Chương 1

Editor: Bánh Bao + Thần Gương Treo Tường + tiểu viên viên, Kim Ngân...
Nguồn:Cung Quảng Hằng

Vương triều mới làm mọi thứ đổi thay, cũng giống như trên chân phụ nữ quấn vải, đó chính là thay đổi cho mới mẻ, mấy trăm năm thay đổi tuần hoàn cũng không làm người ta cảm thấy thiện cảm.

Nhưng với đôi chân phải quấn vải thì khó tránh khỏi nhiều vết bẩn nhơ dính vào, cho dù có là một mỹ nhân có đôi chân ngọc ngà, hiện tại cũng chỉ mang một đôi vải vụn quanh chân ở giữa đống gạch ngói vỡ vụn.

Đó là Uất Trì Thụy một chân bó vải bẩn đó, khó tránh làm người khác sinh ra một chút thương tiếc, hắn- Uất Trì Thụy một người ở Đại Lương triều cũ ngày trước có bao nhiêu là lẫy lừng! một tướng quân cao quý, liên tục ba đời triều đại, bị đóng cửa vì thừa kế trung đỉnh hầu. Nhưng đến thế hệ Uất Trì Thụy, cũng chính là sự suy thoái dần dần, ở trên triều không hề lập công, cuối cùng là đưa em trai Uất Trì Đức đi đánh trận ở Cửu Tử Nhất Sinh thì lên được chức Trấn Viễn tướng quân, nhưng lại bị hi sinh trên chiến trường tiếp, bởi vì thua trận nên tiên đế tức giận, chút nữa là cả gia tộc bị đi đày ải nơi biên cương.

Thời gian chỉ như cái chớp mắt, triều đại mới Tề quốc, hoàng đế Tề Cao Đế tuyên bố nghỉ ngơi dưỡng sức ngừng chiến đấu, làm cho tướng lĩnh dân chúng có thể thở phào nhẹ nhõm sau từng ấy năm, mọi người an cư lập nghiệp sinh con đẻ cháu, đã sớm để cái triều đình mục nát kia đi tận xa.

Nhà Uất Trì tuy tkhông còn mạnh nhưng con lạc đà dù gầy thế nào đi nữa thì vẫn mạnh hơn núi rơm kh. Nếu không phải vương triều Đại Vương bị diệt thì cửa hàng này có thể đứng thêm vài năm nữa khôngthành vấn đề.

Nhưng hiện tại, cửa hiệu Phú Quý của hắn đã bị thiêu cháy trong đêm. Tính đi tính lại, hắn đã gần 50, vợ cả không chịu nổi cảnh khổ đau thêm cả bệnh cũ tái phát đã rời xa 2 năm, hai vợ lẽ không sinh được con, liền dần dần rời đi, cầm hết tiền đồ mà bỏ chạy. Hầu gia Uất Trì lúc đầu phải rơi vào tỉnh thế khốn đốn như vậy khó nói nổi thành lời, mỗi ngày mí mắt chưa mở, trong mơ chỉ toàn thấy cảnh gia đình sung túc giàu có cùng phồn hoa chốn kinh thành hoa lệ, mở mắt ra thì hiện thực khốc liệt bày ngay trước mặt là một chiếc giường cũ cùng căn nhà tồi tàn.

Lúc trước kinh thành náo động, vội vàng chạy nạn chỉ mang nổi ba chiếc giường cùng một ít tiền, mấy ngày trước có lục tìm nhưng gia sản không còn.

Hôm nay sáng sớm Uất Trì Thụy đã tỉnh dậy, dùng một chút lá trà đã ngâm nóng để súc miệng, lại luyện bộ Ngũ Cầm Quyền, bên trong ống tay áo lại rơi ra một chum chìa khóa, một cái rương được mở ra, bên trong chiếc rương đó đồ đạc cũng không có nhiều, hắn cẩn thận cầm hai chiếc bình hoa, nhìn đinhìn lại hai cái, cuối cùng quyết định lau chiếc bình có hai quai tai xanh. Dùng vải lau cẩn thận từng chút rồi lại bọc lụa cẩn thận.

đang cầm một cái bọc, hắn vén mành ra khỏi cửa phòng, đứng trong sân nhỏ ho nhẹ một tiếng, giọng cao lên: “ Phi Yến, đã sáng rồi sao?”

