Chương 12.3: Nguy hiểm

Số từ: 1794

Dịch giả : Ngọc Trâm
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn typer: DĐ Lê Quý Đôn

Tôi thở đứt quãng, trong đầu trống rỗng, cảm thấy mờ mịt một lúc lâu vì thiếu dưỡng khí. Hơi thở hổn hển, sự nhẹ nhõm vì như vừa sống lại sau tình huống nguy hiểm khiến cho tôi bình tĩnh hơn một chút, mắt hơi nheo lại để buông lỏng tinh thần, nhưng vẫn nhìn quanh tứ phía để soi xét gian phòng mà bình thường nhắm mắt tôi cũng có thể lấy chính xác bất cứ thứ gì đó.

Dưới ánh đèn vàng trong phòng tắm, tôi đột nhiên phát hiện ra trên thành bồn ngay bên dưới cửa sổ là một vũng máu lớn. Tôi hốt hoảng mở vòi hoa sen, xoay về mức nước mạnh nhất rồi xối thẳng vào nơi đó một lúc lâu…

Ngâm thêm một lúc nữa, nước trong vòi hoa sen cũng để mở liên tục, xối liên tục, áng chừng đã thay nước trong bồn tới ba lần, tôi mới dám rời khỏi bồn tắm đứng lên. Hai chân mềm nhũn như vừa chạy xong một chập marathon, tôi run rẩy tựa vào tường lần về đến phòng mình, sau đó gọi điện cho Đường Triêu, khi vừa cất lời nghe giọng khàn đến khác thường: “Đường Triêu, tôi lại vừa thấy cô ta!”.

Trong giọng nói của Đường Triêu là một vẻ lo lắng khiến người ta cảm thấy mềm lòng: “Không thể nào chứ! Cô còn đeo tấm bùa hộ thân đó không đấy? Tấm bùa đó sẽ khiến cô tạm thời không xảy ra chuyện gì? Cô không sao chứ? Mau nói đi”.

“Khi tắm tôi sợ nó bị ướt nên đã tháo ra để trên thành bồn tắm, tôi nghĩ chỉ trong một thời gian ngắn như vậy sẽ không có chuyện gì, ai ngờ vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi”.

“Ai bảo cô tháo nó ra?”, ở máy bên kia Đường Triêu gần như hét lên.

“Nhưng mà bên trong là giấy, nếu không bỏ ra nó bị thấm ướt thì cũng mất linh! Chẳng phải anh nói thế hay sao?”

“Tiểu Ảnh, nói tóm lại là hiện giờ cô đừng có mà ngâm nước, khi tắm cũng có thể tránh không làm nó ướt kia mà, ví dụ như lấy màng nilon bọc nó lại. Đừng có tùy tiện tháo ra, sẽ rất nguy hiểm đấy. Oán khí tích tụ lại ở đời này quá nặng nề rồi, nếu chúng ta không cẩn thận một chút thôi thì có thể…”, Đường Triêu nói với vẻ tận tình hết nước hết cái. Từ trước đến nay tôi luôn thấy ở anh ta vẻ bình thản không gấp gáp vội vàng, chưa bao giờ thấy anh ta lại bị kích động như lúc này.

Tôi liền xoa dịu: “Ừm, tôi biết rồi, sau này tôi sẽ chú ý hơn, bây giờ không sao rồi. Anh hãy nghỉ ngơi đi nhé!”.

“Cô gọi điện thoại cho Thanh Lâm hỏi chuyện kia luôn nhé!”.

“Ừm”.

Sau khi tắt máy tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, vừa vặn mười hai giờ. Giằng co mất bao nhiêu trong giấc mộng đó, vậy mà mới có hơn tiếng trôi qua.

Lần này điện thoại của Thanh Lâm cuối cùng cũng thông.

“Alo, ai thế?”, Thanh Lâm bên kia hỏi với vẻ buồn ngủ.

“Thanh Lâm, là mình đây, Tiểu Ảnh đây!”.

