Chương 14: Cuộc tình chết yểu

Số từ: 2279

Dịch giả : Ngọc Trâm
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn typer: DĐ Lê Quý Đôn

Tôi lộn tung buộc thư cất trong ngăn kéo, mở hết bức này đến bức khác, cuối cùng cũng tìm thấy đoạn này trong bức thư. Sao hồi đó tôi không thấy buồn nôn vì nó, mà lại còn vui sướng đến mức đó nhỉ? Người ta lấy tôi ra làm trò cười, còn tôi lại tưởng thật mà nâng niu như báu vật. Tôi xé tan chồng thư mang những lời ngọt ngào đường mật đó rồi ném tung qua cửa sổ, nhìn nó xõa ra thành những cánh bướm màu xám tro, bay lượn trong không trung rồi rơi xuống đất, trong phút chốc trái tim cũng giống tro tàn.

Tôi nằm trên giường đưa tay ra đập chiếc chuông gió, những chiếc chuông nhỏ chừng ngón tay cái phát ra những âm thanh trong trẻo vui tai. Giờ nó đã phai màu không ít, hồi đầu màu đỏ, giờ đây đã chuyển thành màu hồng nhàn nhạt.

Chiếc chuông gió này Thanh Lâm tặng tôi nhân dịp sinh nhật năm thứ hai đại học. Nó vốn là đứa tay chân vụng về. Năm đó đang có phong trào làm chuông gió tết bằng các dải lụa màu hoặc các con thú dễ thương. Tôi làm khá nhiều tặng cho bọn bạn cùng lớp, còn nhớ đã tặng Thanh Lâm một con thiên nga đang dang cánh như sắp bay lên, thậm chí còn đi ra cửa hàng bán đồ lưu niệm mua một con búp bê của Pháp, rồi lại cắt phăng chiếc khăn choàng bằng voan mà Vân Phong đã tặng tôi để may cho con búp bê đó một chiếc váy cô dâu, mặc vào trông đẹp không gì tả được.

Còn nhớ khi tặng Thanh Lâm món quà đó, cô ấy đã ôm lấy tôi hôn lia lịa, còn Vân Phong thì đứng một bên ghen tị nói rằng tôi không quý trọng món đồ mà anh ấy tặng tôi. Sau này, Thanh Lâm đã dành hẳn một tháng để làm chiếc chuông gió này tặng lại tôi, nói là đáp lễ. Thậm chí cô ấy còn dồn tâm huyết để làm thêm hai chiếc nữa giống hệt chiếc này, một cho Vân Phong, một chiếc nó giữ lại. Vân Phong và tôi cùng treo chiếc chuông gió này ở đầu giường, còn Thanh Lâm treo bên ngoài cửa sổ. Đột nhiên tôi nhớ ra hôm gọi điện cho Thanh Lâm trước khi đi Lệ Giang, thảo nào nghe tiếng chuông gió rõ như vậy, hóa ra khi đó Thanh Lâm đang ở chỗ Vân Phong.

Nghĩ đến đó tôi giận dữ đá phăng chiếc chuông gió, những quả chuông màu hồng lắc loạn lên, nghe âm điệu hỗn độn không ra giai điệu gì nữa. Lúc này tình bạn gắn bó keo sơn cũng đã giống như màu sắc của chiếc chuông, trải qua thời gian dài dằng dặc, đã phai màu đi không ít, hoặc là đã nát rữa, bốc mùi hôi thối. Nhớ lại cú điện thoại ngày hôm đó, tôi chợt thấy dạ dày lộn tùng phèo tới mức buồn nôn, thế là thò đầu ra ngoài giường nôn khan, ngoài dịch vị chua lòm thì không nôn ra được bất cứ thứ gì.

Tiếng chuông gió vẫn vang lên không ngừng, những âm thanh trong vắt đó lại có lúc khiến người ta cảm thấy bực bội trong lòng. Tôi ngồi thẳng dậy giật nó xuống, sợi dây buộc bị tôi giật đứt, những hạt ngọc thủy tinh theo nhau rơi tuột xuống sàn tạo nên những tiếng lách tách, lăn hết vào gầm giường và gầm giá sách, thoáng cái đã biến mất tăm. Tôi vứt nốt bộ khung của chiếc chuông xuống đất.

Nằm trên giường, tôi thở hổn hển một cách yếu ớt.

“Tiểu Ảnh, cháu ra ăn một chút cơm đi, hai ngày rồi cháu làm gì cứ nhốt mình trong phòng thế?”.

Tiếng bà nội gọi bên ngoài, tôi vùi đầu vào trong gối, trong đầu phát ra tiếng ù ù, dần dần tất cả mọi âm thanh đều biến mất trong tiếng ù ù đó, không còn nghe thấy gì nữa.

Khó khăn lắm tôi mới bình tĩnh lại được, khi thò đầu ra đã không nghe thấy tiếng bà nội đâu nữa.

