Chương 19

Số từ: 4587

Dịch: Nguyễn Thành Phước
Nguồn: NXB Văn Học

Một ngọn đèn, hai ngọn đèn, ba ngọn đèn... kéo thành một đường thẳng, chạy dài từ đầu hành lang bên này đến đầu bên kia, vô cùng vô tận là nỗi buồn chia ly. Dưới ánh đèn sáng trắng, cô gái trẻ nheo mắt.

Y tá bước ra hành lang, nói to: “Ai là người nhà của Phương Thái? Ai là người nhà của Phương Thái…?”

Cô mở to mắt nhìn bóng người cao dong dỏng đi vội qua trước mặt. Anh không áo khoác, không cà vạt, sơ mi ướt đẫm, dán chặt vào người.

“Tôi!” Giọng anh khàn đặc, “Tôi là chồng chưa cưới của cô ấy.”

“Vậy anh mau ký tên vào đây, rồi đi nộp lệ phí. Có thể không giữ được đứa bé, các bác sĩ đang cố gắng.”

Lưng anh thoáng giật, giọng bắt đầu run, “Đứa bé ư?”

“Phải, cánh trẻ các vị thật chẳng ra sao. Vợ mang thai cũng không chăm sóc, lại để cho uống nhiều rượu như vậy!” Cô y tá lắc đầu ngao ngán.

Giang Tử Khâm giơ hai lên tay ôm chặt đầu, người co rúm, đau khổ lao vào bức tường phía sau. Họ sắp kết hôn, Phương Thái đã có mang. Nếu lúc này có ai hỏi, đâu là nỗi đau khổ nhất đời cô, Giang Tử Khâm sẽ không ngần ngại nói ngay, chính là đây.

Sao có thể khác? Cô sắp suy sụp. Người đàn ông cô yêu suốt mười năm, sắp trở thành chồng người khác. Họ thậm chí đã có con với nhau mà cô không hề hay biết. Cô nhắm mắt, cơ hồ nhìn thấy hai cơ thể lõa lồ, điên cuồng quấn chặt nhau.

Anh đã hoàn toàn vứt bỏ cô. Nếu biết anh có thể làm vậy, nếu biết anh sẽ có vợ, có con thì nửa năm trước cô nhất định không rời xa anh. Dù phải quỳ xuống, ôm chân anh mà khóc, cô cũng sẵn lòng.

Cô từ bỏ cuộc sống xa hoa mà anh ưu ái dành cho, một mực muốn đi tìm tình yêu bình đẳng, mới nửa năm sau khi rời xa anh, đã bị người đàn bà kia thay thế ư? Bị cô ta thay thế một cách nhẹ nhàng như vậy, triệt để như vậy sao?

Cái tình luôn bị mưa gió dập vùi.

Chung Dịch đã tỉnh rượu, ngồi một bên lặng lẽ quan sát. Anh nhìn Kha Ngạn Tịch đứng cách đó không xa, lại nhìn cô gái đau khổ bên cạnh, đột nhiên lờ mờ hiểu ra.

Khẽ vỗ vai Giang Tử Khâm, hỏi: “Thế nào, mệt hả?” Cô không trả lời, nhưng tiếng chân bước đến thu hút chú ý của anh, chưa ngẩng đầu, đã thấy bóng người che lấp ánh đèn.

Kha Ngạn Tịch cúi nhìn Giang Tử Khâm lúc này toàn thân run bắn, như có ngàn vạn lời mắc trong cổ họng. Cuối cùng, anh chỉ có thể nói với Chung Dịch bằng một giọng khô khan: “Nhờ anh đưa cô ấy về trường, lái xe của tôi đợi bên ngoài bệnh viện.”

Chung Dịch nghiêng đầu, thở dài: “Kha tiên sinh lừng danh lại quen Tử Khâm sao?”

Anh không thừa nhận, chỉ nói, “Chuyện vừa rồi rất xin lỗi anh, tôi hơi say, cho nên...”

