Bá Hán - Tập 1 - Thần Trong Võ Lâm

ba-han-tap-1
Tác giả:Long Nhân
Sưu tầm Truyện Hay Hoàn Thành
Giới thiệu:

Ngọn lửa chiến tranh lan rộng, dân chúng lầm than, nghịch tặc Vương Mãng cướp ngôi nhà Hán. Gian nịnh nắm triều chính, dân không chịu nổi cảnh cơ cực, binh sỹ không chịu nổi lao dịch, tụ lại ở nơi núi đầm hoang dã, tạo nên toàn cảnh bức tranh thời loạn. Hậu duệ của nhà Hán là Lưu Chính bảy lần tiên tiếp đánh phá Hoàng thành, ỷ vào vũ lực không gì địch nổi hòng giết sạch các thế lực của Vương Mãng. Nhưng rốt cuộc Lưu Chính vẫn không phải là đối thủ của số mệnh. Ông nản lòng thoái chí, đành chấp nhận ý nghĩ đại nghiệp phục quốc vốn do ông Trời định sẵn.

Một thiếu niên vô lại có xuất thân thần bí, nhưng tục khí ô uế chốn hồng trần không giấu được sự sinh trưởng mạnh mẽ của long mạch trong con người y. Giữa thời loạn thế, trí tuệ và tài đảm lược siêu phàm của y có cơ hội bộc lộ trọn vẹn. Sau tất cả những kiếp nạn, thù hận khiến y quyết tâm nổi dậy, tập hợp binh lính của một thành nhỏ, khéo léo dùng thế lực đó quật khởi ở phương Bắc với tốc độ của một kỳ tích, từ đó đối đầu cùng thiên hạ.
Bằng sự dũng mãnh muôn người khó địch cùng tài năng quân sự thiên phú đánh đâu thắng đó, y lãnh đạo đội ngũ những thuộc hạ tuyệt đối trung thành chinh chiến khắp thiên hạ, khuất phục quần hùng. Sau khi trải qua hàng ngàn trận đánh, y chiếm trọn giang sơn đại Hán, dựng nên một triều đại Hoàng đế vô địch.

