Q5 - Chương 15.6

Dịch giả: Hương Ly
Cổ Nguyệt Books phát hành
NXB Văn Học
Đả tự: trongkimtrn
Nguồn text: Internet

Trong bầu không khí trầm mặc, La Phi lại hỏi tiếp: “Tôi còn có thể điềm nhiên đứng ở dưới ánh đèn như thế này được sao? Tôi cần phải đối diện với người nhà của những nạn nhân như thế nào? Có lẽ tôi vẫn có thể nói, tôi bảo vệ “chính nghĩa” nhưng thứ chính nghĩa này liệu có ý nghĩa gì chứ? Máu chỉ có thể gây nên càng nhiều sự thù hận hơn, tâm trạng của mọi người càng trở nên cuồng loạn, mâu thuẫn xã hội sẽ càng nhức nhối, đây chính là điều mà chúng ta mong muốn sao?”

Ánh mắt La Phi quét nhìn cả hội trường một lượt, tự hỏi tự trả lời: “Không, tuyệt đối không phải như vậy! Chính nghĩa thực sự nên là có thể hóa giải được nỗi thù hận, vỗ về an ủi tất cả những vết thương trong lòng mọi người. Hôm nay tôi bắt Tiền Yếu Bân, cô gái bị thương đó đã có thể nhận được sự an ủi, cô ấy sẽ cảm ơn luật pháp. Cô ấy tin rằng xã hội này vẫn tồn tại sự công bằng, nhưng nếu như để Eumenides trừng trị Tiền Yêu Bân, cô gái ấy sẽ nghĩ như thế nào? Cô ấy sẽ cám ơn bạo lực, cảm ơn hình phạt cá nhân, và nỗi thù hận vì đã nhận được sự đãi ngộ bất công sẽ tồn tại mãi mãi trong lòng cô, nỗi thù hận đó sẽ xâm nhập vào trong xã hội, cuối cùng ảnh hưởng đến cuộc sống của các bạn và cả bản thân tôi nữa.”

Trịnh Giai từ xa nhìn về phía La Phi, có lẽ cô là người hiểu rõ nhất lời nói của đối phương. Chiếc trâm cài tóc chứa đầy chất độc đang giấu ở trong túi áo cô lặng lẽ chứng thực sự phán đoán của La Phi. Còn Minh Minh thì lại vô cùng xúc động, ánh mắt cô hết nhìn La Phi rồi lại quay sang Trịnh Giai, giọng nói thật khẽ nhưng vô cùng chân thành: “Mình cần phải cảm ơn hai người.”

Trịnh Giai mỉm cười, cô nắm chặt bàn tay Minh Minh, con tim vẫn đang treo lơ lửng lúc này đây cũng đã yên tâm đặt xuống.

“Có lẽ lời của tôi hơi dài dòng, nhưng tôi vẫn muốn nói thêm vài câu.” La Phi từ tốn ngước mắt lên, ánh mắt hơi mông lung, “Bởi vì tôi tin rằng, tên sát thủ đó, Eumenides lúc này đây hắn cũng có thể nghe lời tôi nói.”

Khó khăn lắm bầu không khí mới được bình lặng chợt trở nên huyên náo, mọi người lần lượt quay đầu nhìn xung quanh: lẽ nào tên đó đang ẩn náu ở giữa đoàn người sao?

La Phi khẽ thở dài, lại nói tiếp: “Thực ra tôi hiểu rất rõ về cậu thanh niên đó. Đứng từ trên phương diện tình cảm, tôi không hề ghét cậu ấy, tôi thậm chí còn có phần thích cậu ấy. Nhưng cậu ấy đã chà đạp lên luật pháp, cho nên tôi bắt buộc phải đánh bại cậu ấy, để duy trì sự tôn nghiêm của luật pháp. Bất luận kết quả cuối cùng ra sao, hôm nay tôi cũng đã cố gắng hết sức lực của mình. Tôi hy Vọng cậu ấy có thể hiểu luật pháp có đôi khi đúng là không được hoàn mỹ, có một số tội ác vượt qua ngoài phạm vi trừng phạt của pháp luật, và có một số người lại có thể giở trò để trốn thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật; nhưng chúng ta quyết không thể vì vậy mà vứt bỏ luật pháp, ngược lại, chúng ta càng cần phải cố gắng để hoàn thiện nó, để bảo vệ nó, cho dù có phải hy sinh cả tính mạng của mình cũng không từ nan. Như vậy thì sự hy sinh này mới có ý nghĩa!”