“Không sao!” Chung Dịch cúi nhìn Giang Tử Khâm, quàng eo cô, định bế lên, “Tử Khâm, muốn ngủ thì về nhà ngủ, đi thôi.”

Giang Tử Khâm không nhúc nhích.

Y tá ở phía kia lại gọi, “Này này, người nhà Phương Thái, anh làm gì ở đó? Mau đi nộp viện phí ở tầng dưới ấy.”

Kha Ngạn Tịch đáp một tiếng sau khi nhìn cô lần nữa, vội vàng đi về phía cầu thang, mới được vài bước, đã nghe tiếng giày cao gót nện trên sàn. Tiếp đó, Giang Tử Khâm rút hóa đơn trong tay anh, xòe tay nói: “Đưa thẻ đây.”

Kha Ngạn Tịch đứng yên, cô lại giục, “Đưa thẻ đây, để em xuống nộp tiền cho, anh thế này đi đến bao giờ!” Mặt anh bỗng sa sầm, nhưng tình hình khẩn cấp, không kịp nghĩ nhiều, đành đưa thẻ cho cô.

“Mật mã.” Giang Tử Khâm không có thời gian lưu ý sắc mặt anh, “Mật mã!”

“Sinh nhật em.”

Anh nói rất nhỏ, nhưng cô nghe thấy, Chung Dịch cũng nghe thấy.

Giang Tử Khâm vội vã xuống cầu thang, vòng khắp tầng lầu rộng thênh thang mới tìm thấy chỗ nộp viện phí, quẹt thẻ xong, lại vội vã đi lên, tìm thấy cô y tá vừa ra lệnh lúc trước. Cô ta lại có việc cần sai bảo, yêu cầu cô đi làm thủ tục nhập viện, lúc sau lại đi lấy thuốc. Giang Tử Khâm chạy lên chạy xuống, tới cả chục lần, trán vã mồ hôi.

Kha Ngạn Tịch cũng không khá hơn cô bao nhiêu, một người đàn ông điềm tĩnh như anh, hôm nay lại mất bình tĩnh, bồn chồn đi đi lại lại trên hành lang. Nhưng nghĩ cũng phải, vợ, con là mối quan tâm sâu sắc của người đàn ông, anh ta bất luận mạnh mẽ, cứng rắn hoặc lạnh lùng bao nhiêu đều không thể từ bỏ sợi dây ràng buộc thân tình đó.

Giang Tử Khâm ngồi hóng mát trên ban công lộ thiên cuối hành lang, não bộ trì trệ lúc này mới tỉnh ra đôi chút. Cô nghĩ đến bao nhiêu chuyện trong quá khứ, khi họ ở bên nhau có cãi cọ, có vui cười, cuối cùng tất cả lắng thành ký ức. Cô biến thành một cái hòm, chuyên cất giữ những vết tích của anh lưu lại.

Khi Chung Dịch đi đến, cô đã nhận ra, cho nên lúc chiếc áo khoác có hơi rượu quàng lên vai, cô không ngạc nhiên. Anh ngồi xuống bên cạnh, vai sát vai, một lúc lâu sau, chìa cho cô điếu thuốc.

“Cảm ơn!” Cô đẩy tay anh, chỉ vào phía trong, “Anh ấy không thích em hút thuốc.”

Chung Dịch cười, châm thuốc cho mình, ngọn lửa nhỏ chiếu sáng khuôn mặt nhìn nghiêng trắng muốt của anh. Chung Dịch quả thật sở hữu một khuôn mặt có thể lay động trái tim mọi cô gái, chỉ duy nhất không mở được trái tim cô.

“Người đó... Ý anh là Kha Ngạn Tịch, anh ấy là người yêu cũ của em phải không?” Anh nhả khói, quay sang nhìn cô.

Giang Tử Khâm không biết nên tỏ thái độ thế nào, đành cười khan hai tiếng. Cô hít sâu một hơi, “Anh có muốn nghe không? Nhưng câu chuyện của em dài lắm.”

