Chương 725: Người Đàn Ông Thật Thà (31)

Số từ: 1574

Nguồn: santruyen

Thái An Kỳ cảm thấy bản thân quá thiệt thòi, kết hôn xong vẫn không có lợi lộc gì, còn biến chính mình thành người đã từng kết hôn.

“Vương Bác, anh có phải là đàn ông không vậy?” Thái An Kỳ chỉ có thể nổi giận với Vương Bác.

“Tôi là vợ của anh, anh phải lo cho tôi, phải có trách nhiệm với tôi.”

Vương Bác lạnh lùng nói: “Trước giờ cô cũng đâu có làm tròn bổn phận của một người vợ.”

Vụ kiện ly hôn lần này không có chút gì phải lo lắng cả.

Vương Bác bị lừa lấy Thái An Kỳ, sau khi kết hôn Thái An Kỳ ở cùng với người khác. Quả thật là dối trá, hơn nữa, bởi vì cơ thể của Thái An Kỳ hiện tại cũng không thể tiếp tục cuộc sống vợ chồng được.

Tình cảm giữa hai người rạn nứt, khó mà cùng chung sống được.

Dù Thái An Kỳ không muốn ly hôn, muốn dùng trách nhiệm để ép Vương Bác chăng nữa, nhưng tòa án cũng đã phê duyệt cho ly hôn rồi.

Tòa đã phán quyết rằng Vương Bác và Thái An Kỳ không còn là vợ chồng, quan hệ phu thê giữa hai người xem như chấm dứt.

Vương Bác thở dài, Ninh Thư cảm giác như Vương Bác đã trút được hòn đá nặng trên vai xuống, trông có vẻ có chút đau lòng, nhưng cảm giác lấn át hơn lại chính là ung dung thoải mái.

Gia đình hai bên ra khỏi tòa án, sắc mặt Thái An Kỳ rất khó coi, đầy vẻ lo âu, có cảm giác cuộc sống sau này của mình vô cùng mờ mịt.

Thái An Kỳ nhìn Vương Bác, tuy là cô ta trước mặt Vương Bác ra vẻ cao ngạo, nhưng sâu trong lòng lại rất phụ thuộc vào Vương Bác.

Bây giờ đã ly hôn rồi, trước đến giờ Thái An Kỳ chưa hề có cảm giác lo sợ cho tương lai mờ mịt như thế, thật ra sống cùng với Vương Bác cũng rất tốt.

Chỉ có điều Thái An Kỳ sẽ không quay lại với người đàn ông đối xứ với cô ta như vậy.

Thái An Kỳ đi đến nói với Ninh Thư: “Đồ mà bà đã lấy của tôi, trả lại cho tôi.”

Ninh Thư gật đầu: “Ngày mai đến nhà tôi lấy.”

Ninh Thư nói rồi quay người đi, Vương Bác nhìn thấy sau đó không thèm nhìn Thái An Kỳ mà bỏ đi.

Sáng ngày hôm sau, Thái An Kỳ đến lấy đồ, Vương Bác vừa ăn sáng xong, chuẩn bị đi làm. Thái An Kỳ nhìn Vương Bác trong bộ âu phục, lần đầu tiên cảm thấy Vương Bác cũng có chút thu hút.

Vương Bác lướt qua Thái An Kỳ không chút cảm xúc, khiến cô ta có chút thất vọng.

Ninh Thư đem một rương đồ trả cho Thái An Kỳ: “Đây đều là đồ của cô, cô lấy rồi đi đi.”

Thái An Kỳ mở rương ra, cẩn thận kiểm tra đồ bên trong, liếc nhìn Ninh Thư.

Ninh Thư hỏi: “Đồ đều trong đây cả, cô kiểm tra kỹ rồi, về sau đừng nói với tôi là muốn đồ gì nữa.”

Thái An Kỳ hít một hơi thật sâu, nói: “Bà làm hư của tôi một cái váy, còn một đôi giày nữa, trả cho tôi.”

Ninh Thư chậm rãi nói: “Cô nhìn kỹ xem, đồ đạc đều trong rương của cô, cái mà tôi cắt bỏ là hàng fake.”

Thái An Kỳ:...

Thái An Kỳ tức xanh mặt, kéo rương đem theo đồ đạc xoay người bỏ đi.

Ninh Thư mỉm cười nhìn theo bóng lưng của Thái An Kỳ, thứ vũ khí là thân thể này của Thái An Kỳ đã không còn, có muốn trải qua những ngày phong hoa tuyết nguyệt cũng không thể nữa.

Cũng coi như giữ được hai trăm nghìn tệ, hai trăm nghìn tệ này mà đem cho người như Thái An Kỳ, kỳ thực sẽ khiến người ta tức chết.

Sau khi Thái An Kỳ ly hôn với Vương Bác, dì Lý thường dò hỏi Ninh Thư, hỏi cô muốn tìm một người con dâu như thế nào.

Dì Lý căn dặn Ninh Thư: “Vợ vẫn nên để người lớn xem thử, hợp tính là được, khỏi yêu đương gì cả, tình yêu là thứ vô dụng, nhìn vợ trước của Vương Bác là người nó yêu thích đó, kết quả lại là người như thế.”

Ninh Thư ôn hòa nói: “Vừa mới ly hôn là quãng thời gian rất mệt mỏi, bây giờ lại lập tức kết hôn là chuyện không thể đâu.”

