Chương 12: Nguy hiểm

Số từ: 1079

Dịch giả : Ngọc Trâm
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn typer: DĐ Lê Quý Đôn

Cố gắng giãy giụa, song trong cổ chỉ phát ra những tiếng rên rỉ mà mình tôi nghe thấy được. Tay tôi cố nới bàn tay siết trên cổ mình ra, nhưng đôi tay ấy chắc như gông xiềng. Tôi bất lực không ngừng khua tay tìm kiếm trong bồn nước, muốn tìm một thứ gì đó để mình có thể bám vào. Đột nhiên tôi với được thứ gì đó mềm mềm, liền tóm lấy theo tiềm thức.

Khi tôi sắp sửa ngạt thở đến nơi, tiếng khóc của thiếu phụ họ Lạc đột nhiên im bặt, sau đó bàn tay siết chặt trên cổ cũng biến mất.

Vừa tới phòng khách, đã thấy bà ngoại Thanh Lâm mặc bộ đồ màu trắng sữa ngồi trên ghế salon nhắm mắt dưỡng thần. Phụ nữ nhà họ Hà đều thích những màu nhàn nhạt đương nhiên là trừ Thanh Lâm. Mái tóc bạc của bà được búi lại thành một búi phía sau gáy, tóc trên trán cũng chải lật hết về đằng sau không để lòa xòa một sợi nào, toàn thân không có biểu hiện nào của sự cẩu thả, trông rất gọn gàng chỉnh tề.

Nghe thấy tiếng bước chân, bà mở mắt ra, mỉm cười rồi nhoài về phía trước kéo tay tôi:

“Tiểu Ảnh, lâu lắm rồi không thấy đến thăm bà, làm bà nhớ chết đi được! Mau ngồi xuống đây!”

“Cháu cũng nhớ bà. Cũng lâu rồi không gặp, trông bà vẫn tuyệt lắm!”. Tôi kéo Đường Triêu ra trước mặt bà giới thiệu: “Bà ơi, đây là bạn cháu, Đường Triêu”.

Chưa chờ tôi giới thiệu ngược lại, Đường Triêu đã lên tiếng: “Cháu chào bà!”

“Chào cháu, mau ngồi xuống đây!”.

Bà ngoại Thanh Lâm đánh giá nhanh Đường Triêu, trong mắt đầy vẻ khen ngợi, rõ ràng là thấy vừa ý với vẻ nhanh nhẹn và lễ phép của anh ta.

Tranh thủ lúc ổn định chỗ ngồi, tôi ghé vào tai Đường Triêu nói nhỏ: “Miệng lưỡi ngọt thật đấy!”. Anh ta cười, cũng không phản đối.

Vừa mới ngồi xuống đã nghe thấy tiếng giày cao gót của Thanh Lâm vang lên lộp cộp, liền sau đó là giọng nữ lanh lảnh của cô ấy:

“Bà ơi, cháu về rồi đây. Vú Hà, mau lấy cho con một cốc dưa hấu ép đi, khát chết mất thôi. Đây…”. Câu còn chưa nói hết, đã thấy cánh cửa bị đẩy bật ra. Nhìn thấy chúng tôi, Thanh Lâm liền im bặt, mặt hơi đỏ ửng lên, xấu hổ gãi gãi đầu, cười ngượng nghịu:

“Bà đúng thật là, có người đến chơi mà không nói một tiếng. Để cháu luống cuống thế này!”.

“Haizzzz, Tiểu Ảnh cháu xem đấy, nó không biết xấu hổ lại còn quay sang đổ lỗi cho chúng ta kìa”, bà ngoại Thanh Lâm nói với tôi rồi tiếp tục quay đầu sang Thanh Lâm thuyết giáo:

“Xem Tiểu Ảnh mà học hỏi đây này. Đã bảo cháu bao nhiêu lần rồi, vẫn cứ không có phép tắc gì cả, sau này…”.

“Sau này về nhà người ta mà vẫn vậy thì coi sao được. Vẫn bảo nhà họ Hà chúng ta là gia tộc lớn, như vậy chẳng phải sẽ khiến người ta cười nhà mình không biết dạy dỗ sao?”, Thanh Lâm tiếp lời bà, nói một lèo hệt như đọc thuộc lòng, sau khi nói hết còn nhăn mặt nghịch ngợm:

“Bà ơi, cháu ghen đấy, bà quý Tiểu Ảnh hơn cháu đúng không. Cháu luôn nghi ngờ không biết có phải Tiểu Ảnh mới là cháu ngoại của bà hay không, còn cháu thì đúng là bà với mẹ cháu nhặt được bên sông Hoàng Phố rồi”.

“Lại còn phá đám như vậy hả, ai chẳng biết bà ngoại thương cậu đến tận xương ấy?”. Tôi quệt qua mũi Thanh Lâm rồi cười nói. Con nha đầu này, được chiều chuộng tới mức nhõng nhẽo quá rồi. Từ trước đến nay tôi vẫn không hiểu vì sao một đứa bỗ bã như vậy, đến khi nũng nịu vẫn có thể khiến cho người ta mềm lòng ngay lập tức, không nỡ nói nặng lời nữa. Có lẽ nhõng nhẽo đúng là một sở trường của con gái Thượng Hải.

“Ấy, vị này là ai?”, Thanh Lâm đẩy người tôi rồi bĩu môi về phía Đường Triêu, hai mắt nhìn xoáy vào anh ta. Vừa lúc Đường Triêu nghe thấy tiếng hỏi cũng ngẩng đầu lên, gặp ngay ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, mặt hơi ửng hồng, khẽ cúi đầu ho khan hai tiếng để giấu đi sự lúng túng.

“Có ai nhìn người ta kiểu như cậu không? Anh ấy là Đường Triêu, chữ Triêu trong từ Triêu Dương”. Tôi khẽ tát yêu Thanh Lâm rồi quay đầu lại nhìn Đường Triêu:

“Con bé này anh cứ gọi là nha đầu điên cũng được, nếu nói tên nó ra thì chỉ e lại tiếc cho một cái tên hay như vậy - Thanh Lâm”.

Thanh Lâm làm bộ bất mãn đẩy tôi một cái, “Này này, có ai giới thiệu kiểu như cậu không hả? Người ta dù gì cũng là một thục nữ mà!”.

“Đường Triêu chào anh!”. Thanh Lâm ngượng nghịu lên tiếng chào Đường Triêu, ngừng lại một chút rồi vẻ như không thể nhịn được: “Về cơ bản tôi cho rằng gọi anh là Đường Triều nghe sẽ hay hơn, lại thuận miệng”.

“Chào cô, Thanh Lâm. Rất nhiều bạn bè của tôi cũng gọi như vậy. Tùy cô gọi thế nào cho tiện cũng được”. Đường Triêu gật đầu với Thanh Lâm.

Lúc Thanh Lâm nói mình là thục nữ, tôi mới chú ý đến cách ăn mặc của cô ấy. Bên trên mặc áo dây bằng voan màu hồng, dưới là chiếc váy trắng cùng chất liệu, gấu váy cắt xéo, vừa dài qua đầu gối, còn chân thì đi đôi xăng đan cao gót màu bạc, đúng kiểu dáng đang thịnh hành trong mùa hè này, quả thực trông như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Trước đây cô ấy thường thích ăn mặc giống kiểu búp bê, dù xinh xắn nhưng trông không nữ tính.

Con nhỏ này chắc chắn đã yêu rồi, nghĩ đến những cử chỉ trước đây của cô ấy khác hẳn với cách ăn mặc hiện nay, tôi không thể không bật cười.