Không biết bắt đầu từ góc nào, bên dưới sân khấu có người vỗ tay, tiếng vỗ tay cứ thế lan dần, mặc dù không đều tăm tắp, càng không có khí thế dũng mãnh giống như tuồng vỗ tay lúc Giám đốc Tống phát biểu, nhưng trong những tiếng vỗ tay này lại ẩn chứa những tình cảm chân thực, có thể chạm vào trong trái tim La Phi. Khi nhìn thấy những người cảnh sát ngồi hàng ghế trước cũng dần dần tham gia vào đội ngũ vỗ tay, La Phi càng cảm thấy vui mừng hân hoan, nhưng lúc này đây điều anh muốn biết nhất chính là: người đó sẽ phản ứng như thế nào?

Eumenides.

La Phi tin rằng lúc này đây mình chắc chắn đang nằm trong tầm quan sát chú ý của đối phương, bởi vì vị trí của mình chính là vị trí mà Tiền Yểu Bân phát biểu báo cáo trong kế hoạch ban đầu.

Eumenides dám thực thi “Bản thông báo tử vong” vào chính ngày diễn ra đại hội của cảnh sát, ưu thế lớn nhất của hắn chính là nắm rõ quy trình từng bước của đại hội. Hắn biết Tiền Yếu Bạn sẽ lên bục để phát biểu, khoảng không gian này vừa vặn là thời cơ tốt nhất để hắn ra tay. Còn phía cảnh sát cho dù có dự liệu trước cũng rất khó có thể đề phòng được, bởi vì kế hoạch của phía cảnh sát đã công khai cho mọi người cùng biết, thế nhưng kế hoạch của Eumenides thì phía cảnh sát không hề hay biết chút nào. Đây giống như là hai cao thủ chơi cờ, một người đi quân ở chỗ sáng một người đi quân ở chỗ tối, người cầm quân đi chỗ sáng cho dù xây nên tường đồng vách sắt, cũng khó có thể phòng ngừa được cuộc đột kích bí mật của người đi quân chỗ tối. Cho nên ván cờ này gần như không cần đánh đã phân định rõ thắng thua.

Cho nên đến sát nút La Phi thay đổi quy trình đã được lên kế hoạch sẵn của phía cảnh sát. Sau khi đại hội bắt đầu, anh mới bắt giữ Tiền Yếu Bân, đương nhiên có một phần là nhờ sự giúp đỡ của giới truyền thông tại hiện trường, nhưng còn một mục đích quan trọng khác nữa chính là cần phải giáng cho Eumenides một đòn bất ngờ, như vậy thì hành động của phía cảnh sát đã trở thành đi quân ở chỗ tối, thế cờ cũng đã lấy lại được thể cân bằng.

Nhưng muốn mượn cơ hội này để bắt được Eumenides, La Phi vẫn phải tìm hiểu rõ xem đối phương đi nước cờ như thế nào. Anh thay thế Tiền Yếu Bân bước lên bục phát biểu, trong lúc nói chuyện trình bày mạch lạc, cũng đang ngầm quan sát và tìm hiểu Eumenides đã bài binh bố trận ra sao.

Trong kế hoạch định sẵn của hai bên, cuộc phát biểu này chính là trung tâm của chiến trường. La Phi mặc dù vẫn chưa nắm rõ được phương án hành thích của Eumenides nhưng anh biết, Eumenides chắc chắn sẽ tiến hành giám sát không chế từng giờ từng phút đối với tình hình hiện trạng, hơn nữa hắn cũng chắc chắn có khả năng thực thi một đòn chí mạng đột ngột tại bục phát biểu.

Muốn biết kẻ địch tấn công anh ra sao, cách tốt nhất chính là đặt mình vào trong hoàn cảnh đó, đến nơi nguy hiểm nhất để cảm nhận sự thay đổi của tình thế cục diện một cách tinh tế nhất, từ đó phán đoán ra được phương hướng tấn công của kẻ địch. La Phi chính là đang làm theo hướng tư duy này.

Khi anh đứng ở trên bục diễn thuyết, ánh mắt nhìn qua lướt lại khắp lễ đường nhiều lần, anh đang tìm kiếm bóng dáng của đối phương, đồng thời cũng đang tìm kiếm sơ hở trong phòng ngự của mình.

