Chương 1440: Chị em nhà giàu 19

Số từ: 1813

Dịch: Kemkensi
Biên: Lạc Đinh Đang
Nguồn: Bachngocsach.com

Sống chẳng có tí ý nghĩa nào, chỉ vì một chút lợi ích nho nhỏ mà gạt sạch nguyên tắc sống, lùi một bước rồi thì sao, lại tiếp tục lùi thêm hàng ngàn bước nữa mà thôi.

Đinh Diên đang trong tình huống tương tự như đánh bạc, lấy tình cảm và đạo đức ra đánh cược, đặt hết mọi thứ có giá trị của mình vào một cửa.

Nhất định phải thắng cuộc.

Kỳ thật Đinh Diên có cứng tay hơn nữa thì cũng không phải việc gì to tát, bởi vì xét cho cùng thì Đinh Ngưng Điệp cũng là con gái của ông ta, lấy tình cảm của Bạch Hàn Mặc với Đinh Ngưng Điệp, chắc chắn là lăn giường ra tình cảm.

Chắc cú là có chỗ tốt.

Nhưng nhìn hoàn cảnh bây giờ mà xem, trưởng bối có chút bộ dạng nào của trưởng bối không.

Chậc chậc chậc……

“Chờ sau khi bọn họ kết hôn xong rồi nói.” Mẹ Đinh bảo.

Ninh Thư nhìn mẹ Đinh: “Mẹ có kế hoạch gì rồi à?”

“Con cứ chờ đi.” Mẹ Đinh cười với Ninh Thư.

Hôn lễ của Đinh Diên và Quý Lộ rất long trọng, đã vậy Bạch Hàn Mặc còn cho Đinh Diên mặt mũi, mời rất nhiều người tới dự.

Để chống lưng cho Quý Lộ.

Rõ ràng đều là người hơn tứ tuần cả, còn làm ra vẻ mới kết hôn lần đầu, thật không biết xấu hổ.

Sau khi Đinh Diên cưới Quý Lộ, mẹ Đinh bắt đầu hành động.

Mẹ Đinh giờ đã là đại cổ đông của công ty, bà muốn triệu tập đại hội cổ đông.

Mẹ Đinh thu không ít cổ phần vào tay, tính bắt tay với những người khác đẩy Đinh Diên khỏi ghế chủ tịch.

Để đề cử một đại cổ đông khác lên thay.

Mẹ Đinh hiểu rõ bản thân không đủ sức ngồi lên vị trí chủ tịch, nên bà đề cử một đại cổ đông khác trở thành chủ tịch.

Ninh Thư đi theo mẹ Đinh đến công ty tham gia cuộc họp hội đồng quản trị.

“Mẹ ơi, mẹ thật sự muốn cá chết lưới rách thế này à?” Ninh Thư ngồi phía sau mẹ Đinh, hỏi nhỏ bà.

Thần sắc mẹ Đinh trấn định: “Đương nhiên.”

Đinh Diên vào phòng hội nghị, nhăn mày nhìn mẹ Đinh: “Bà muốn làm gì?”

“Không làm gì hết, nói sao thì tôi cũng là đại cổ đông, tôi thích thì mở cuộc họp thôi.” Mẹ Đinh nói.

Đinh Diên thoáng liếc bà một cái, ngồi vào vị trí chủ tịch.

Chờ khi mười mấy vị cổ đông tới đủ, đại hội cổ đông được bắt đầu.

Mở đầu cuộc họp là phiên đấu tố Đinh Diên, nói Đinh Diên quản lý công ty sai lầm, đưa ra chính sách ngu xuẩn, thiếu quyết đoán, thiếu tầm nhìn.

Người chứ có phải thánh thần đâu mà không sai sót, nhưng lỗi lầm của Đinh Diên bị phóng đại gấp nhiều lần.

Đinh Diên trầm mặc, quét mắt nhìn đám người ngồi trong phòng.

Đây là công ty của nhà họ Đinh, đám người này dám lập mưu thay thế lão, không dễ ăn vậy đâu.

Đinh Diên để tay dưới gầm bàn, nhắn tin cho Đinh Ngưng Điệp, bảo cô ta dẫn Bạch Hàn Mặc tới công ty.

Nói tình huống trong công ty lúc này không được ổn.

