Chương 792: Hello, Cậu! 27

Số từ: 1718

Nguồn: santruyen

Đến cả người của Thời gia mà Thời Tư Nam cũng không thèm để ý thì sao con bé có thể suy tính cho Thời gia, trở thành sợi dây trói buộc Tịch Mộ Thành được chứ, bởi vì cô ta không đủ IQ để làm việc đó.

Thời Tư Nam thấy Ninh Thư cứ nhìn mình chằm chằm thì vội vàng hỏi: “Có phải là bệnh tình của ông ngoại rất nghiêm trọng hay không?”

Bà nó, đồ thiểu năng!

Ninh Thư khẽ nhếch miệng: “Cũng rất tốt, ông con đã tỉnh lại rồi.”

Thời Tư Nam thở dài một hơi: “Ông ngoại không có việc gì là tốt rồi, mẹ, con đi với mẹ đến thăm ông ngoại nhé.”

Cô cho chuyển viện là muốn tránh Tịch Mộ Thành, nếu như Thời Tư Nam biết địa chỉ thì khác gì với việc nói cho Tịch Mộ Thành biết hả.

Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Con không phải là sắp thi rồi sao, cố gắng học cho giỏi, mẹ đợi giấy báo trúng tuyển đại học của con.”

Thời Tư Nam đỏ mặt, từ lúc bị thương đến giờ thì đã lâu rồi nó chưa đến trường.

Bởi vì chỉ cần con bé nói đến việc đi học là cậu sẽ không vui, còn nói là vết thương của nó chưa lành cho nên không cho phép đi học.

Nhưng mà khi đó Thời Tư Nam lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Mấy ngày hôm nay nó và cậu ở cùng nhau, sống thế giới của hai người, căn bản không nhớ đến việc đọc sách.

Thời Tư Nam biết bản thân không thông minh, hơn nữa bời vì trì hoãn mấy ngày, không thể theo kịp chương trình học cho nên muốn thi đại học thì có chút khó.

Thời Tư Nam ôm lấy cánh tay của Ninh Thư, sau đó không ngừng đung đưa như là muốn làm nũng vậy: “Mẹ, nếu như con không thi đậu đại học thì sao, mẹ sẽ không trách con chứ.”

“Không đâu, sao có thể chứ.” Cho dù là cô chết trước mặt tôi thì tôi cũng sẽ không nháy mắt.

Chết quá đơn giản, sống không bằng chết mới là đau khổ nhất.

Sự đau khổ khi sống trong địa ngục mới gọi là đau khổ.

Ninh Thư kéo tay của Thời Tư Nam ra, rồi cầm bát rời khỏi phòng.

Khi Ninh Thư xuống lầu thì gặp được Tịch Mộ Thành từ bên ngoài mới về, hai người nhìn nhau, trong mắt chỉ có sự châm chọc và lạnh lùng.

Ninh Thư đánh giá Tịch Mộ Thành, khuôn mặt của hắn ửng đỏ, đôi môi cũng rất đỏ, giống như là đánh son vậy, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Con mắt thì tràn đầy tơ máu, vừa nhìn đã biết hắn bị nóng trong.

Tịch Mộ Thành đang rất lo lắng vì dạo gần đây câu lạc bộ của hắn thường xuyên bị cảnh sát kiểm tra bất ngờ, tuy là hắn đã căn dặn bọn đàn em tạm thời không bán chất cấm.

Thế nhưng thứ đó không chỉ làm cho người dùng nghiện mà cả người bán cũng nghiện, bởi vì nó là một khoản tiền lãi kếch xù, tất cả đều là tiền nên dù có bí quá hóa liều thì vẫn nguyện ý.

Trùng hợp lại bị cảnh sát đánh bất ngờ.

Mấy ngày hôm nay Tịch Mộ Thành và Thời Tư Nam giống như một đôi thần tiên quyến lữ, còn phía câu lạc bộ lại xảy ra chuyện.

Tịch Mộ Thành nghi ngờ chỗ của hắn có cảnh sát nằm vùng, cho nên quyết định sàng lọc một phen, kết quả là có thêm vài cái xác chìm xuống đáy biển.

Sau khi hắn chỉnh đốn xong câu lạc bộ của mình thì đối thủ của hắn lại mở một câu lạc bộ ở đối diện, đó chính là khiêu khích một cách trắng trợn.

Buôn bán thuốc phiện là tội lớn, Tịch Mộ Thành vất vả lắm mới đè việc này lại thì công ty của hắn lại bị điều tra trốn thuế, và rửa tiền phi pháp.

Sau khi kiểm tra thì nhất định sẽ bị phạt tiền, còn có bị treo bằng kinh doanh hay không lại là một chuyện khác.

Việc trốn thuế cũng là do có người tố cáo.

Tịch Mộ Thành cũng không tin, tại sao đối phương chỉ tố cáo các công ty trong tay hắn, nếu như không phải có người cố ý nhằm vào hắn thì Tịch Mộ Thành sẽ chặt tay của mình luôn.

Ánh mắt của Tịch Mộ Thành giống như một lưỡi dao sắc bén lướt qua mặt của Ninh Thư, mang theo sự lạnh lùng đến tận xương tủy.

Ninh Thư cầm bát đi vào phòng bếp, sau đó rửa sạch chỗ thuốc tăng cân còn dính trong bát.

Ánh mắt của Tịch Mộ Thành vẫn dừng trên người của Ninh Thư, có phần chắc chắn lại có phần nghi ngờ.

Ninh Thư lau khô nước ở trong bát rồi đặt vào trong tủ bát, cũng không thèm nhìn Tịch Mộ Thành cái nào mà cầm túi đi thẳng.