TÓM TẮT CÁC CHƯƠNG

Chương 1

“Một vạn cấm quân nhất tề rút đao kiếm cắm trên đất đưa lên cao hô lớn, tựa như biển cả ầm ào vang khắp trời đất, át cả tiếng sấm sét, âm thanh giống như tòa tháp sụp đổ. Mọi người không hề sợ hãi xông về phía con đường lớn, cũng chẳng quan tâm tới xương thịt, máu me và vũ khí hư gãy rải khắp mặt đất dày cả mấy thước. ”
Chương 2
“’Keng... keng...’ Vương Hưng và Lưu Hâm cùng hợp sức đỡ một kiếm này, nhưng kiếm vẫn như xuyên qua giữa bọn chúng. Kiếm của chúng bị chặt đứt thành vô số mảnh vụn, thân người bị bắn tung ra ngoài. Trên không trung lại rắc xuống một làn mưa máu khiến cho chiêu kiếm tăng thêm vài phần thê lương. ”
Chương 3
“Thẩm Thiết Lâm đứng trên cầu Thạch Đầu như một pho tượng đất, thân thể cao lớn yên lặng sau cơn mưa gió. Nhưng trên khóe miệng y lại rỉ ra một dòng máu nhợt nhạt, gương mặt trắng bệch đến đáng sợ song ánh mắt lại không cam lòng, nhìn chằm chằm Tính Vĩ cách ngoài bảy trượng. Thẩm Thiết Lâm cũng biết, lần công kích này chưa thể giết được Tính Vĩ. ”
Chương 4
“Á Hố Tồ Xung chợt thấy vô số luồng gió mạnh đâm qua lưới kiếm, đánh ngược về thân thể hắn khiến hắn không khỏi sợ hãi. Mới rồi, dưới một hơi đàn ấp của hắn, kẻ kia dường như không có sức đánh trả, ai ngờ lại phản kích ngay, hơn nữa vừa ra tay đã ghê gớm như vậy! Vì kinh ngạc nên kiếm thế trong tay Tồ Xung chậm lại, rồi bị quét sang một bên. ”
Chương 5
‘“Cũng chẳng phải cao nhân gì, ở chỗ bọn ta gọi đây là giả heo ăn thịt hổ. Ta là heo, lão là hổ, đánh nhau đường nào cũng không thắng được lão, đành phải dùng tí ti thủ đoạn. Được rồi, không cần uống trà nữa, lão bảo bọn chúng tránh mau, bọn ta phải đi rồi,’ Lâm Miểu thờ ơ nói. ”
Chương 6
“Khổng Dung sợ chết khiếp. Lâm Miều không hề nhường lấy một bước. Ngay cả cơ hội hít thở hắn cũng không có. Cây chùy lớn của Lâm Miều lại đập tới. Lúc này hắn tay không tấc sắt, cho dù có binh khí cũng khó mà chống đỡ được thần lực trời sinh của Lâm Mỉểu, huống chỉ giờ đây hổ khẩu của hắn đã liệt, hai tay tê rần. ”
Chương 7
“Con đường tĩnh lặng. Thứ duy nhất có thể nghe thấy là tiếng bước chân và tiếng hô hấp làm cho sự tĩnh lặng đó đầy vẻ kỳ dị. Lâm Miểu toàn thân đầy máu nhưng vẫn toát lên khí thế mãnh liệt khiến người ta thấy khó thở. Đó là một thứ khí thế do Miểu đã hoàn toàn vượt khỏi sự sống chết mà có, chứ không phải vì thân mang tuyệt kỹ kỉnh người. ”
Chương 8
“‘Phù... phù...’ Đám quân Đô ky vội vàng che chắn trước mặt Khổng Sâm, chúng chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì thân hình đã như lá thu rơi bị gió cuốn bay, bỉnh khí chưa kịp rút ra đã bị gãy làm mấy đoạn. Khí thế của lão Thiết thật kinh người, bất kể là tốc độ hay lực đạo đều có một loại khí thế mạnh mẽ vô địch, giống như một mủi khoan lớn. ”
Chương 9
“‘Vừa rồi là Ngọc Lan không tốt, nếu có chỗ đắc tội, xỉn được bỏ quá cho. Bởi vì đêm nay có một số việc phát sinh, khiến cho ta đâm ra hoài nghi nhiều. Nếu ngươi không tính toán Ngọc Lan vừa rồi có những lời sai quấy, xin mời ở lại được không?’ Bạch Ngọc Lan đứng dậy, giọng nói đã trở nên vô cùng dịu dàng. ”
Chương 10
“Đàm ứng Thủ cũng cảm thấy một cơn ớn lạnh. Lưu Tú đứng yên như vực thẳm. Một loại trường khí toát ra từ cơ thể dùng tĩnh lặng mà mãnh liệt thu hút mọi thứ, lấy Lưu Tú làm trung tâm, tạo thành cơn cuồng phong. Hắn biết, nếu Lưu Tú xuất kích, tất sẽ long trời lở đất, đến lúc đó, hắn muốn kháng cự chỉ sợ càng khó. Do vậy, hắn không muốn Lưu Tú tích khí tạo thế, nên liền ra tay. ”
Chương 11

“‘Bịch... bịch...’ Sát Thủ Tàn Huyết lùi bảy bước liền, cánh tay và kiếm vẽ lên không trung một đường cong mỹ lệ thê lương, khuất sau lưng rồi không thấy đâu nữa. Hắn cất lên một tiếng hét thảm thương. Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Sát Thủ Tàn Huyết như một đạo cầu vồng sắp tàn vọt qua sườn núi khác, biến mất trong không trung. ”