Đinh Ngưng Điệp nhận được tin của Đinh Diên, nhanh chóng chạy đi tìm Bạch Hàn Mặc.

Vì người mẹ mới kết hôn của mình, Đinh Ngưng Điệp không thể ngó lơ chuyện này được.

Mẹ Đinh đứng lên: “Cho nên, tôi kiến nghị cổ đông Trần trở thành chủ tịch, tôi bầu cho cổ đông Trần.”

Tức khắc mặt Đinh Diên đen như nhọ nồi: “Nhất dạ phu thê bách nhật ân, bà một mực phải tuyệt tình đến vậy sao?”

Không biết cảm nhận của mẹ Đinh sau khi nghe thấy lời này là gì, còn Ninh Thư thì cảm thấy châm chọc thôi rồi.

Lúc Đinh Diên làm ra mấy chuyện táng tận lương tâm kia, sao không thấy nhắc tới ‘Nhất dạ phu thê bách nhật ân’ đi?

Chẳng có nhẽ cứ là đàn bà thì ai cũng phải mềm lòng vị tha.

Một khi làm ra chuyện không vừa ý các ông thì thành độc phụ, thành độc phụ có ý chí sắt đá à.

“Tôi bầu cho cổ đông Trần.”

“Tôi cũng bầu.”

“Tôi thêm một phiếu bầu.”

Trên mặt cổ đông Trần mang theo tươi cười rạng rỡ, ông ta vì ngày hôm nay mà hao tâm tổn lực mới mượn được sức nhiều vị cổ đông như vậy.

Đinh Diên xem xét tình thế hiện tại, sắc mặt càng ngày càng đen.

Nếu thật sự bị đá khỏi ghế chủ tịch, lão sẽ mất tất cả, đây là công ty của lão ta cơ mà.

Đám lòng lang dạ sói này lại dám bày mưu cướp đoạt đồ của lão ta!

Đinh Diên không để ý những kẻ khác, bởi đám người này vẫn luôn nung nấu trong mình dã tâm bừng bừng, đặc biệt là gã cổ đông Trần kia.

Nhưng Đinh Diên lại cực kỳ oán hận mẹ Đinh đâm lén một đao sau lưng lão ta.

Đinh Diên cảm thấy, dù cho lão ta có làm ra loại chuyện gì đi chăng nữa, thì người vợ đầu gối tay ấp của lão cũng phải tha thứ cho lỗi lầm lão ta gây ra, chuyện bây giờ mẹ Đinh làm có khác gì đại nghịch bất đạo không.

Nói trắng ra, lão quá gia trưởng (toxic masculinity).

Đối với ánh mắt thù hận của Đinh Diên, mẹ Đinh làm lơ coi như không thấy.

Cuộc họp hội đồng quản trị lần này triệu tập quá gấp, khiến Đinh Diên chẳng kịp bố trí gì, hội đồng quản trị rất ít người bầu cho Đinh Diên.

Chỉ có mấy người thân tín mới bầu Đinh Diên.

Đinh Diên như có kiến bò trong bụng, sao mãi mà vẫn chưa thấy Đinh Ngưng Điệp và Bạch Hàn Mặc qua đây?

Nếu còn tới chậm thêm mấy giây nữa thôi thì mọi chuyện bung bét lên hết cả.

“Cảm ơn mọi người đã bầu cho tôi……” Cổ đông Trần hưng phấn đứng lên, muốn phát biểu đôi lời về chiến thắng ngày hôm nay.

Đột nhiên, cửa phòng họp mở toang, Bạch Hàn Mặc một thân âu phục đĩnh đạc đường hoàng bước vào, Đinh Ngưng Điệp theo phía sau.

Bạch Hàn Mặc chậm rãi đi vào, giày da ma sát với mặt đất phát ra tiếng động, khí thế quanh người bung tỏa lồng lộn.

Bạch Hàn Mặc vừa bước vào một cái, lập tức trấn trụ mọi người.

Đinh Diên thở phào, cuối cùng cũng đến.

Lão rất sợ không giữ được cái ghế chủ tịch này.

“Ở đây có chuyện gì vậy, náo nhiệt quá nhỉ.” Ánh mắt sắc bén của Bạch Hàn Mặc đảo qua tất cả mọi người trong phòng họp, cuối cùng dừng lại trên người Ninh Thư và mẹ Đinh.

