huynh không dùng được. Hồi đó đệ còn thấy nó có lý, đệ cũng muốn dạy, nhưng mà dạy không tốt chính là dạy không tốt, tiểu sư đệ có thiên phú dị bẩm, chúng ta dạy bậy, chẳng phải là làm hỏng người ta sao?"

Hứa Lạc Trần, Vương Trác Vũ cũng thi nhau l ên tiếng, thú nhận mình không dạy nổi.

Chỉ có Tiết Triện và Lâm Bắc lại cảm thấy khác.

"Sao ta lại có cảm giác cũng tốt mà."

"Đúng vậy, đúng là tiểu sư đệ có chút thiên phú, nhưng mọi người làm gì đến nỗi thế? Chẳng lẽ tiểu sư đệ có tư chất nghịch thiên à?"

Hai người này chưa tiếp xúc Diệp Bình được mấy lần, nên theo bản năng cảm thấy, Diệp Bình cũng chỉ bình thường mà thôi.

Suýt nữa Tô Trường Ngự buột ra hai chữ mắng hai người này.

Con cóc!

Tô Trường Ngự hết sức bình thản nói.

"Sai!"

Hắn hờ hững mở miệng, phủ định quan điểm của mọi người

"Suy nghĩ của các ngươi, sư huynh hiểu."

"Nhưng các ngươi có nghĩ là, tiểu sư đệ đang tiến bộ hay không?"

"Bản thân các ngươi có tiến bộ chút nào không?"

"Gặp được bí cảnh lần này, các ngươi đều được vận may, mà các ngươi vẫn chưa có một chút tiến bộ nào sao?"

"Chẳng lẽ các ngươi không có cảm ngộ gì sao?"

Tô Trường Ngự nghiêm nghị hỏi.

Mắt nhìn mọi người.

Mọi người im bặt.

"Vả lại, các ngươi cứ nói là sợ dạy hư người ta, sợ dạy hư người ta."

"Ta xin hỏi các ngươi một câu, thứ các ngươi dạy cho tiểu sư đệ, tiểu sư đệ học được hả?"

Mỗi lời của Tô Trường Ngự đều là lời thật lòng.

Mọi người tiếp tục im lặng.

Nhìn mọi người trầm mặc, Tô Trường Ngự nói tiếp.

"Nếu tiểu sư đệ học được, vậy chứng minh rằng, thứ chúng ta dạy cũng dùng được, chứ không phải là nói phét."

"Hôm nay tiểu sư đệ thi đấu mười nước bất lợi, đối với hắn, chính là một lần suy sụp tinh thần, chúng ta là sư huynh, chẳng lẽ chỉ khoanh tay đứng nhìn?"

Lời của Tô Trường Ngự quả thực khiến mọi người không biết nói gì, hắn nói rất hay, cũng nói rất đúng.

"Đại sư huynh, vậy theo ý huynh, chúng ta phải làm thế nào."

"Thực không dám giấu, mấy ngày nay, ta thật sự có chút cảm ngộ, đại sư huynh, huynh cứ nói thẳng, huynh muốn chúng ta làm gì."

"Đúng vậy, đại sư huynh, huynh cứ nói thẳng ra đi, chúng ta sẽ làm theo."

Mọi người đã bị mấy lời của Tô Trường Ngự làm dao động.

Vì Tô Trường Ngự nói quá đúng.

Ban đầu bọn họ đúng là chỉ dạy đại cho Diệp Bình, đó là vì họ không có sở trường nào cả.

Nhưng hôm nay đã lấy được truyền thừa Thất Vương, đương nhiên không thể bảo là một chút tiến bộ cũng không có.

Chỉ là bọn họ không biết phải làm gì tiếp mà thôi.