Chương 704: Người Đàn Ông Thật Thà (10)

Số từ: 1617

Nguồn: santruyen

Ninh Thư một tay cầm bó hành nhỏ, một tay xách đôi giày cao gót của Thái An Kỳ.

Thái An Kỳ xách giỏ đồ, đi chân đất theo phía sau, cảm giác chân của mình sắp bị nung thành thép rồi.

Gặp người quen ở dưới lầu, Ninh Thư đều mỉm cười chào hỏi, họ thấy cả khuôn mặt của Thái An Kỳ đều bị nhòe hết, chân còn không đi giày, hình tượng thực sự rất khó coi.

Dì Lý thường hay chơi mạt chược cùng với Dương Tử Di đi thẳng đến hỏi Ninh Thư: "Con dâu của bà bị làm sao vậy."

Thái An Kỳ quặm mặt lại, mái tóc xoăn xinh đẹp có vẻ hơi rối, cộng thêm phấn trắng xóa cả khuôn mặt, kẻ mắt đen nháy, tất cả nhòe vào nhau.

Thật sự rất khó coi.

Ninh Thư vừa cười vừa nói: "Bọn trẻ bây giờ đều yêu cái đẹp, chẳng qua trời nóng quá, mới thành ra như vậy."

Dì Lý nhìn thấy đôi giày cao gót trong tay Ninh Thư, tức giận nói: "Bà còn đi xách giầy cho con dâu nữa, chiều cũng phải có mức độ thôi chứ."

Ninh Thư không để ý lắm nói: "Không sao cả, con dâu gả tới thành con gái mình, nó còn sợ tôi mệt, xách đồ giúp tôi nữa."

Dì Lý hí mắt: "Có bà mẹ chồng nào giống như bà chứ."

Dì Lý lại quay sang nói với Thái An Kỳ: "Gặp được một người mẹ chồng tâm lý như vậy số cháu quá tốt rồi đấy, dì sống với bà ấy hai mươi mấy năm, bà ấy là người lương thiện tốt bụng, sau này lo mà hiếu kính với mẹ chồng cháu."

Thái An Kỳ tức đến mức ngực muốn nổ tung, mẹ nó đây là ai vậy, lên đời dạy cô ta, mắc mớ gì mà chen vào chuyện của người khác.

Còn mẹ chồng mình mà là một bà mẹ chồng tốt hả, Thái An Kỳ muốn nhổ nước bọt vào mặt đối phương, mẹ chồng của cô ta tuyệt đối là một bà mẹ chồng không có gì tốt đẹp cả.

Nghĩ ra chiêu trò cố ý săm soi con dâu, là ai đã hại cô ta thành cái bộ dạng xấu xí lúc này.

Dì Lý vỗ vỗ vai Ninh Thư: "Chúng ta tụ tập họp sau nhé."

Ninh Thư gật đầu.

Trong cái tòa nhà này có mấy người phụ nữ chạc tuổi nhau thường xuyện tụ tập lại sinh hoạt cùng nhau, ví dụ như đi uống chút trà, hay là tham gia hoạt động khiêu vũ gì đó.

Nhưng sau khi Vương Bác và Thái An Kỳ kết hôn, Dương Tử Di phải lo liệu việc nhà.

Con dâu ở nhà không làm việc, thường xuyên đi ra ngoài nói là đi chơi với hội chị em, ai biết đi chơi với ai, việc nấu cơm giặt giũ trong nhà đều dựa vào Dương Tử Di.

Quần áo của ba người thay ra mỗi ngày cũng không ít, tất cả đồ lót của Thái An Kỳ đều là Dương Tử Di giặt, còn nói quần áo của mình rất đắt, phải giặt tay mới không bị biến dạng bla bla...

Gặp người quen, Ninh Thư đều nói chuyện phiếm với mọi người, trọng tâm câu chuyện đều xoay quanh Thái An Kỳ, ai cũng hỏi Ninh Thư là con dâu làm sao vậy.

Ninh Thư đều giữ hòa khí nói rõ nguyên do với mọi người, gặp người khác chỉ khen con dâu của mình hiếu thuận, người rất tốt.

Nhưng người khác đều bán tín bán nghi, có chút không tin tưởng lời Ninh Thư nói, ra khỏi cửa cái là thảm hại như vậy, còn nữa người là mẹ chồng còn biết tươm tất gọn gàng, cái dạng kia sẽ là một đứa con dâu tốt sao?

Ninh Thư nói chuyện với người khác, cô ta cũng chỉ đứng ở bên cạnh đợi, nghe Ninh Thư tán gẫu với người khác.

Cuối cùng thực sự chịu không nổi Ninh Thư gặp người là tán dóc, một khi đã nói chuyện sẽ nói rất lâu, hoàn toàn không quan tâm cô ta đứng ở bên cạnh xách một đống đồ rất mệt, rất nóng.

"Con đi lên trước đây." Thái An Kỳ cắt ngang cuộc nói chuyện của Ninh Thư với người ta, xách theo giỏ đồ đi chân đất lên tầng.

Ninh Thư cười nói chuyện hai ba câu, xách giầy đuổi theo Thái An Kỳ.

Vừa đến nhà, Thái An Kỳ liền vứt đồ xuống đất, lao vào trong phòng, một lúc sau, Thái An Kỳ đi ra, khắp người toàn hơi nước, khuôn mặt nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều.