“Chuyện dài đến mấy cũng có ngày kể hết.”

“Đúng, rất đúng.” Cô nghĩ, câu chuyện của họ sắp hết rồi.

“Vậy em cứ từ từ kể, bây giờ chưa quá mười giờ, còn đúng hai tiếng nữa em sẽ biến thành cô Lọ Lem.”

Cô lại cười, phải mất một lúc lâu mới sắp xếp lại các ý nghĩ, “Kha Ngạn Tịch là người đỡ đầu của em, người yêu cũ của anh ấy thích gọi anh ấy là ba nuôi của em. Em gặp anh ấy năm mười hai tuổi, anh ấy nuôi em lớn. Chúng em không phải thân thích hay người quen, nếu hỏi anh ấy tại sao lại nuôi đứa bé chẳng có quan hệ gì với mình, chỉ có thể giải thích là do hồi đó anh ấy có rất nhiều tiền, không dùng hết!”

“Em thích anh ấy lắm à? Mỗi khi nhìn thấy anh ấy, trông em rất căng thẳng, rất đau khổ, khác hẳn ngày thường.”

“Em nghĩ, đối với anh ấy, em không chỉ đơn giản là thíchem luôn yêu anh ấy, từ khi biết yêu, em đã yêu anh ấy. Nhưng chúng em không thể đi đến đích cuối cùng, chúng em từng có cơ hội, đó là sự thật, nhưng cuối cùng vẫn bỏ qua. Hồi đó, anh ấy trở nên xấu tính vô cùng, xấu đến mức không ai chịu được. Suốt đêm này sang đêm khác, em trốn trong chăn khóc thầm, ước gì có thể chịu đau khổ thay anh ấy, nhưng không được.”

Chung Dịch suy nghĩ, rồi hỏi: “Là vì cái chân của anh ấy phải không?”

“Cũng gần như thế, hồi đó anh ấy dứt khoát muốn chia tay với em, em không chịu, anh ấy định đưa em sang Na Uy. Anh cũng biết em không có tiền, mười năm nay mọi chuyện của em đều do anh ấy sắp đặt, nhưng lần đó em nhất quyết không chịu, em nhất quyết muốn ở bên anh ấy. Nhưng chính vào lúc đó em đã làm một chuyện sai lầm không thể nào cứu vãn, anh ấy nổi giận, dứt khoát không chịu nghe em giải thích, nhất định muốn em ra đi. Em suy nghĩ rất lâu, một tối nào đó cuối cùng nghĩ thông. Em đứng trước mặt anh ấy, nói với anh ấy, Kha Ngạn Tịch, bắt đầu từ hôm nay, em sẽ ra khỏi căn nhà này, em không cần một xu của anh nữa, em sẽ dùng hai bàn tay mình để nuôi sống bản thân, anh không có quyền quyết định tương lai của em nữa.”

“Cho nên em mới đi khắp nơi làm thuê, sống khổ sở, chỉ vì không muốn lại bị anh ta chi phối?” Chung Dịch dập tắt điếu thuốc, thở dài, “Thời gian này, anh biết, em sống rất vất vả, em làm vậy có thật cần thiết không?”

Giang Tử Khâm lắc đầu, “Anh nói sai rồi, em không giận anh ấy, hoặc không muốn lại bị anh ấy chi phối. Em không bản lĩnh như vậy, nếu có thể được sống bên Ngạn Tịch, em tình nguyện làm người mua vui cho anh ấy, chỉ cần anh ấy muốn, em không bao giờ từ chối. Có chuyện này, chắc anh không biết, hồi mười tám tuổi em đã bỏ đi một lần, em trốn ở nhà một cậu bạn cùng lớp nhà rất nghèo, nhưng chỉ ở được một ngày là lại quay về. Hồi ấy, em không thể chịu được cuộc sống kham khổ, không chịu được cảnh em sẽ phải làm một bà nội trợ suốt ngày đếm từng xu, từng hào.

