Chương 12.2: Nguy hiểm

Số từ: 2212

Dịch giả : Ngọc Trâm
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn typer: DĐ Lê Quý Đôn

“Cậu cười cái gì? Cười cái gì hả?”. Thanh Lâm vốn đã bối rối vì ánh nhìn của tôi, lúc đó lại thấy tôi cười nữa nên càng xấu hổ, vươn tay nhào về phía tôi. Cù là chiêu sở trường nhất của Thanh Lâm, dù có tránh thế nào cũng không sao tránh được những ngón tay của nó, nên cũng là chiêu mà tôi sợ nhất.

“y da, mình có cười gì đâu… Ha ha ha…”. Tôi cười tới nỗi muốn đứt hơi, bèn van xin nó: “Tha cho mình đi, tha cho mình đi, mình cười vì thấy vui trước sự thay đổi của cậu, đúng là thục nữ, đích thị đã trở thành thục nữ rồi!”.

“Cười trông gian xảo thế, chắc chắn là không phải!”, miệng Thanh Lâm nói vậy, song vẫn buông tha cho tôi.

“Yêu rồi chứ gì? Ai mới đưa cậu về thế?”, nghe tôi hỏi, trông vẻ mặt Thanh Lâm trở nên hết sức mất tự nhiên, cắn cắn môi rồi đáp: “Đâu có? Mới rồi là Vân Phong đưa mình về, nếu như biết cậu ở đây mình đã bảo cậu ấy vào rồi. Vừa nãy cậu ấy còn nói với mình là nhớ cậu, đến mấy ngày rồi không gặp nhau, nhiều lần gọi điện cậu cũng chỉ nói vài câu rồi gác máy”.

“À! Gần đây mình bận quá!”. Dù biết Thanh Lâm và Vân Phong chỉ là bạn tốt của nhau, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó không thoải mái, nhất là khi thấy Thanh Lâm thay đổi về ngoại hình.

Sau khi Thanh Lâm về, tôi và Đường Triêu không còn cơ hội đi vào gian linh đường đó nữa. Chơi mấy ván cờ với bà ngoại Thanh Lâm xong, tôi và Đường Triêu cáo từ ra về.

Khi ra khỏi nhà họ Hà trời đã tối, suốt dọc đường tôi và Đường Triêu không nói gì. Tôi chán nản đá viên đá ven đường:

“Làm thế nào bây giờ? Cũng không tiện hỏi thẳng, nếu như nói cho bọn họ tất cả những chuyện mà tôi đã gặp phải, họ không sợ chết khiếp thì cũng tưởng tôi bị thần kinh, song tôi nghĩ khả năng tưởng tôi bị thần kinh lớn hơn. Nếu như không phải chính bản thân mình gặp những chuyện cổ quái hiếm thấy đó, thì có đánh chết tôi cũng không tin vào những chuyện quỷ thần”.

Đường Triêu im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Cũng không phải vội, hay là tối mai cô hãy gọi cho Thanh Lâm, hỏi xem người tên Tần Tịnh đó là ai”.

“Cô ấy lắm mồm như vậy, thế nào cũng nói lại với bà ngoại cho mà xem. Nếu như bọn họ biết tôi lẻn vào gian linh đường kỳ quái đó của nhà họ thì sẽ nhìn tôi thế nào? Rồi còn cho tôi luôn là một đứa con gái không biết phép tắc gì ấy chứ! Tuy nhiên nhà họ Hà đúng là kỳ quái, theo cách thờ cúng thông thường thì không ai lại làm từ đường như thể có người mới chết vậy cả”.

Đường Triêu cũng lắc đầu tỏ vẻ không lý giải nổi:

“Quan hệ của cô với Thanh Lâm tốt như vậy, cũng đã quen nhau bao nhiêu năm rồi, liệu có vấn đề gì không? Cô ấy trông dáng vẻ thì giống cô một cô gái bất cẩn, tùy tiện, chắc cũng không ngốc đến mức không biết chừng mực chứ?”

“Ừm, phải rồi!”, tôi gật đầu, đột nhiên nhớ ra một việc, không thể kìm nổi ý muốn trêu chọc Đường Triêu: “Anh đã có bạn gái chưa?”.

“Sao?”, Đường Triêu lúng túng, khuôn mặt lập tức hơi ửng đỏ lên, ánh mắt nhìn tôi hấp háy, nói lắp bắp: “Chưa, chưa có…”.

“Này, anh thấy Thanh Lâm thế nào?” tôi cho rằng Đường Triêu đã hiểu ý mình, liên tục nói tốt cho Thanh Lâm: “Dù cô ấy có vẻ hơi tùy tiện, nhưng bản tính rất tốt, lại xinh đẹp, gia thế cũng ổn. Thực ra tính cách như vậy rất hay, luôn vui vẻ, nếu ở bên cạnh chắc sẽ cảm thấy thoải mái và dễ chịu, một tình yêu đơn giản và bình thường nhưng lại yên ổn trong hạnh phúc”.

