Chương 25 : Oan gia

Số từ: 1677

Dịch giả : Ngọc Trâm
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn typer: DĐ Lê Quý Đôn

Tôi quỳ xuống trước mộ ông, nước mưa trên mặt đá thấm qua lớp vải quần rồi dính lại trên đầu gối, vừa lạnh vừa cứng. Cơn mưa ngày hôm nay đến hơi bất chợt, khi ra khỏi nhà rõ ràng trời vẫn còn nắng. Nước mưa tuôn rơi trên thềm đá, Đường Triêu đỡ tôi đứng dậy. Trước khi đi, tôi chợt nảy ra một ý định, bèn vạch hai chữ trên nền đất cạnh mộ: “Oan gia”.

Nhất định phải tìm được ông nội tôi mới có thể hóa giải hết hận thù. Nhưng chúng tôi biết tìm ông ở đâu đây? Một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu tôi, chiếc bồn hoa nhẵn nhụi, những bông đinh hương nở bừng đón gió, mùi thơm quen thuộc phảng phất trong không khí, còn nữa, còn cả khuôn mặt xoay nghiêng vĩnh viễn không bao giờ quay lại đó... Tôi rùng mình một cái, Đường Triêu nắm lấy tay tôi, nhìn tôi với vẻ không hiểu. Tôi cắn cắn môi để che giấu đi sự hoảng loạn trong cõi lòng mình.

“Tiểu Ảnh, em sao thế?”.

“Không, em không sao!”. Tôi lắc đầu, lặng im một lúc, cuối cùng cũng không kìm được, hỏi:

“Đường Triêu, ngoài việc tìm được ông nội em ra, quả thực không còn cách nào khác nữa ư?”.

“Ừ”. Đường Triêu gật đầu chắc chắn.

“Đường Triêu, anh còn nhớ cảnh tượng chúng ta đã mơ thấy khi ở nhà Lâm tiên sinh không?”.

“Anh vẫn nhớ, tuy nhiên đáng tiếc là cuối cùng chúng ta cũng vẫn không nhìn rõ được khuôn mặt người phụ nữ đó. Tiểu Ảnh, chúng ta lại đến tìm sư bá một lần nữa được không? Lần này em đừng sợ nữa...”.

“Không, Đường Triêu, chúng ta đừng đến nhà sư bá của anh nữa có được không. Đúng như Lâm tiên sinh nói, em sợ nhìn thấy sự thật đó. Em sợ người đó khi quay đầu lại sẽ chính là bà. Em không chịu nổi!”.

Tôi ngồi xuống bậc thềm ngoài cổng bệnh viện, ngẩng đầu lên nhìn. Ánh mặt trời không còn gay gắt nhờ cặp kính râm, nhưng mắt vẫn hơi nhói đau. Không biết là vì bị chói mắt, hay là vì... mà khóe mắt tôi cay xè, nước mắt không sao ngăn nổi lại tuôn rơi.

“Tiểu Ảnh? Nhà em có chậu hoa đinh hương thật hả? Thảo nào lần đầu tiên đến nhà em anh lại thấy bà em trông quen thế, lẽ nào người trong mơ chính là bà nội em?".

Đường Triêu ngồi xuống trước mặt tôi, lấy tay lau đi dòng nước mắt.

“Ánh nắng mặt trời gay gắt quá, mắt em vừa mới khỏi xong đừng để bị tổn thương. Chúng ta đến một quán trà nào đó ngồi nhé!”.

“Ừm”.

Tôi không ngừng xoay xoay cốc trà trong tay, trà trong cốc vì sóng sánh nhiều nên đã trở nên lạnh ngắt. Cuối cùng, Đường Triêu cũng đưa tay giữ cốc trà lại:

“Tiểu Ảnh, đừng xoay nữa, chúng ta đều phải đối mặt với hiện thực này!”.

“Anh bảo em phải đối mặt với nó thế nào? Anh nói xem, anh muốn em lột trần những vết sẹo của người nhà mình ư? Tất cả những điều tồi tệ của gia đình em đều đã bị phơi bày ra trước mắt anh, em còn trốn vào đâu được nữa? Anh bảo em làm sao để thừa nhận được rằng chính bà nội mình đã giết chồng? Em...”. Tôi trở nên kích động, hai tay bám chặt lấy cạnh chiếc bàn bằng gỗ rồi gào lên trong tuyệt vọng. Vì quá kích động nên toàn thân cũng run bắn lên.

“Em nói nhỏ hơn một chút được không?”. Đường Triêu đứng lên, hai tay đưa qua bàn giữ chặt lấy tôi, ấn cho tôi ngồi yên trên ghế.

Nghe anh cảnh báo, tôi đột nhiên im bặt, nhìn xung quanh bằng đôi mắt hoảng sợ. May thay chúng tôi ngồi trong phòng riêng, thiết bị cách âm lại rất tốt nên không ai nghe thấy cuộc trò chuyện đó. Tôi ngầm thở phào một tiếng, ngồi lún sâu xuống ghế, chậm rãi nói:

“Đường Triêu, đột nhiên em cảm thấy tất cả mọi người trong gia đình mình đều tồi tệ. Em, bà nội em, ông nội em, bố em. À không, không, trong nhà em chỉ có mẹ là người tốt đẹp nhất, người trong sạch nhất”.

“Tiểu Ảnh, em đừng nói như vậy được không? Đừng tự trách mình như thể chẳng ai là người có tội cả”. Đường Triêu khẽ nắm lấy tay tôi. Anh nói với tôi, không ai là người có tội. Thế nhưng sự thực lại không phải vậy, chúng tôi đều là những kẻ xấu xa, bỉ ổi, dơ bẩn... Tôi thầm gán tất cả những từ ngữ tồi tệ nhất lên người chúng tôi, song vẫn không thể nào rửa sạch đi tội ác được.