Dường như Thanh Lâm tỉnh táo hơn một chút, giọng nói cũng cao lên mấy tông: “Muộn thế này rồi còn có chuyện gì vậy?”

“Thanh Lâm, mình muốn hỏi một chút, cậu có biết Tần Tịnh là ai không?”.

“Tần Tịnh á? Tần Tịnh nào? Làm gì có ai?”. Thanh Lâm trả lời luôn không cần suy nghĩ.

“Chính là cái người mà gia đình cậu thờ trong gian linh đường nhỏ phía sau hòn non bộ trong vườn ấy”.

“Thôi cho mình xin đi, mình nhát gan như vậy, nửa đêm gà gáy cậu nhắc đến linh đường gì chứ?”. Âm điệu lại tiếp tục cao thêm một chút nữa, chứng tỏ hiện giờ Thanh Lâm đã tỉnh ngủ hoàn toàn.

“Hôm nay mình đi dạo trong vườn tình cờ đi vào nơi đó đã nhìn thấy nên muốn hỏi cậu. Cậu nói cho mình biết đi! Cậu biết là mình rất tò mò rồi đấy”.

“À!”, Thanh Lâm đột nhiên nhớ ra: “Cậu nói là người phụ nữ ấy à? Nghe bà ngoại mình nói thì hình như đó là vợ của ông cậu mình, bà ấy chết từ khi rất trẻ! Nghe nói linh đường đó vẫn giữ nguyên không hề thay đổi kể từ khi bà ấy chết đi. Nói cho cậu biết, ở đó đầy âm khí, mỗi lần bà ngoại bảo mình ra đó thắp hương, mình đều cảm thấy nó âm u ảm đạm chết khiếp, nếu bảo đi một mình chắc mình không dám đi đâu. Mỗi lần ra đó đều cảm giác như không phải bà ấy đã chết được mấy chục năm rồi mà chỉ mới chết thôi. Ôi, dù gì thì gian phòng đó cũng thật kỳ quái, vào từ đường thờ linh vị tổ tiên còn thấy dễ chịu hơn nhiều”.

“Vợ của ông cậu sao? Bà ngoại cậu có em trai à?”.

“Là anh của bà ngoại mình! Nghe bà ngoại kể, ông cậu mình lấy bà mợ về chưa được bao lâu thì bà mợ chết. Khi đó bà ngoại mình đang du học ở Anh nên cũng không rõ lắm”.

“Du học á?”

“Bà ngoại mình lớn lên ở nước ngoài mà! Thầy bói từng nói nhà họ Hà nhà mình không thể có con trai nối dõi, đến đời bà ngoại, sau khi cụ mình sinh được ông cậu lại có thêm bà ngoại mình nữa. Cụ ông vừa mừng vừa lo, thế nên có mời về một ông thầy bói, thầy bói đó phán rằng bà ngoại mình cao số, không thể có anh chị em. Thêm vào đó giờ sinh của ông cậu lại cũng không tốt, yếu ớt khó mà trường thọ được, nên cụ ông vừa đau lòng vừa lo lắng, lại vẫn cố gắng tìm mọi cách để giữ được chút giống nòi độc nhất của gia tộc, cuối cùng quyết định nhẫn tâm gửi bà ngoại mình sang Anh. Cũng không nhớ được năm đó bà ngoại bao nhiêu tuổi, nhưng hình như còn rất nhỏ. Vậy mà cuối cùng ông cậu mình vẫn chết. Nghe nói bà mợ sau khi được lấy về tới hai năm sau cũng vẫn không có con, đến hai tháng trước khi ông cậu qua đời mới mang thai. Sau này bà mợ cũng chết non”.

“Sao? Vì sao bà ấy lại chết?”. Tôi không tìm được manh mối nào trong những câu chuyện mà Thanh Lâm kể tràng giang đó. Một thiếu phu nhân trong gia đình giàu có, không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc, liệu còn có oán hận gì?

“Băng huyết. Bà mợ chết lúc sinh con”. Tôi nhớ đến lời thiếu phụ họ Lạc nói trong lần đầu tiên đến cửa hàng xường xám. Băng huyết, về điểm này thì phù hợp.