Nghe thấy tiếng gọi, phòng nhỏ nhỏ bên cạnh liền có tiếng nói giòn tan: “ Bá thúc, đã sáng rồi!”

Uất Trì Thụy đưa mắt nhìn lên, chỉ thấy con gái của đệ ruột mặc một chiếc áo màu lam, dáng người cao gầy thon thả, đằng sau đó là một mái tóc tỏa nắng. Khuôn mặt nhỏ nhắn như một bức tranh tuyệt mĩ, làn da sáng trắng, đôi môi đỏ mọng căng tràn, mặc dù đang mặc vải thô nhưng không thể nào che giấu đi sự xinh đẹp đó.

Nếu đệ đệ chưa mất, thì ắt hẳn cháu gái mình đã sớm lập gia đình, tính tình nàng thật thà dịu dàng sẽlàm vui nhà chồng. Nhưng mà đệ đệ hi sinh, tiên đế tức giận mà gây khó dễ cho Phi Yến, làm hại nàng bị nhà chồng hủy hôn ước, thế nên đến 18 tuổi rồi mà vẫn chưa xuất giá, haizzz, số mệnh đứa nhỏ thậtkhổ.

Phi Yến ra khỏi phòng, nhìn thấy bá thúc đang đứng trong sân tay cầm một món đồ: “ Bá thúc muốn điđến tiệm cầm đồ sao?”

Uất Trì Thụy thở dài một tiếng, gật gật đầu. Gia sản dần dần không còn, toàn phải dựa vào nó để sinh tồn, lúc trước hắn có một lão nô trung thành đi theo, nhưng sản nghiệp mất lão nô buộc phải đi làm, lại sinh bệnh rồi qua đời. hắn đúng là người kém may mắn, quá nửa đời người như một công tử ăn mặc đầy đủ, làm sao hiểu được nhân gian nhiều chuyện như vậy. hiện tại chỉ còn đến tiệm cầm đồ, khom lưng với những người thô bỉ để được một chút tiền mang về.

3 tháng trước cháu gái lại đến tìm mình, coi mình như nơi nương tựa. từ nhỏ nàng đã mất mẹ, là chỗ dựa duy nhất của em trai, lại luôn mặc quần áo của nam nhân đi lại trong doanh trại, khác hẳn cách ăn mặc của tiểu thư khuê các, giúp đỡ hắn việc gia đình, so với đôi thê thiếp tri kỉ kia đúng là hơn một trời một vực.

“ Hôm nay trời không tồi, Yến Nhi ở trong nhà nhiều quá cũng buồn chán, không bằng đi cùng bá thúc ra ngoài thôi, coi như cho khuây khỏa”. Nghĩ bá thúc lần trước đi đến cửa hàng, một đôi vòng chỉ đổi lại được một chút ít tiền,trong lòng Uất Trì Phi Yến than nhẹ một câu, thầm nghĩ gian sản không còn nhiều, nếu tính toán hợp lý, đó là trước kinh thành, có thể làm một hàng nho nhỏ, cũng tốt hơn ở tận trong kinh thành ngồi không núi vàng ăn cũng hết. Nhưng mình mới đến cũng không thể nói bừa, nay nhìn lại bá thúc một chút, nhìn qua rất dễ bị gian thương lừa gạt.

Nghe cháu gái muốn đi cùng, Uất Trì Thụy gật gật đầu, nay đã không còn là nhà quý tộc, không cần phải có nô bộc theo sau mỗi khi ra ngoài, dân nữ bình thường có thể ra ngoài là chuyện bình thường, nếu được nhiều tiền, có thể mua thêm quần áo, bát đĩa đồ ăn, vì thế liền kêu hai đứa con cùng đi, Uất Trì Kính mười bảy tuổi cùng Uất Trì Kính Nhu mười bốn tuổi, cả bốn người ra ngoài, chỉ để lại người đãtìm Phi Yến nương tựa, cùng tỳ nữ Uyên Ương ở nhà nhóm lửa nấu cơm.

Nghĩ đến sẽ có quần áo mới để mặc, đứa con gái khó tránh nở nụ cười vui vẻ, mỗi lần như thế khôngkhác gì tâm trạng khi bước sang năm mới.Kính Nhu lại kéo tay tỷ tỷ Phi Yến, ánh mắt tỏa sáng nói rằng mấy ngày trước bên cạnh tiệm gạo có một tiệm quần áo anh Hoa mới mở rất đẹp.