"Mẹ, đưa tiền cho con đi." Thái An Kỳ giơ tay ra nói với Ninh Thư.

Ninh Thư đang nhặt rau, cười híp mắt nói: "Chuyện tiền bạc không nên vội, qua đây giúp mẹ nhặt rau."

Thái An Kỳ trợn mắt: "Chừng nào mẹ đưa tiền cho con con sẽ quay lại."

Thái An Kỳ nói xong liền đi vào phòng ngủ.

Ninh Thư dịu dàng nói: "Đừng vội đi, qua đây mẹ thương lượng với con chuyện này."

Thái An Kỳ suy nghĩ một chút, ngồi đối diện với Ninh Thư, hỏi: "Có chuyện gì."

Thái An Kỳ nói rồi móc điện thoại di động ra, nói chuyện phiếm với người khác trên wechat, không biết nói chuyện gì, mà bộ dạng vui vẻ phơi phới.

Ninh Thư nói: "Ở đây nấu cơm với mẹ."

Thái An Kỳ ngẩng đầu lên: "Không phải đã nói là gọi đồ ăn rồi sao, còn nấu cơm cái gì nữa?"

Ninh Thư vừa cười vừa nói: "Mẹ nghĩ thế này, con nấu cơm trưa với cơm tối, mỗi tháng sẽ đưa cho con một nửa tiền lương, số tiền này con có thể cầm đi mua đồ trang điểm, đi chơi với hội chị em."

"Không, nhất định không, da bị dầu ăn với khói làm sạm đen thì bao nhiêu mỹ phẩm dưỡng da đồ trang điểm cũng không thể bù lại được, con nhất định không nấu cơm." Thái An Kỳ liếc mắt một cái nói.

Ninh Thư ồ một tiếng, lạnh nhạt nói: "Vậy mỗi tháng mẹ cũng chỉ có thể cho con một nghìn tệ."

"Cái gì?" Thái An Kỳ trợn to mắt nhìn Ninh Thư: "Mẹ nói bao nhiêu tiền?"

"Một nghìn tệ." Ninh Thư nói lại lần nữa: "Nếu con chịu nấu cơm, mẹ nhất định sẽ cho con năm nghìn tệ."

"Một nghìn tệ thì làm được cái gì, một tháng gọi cơm cũng không đủ, mẹ rốt cuộc là có ý gì vậy?" Thái An Kỳ đứng lên quát vào mặt Ninh Thư: "Rốt cuộc mẹ muốn như thế nào?"

"Hoặc là con dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo chẳng hạn, mẹ cho con năm nghìn tệ." Ninh Thư lạnh nhạt nói: "Như vậy sẽ không có khói có dầu, cũng không gây tổn hại cho da."

"Con mới không muốn làm mấy việc này." Thái An Kỳ lạnh lùng nói.

Ninh Thư nhìn Thái An Kỳ không nói gì.

Thái An Kỳ quay người đi vào phòng ngủ, mặc váy rất xinh đẹp định ra ngoài, Ninh Thư hỏi: "Con muốn đi đâu, sắp ăn cơm trưa rồi, Vương Bác cũng sắp về rồi."

Thái An Kỳ không nhịn được nói: "Trưa con không về ăn cơm."

"Vậy con đi gặp ai?" Ninh Thư hỏi.

Thái An Kỳ càng không thể chịu được nữa: "Đi gặp bạn thân của con."

Nói xong rồi đi luôn.

Ninh Thư nhét điện thoại vào túi rồi đi theo, không tin là đi gặp bạn thân gì gì đó.

Thái An Kỳ ra khỏi chung cư liền gọi taxi đi, Ninh Thư cũng vẫy một cái xe khác đuổi theo.

Xe dừng trước cửa một khách sạn, khách sạn này rất cao cấp, vừa nhìn đã biết mức chi phí rất cao.

Thái An Kỳ đi vào, Ninh Thư đi theo.

Cuối cùng dừng ở nhà ăn của khách sạn, thấy Thái An Kỳ ngồi cùng với một người đàn ông khác, hai người gọi thịt bò chậm rãi ăn uống.

Ninh Thư không dám tới gần bọn họ, chỉ có thể nhìn từ xa, không nghe thấy bọn họ đang vui vẻ nói chuyện gì, trên khuôn mặt Thái An Kỳ nở một nụ cười, trông rất đẹp.

Nụ cười như vậy, Thái An Kỳ chưa từng cười với Vương Bác.

Thái An Kỳ chọn gả cho Vương Bác, là muốn tiếp tục được chơi bời, hơn nữa về sau còn có chốn quay về, đợi đến khi chơi không nổi rồi, Vương Bác chính là chốn quay về của cô ta.

Lúc mà người đàn ông đó đưa tay ra chạm vào mặt Thái An Kỳ, Ninh Thư lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh lưu lại.

Ninh Thư cứ ở bên cạnh nhìn hai người họ.

Thái An Kỳ và người đàn ông đó ăn uống xong, đứng lên, hắn ta ôm eo Thái An Kỳ, Thái An Kỳ cũng không chống cự lại hành động thân thiết của hắn, cả người dính vào người đàn ông đó, có vẻ thân mật gắn bó.

Ninh Thư lại chụp một tấm ảnh nữa, nhìn hai người đi vào thang máy.

Ninh Thư không cần nghĩ cũng biết hai người này làm cái gì?

Ninh Thư rất muốn lên bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ, nhưng lại do dự lo lắng cho con trai mình.