Lạ một điều là dù vậy nhưng tôi không hề khóc, hai ngày nay tôi không rơi một giọt nước mắt nào. Cứ tưởng khi ra khỏi nhà họ Hà chắc chắn sẽ khóc thầm, nhưng hóa ra tôi còn mạnh mẽ hơn tôi tưởng nhiều.

Nằm cạnh chiếc chuông gió trên sàn nhà còn có tấm kỳ bào màu phấn hồng tôi lấy trong linh đường của Tần Tịnh mang về. Đêm qua, tôi lại gặp cô ta. Tôi tắt hết đèn đóm trong phòng rồi bật ti vi sang kênh phim truyện, âm lượng cũng để mức rất nhỏ, tôi muốn được yên tĩnh, không muốn có bất cứ âm thanh nào. Mắt mở to cố gắng đọc dòng chữ phụ đề trên màn hình.

Đó là một bộ phim tình cảm kiểu opera xà phòng, ở đó nhân vật nam chính và nữ chính đang trong thời thanh xuân, vui mừng hớn hở hoặc khóc lóc thảm sầu một cách vô vị và vô đối. Tôi nhìn vào ti vi bằng ánh mắt trống rỗng cho tới lúc đôi mắt cay xè, song vẫn không thấy buồn ngủ một chút nào.

Nhân vật nam chính nói một câu cực kỳ buồn nôn, dòng chữ hiện lên trên màn hình khiến người ta lộn ruột: “Không có cô ấy, thế giới của tôi không có hoa tươi, không có màu sắc và hương vị…”.

Cũng may mà tôi không bật tiếng, nếu không thì vẻ giả dối bên trong câu nói này sẽ được bộc lộ ra ngay.

Đột nhiên trong đầu tôi hiện lên một câu nói tương tự: “Nếu không có em, thế giới của anh sẽ không có âm thanh, không có ánh nắng mặt trời, anh chỉ có thể trốn trong một góc âm u nào đó nhấm nháp vết thương của mình cho tới cuối cuộc đời”.

Tôi lộn tung buộc thư cất trong ngăn kéo, mở hết bức này đến bức khác, cuối cùng cũng tìm thấy đoạn này trong bức thư.

Sao hồi đó tôi không thấy buồn nôn vì nó, mà lại còn vui sướng đến mức đó nhỉ? Người ta lấy tôi ra làm trò cười, còn tôi lại tưởng thật mà nâng niu như báu vật. Tôi xé tan chồng thư mang những lời ngọt ngào đường mật đó rồi ném tung qua cửa sổ, nhìn nó xõa ra thành những cánh bướm màu xám tro, bay lượn trong không trung rồi rơi xuống đất, trong phút chốc trái tim cũng giống tro tàn.

Tôi đứng bên cửa sổ nhìn theo không biết bao lâu, đột nhiên luồng hơi lạnh ngắt phả vào gáy. Đã quen với sự xuất hiện liên tục của nó trong thời gian gần đây, tôi bình tĩnh quay đầu lại, vẫn là khuôn mặt quen thuộc khiến cho tôi sợ hãi không biết bao nhiêu lần đó. Cô ta thở ra những luồng hơi lạnh ngắt âm u thẳng đến trước mặt tôi.

Mười ngón tay cô ta nhọn hoắt, đỏ chót màu máu, còn cả đôi môi đẹp tuyệt không ngừng tỏa ra sự khát máu. Nhưng hôm nay cảnh tượng kinh hãi đó không gợi lên ở tôi một chút nào của sự hoảng sợ, tôi vẫn đứng yên nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Trước sự ngẫn ngờ của tôi, sự do dự lóe lên trong đôi mắt cô ta, song bàn tay chỉ ngập ngừng một giây rồi vẫn quyết liệt đưa lên túm lấy cổ tôi, trong miệng là những tiếng rên nghe lờ mờ không rõ: “Trả…ta…”.

Cô ta đến đòi tấm kỳ bào ư? Cổ tôi bị siết mỗi lúc một chặt hơn, khi vẫn còn giữ được sự tỉnh táo, bản năng sống vốn có trong con người khiến cho tôi giằng co để tự cứu mình trong vô thức. Tay tôi quờ vào chiếc túi nhỏ để ngay phía sau lưng, chạm phải một vật mềm mềm man mát, liền đưa ra trước mặt cô ta, nói từng chữ một: “Trả - cho – cô!”.

Bàn tay đang siết cổ tôi đột ngột lơi ra, đồ vật màu hồng phấn ấy giống như một lời nguyền định thân, khiến cô ta đứng ngẩn ở đó, mãi lâu sau mới run rẩy đưa tay đón lấy tấm kỳ bào. Cô ta khẽ khàng vuốt ve chiếc áo, đây là lần đầu tiên tôi không nhìn thấy vẻ hung ác của cô ta. Cô ta lần tìm ống tay áo bên trái rồi trải phần vải có thêu chữ “Lý” lên lòng bàn tay mình, vuốt ve vào chữ đó.