Nhưng lần này em sẽ không lùi bước, nghèo thì sao, đếm từng xu, từng hào thì sao, em chỉ muốn có một vị trí bình đẳng với anh ấy, ngẩng đầu, chân thành nói, Kha Ngạn Tịch, em yêu anh, chỉ bởi vì anh là Kha Ngạn Tịch. Bất luận anh có tiền hay không, anh tàn tật hay lành lặn em đều yêu anh, cho nên cũng xin anh từ bỏ tất cả chỉ yêu mình em! Em chỉ muốn có được một tình yêu bình đẳng, anh hiểu không?”

Giang Tử Khâm bỗng vùi mặt vào cánh tay, cắn môi, âm thầm nức nở. Chung Dịch đặt tay lên vai cô, vỗ nhẹ, giống như buổi tối họ gặp nhau lần đầu. Cô đang kéo đống hành lý lớn nhỏ, dịch từng bước như con ốc sên, bỗng ngồi thụp xuống, vai rung rung, như dùng hết sức lực trút ra sự bất mãn với thế giới này.

Anh đến gần mới phát hiện cô đang khóc, lúc đó không biết nghĩ thế nào, anh ngồi xuống bên cạnh cô, vỗ lưng an ủi. Cô ngẩng đầu, ánh đèn đường màu da cam chiếu lên mặt cô, nước mắt vỡ ra, cả khuôn mặt long lanh. Anh hỏi: “Này bạn, sao thế?”

Cô lại vùi đầu vào cánh tay, trả lời không đúng câu hỏi của anh, “Tôi là Giang Tử Khâm.”

Sau này anh dạy hội họa cho một mình cô, có thầy giáo hỏi đùa, cô gái xinh đẹp này là thế nào với thầy Chung Dịch, cô cũng trả lời như thế, “Em là Giang Tử Khâm.”

Cô chưa từ chối ai, càng không từ chối đàn ông, cho nên danh tiếng của cô ở trường rất xấu. Nhắc đến cô, mọi người thường nói, “Con bé xinh xinh có cả tá đàn ông ấy.” Những chàng sinh viên sau thời gian qua lại với cô, mới phát hiện, cô lạnh lùng, băng giá bao nhiêu, không thể xâm phạm. Không phải cô đang yêu, mà đang nhìn tuổi xuân trôi qua.

Hồi đó, anh tình nguyện làm một trong số cả tá đàn ông chạy theo cô. Đến hôm nay mới biết, có lẽ đó chỉ là thủ đoạn của cô, Giang Tử Khâm muốn bằng cách đó chọc tức người đàn ông cô yêu, muốn trở về bên anh ta, hai người bình đẳng yêu nhau.

“Tử Khâm, em nên nói với anh ấy. Tất cả những gì trong lòng em, đều nói hết với anh ấy.”

Giang Tử Khâm lắc đầu thật mạnh, tuyệt vọng: “Vô ích, vô ích, anh ấy đã có vợ chưa cưới, họ lại đã có con. Anh ấy không cần em, không bao giờ cần em nữa!”

Chung Dịch chỉ biết ôm chặt cô. Từ đó về sau, anh có thể đàng hoàng nói, tôi biết tình yêu dày vò người ta thế nào. Bởi vì biết, cho nên mới từ bi.

Vừa qua mười hai giờ, công chúa biến thành Lọ Lem, xe ngựa biến thành quả bí đỏ.

Chỉ có chàng hoàng tử tuấn tú vẫn là hoàng tử.

Kha Ngạn Tịch vận chiếc sơ mi rất sang, cửa tay áo rộng đính mấy chiếc cúc bạch kim, xắn gọn gàng đến tận kheo tay. Trên khuôn mặt tuấn tú, không hề mang dấu vết thời gian, mọi cử chỉ đều là phong thái của người đàn ông mạnh mẽ, thản nhiên trước hiểm nguy.