Dì Lý nói với Ninh Thư: “Có một cô gái thích hợp, tôi giới thiệu cho, có được một người vợ tốt thì con cháu ba đời ngoan ngoãn. Gặp phải một vợ xấu thì gây họa ba đời, đàn ông thường muốn tìm một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt đẹp, ngực to, thân hình thanh mảnh. Nhưng nồi nào úp vung nấy, phải cẩn thận nhé.”

Ninh Thư gật đầu: “Cám ơn bà, nếu như Vương Bác tái hôn, đến lúc đó mọi người có thể xem giúp nó.”

Dì Lý cười: “Nhất định rồi.”

Buổi tối Vương Bác tan làm trở về, lúc ăn cơm Ninh Thư nói: “Thái An Kỳ đã đem đồ đi rồi.”

Vương Bác vâng một tiếng, tiếp tục ăn cơm, thấy Ninh Thư ngập ngừng liền nói: “Mẹ, mẹ muốn nói gì thì nói đi.”

“Khụ.” Ninh Thư ho khan một tiếng: “Con và Thái An Kỳ ly hôn rồi, phải bắt đầu cuộc sống mới rồi, haizz, mẹ định hỏi, hỏi... gần đây công việc của con thế nào?”

Vương Bác trả lời: “Rất tốt, gần đây có thêm một vị trí mới cao hơn, con có thể thử giành lấy.”

Ninh Thư cười nói: “Rất tốt.”

Đứa con chịu thương chịu khó như Vương Bác, nhất định có một ngày sẽ xuất chúng hơn người.

Ninh Thư trong lòng là muốn hỏi Vương Bác đã có đối tượng chưa, nhưng lại cảm thấy hay là thôi, vừa mới ly hôn, vội vàng thúc giục sẽ dễ xảy ra chuyện.

Không lâu sau, Vương Bác quả nhiên đã thăng chức, tuy chỉ là một bước nhỏ, nhưng Vương Bác rất vui, còn Ninh Thư dường như rất khổ não, con dâu của cô đến giờ vẫn không thấy bóng dáng.

Đột nhiên cô hiểu được cảm giác thúc giục kết hôn của các bậc phụ huynh.

Không thấy Vương Bác có đối tượng, cô làm sao có thể rời khỏi nơi đây chứ.

Dì Lý và bạn thân lâu năm làm mai mối giúp đến nghiện rồi, ngày ngày đều giới thiệu các cô gái trẻ cho Ninh Thư, còn chạy đi dò xem gia đình các cô gái đó thế nào.

Ninh Thư: →_→

Phía cô vội vàng chết đi được, lại cũng không hiểu tâm tư Vương Bác như thế nào?

Mỗi lần có lòng muốn hỏi Vương Bác đã yêu đương chưa? Là bạn trai hay bạn gái?

Nhưng lại đều giống như bộ dạng bị táo bón, nửa ngày cũng không nói ra được, sợ tạo cho Vương Bác thêm áp lực.

Điều này khiến cho Ninh Thư ăn không ngon, ngủ không yên.

Một hôm vào buổi trưa, khi Vương Bác về nhà ăn cơm trưa, dắt theo một cô gái, Ninh Thư kích động đến tim cũng muốn nhảy ra ngoài.

Ánh mắt cô như lang như hổ nhìn cô gái. Ồ, trông cũng bình thường nhưng nhìn lâu cũng thuận mắt, là con cái nhà khá giả.

“Cháu chào dì.” Cô bé chào Ninh Thư

Ninh Thư cười vô cùng hiền hòa “Được, được.”

Cô gái ấy mềm mỏng hiền thục.

Đưa về nhà thế này nhất định là chuyện tốt, thế nhưng bất ngờ như vậy, trong lòng Ninh Thư lại thấy bất an.

Thật rối bời!

Ninh Thư mời cô ấy ngồi xuống dùng bữa.

Cô ấy có chút ngại ngùng, chốc chốc lại nhìn về phía Vương Bác, Vương Bác trấn an cô ấy: “Không sao, mẹ anh là người rất khoan dung.”

Vương Bác nói với Ninh Thư: “Đây là Tiểu Ngọc ở công ty con, Tương Tiểu Ngọc.”

Ninh Thư gật đầu, cười hiền lành với Tiểu Ngọc: “Tới đây rồi thì cứ xem như là nhà mình, đừng khách sáo.”

“Cám ơn dì.” Tương Tiểu Ngọc cám ơn.

Trên bàn cơm, Ninh Thư luôn bí mật quan sát Tương Tiểu Ngọc, không biết có phải là ngại ngùng không, Tương Tiểu Ngọc không hề gắp thức ăn.

Lúc Vương Bác gắp đồ ăn cho cô ta, cô ta cười với Vương Bác, khóe mắt cong cong lên, rất đáng yêu, còn cám ơn Vương Bác.

Một cô gái vừa thanh nhã vừa đáng yêu.

Ninh Thư trong lòng rất vừa ý, tốt hơn nhiều so với Thái An Kỳ không biết cảm ơn, bắt người khác chịu đựng bệnh công chúa của mình.

Cũng không biết Vương Bác có cảm giác gì với cô gái này. Lúc đầu khi dắt Thái An Kỳ về nhà, cả người đều cười ngây ngốc, vừa nhìn đã biết là ngốc nghếch rơi vào ái tình.

Vương Bác bây giờ rõ ràng rất bình tĩnh