Đó là chữ do ông nội tôi thêu, chữ “Lý” của ông hơi khác so với những chữ cái thông thường, kết cấu rất chặt chẽ, mỗi nét đều được kết nối với nhau, song vẫn khiến cho người khác nhìn rõ được là chữ gì. Thật ra cũng không phải bất cứ ai có thể nhận ra chữ đó, song vì ông là người thân gần gũi với tôi, nên tôi dễ dàng nhận ra hơn và đoán chắc rằng người khác nhìn thoáng qua cũng có thể biết ngay.

Mặt cô ta tràn ngập vẻ dịu dàng thùy mị. Đây là lần đầu tiên tôi trông thấy cô ta dịu dàng như vậy kể từ sau khi tôi biết cô ta không phải là người. Cô ta quỳ chân xuống, hai vai hơi run lên khe khẽ. Ánh trăng càng tỏ hơn, chiếu vào phòng qua cánh cửa sổ để rộng, khiến cho không gian sáng rõ, sáng tới mức tôi có thể nhìn thấy từng bông hoa nho nhỏ không màu đang nở trên mặt sàn khô khốc, là nước mắt ư?

“Mà hôm nay tiếng đàn xa tắp, sự chờ đợi của anh, em đâu biết bao giờ…”. Tiếng nhạc chuông mang vẻ buồn thương vang lên nghe rõ mồn một trong đêm thanh vắng. Tôi mở mắt ra, phát hiện mình đang tựa vào bậu cửa sổ, hai chân đã tê dại. Tay dò dẫm bật đèn, thấy tấm kỳ bào đang nằm dưới đất, còn bên cạnh đó là những vệt nước trong suốt đang lấp lánh dưới ánh đèn.

Tôi sợ hễ nghe thấy giọng nói của Đường Triêu, sự kiên cường của mình sẽ vỡ tan như bong bóng nên không nhận cuộc gọi của anh ta mà chờ hết chuông rồi nhắn tin. Nhưng soạn tin trên bàn phím một hồi lâu, viết ra cả đống lời mình muốn nói, đến khi chuẩn bị gửi đi lại xóa hết, chỉ để lại đúng hai chữ: “Không sao!”

Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm, lấy từ trong tủ ra một chiếc váy dài bằng voan, sau đó buông xõa tóc, dùng máy làm xoăn giả uốn thành từng lọn. Tôi trang điểm một cách thành thục, cuối cùng tô thêm một chút sắc màu gợi cảm cho đôi môi nhợt nhạt của mình. Chừng một giờ sau, cô gái trong gương đã được tôi khoác lên mình một vẻ xinh đẹp duyên dáng nhưng không mất đi sự dịu dàng thuần khiết, sự dịu dàng đã lẩn khuất một chút quyến rũ. Nhào nặn thêm một bộ mặt tươi cười, cũng tạm coi là xinh xắn yêu kiều, nhìn không chán mắt.

Tôi gọi điện cho Thanh Lâm: “Thanh Lâm, bọn mình ra Thượng Đảo uống cà phê đi?”

“Mình đang đi làm, hay là đợi đến chiều có được không?”.

Máy bên kia vọng lại tiếng ngón tay gõ trên bàn phím, xem ra Thanh Lâm đang bận thật.

“Không được, mình rất ít khi chủ động rủ cậu đi chơi. Mỗi lần cậu gọi chẳng phải mình đều đi với cậu không một chút khó khăn hay sao?”, tôi nhất quyết không buông tha, nói để Thanh Lâm chấp nhận đi bằng được. Thấy Thanh Lâm nũng nịu nhõng nhẽo đã nhiều lần, tôi tự nhiên cũng ảnh hưởng ít nhiều. Hóa ra mỗi người con gái đều có tài năng thiên bẩm về khía cạnh này.

“Được rồi, mình đi mình đi. Hiếm thấy Lý đại tiểu thư mời mọc bằng lời lẽ nhu mì như vậy”.

“Phải rồi, cậu gọi điện cho Vân Phong giúp mình nhé, bảo anh ấy cũng ra đó luôn, cũng lâu rồi mình không gặp Vân Phong”.

“À… việc này… được”. Thanh Lâm ngập ngừng một chút, nghe giọng rõ ràng không thoải mái như trước kia, tuy nhiên vẫn nhận lời.

“Vậy nhé, không gặp không về!”. Không chờ Thanh Lâm trả lời, tôi liền dập máy.

Tôi đến quán Thượng Đảo gần nơi Thanh Lâm làm việc từ sớm, khi ấy trong quán đang mở bài “Năm tháng đã qua” của Vương Phi. Giọng hát kỳ ảo rất hợp với giai điệu kỳ ảo. Đến khi hết album “Fashion show” của Vương Phi thì Thanh Lâm đẩy cửa bước vào.

Từ xa Thanh Lâm đã nhìn thấy tôi, đến khi vừa ngồi xuống nó đã nói liến thoắng: “Liếc mắt cái đã trông thấy cậu rồi, đây đúng là ma lực của mỹ nhân. Thật quá bắt mắt. Mắt mình bị nhức tới nỗi không mở ra được nữa đây này!”.

Tôi không đáp lời, cười với nó một cách cực kỳ khiên cưỡng.