“Đây là chuyện riêng trong nội bộ công ty chúng tôi, hình như không có liên quan gì tới tập đoàn nhà cậu.” Cổ đông Trần thấy chuyện tốt sắp thành tự dưng Bạch Hàn Mặc chen chân vào, sắc mặt khó coi.

Chỉ cần là người tung hoành trong thương trường đều biết tới tên tuổi nhà họ Bạch.

“Từ giờ trở đi, công ty này là của tôi.” Bạch Hàn Mặc ngang ngược nói: “Công ty này nhà họ Bạch tôi mua đứt!”

“Cho nên vị trí chủ tịch của công ty này không tới phiên các ngươi nhúng tay vào.”

Đinh Ngưng Điệp dùng đôi mắt long lanh ngập nước chăm chú nhìn Bạch Hàn Mặc, trong mắt tràn đầy sùng bái và tin tưởng.

Song Ninh Thư đứng cạnh che miệng, thiếu chút nữa cười thành tiếng.

Đặc biệt là nhìn cái bản mặt như ăn phải sh*t của Đinh Diên, đúng thật là từ trước đến nay thật sự chưa gặp phải chuyện gì hài hước như chuyện này.

Đinh Diên gửi gắm hy vọng lên người Bạch Hàn Mặc, ấy thế mà lại thành cơ hội cho Bạch Hàn Mặc thể hiện bản thân ngầu lòi các kiểu.

Sau đó công ty nhà họ Đinh trực tiếp biến thành nhà họ Bạch, tự dưng thành đồ trong túi Bạch Hàn Mặc.

Đúng là chmúa hmề mà!

Cười sảng!!!

Ngay cả mẹ Đinh cũng không nhịn được mà toét miệng cười.

Người trong phòng ngây như phỗng, mới có vài giây qua thôi, công ty đã đổi chủ.

Hơn nữa chủ mới còn là con rể của chủ cũ!

Vẻ mặt các vị giám đốc nhìn Đinh Diên rất vi diệu.

“Chuyện này, thật ra……” Đinh Diên suy nghĩ từ ngữ muốn khéo léo từ chối ‘ý tốt’ của Bạch Hàn Mặc.

Đinh Diên không khác gì vác đá nện chân mình, dẫn Bạch Hàn Mặc tới, kết quả Bạch Hàn Mặc trực tiếp mua luôn công ty của ông.

Y hệt tổng tài bá đạo nói câu “Trời lạnh rồi, để tập đoàn nhà họ Vương phá sản đi" trong mấy bộ ngôn tình tổng tài.

Phòng họp không khác gì rạp xiếc trung ương.

“Ba ơi, anh Hàn Mặc nhất định sẽ giúp chúng ta.” Đinh Ngưng Điệp không hiểu nỗi khổ trong lòng Đinh Diên, còn mở miệng đâm thêm một đao.

Đinh Diên nói: “Kỳ thật không cần phải mua lại công ty đâu.”

“Không cần khách khí, ông là ba của Ngưng Điệp, tôi chắc chắn sẽ giúp ông.”

Ninh Thư há miệng cười nhìn ba người này, Đinh Diên có nỗi khổ không nói thành lời, Bạch Hàn Mặc lại còn tự mình cảm thấy tốt đẹp, cộng thêm Đinh Ngưng Điệp bên cạnh diễn vẻ xấu hổ thẹn thùng.

Tuy rằng giữa đường cua hơi gắt, nhưng kết quả được như ý nguyện, công ty này không còn thuộc quyền của nhà họ Đinh nữa.

Đinh Diên ngang hàng với mẹ Đinh, chỉ là một trong rất nhiều cổ đông nắm giữ cổ phần mà thôi.

Dù ông ta có ngồi lên ghế chủ tịch lại, thì thực quyền trong công ty cũng không thuộc về ông nữa, bởi phía trên có cấp quản lý cao hơn.

Công ty nhà họ Đinh không còn là của nhà họ Đinh nữa.

Mua ha ha………….

Mà Đinh Ngưng Điệp còn cười ngây ngô, thật sự cho rằng hoàng tử đã cứu vớt cô ta khỏi nước sôi lửa bỏng.

Đàn ông là cả thế giới của đám ‘tiểu bạch hoa’, những chuyện khác chỉ cần có đàn ông ra mặt là được.