Lúc này anh bưng đến một bát cháo gà hầm nấm hương, ngay trong vai người đàn ông chu đáo dịu dàng, anh cũng làm tốt nhất. Anh định bón cho Phương Thái, nhưng cô từ chối.

“Để em, Kha thiếu gia,” Phương Thái đón bát cháo, từ từ húp, “Để anh bón, em sẽ tổn thọ mất.”

“S lại nói thế, đúng là vô vị.” Kha Ngạn Tịch ngồi xuống cái ghế bên cạnh, thong thả giở cuốn tạp chí Kinh tế.

Phương Thái cười cười, “Em vốn đã vô vị, nếu có ý có vị, đã chẳng tìm đến anh!”

“Cảm ơn!” Anh ngẩng đầu, nhìn cô một cái, nửa cười nửa không nói.

“Không cần.”

Có một lúc, trong phòng bệnh chỉ có tiếng Phương Thái ăn cháo, tiếng thìa lạch cạnh chạm vào bát. Đứa bé vẫn giữ được, nguy cơ sảy thai không lớn, mấy ngày nằm viện, cô ăn uống rất tốt, mỗi ngày ít nhất bốn bữa, bữa nào cũng ăn rất nhiều.

Ngạn Tịch chăm chú đọc tạp chí, đọc rất chậm từng chữ từng câu, như vậy tư tưởng sẽ không bị phân tán.

Cuối tuần trước, thị trường cổ phiếu Âu Mỹ bị tác động của suy thoái kinh tế, các ngành liên quan đã kịp thời khởi động sàn giao dịch thí điểm phiên bản quốc tế, cổ phiếu A sáng thứ Hai đã sụt mạnh...

“Ngạn Tịch, dạo này em ăn khỏe quá.” Cô kéo rèm cửa sổ, vừa sưởi nắng vừa ăn sữa chua. Tiếng thìa va vào thành cốc lanh canh như tiếng chuông gió.

“Em quá gầy, ăn nhiều béo lên thì tốt.”

“Sao lại nín thở?” Anh hỏi, lát sau mới thấy dưới tay mình lại có động đậy.

Cô gục trong lòng anh, cười khanh khách, “Ngốc ạ, điều chỉnh hơi thở mà. Oái, không được cười, cứ cười là không cùng nhịp với anh.”

Anh tỳ cằm lên vai cô, hai người má áp má, cơ thể cô luôn rất ấm. Anh dùng môi từ từ rê nhẹ trên khuôn mặt đó, lại vuốt mũi cô, “Ngốc quá, chuyên làm chuyện ngốc nghếch.”

“Người ngốc không làm chuyện ngốc thì làm gì?” Bị anh chọc nhột, cô quay mặt lại hôn môi anh, hơi thở bỗng loạn nhịp. Cô vội điều chỉnh, nũng nịu hỏi: “Anh nói xem em háu ăn như vậy, có phải đã có mang rồi không? Làm thế nào bây giờ, em phải bỏ học về nhà sinh con rồi.”

Anh ngẩn người, đầu hơi ngửa ra sau, trông rất ngang tàng, “Nói bừa.”

“Anh không muốn có con à? Này, đó là con của chúng mình!”

“Đương nhiên anh muốn có con!”

“Vậy sao anh dữ thế?” Cô bỗng cúi đầu ủ rũ, “Ôi, anh không yêu em tý nào.”

Anh lập tức buông kiếm đầu hàng, “Em lại nói bừa rồi!” Anh quay lại, cắn tai cô, cô cười khanh khách, “Cái người đó của anh chẳng phải tối qua mới đi sao? Em nhìn thấy... À, thôi.”

Cô đỏ mặt, vùi đầu vào lòng anh, giơ tay sờ đường nhân trung phía trên môi anh, lại điều chỉnh hơi thở của mình.

Anh cắn nhẹ ngón tay cô, mỉm cười nói vui: “Anh là người xấu, em vẫn còn rất trẻ.”