Khác với em gái, công tử nhà Uất Trì khá trầm tĩnh, nhíu chặt mày nuốt nước miếng, nhìn một hồi nào là thịt kho tàu, cá hấp đuôi quế.

Thời điểm cả bốn người đi đến tây thị, phố xá đột nhiên náo động, tựa như tiếng thúc ngựa chạy như điên. Lúc này tuy đã sáng sớm, cửa hàng đã dựng lên nhiều nhưng không có mấy người đi lại, cho nên mấy con tuấn mã chạy như điên lao đến.

Uất Trì Thụy không giống như đệ đệ, không tinh thông võ nghệ, hơn nữa khi lúc quân Tề tràn vào kinh thành thì liền sợ tới mức phát bệnh, khi nhìn thấy kị mã áo giáp thì sợ tới mức hai tay run run, bình hoa được vải lụa bọc cũng không ôm, lập tức ngã sang một bên.

Uất Trì Thụy trong lòng kinh hãi, suy nghĩ một chút lại tìm chiếc bình được bọc vải lụa cẩn thận ôm lại. Uất Trì Phi Yên nhanh nhẹn, nhanh tay kéo bá thúc không muốn sống kia lại, tránh được con tuấn mã.

Gót sắt tuấn mã kêu “ răng rắc” làm cho cả nhà Uất Trì tâm thế như bay lên mây. Lão cùng với một đôi nam nữ kết hợp cùng kêu “ a ôi”, trong lòng mắng rủa trăm ngàn lần mấy con ngựa điên kia ba đời.

Nhưng khi cả gia đình Uất Trì đưa mắt lên nhìn thì sợ tới mức bao oan ức tiêu tán đi.

Chỉ thấy con tuấn mã làm vỡ bình hoa kia dừng lại, đó là một nam tử anh tuấn mặc áo giáp, thân hình cao lớn, dù ngồi trên lưng ngựa nhưng cũng nhìn thấy cái mũi thẳng, đôi lông mày rất tuấn mĩ, lại ẩnchút âm độc, nhất là đôi mắt lạnh lẽo kia. Lúc này hắn đang híp mắt nhìn bọn họ…… không, đúng ra là chỉ nhìn chằm chằm Uất Trì Phi Yến đang cúi đầu kia.

Do nhớ rõ lúc Tề quân mới vào kinh thành, quý tộc quan lại chưa kịp chạy đều bị bắt lại. Thái tử Hoắc Đông Lôi- tân hoàng đế 23 tuổi giơ tay lên chém một loạt. Lúc đó bầu trời nhuộm đầy một màu đỏ, quý tộc của triều cũ bị giết hết, máu chảy thành song.

Đến lượt Uất Trì Thụy, bởi vì có đệ đệ Uất Trì Đức nổi tiếng vang danh, Uất Trì Thụy biết chắc lúc đó sẽchết, khi bị túm lên, sợ tới mức lạnh run, trong lòng ai oán: “ Đệ đệ, ca ca ta đến tìm ngươi tính sổ đây!”

Thái tử kia đúng là đang trừng trừng mắt nhìn mình, cũng lười nói, chỉ đưa đôi tay lên chuẩn bị hạ lệnh chém, một đao cho xong việc. Nhưng không rõ lúc ấy, người bên cạnh là Tề nhị hoàng tử đang yên lặng đột nhiên lên tiếng hoãn chém rồi nói gì đó với hoàng huynh của mình, cuối cùng Uất Trì Thụy bình thường đi ra, lại đặc biệt mang theo gia sản rời khỏi.

Cho nên có thể nói, nhị hoàng tử Tề quốc trước mắt này lại là ân nhân cứu mạng của hắn. Lúc này “ ân nhân” đang đứng không quá xa, thật ra chính là mĩ nam mặc áo giáp đứng trước mặt đây- đại Tề thống soái Tam quân, giúp phụ thân chinh chiến bốn phương, thống nhất thiên hạ, Kiêu Vương Hoắc Tôn Đình.

Thấy rõ người đang tới, Uất Trì Thụy sao dám im lặng, liền kéo nữ nhi của mình tới quỳ xuống nói: “Thảo dân Uất Trì Thụy khấu kiến Kiêu vương điện hạ…..”

Uất Trì Phi Yến ở một bên, thấy bá thúc quỳ xuống liền lẳng lặng ở phía sau quỳ xuống, cụp mắt cúi đầu thật thấp…