Nếu như bản thân mình bị thích sát ở ngay trên bục phát biểu này, vậy thì sự công kích của đối thủ có thể từ hướng nào tới? Đây chính là câu hỏi mà từ sau khi bước lên bục La Phi vẫn luôn ngầm suy ngẫm. Chỉ đáng tiếc là cho đến tận lúc này câu hỏi này vẫn chưa có được lời giải đáp.

Những người ở trên đài chủ tịch đều là các vị lãnh đạo trong hệ thống Viện Kiểm sát, Eumenides không thể giấu mình ở vị trí đó được; ở sau cánh gà thì lại có một lượng cảnh sát hình sự và cảnh sát đặc nhiệm đang giữ trách nhiệm bảo vệ và giám sát Tiền Yêu Bân, Eumenides cũng không thể nào trà trộn vào được, phía bên dưới của đài chủ tịch, trong khu cách ly gần nhất thì ngoài A Hoa và mười ba phạm nhân khác, thì chỉ có cảnh sát vũ trang áp tải phạm nhân, Eumenides cũng không thể nào trà trộn vào giữa bọn họ được; hướng ra phía bên ngoài hàng ghế của phóng viên, những người phóng viên này thì La Phi đúng là không quen biết, có thể sẽ để lại chút sơ hở cho đối thủ, nhưng La Phi đã tiến hành bước đề phòng, gần như bên mỗi một người phóng viên đều có cảnh sát mặc thường phục bám sát, việc này vừa là để cho quá trình truyền hình trực tiếp không bị ngắt quãng, cũng là để đề phòng Eumenides trà trộn vào trong.

Điều hơi phiền phức chính là phải suy xét đến ghế ngồi của công dân, ở đó có quá nhiều người, Eumenides nếu như lẩn trốn ở trong số đó thì cũng thực sự khó phát hiện ra. Mặc dù mọi người dân khi tiến vào hội trường đều đã bị kiểm tra nghiêm ngặt, nhưng Eumenides rất giỏi cải trang, thoát được qua sự kiểm tra nghiêm ngặt cũng không phải là điều không thể, huống hồ hắn còn có thể đến mai phục trong hội trường từ trước - lễ đường rộng lớn nhường này, các đường ống trên trần nhà chằng chịt dọc ngang, muốn ẩn nấp một người cũng không hề khó.

Nhưng đối thủ cho dù có ẩn nấp ở trong lễ đường thì cũng có sao chứ? Hắn phải làm thế nào thì mới có thể giết được mình? Lao lên bục? Đó gần như là điều không thể. Dùng súng? Hắn có cơ hội đến súng sao? Ở đây bố trí dày đặc cảnh sát, bất cứ hành động khác lạ dù nhỏ nhất của ai đó sẽ đều lập tức bị phát hiện ra ngay. Hoặc cho dù là hắn nổ súng giết chết thành công, hắn bắt buộc phải bại lộ bản thân mình, đến lúc đó hắn sẽ chạy đi đâu được? Hắn không đến nỗi liều mình chết cùng với Tiền Yếu Bân chứ?

Tất cả những khả năng này sau khi bị La Phi lần lượt loại bỏ, anh tin rằng, đối thủ chắc chắn có một kế hoạch vô cùng đặc biệt và tuyệt đối khiến người ta bất ngờ. Giống như vụ giết chết Đặng Hoa tại sân bay vậy.

La Phi vẫn cần có thêm thời gian để quan sát và phân tích, vì mục đích này, anh bắt buộc phải nói tiếp phần diễn thuyết vừa rồi. Bởi vì anh biết: Eumenides đã không cần thiết phải tiếp tục hành động nữa. Nếu như mình không thể dùng lời nói để thu hút đối phương, cậu ta có thể rời khỏi đó bất cứ lúc nào, từ đó cao chạy xa bay, không còn chút tăm tích gì nữa.

La Phi thoáng sắp xếp lại nội dung bài phát biểu, lấy tay đỡ micro chuẩn bị lên tiếng. Chính trong lúc này anh cuối cùng cũng phát hiện ra điểm khác lạ.

Từ khi bước lên bục phát biểu đến giờ, anh đã năm lần đưa tay ra nắm lấy micro. Chiếc micro đó kết nối với bục phát biểu truyền thông, nhưng đường dây kết nối hình như không đủ dài, cho nên micro luôn ở vị trí cách người diễn thuyết khá xa. Chính vì vậy nên lúc phát biểu, người diễn thuyết nhiều lần phải giơ ra tay nắm lấy micro, để kéo micro lại gần mình hơn một chút.