“Này, Ngạn Tịch, anh lại thế rồi. Em đã hai mốt tuổi, nếu thời ngày xưa, đã có con lớn tướng đấy.” Cô mân mê mặt anh, thì thào, “Sinh con trai sẽ đặt tên là Kha Ái Giang, sinh con gái sẽ tên là... cũng tên là Kha Ái Giang.”

“Em nghe nói hôm ấy có một cô nào đó chạy đi chạy lại nộp viện phí cho em?”

Ánh mắt Kha Ngạn Tịch dừng trên trang tạp chí hơi lâu, Phương Thái biết tâm trí anh lại đang phiêu dạt. Hồi ức thường rất hay, khi nhớ lại, anh còn mỉm cười. Thật hiếm hoi, một người đàn ông lúc nào cũng như đeo mặt nạ lại biết cười dịu dàng như thế.

Kha Ngạn Tịch đột nhiên sực tỉnh, tim cũng chợt nhói. Anh gập cuốn tạp chí, đợi cho cơn đau qua đi, mới ngẩng nhìn cô gái trên giường bệnh.

“Thôi, anh biết là ai rồi, nhìn sắc mặt em là biết.” Phương Thái nằm xuống, anh vội đi đến đắp chăn cho cô. Phương Thái vừa quan sát anh vừa nói: “Nếu em là cô ấy, em sẽ làm ầm ĩ một trận, quyết một phen sống mái với anh, đâu có chuyện lại còn đi giúp tình địch làm việc này việc nọ, có khi còn mong tình địch chết sớm cũng nên.”

Kha Ngạn Tịch lại trở về ghế ngồi, hướng mặt ra cửa sổ, “Anh không muốn nhắc đến cô ấy.”

“Con người anh điểm nào cũng tuyệt, mỗi tội thích làm con rùa rụt cổ.”

“Em có tư cách gì nói anh như vậy?”

Phương Thái bị anh vặn lại, không cười được nữa, trở giọng lạnh lùng, “Em không phải con rùa rụt cổ, em cũng giống cô Giang Tử Khâm kia. Không biết tự lượng sức, lấy trứng chọi đá, dùng một cách thức sai lầm chờ đợi một người sai lầm.”

Kha Ngạn Tịch vẫn nhìn ra ngoài cửa, ánh mặt trời như mạt vàng rắc đầy phòng, bên tai vẫn văng vẳng câu nói: Sinh con trai sẽ đặt tên là Kha Ái Giang, sinh con gái sẽ tên là... cũng sẽ tên là Kha Ái Giang.

Anh muốn đứng lên nhưng không được, chân như không nghe điều khiển, phải chống vào ghế, khó khăn mới đứng vững. Vừa đứng được là bước nhanh ra ngoài, ném lại một câu: “Anh đi hút điếu thuốc.”

Phương Thái gọi đằng sau: “Ngạn Tịch, lùi hôn lễ lại đi, sức khỏe em không cho phép.”

Anh chỉ hơi ngoái lại, giọng lạnh như băng: “Em sợ rồi.”

“Nếu anh ấy là anh, em sẽ sợ thật.” Cô thở dài một hơi, không dùng những lời cay nghiệt đó nữa, chân thành khuyên Kha Ngạn Tịch: “Anh không nên đối xử với cô ấy như thế, như thế là không công bằng.”

Anh lập tức lia mắt lại, “Cứ chăm sóc bản thân cho tốt đi.”

Kha Ngạn Tịch hút thuốc ở cầu thang lộ thiên tầng một, xung quanh là ga trải giường trắng tinh, đã giặt sạch sẽ, thoảng mùi bột giặt, cái mùi đó cứ vương mãi trong buổi chiều tĩnh mịch.

Năm cô mười hai tuổi, lần đầu tiên mặc áo phông từ phòng tắm bước ra, trên người cũng có mùi hương thoang thoảng.