“Chẳng phải ông của cậu chết rồi hay sao? Làm sao lại có con được? Vậy còn đứa bé đó thì thế nào, còn sống được không?” Tôi hỏi xong mới thấy thừa, nhà họ Hà tổng cộng chỉ có bấy nhiêu người, nếu đứa bé đó còn sống thì chắc chắn tôi đã gặp nó rồi.

Quả nhiên Thanh Lâm nói: “Là đứa bé mồ côi từ trong bụng, đã hiểu chưa? Ông cậu mình chết ngay sau khi bà mợ có thai. Cho đến hai tháng sau mới biết. Đứa bé đó cũng chết sau khi trào đời được khoảng nửa giờ. Nghe nói là một đứa con trai. Có lẽ vì sức khỏe của bà mợ không tốt, nên đẻ xong đã chết, còn đứa bé thì cũng yếu, lại còn là con trai nữa nên khả năng sống sót đương nhiên là thấp rồi”. Hai câu sau cũng rõ ràng cho thấy Thanh Lâm tin vào số phận bất hạnh của dòng họ nhà mình.

“À! Nhưng vì sao bà ấy lại nói với mình bà ấy là Lạc phu nhân nhỉ?”. Tôi không hiểu nguyên nhân vì sao bà ta lại dùng cái tên này.

Thanh Lâm truy hỏi: “Cái gì? Cái gì mà Lạc phu nhân?”.

“Không có gì, mình nói với mình thôi. Cũng không còn sớm nữa, cậu hãy đi ngủ đi nhé!”

“Chờ chút, Tiểu Ảnh, mình muốn hỏi cậu một câu này”. Giọng nói của Thanh Lâm thấp xuống rất nhiều, lại còn mang một chút ngập ngừng do dự.

“Câu gì?”.

Thanh Lâm ở máy bên kia im lặng mấy giây, sau đó nói vội vàng: “Cậu sẽ làm gì nếu như bị người yêu phản bội?”. Nó nói nhanh tới mức như sợ nếu ngắt giữa chừng thì sẽ không nói tiếp được vậy.

“Sao đột nhiên cậu lại hỏi mình điều này? Cậu nói Vân Phong ấy hả? Lẽ nào anh ấy đã làm điều gì?”.

“Không phải, không phải, là mình lấy ví dụ thế thôi. Coi như cậu làm một câu trắc nghiệm, giả dụ cậu gặp chuyện như vậy, cậu sẽ thế nào?”. Thanh Lâm vội vàng giải thích, lẽ nào con bé này… đã yêu một người không được phép yêu?

“Còn có thể làm gì chứ? Chỉ đành buông tay thôi!”. Không khỏi nghĩ đến việc nếu như giả thiết này rơi trúng vào mình thì sao, tôi thấy lòng lạnh ngắt. Thực ra điều tôi nói với Thanh Lâm không thành thật chút nào. Nếu như Vân Phong thực sự… Tôi siết chặt bàn tay lại, ngón tay cái ấn chặt bốn ngón còn lại vào lòng bàn tay đến mức ngón út đau như bị kim đâm. Vội vàng buông tay ra, thấy vết thương trên ngón út đã lại mở toác vì dùng lực mạnh quá, một giọt máu rịn ra, đậu trên đầu ngón tay trắng muốt, màu đỏ hệt như những bông hoa thạch lựu mà ba đứa chúng tôi đã thấy khi cùng nhau đi dã ngoại mùa hè năm đó.

Nghĩ đến đây tôi mở cuốn album ra xem. Trong bức hình ba chúng tôi đứng dưới gốc cây gạo, Thanh Lâm mặc một chiếc váy công chúa dễ thương khoác tay tôi và Vân Phong, nụ cười hồn nhiên không chút vấn vương.

Tôi làm sao vậy nhỉ? Sao đột nhiên lại mở cuốn album này ra xem ảnh cũ? Một cảm giác gì đó trào lên mà chính tôi cũng không nói được là cảm giác gì.