“Sao? Thôi, không cần cô phải bận tâm!”. Nghe tôi nói như vậy, vẻ bối rối mới rồi của Đường Triêu lập tức biến mất không còn dấu vết, thậm chí anh ta còn bực bội nhìn tôi hai cái.

Tôi chẳng hiểu anh mắt đó là thế nào: “Vậy mới rồi vì sao anh đỏ mặt?”

“Đỏ bao giờ?”, Đường Triêu chau mày nghĩ.

“Là lúc Thanh Lâm nhìn chằm chằm ấy”.

“Tôi chết mất! Từ trước đến nay chưa từng thấy người con gái nào nhìn xoáy vào người khác như cô ta cả, không ý tứ một chút nào. Một người con gái thì nên dịu dàng như hồ nước, điềm đạm, tao nhã như hoa sen, chỉ liếc nhìn một cái cũng khiến người ra rung động, khiến người ta không sao rời mắt được”. Đường Triêu nhìn trân trối vào tôi, trong đáy mắt chất chứa những điều gì đó mà tôi không hiểu được.

“Ha ha…”, cách so sánh của anh ta khiến mặt tôi nóng bừng, bối rối tránh ánh mắt đang nhìn mình chăm chú đó rồi cười khan mấy tiếng để hóa giải cái không khí lúng túng đó đi.

Đường Triêu đưa tôi về đến cửa nhà rồi mới đi. Khi anh ta vừa mới quay lưng lại, ánh đèn đường vàng vọt chiếu vào hành lang trông mờ tối gây nên cảm giác sợ hãi, thêm vào đó là cả những lo lắng về bí mật chưa giải đáp được như đang dâng đầy trong ngực, tim tôi đột nhiên đập thình thịch, bất giác gọi anh ta: “Đường Triêu, tôi sợ!”.

Anh ra quay lại chăm chú nhìn tôi một lát, sau đó thở dài một tiếng, đi từng bước vững chãi đến bên tôi, hai tay khẽ khàng đặt lên vai tôi, những ngón tay vẫn còn đầy do dự, ngừng lại một chút như hạ quyết tâm rồi sau đó kéo tôi vào lòng, nói nhẹ nhàng: “Tiểu Ảnh, đừng sợ. Có tôi thì sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu. Hãy tin tôi đi, tất cả rồi sẽ qua thôi!”.

Tôi không thể cưỡng lại, khẽ dựa vào lòng Đường Triêu, ở đó an toàn, yên ổn biết bao và cũng chân thực biết bao. Lời nói của anh ta khiến tôi trở nên kiên cường hơn nhiều, bèn gật đầu đáp lại:

“Ừm, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu!”.

Người đàn ông này khiến tôi an tâm, ít nhất là cũng không khiến cho tôi có cảm giác phức tạp mà đến bản thân tôi cũng không nói cho rõ được, có lẽ vì hơi thở của anh ta, cũng có lẽ bởi anh ta là người duy nhất có thể giúp được tôi, là cái phao cứu sinh duy nhất khi tôi rơi xuống nước, hoặc là anh ta giống như một đồng minh sát cánh bên tôi, khi ở bên cạnh anh ta, tôi có cảm giác như đang có người cùng hội cùng thuyền.

Đường Triêu là một người đàn ông mang đến cho người khác cảm giác nếu như trời có sụp xuống bây giờ thì anh ta cũng sẽ chống lên giúp họ. Nó hoàn toàn khác với cảm giác mà Vân Phong mang đến, khi ở bên Vân Phong, dù anh ấy chu đáo, song dường như chỉ là một người đàn ông hời hợt bên ngoài, tôi cũng không thể bộc lộ dù là một chút yếu đuối trước mặt anh, có rất nhiều chuyện tôi vẫn phải tự giải quyết lấy một mình, còn anh không quan tâm đến việc tôi nghĩ gì, tôi muốn làm gì, nên nhiều lúc khiến tôi thấy mệt mỏi vô cùng.

Bà nội nói đúng, tôi hoàn toàn không kiên cường như những gì bản thân tôi bộc lộ ra.

Khi vào trong nhà, tôi gọi điện đến nhà Thanh Lâm, không ngờ máy liên tục bận, còn điện thoại di động thì trong trạng thái tắt nguồn.

Nhớ đến những điều cô ấy nói ngày hôm nay, tôi bèn gọi cho Vân Phong, nhưng cũng trong tình trạng tương tự.