Ngày thứ hai sau khi cô ra đi, cái giường rộng trống hoác, cái bàn chải cô đơn không quệt thuốc đánh răng, ngay lập tức nhắc anh sự vắng mặt của cô. Thời gian đó, ngày nào anh cũng trong tình trạng u u mê mê.

Di động trong túi rung, cầm ra xem, lại sững người. Tin nhắn của Giang Tử Khâm.

“Ngạn Tịch, buổi chiều có rỗi không? Em có thứ này muốn cho anh, sẽ không mất nhiều thời gian của anh đâu.”

Anh chậm rãi bấm từng chữ nhắn lại, “Khi nào?”

“Em đã ở trước nhà anh.”

Lòng anh thoáng lạnh, rõ ràng cô vừa dùng từ “nhà anh”. Có cảm giác bị vật gì vít chặt lồng ngực, không lên được, cũng không xuống được, đau âm ỉ. Hèn nào cô từng kéo tay anh đặt lên ngực mình, thẫn thờ nói: Ngạn Tịch, luôn có vật gì mắc ở đây, không lên được cũng không xuống được, đau lắm.

Trước khi về nhà, Kha Ngạn Tịch đã uống chút rượu. Mọi vật trước mắt lập tức trở nên nhập nhoạng, lờ mờ, như thế này, rất tốt. Giang Tử Khâm đứng trước cổng, mặc chiếc váy dài giản dị, giống hệt một nữ sinh viên. Bên chân cô có hai cái túi to, nhìn thấy xe của anh, cô lập tức nhấc túi lên.

Anh biết cô đem đến thứ gì.

Phải bốn, năm phút sau Giang Tử Khâm mới đi vào biệt thự. Kha Ngạn Tịch quay lưng về phía cô, đứng trước tủ rượu tự rót cho mình. Cô cởi giày, nhìn thấy đôi dép lê bằng vải bông màu hồng, đoán là của Phương Thái, liền cúi xuống tìm được đôi dép màu nâu, có lẽ dành cho người giúp việc.

Cô đặt hai cái túi cạnh sofa, đứng yên đợi anh ngoảnh lại, hai tay buông thõng, dường như không biết làm gì.

Kha Ngạn Tịch uống một cốc nhỏ rượu Vodka, mới quay người nhìn cô, giả bộ không biết, hỏi: “Thứ gì vậy?”

Giang Tử Khâm rời mắt khỏi người anh, cúi xuống, mở túi ra, nhìn lại lần cuối, “Toàn những thứ lặt vặt vô dụng, anh có thể bảo giúp việc vứt vào thùng rác. Em giữ cũng chẳng để làm gì, nhưng không nỡ quẳng đi, đành đưa đến cho anh, bởi vì tất cả đều mua bằng tiền của anh.”

Kha Ngan Tịch nhíu mày, bật cười, “Vậy có thể phiền em đem những đồ vô dụng này quẳng giúp đi không? Tôi có thể trả tiền công, tôi biết hiện nay em đang thiếu tiền.”

Lời nói như một nhát đao, chỉ có người nghe mới biết đó là con dao hai lưỡi sắc thế nào. Giang Tử Khâm im bặt, sau lắc đầu, “Em từ chối.” Cô phải rất kiềm chế mới không rơi nước mắt, nhẹ nhàng hỏi anh: “Phương Thái có khỏe không?”

“Rất khỏe, ăn được, ngủ được, đứa bé có lẽ sẽ chào đời vào khoảng cuối năm.” Mặt anh đầy giễu cợt, không hiểu sao lại bực bội, “Em hỏi vậy làm gì? Cô ấy khỏe hay yếu, liên quan gì đến em, rốt cuộc em có ý đồ gì?”

Cô ngớ ra, buồn bã gượng cười, “Em chỉ đơn thuần hỏi thăm –”

“Đơn thuần hỏi thăm? Em thì có ý tốt gì? Chẳng phải em rất thủ đoạn? Khiến một đám đàn ông hồn xiêu phách lạc chạy theo. Bạn học, thầy giáo, thậm chí đàn ông có vợ, em đều không chê, ai còn tin em chỉ đơn thuần hỏi thăm?”