“Đường Triêu, có thật là vô tội không? Không, không phải như vậy!”.

“Tiểu Ảnh, bây giờ tự trách mình thì có tác dụng gì kia chứ? Bất kể là bản thân em hay người nhà em, dù em có hận đến đâu thì cũng vẫn phải đối mặt với sự thật này. Tiểu Ảnh, không có ai là hoàn hảo. Em cũng không sai hoàn toàn, trong trái tim anh, em mãi mãi sẽ là một người lương thiện, xinh đẹp, yếu đuối...”.

“Đường Triêu, anh hãy hứa với em sẽ giữ bí mật tuyệt đối về những chuyện chúng ta làm có được không? Em muốn bà được yên ổn sống nốt phần đời còn lại, thời gian đã trừng phạt bà đủ rồi, bà cũng đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ”.

Tồi đột nhiên nhổm dậy, cầm lấy tay Đường Triêu. Giờ đây việc duy nhất tôi có thể làm là gây tổn thương cho bà ở mức độ thấp nhất. Đường Triêu nhìn tôi, gật đầu một cách nặng nề.

Đêm đó tôi ở lại nhà Đường Triêu, suốt cả đêm tôi luôn ngồi tựa vào thành giường, cực kỳ tỉnh táo, khó khăn lắm mới đợi được đến khi trời sáng. Ăn vội bữa điểm tâm, sau đó tôi cùng Đường Triều về nhà mình.

Tiến gần thêm một bước, sự thấp thỏm trong lòng tôi càng tăng thêm một nấc. Bà nội đang nấu mỳ trong bếp, thấy tôi về bà đứng ngẩn người ra đó, môi run run:

“Tiểu Ảnh, cháu về rồi ư? Bà biết là hôm nay cháu sẽ về mà, xem này, bà nấu mỳ trường thọ đây, hôm nay là sinh nhật của mẹ cháu mà”. Bà cố lấy giọng thật tự nhiên, song khi vừa gọi tên tôi ra, nước mắt đã lưng tròng.

Tôi đi đến đó ôm lấy bà, nghẹn ngào nói: “Bà ơi, chẳng phải cháu vẫn ổn rồi còn gì, sao bà lại khóc? Cháu suýt nữa thì quên ngày hôm nay là sinh nhật mẹ cháu đấy, còn chưa chuẩn bị được thứ gì”.

“Về nhà là tốt rồi, về là tốt rồi, mau bảo Đường Triêu ngồi xuống đó, một mình bà ở trong bếp là được rồi”. Bà đẩy tôi ra phòng khách, tôi và Đường Triêu ngồi trên ghế nhìn dáng vẻ bà tất bật loay hoay một mình trong bếp. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi lên cơ thể gầy gò nhỏ bé của bà. Mái tóc bạc phơ sáng lên sắc màu của sự già nua.

Tranh thủ lúc bà đang bận rộn, tôi lặng lẽ đi xuống dưới khu nhà gọi điện thoại cho bà Lưu: “A lô, bà Lưu phải không? Cháu là Tiểu Ảnh”.

“Tiểu Ảnh à! Lâu lắm rồi không thấy cháu gọi điện cho bà, bà nhớ cháu lắm đấy. Tìm bà có việc gì không?”.

“Bà Lưu, gần đây tâm trạng của bà nội cháu không được tốt, bà cũng không chịu đi đâu đó chơi, cháu muốn nhờ bà gọi điện cho bà cháu, bảo bà cháu đến nhà bà chơi cho khuây khỏa. Bà với bà cháu cùng lứa tuổi với nhau, nói chuyện mới hợp được. Cháu nhờ bà an ủi bà cháu một chút. Còn nữa, tính tình bà nội cháu cũng cố chấp lắm, bà đừng nói là cháu nhờ bà làm việc này nhé, nếu biết cháu nói với bà như vậy thế nào bà cháu cũng giận cháu cho mà xem”.

“Yên tâm đi, cứ để đó cho bà, bà ngồi nói chuyện một buổi chiều sẽ trả lại cho cháu một bà nội vui vẻ”.

“Vậy cháu cảm ơn bà nhiều lắm!”.

Quả nhiên buổi trưa ăn mỳ xong, bà Lưu gọi điện đến. Ban đầu bà nội còn cương quyết không đồng ý, sau không biết bà Lưu đã nói những gì mà cuối cùng bà tôi cũng chịu đi.

Tôi đưa bà xuống dưới nhà rồi lập tức quay lên, để tránh tình huống bà đột nhiên quay về mà trở tay không kịp nên tôi khóa cả cửa sắt chống trộm vào.

Tôi lấy xẻng rồi đi ra ban công với Đường Triêu, chậu hoa đinh hương vẫn nguyên như vậy. Tôi hỏi anh: “Chiếc chậu này giống hệt trong mơ có đúng không?”.

“Ừ”. Đường Triêu gật đầu.

Tôi để Đường Triêu giữ lấy cây đinh hương, muốn tự mình bóc dỡ bí mật này. Cầm chiếc xẻng nhỏ lên, tay tôi run lập cập, phải mất một lúc lâu mới có một nhánh rễ cây lộ ra. Tôi ngã ngồi xuống đất vì sợ hãi, miệng thở gấp nói với Đường Triêu:

“Đường Triêu, em không chịu nổi, không dám đào tiếp nữa. Em sợ lắm!”.

“Vậy để anh làm”. Đường Triêu nói rồi ngồi xuống, cầm lấy xẻng trong tay tôi. Song anh vừa đào một nhát, tôi đã lập tức kêu lên:

“Không, để em tự làm. Hãy để em tự làm!”.