Tôi dập máy với một nỗi lo lắng lạ thường, sau đó đi mở nước nóng để tắm. Vì sợ làm ướt lá bùa đeo trên cổ nên tôi cởi nó ra đặt trên thành bồn tắm. Nằm ngâm mình trong nước ấm quả là dễ chịu, thêm vào đó cả ngày cũng quá mệt mỏi, thế nên khi tôi vừa đặt đầu vào một vị trí thoải mái trên thành bồn, cơn buồn ngủ liền ập đến…

Tấm rèm cửa sổ nhà tắm bắt đầu nhảy múa điên loạn trong gió đêm, đèn đột nhiên tắt ngúm, tôi kinh hoàng nhìn quanh bốn phía tối đen như mực. Bên ngoài trời đêm đen sẫm loáng thoáng nghe thấy tiếng rên khe khẽ, âm thanh đó trong đêm vắng nghe quá cô đơn thê thảm, “hu hu… hu hu”.

“Ai?”, giọng tôi run lên nghe như âm vang của kim loại rơi trên mặt đất.

“Ha ha”, tiếng cười vang lên ngay phía sau tôi. Quay đầu lại, qua ánh trăng tôi nhìn thấy khuôn mặt trắng bợt của thiếu phụ họ Lạc. Cô ta ngồi trên thành bồn tắm cười ha ha, hai tay túm lấy ngọn tóc, một dáng vẻ ngây thơ vốn không hợp chút nào với tuổi tác.

“Á! Cô… không được đến đây”. Tôi lấy khăn tắm quấn quanh mình, không ngừng lùi về phía sau, lập tức chạm vào mặt tường lạnh ngắt, không rõ là do cái lạnh hay vì sợ hãi mà tôi liên tục rùng mình.

“Wu… ha ha”, mắt tôi tình cờ thấy màu sơn đỏ như máu ở mười ngón tay thon dài của cô ta, trong bóng tối mười ngón tay đó trông giống hệt như những con rắn ma đang khát máu ngoằn ngoèo chuyển động. Cô ta chỉ ở nguyên đó nhìn tôi cười chứ không đến gần hơn.

Một cơn gió lạnh bỗng thổi lại từ đằng sau gáy, vô cùng lạnh lẽo. Quay đầu lại, tôi thấy bên ngoài của sổ nhà tắm đã xuất hiện một khuôn mặt bị nát bét không còn nhìn rõ mắt mũi gì, chính là khuôn mặt Tiểu Cổ mà tôi nhìn thấy trong nhà xác ở bệnh viện Lệ Giang. Vết thương trên má trái con bé vẫn không ngừng rịn máu, dòng máu làm thành một đường cong ngoằn ngoèo trên mặt, cuối cùng tơi tách một tiếng xuống thành bồn tắm, bắn tóe ra thành một đóa hoa máu nhỏ. Máu chảy dường như mỗi lúc một nhanh hơn, những bông hoa máu cũng nở ra mỗi lúc một nhiều hơn, hai bông, ba bông… vô số những bông hoa ấy tập hợp lại thành một bông hoa lớn, nhìn thấy giật mình. Tiếng máu rơi trên thành bồn tắm trở nên hết sức rõ ràng trong đêm khuya vắng, nối tiếp nhau, hòa vào với tiếng cười ảm đạm của thiếu phụ họ Lạc triền miên không dứt.

Tôi hoảng sợ ôm lấy đầu mình, vùi sâu đầu vào hai cánh tay rồi thấp giọng rên rỉ, cảm thấy đau đớn vì muốn hét lên mà không hét lên được. Đột nhiên tiếng máu rơi không còn vang lên nữa, tiếng cười của thiếu phụ họ Lạc cũng không còn.

Bọn họ đi đâu rồi? Tôi thử mở mắt ra xem, thấy Tiểu Cổ không còn bên ngoài cửa sổ nữa. Còn đang nghi hoặc, một đôi tay lạnh ngắt dần dần siết chặt… Tiếng khóc buồn thương cô tịch của thiếu phụ họ Lạc lại vang lên.

Cố gắng giãy giụa, song trong cổ chỉ phát ra những tiếng rên rỉ mà mình tôi nghe thấy đươc. Tay tôi cố nới bàn tay siết trên cổ mình ra, nhưng đôi tay ấy chắc như gông xiềng. Tôi bất lực không ngừng khua tay tìm kiếm trong bồn nước, muốn tìm một thứ gì đó để mình có thể bám vào. Đột nhiên tôi với được thứ gì đó mềm mềm, liền tóm lấy theo tiềm thức.

Khi tôi sắp sửa ngạt thở đến nơi, tiếng khóc của thiếu phụ họ Lạc đột nhiên im bặt, sau đó bàn tay siết chặt trên cổ cũng biến mất.

Tôi mở mắt ra, cổ vẫn còn ngấm ngầm đau, trong họng tắc nghẹn như bị một cục bông nút lại, không sao thở bình thường được.

Chiếc khăn tắm nổi trên mặt nước, tay phải vì dùng quá nhiều lực để siết chặt nên khi buông lỏng vẫn còn cảm giác mỏi nhừ. Tôi từ từ mở nắm tay ra, lòng bàn tay là một thứ màu đỏ sậm đã bị nước làm cho nhòe nhoẹt, chính là tấm bùa hộ thân mà Đường Triêu cho.