Cô đỏ mặt, hai tay buông thõng, bàn tay nắm chặt, “Em đã không còn qua lại với anh ấy, bọn em hoàn toàn không có gì.”

“Không cần giải thích với tôi.”

Đã vậy, nói nữa cũng vô ích. Giang Tử Khâm quay người đi ra, nhưng khi xỏ xong giày, lại đứng ở ngưỡng cửa không thể nào cất bước. Kha Ngạn Tịch lại quay về trước tủ rượu rót uống, mãi không nghe thấy tiếng đóng cửa, chỉ thấy tiếng chân mỗi lúc một gần, cô lại xuất hiện trước mặt anh.

“Còn chuyện gì nữa?” Anh đặt ly rượu lên mặt tủ.

Cô xòe tay trước mặt anh, trong lòng bàn tay là chiếc nhẫn màu bạc, một đường đơn giản hình tròn, hơi cong lên ở chỗ khớp nối.

Đã hít thở sâu, nhưng hai giọt nước mắt to vẫn trào ra, rơi trên ngực áo sơ mi trắng muốt.

“Cảm ơn anh đã chăm sóc em bằng ấy năm, từ nhỏ đến lớn anh tặng em nhiều quà như thế, nhưng em không thể mua gì cho anh.” Cô nghẹn ngào.

Anh sốt ruột, đáp lại: “Tôi có nhiều tiền, không muốn em trả nợ gì hết.”

“Không, không, anh nghe em nói, em vẫn muốn mua cho anh chiếc nhẫn, mặc dù chiếc này rất nhỏ rất nhẹ, không phải bằng bạch kim, cũng không phải của một hãng nổi tiếng, nhưng nó được mua bằng món tiền đầu tiên em kiếm được.” Cô ấn chiếc nhẫn vào tay anh, Kha Ngạn Tịch lùi lại không chịu nhận.

“Tôi không cần, Giang Tử Khâm, em có thể chín chắn một chút không, đừng có ấu trĩ như thế nữa!”

“Anh nhận đi, em xin anh. Ngạn Tịch, anh nhận đi! Cho dù em đi khỏi anh vứt đi cũng được! Em biết, anh đuổi em đi, cũng đều vì muốn tốt cho em. Em đã quyết định từ bỏ rồi, thật đấy, em đã tự nhủ phải quên hẳn anh, vì vậy anh hãy nhận đi. Nhìn thấy nó em sẽ nghĩ tới anh, làm sao em có thể bắt đầu cuộc sống mới?”

Cô một mực ấn chiếc nhẫn vào tay anh, đến khi anh thở mạnh, cầm lấy, cô mới lau nước mắt trên mặt, vừa khóc vừa nói: “Em đi đây, Ngạn Tịch, em sẽ không tham dự hôn lễ của hai người, em cũng không muốn chúc hai người hạnh phúc. Em chỉ có thể hứa, em vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện, vĩnh viễn không bao giờ làm phiền hai người nữa.”

Lời vừa dứt, liền co chân chạy. Kha Ngạn Tịch đứng nguyên chỗ cũ, mãi vẫn không thể nào bình tâm được. Anh lau mắt, nhìn vào tấm gương gần đó, thấy mắt mình đỏ hoe. Chiếc nhẫn lạnh giá nắm chặt trong tay, rõ ràng nó tròn nhẵn, nhưng vẫn đâm vào tim anh.

Cô từng nói, Ngạn Tịch, chúng mình nên có một cặp nhẫn.

Ngạn Tịch, không được, em không chờ nổi một tháng đâu.

Ngạn Tịch, chúng mình không cần nhẫn nữa sao?

Nhưng xòe tay tính đốt, đã mấy độ đông về, thời gian như nước, một đi không trở lại.