Tịch Mộ Thành vươn tay ra để chặn đường của Ninh Thư, Ninh Thư quay lại lạnh lùng nhìn hắn: “Em trai, có chuyện gì không?”

“Có phải là chị đã giở trò không?” Tịnh Mộ Thành nhỏ giọng hỏi, khi hắn nói chuyện vẫn mang theo tia nóng, Ninh Thư cũng có thể cảm nhận được có luồng khí nóng đập vào mặt.

Lục phủ ngũ tạng của Tịch Mộ Thành đều cảm thấy khô nóng.

Ninh Thư nhìn về phía tay của Tịch Mộ Thành, lòng bàn tay đỏ rực, mu bàn tay cũng nổi gân đỏ, đây là bị trúng gió độc, hơn nữa còn có dấu hiệu của việc suy thận.

Vẻ mặt của Ninh Thư cũng rất ngạc nhiên: “Tôi không biết là cậu đang nói gì, tôi đã làm cái gì?”

Ninh Thư dùng ánh mắt khi nhìn kẻ mắc bệnh thần kinh để nhìn hắn.

Tịch Mộ Thành híp mắt, bàn tay của hắn nhanh chóng lao về phía cổ của Ninh Thư, Ninh Thư cũng nhanh chóng tránh né, rồi giơ tay ra bắt lấy tay của Tịch Mộ Thành rồi dùng hết sức để ném vật hắn xuống.

Tịch Mộ Thanh ngã trên mặt đất, sắc mặt chuyển sang màu xanh, sau đó hắn nhanh chóng xoay người đứng dậy, thế nhưng lại cảm thấy choáng váng nên chỉ có thể vịn vào vách tường để đứng lên.

Tịch Mộ Thành một tay thì vịn tường, một tay thì ôm lấy ngực, tim của hắn đập quá nhanh cho nên Tịch Mộ Thành cảm thấy hoa mắt chóng mặt, hắn không nhịn được mà liên tục lắc đầu, cố gắng cho bản thân tỉnh táo một chút.

Chiêu này của Ninh Thư khiến cho Tịch Mộ Thanh cảm thấy trời đất quay cuồng, ấn đường của hắn loáng thoáng xuất hiện một vệt màu đỏ.

Ninh Thư thấy Mộ Tịch Thanh bị như vậy thì không cần phải khách khí, lại một lần nữa ném đối phương qua vai.

Cả người Tịch Mộ Thành đều đập xuống đất, hắn khẽ rên lên một tiếng, cùng lúc đó lại vang lên một tiếng hét chói tai.

“A, a...” Thời Tư Nam đứng ở trên tầng thì nhìn thấy mẹ của mình đang đập cậu xuống đất, chỉ cần nghe cái tiếng rầm đó thì cũng đã thấy đau rồi.

Thời Tư Nam cuống quýt chạy xuống, đứng ở trước mặt Ninh Thư rồi hỏi: “Mẹ, tại sao mẹ lại đánh nhau với cậu nữa vậy.”

“Có chuyện gì không thể bình tĩnh mà nói chuyện với nhau, mà cứ phải đánh nhau như vậy?” Thời Tư Nam vội vã ngồi xuống để đỡ Tịch Mộ Thanh dậy.

Ninh Thư thờ ơ nhìn hai người này rồi xách túi rời khỏi biệt thự.

Thời Tư Nam cũng không để ý đến Ninh Thư, mà sốt ruột hỏi thăm Tịch Mộ Thành: “Cậu, cậu thế nào, cậu có bị thương ở đâu không?”

Tịch Mộ Thành khẽ động cái mũi, khi hắn ngửi thấy mùi hương trên người của Thời Tư Nam thì bộ phận ở dưới bụng lại tỉnh giấc, muốn đè lên trên người phụ nữ này.

Mấy chuyện dạo gần đây làm cho Tịch Mộ Thanh cảm thấy uể oải, nhưng khi hắn ở cùng Thời Tư Nam thì lại vô cùng sảng khoái, giống như một đôi thần tiên vậy.

Đối với hắn mà nói thì sức hấp dẫn của người phụ nữ này lớn hơn bất cứ thứ gì, chỉ cần vừa nhìn thấy đối phương là muốn đè người phụ nữ này xuống dưới thân mình, sau đó thô bạo mà xé rách đối phương.

Tịch Mộ Thành giống như đã giải phóng thú tính của dã thú trong người ra, hắn chìm đắm trong việc này, hơn nữa hắn cảm thấy bản thân tràn đầy lực lượng, chỉ chờ đợi để xông vào thôi.

Thời Tư Nam còn đang lo lắng kiểm tra xem trên người của Tịch Mộ Thành có vết thương nào không, đến lúc ngẩng đầu lên thì thấy cậu đang nhìn chằm chằm vào mình, hơn nữa nó cũng rất rõ ý nghĩa của ánh mắt đó.

Thời Tư Nam lập tức đỏ mặt, con bé xoay người rời đi nhưng lại bị Tịch Mộ Thành kéo lại rồi ném lên trên ghế sô pha, Thời Tư Nam khẽ kêu lên một tiếng, nhưng khi Tịch Mộ Thành đè lên thì nó vẫn chủ động ôm lấy cổ của hắn.

Ở trên chiếc sô pha ngoài phòng khách lại diễn ra một trận chiến kịch liệt không có hồi kết.

Còn Ninh Thư thì lái xe đến bệnh viện, cô đương nhiên là biết Tịch Mộ Thành đang nói đến chuyện gì.

Vì tìm được một ít chứng cứ mà Ninh Thư đã phải mất một khoản tiền lớn, trên đời này sẽ có một số người vì tiền mà làm mọi chuyện, chỉ là vì lợi ích chưa đủ chứ không có người trung thành tuyệt đối.