Điều này gần như là một chi tiết không đáng để chú ý, nhưng đối với La Phi, chính thái độ cẩn trọng của anh đối với từng chi tiết tạo nên sự khác biệt giữa anh và những người bình thường khác. Ánh mắt anh chợt ngưng lại, bắt đầu quan sát tỉ mỉ. Đó là một chiếc micro đa phương tiện loại mới, đầu thu âm nhỏ gọn, thông qua sự liên kết giữa một sợi dây kết nối mảnh dài và bệ micro, cán micro được bọc chất liệu hợp kim nhôm có thể co duỗi và giúp cả thân micro có thể uốn cong được một cách linh hoạt. Khi La Phi mấy lần nắm lấy micro, mỗi lần đều chỉ giải quyết tạm thời, hiệu quả không được như ý.

La Phi bèn giơ tay trái ra để điều chỉnh sợi dây kết nối đó. Anh phát hiện ra sợi dây phía ngoài nhìn thấy ở trên bục được chia thành hai nhánh, một nhánh liên kết với lỗ cắm hình kim, điểm cuối cùng cắm vào mặt bàn thao tác trên bục phát biểu truyền thông, một nhánh khác thì lại cắm hẳn vào trong bục, không nhìn được điểm cuối cùng liên kết ở đâu, và chính nhánh dây thứ hai này đang hạn chế phần bệ micro. La Phi biết những chiếc micro thông thường chỉ có một sợi dây cắm, không có dây nguồn điện. Sự xuất hiện của nhánh dây thứ hai đó rõ ràng không được bình thường. Anh chợt kinh ngạc, điều đầu tiên nghĩ đến là: lẽ nào bục phát biểu đã bị lắp đồ gây nổ? Nhưng anh lập tức thấy rằng điều này là không thể, bởi vì trước khi đại hội bắt đầu, chó săn cảnh báo phát nổ của đội Cảnh sát đặc nhiệm đã tiến hành lục soát chất gây nổ ở đài chủ tịch và khu vực xung quanh, lúc đó không hề phát hiện ra bất cứ dấu vết gì của chất gây nổ.

La Phi nhất thời hơi mơ hồ, tay phải của anh đỡ vào cán micro, tay trái vịn vào bên mép của bục, đây chính là tư thế thường thấy của những người diễn thuyết khi giơ tay ra cầm micro. Nhưng trong lúc tâm trạng căng thẳng, hệ thống cảm quan của anh đã trở nên vô cùng mẫn cảm, thế là anh lập tức nắm bắt được cảm giác lạnh lẽo truyền tới từ lòng bàn tay trái của mình.

Ánh mắt La Phi chợt giật nảy, anh nhìn thấy viền mép của bục bọc thêm một lớp kim loại. Trong mùa đông lạnh lẽo thế này, tay chạm vào đương nhiên sẽ cảm thấy lạnh. Lớp kim loại đó sáng loáng bóng mịn, xem ra ngoài tác dụng bảo vệ cho viền bục không bị chà sát, còn có thêm chức năng trang trí thẩm mĩ.

Chỉ là miếng kim loại đó quá sáng bóng, trên bề mặt gần như không có chút dấu vết cọ xát nào cả. La Phi lập tức đoán ra, có lẽ nó mới được gắn vào, tác dụng của nó chắc chắn không chỉ đơn giản là bảo vệ và trang trí cho viền bục!

Trí não La Phi chuyển động thật nhanh, anh nhanh chóng đưa ra được một giả thiết bạo gan, Anh liền cúi đầu, ghé miệng vào sát cổ áo, hạ giọng nói vào micro không dây bí mật: “Lập tức hành động, phong tỏa lối ra vào của bãi đỗ xe dưới tầng hầm, lục soát phòng điều phối điện ở tầng hầm!”.

Giọng anh vừa dứt, trong tai nghe ẩn hình liền phát ra giọng nói của Liễu Tùng - đội trưởng đội Cảnh sát đặc nhiệm: “Đã rõ?”. Với vai trò là lực lượng cơ động trong chiến dịch hành động lần này, Liễu Tùng đem theo những người cảnh sát đặc nhiệm tinh nhuệ nhất đến mai phục ở trong chiếc xe ô tô đỗ ở cổng lễ đường để sẵn sàng đợi mệnh lệnh của La Phi bất cứ lúc nào. Lúc này đây, thông tin vừa truyền tới, một số thanh niên lập tức nhảy từ trên xe xuống, nhanh chóng lao về phía bãi đỗ xe dưới tầng hầm.