Quyển 1 - Chương 1: Đôi vợ chồng trẻ

Số từ: 1951

Quyển 1: Hoàn nguyện
Tác giả: Tiểu Duyên
Nguồn: bachngocsach.com

Năm 1985.

Cũng như mọi ngày, vợ hắn, cô nàng ca sỹ xinh đẹp Củng Lê Phương, đã đi chợ về, bắt đầu chuẩn bị bữa tối trong góc bếp nho nhỏ bên cạnh phòng khách.

Hắn, Đỗ Phong Vu, ngồi xem tin tức trước màn hình ti vi trong khi chờ đợi người vợ hiền nấu xong món cuối cùng.

Đây là căn chung cư mà hắn mua được cách đây 5 năm, khi bé Đỗ Mỹ Tâm, kết tinh của tình yêu giữa hai người, vừa tròn 5 tuổi.

Căn chung cư này gồm một phòng khách và căn bếp cạnh bên, phòng ngủ của hai vợ chồng, phòng ngủ của bé Mỹ Tâm, phòng làm việc riêng của hắn và một căn phòng vệ sinh nho nhỏ. Ở mức giá cách đây 5 năm, Đỗ Phong Vu đã phải tiêu tốn một số tiền khá lớn để tậu về cho gia đình nơi này.

Trên tổng thể, hắn rất hài lòng với căn phòng khách. Vách tường được dán bằng một loại giấy dán tường với màu kem nhạt, vừa nhẹ nhàng, lại không quá lạnh lẽo. Giữa phòng là chiếc bàn nhỏ và một bộ ghế sô-pha, vừa có thể dùng làm nơi đọc báo, lại được tận dụng để làm bàn ăn qua mỗi bữa cơm.

Đối diện với vị trí mà hắn đang ngồi hiện tại là một kệ tủ nhỏ với chiếc ti vi màn hình màu đắc giá thời bây giờ. Đó là loại tivi CRT với công nghệ sử dụng nguyên lý ống phóng chùm điện tử có thể chiếu rõ các điểm màu trên màn ảnh cùng màn hình bo tròn bốn góc. Nếu so sánh với các loại tivi màn hình trắng đen trên thị trường hiện tại, việc sở hữu một tivi màn hình màu thế này trong gia đình đã được tính là một kiểu sống thượng lưu. Trên vách tường sau lưng tivi, chếch về bên trên một chút là bức ảnh trắng đen cũ kỹ, chụp lại những khoảnh khắc khi mà vợ chồng hắn còn sinh hoạt trong giới mộ điệu.

Bên phải bức tranh là một chiếc đồng hồ treo tường, loại có quả chuông đung đưa quay lại hai bên đấy. Phía còn lại, hắn đã tự tay treo một tờ lịch, cũng không quên đánh dấu lại những ngày quan trọng của gia đình lên đó.

Dù căn phòng có diện tích không quá lớn, Đỗ Phong Vu lại có thể bày biện mọi thứ rất ngăn nắp. Hắn thiết kế thêm một chiếc tủ gỗ đứng to cách tấm lịch, bên trong có những quyển sách và những bộ kịch bản mà hắn từng viết cùng tác phẩm của những nhà biên kịch nổi tiếng đương đại.

Đúng vậy, Đỗ Phong Vu là một nhà biên kịch. Dù bút lực hiện tại có sa sút hơn ngày xưa đôi chúng, rõ ràng hắn cũng đã từng là một nhà biên kịch xuất sắc khi tác phẩm của bản thân đã được đóng thành sách và chính bản thân hắn cũng trân trọng nó đến mức trưng bày ngay tại phòng khách gia đình.

- Chồng yêu ơi! Anh vẫn đang xem TV à?

Đang ngẫm nghĩ về quá khứ huy hoàng ở những năm trước, hắn chợt nghe thấy giọng nói của Lê Phương vang lên từ nhà bếp.

Cô nói tiếp:

- Nói anh nghe cái này, em vừa gặp ông bác ở tầng dưới khi ra ngoài mua đồ. Ông bảo, cháu trai của ông dạo này thường về nhà muộn. Có lẽ nó bị đám bạn xấu lôi kéo mất rồi. Thật may mắn khi thiên thần nhỏ của chúng ta vẫn ngoan ngoãn ở nhà, không thì cả hai đứa mình đều phải lo lắng lắm đây. Anh biết mà, ngộ nhỡ chuyện đó xảy ra thì chúng ta phải nhức đầu lắm đấy.

Dù nghe vợ nói thế, Đỗ Phong Vu vẫn không để tâm cho lắm. Hắn biết, bé Mỹ Tâm rất ngoan và nghe lời, lại rất yêu thương bố mẹ.

- Thay vì tám chuyện, em nên tranh thủ làm xong món cuối cùng thì hơn. – Hắn nói thầm.

Nhìn xuống chiếc bàn trước mắt, đã có sẵn một nồi canh đậu hủ nhỏ, một con cá biển hấp và vài lát hành được rải lên trên. Cạnh bên là hai cái chén nhỏ, một chén nước chấm và hai đôi đũa. Do mặt bàn làm bằng kiếng, nên hắn không quên dùng một vài tờ báo cũ để lót lên trên, tránh việc bị lem dầu mỡ hay nước chấm xuống mặt bàn.

- Đói bụng thật! – Đỗ Phong Vu than thở, rảo mắt nhìn về phía cửa nhà bếp. Sau đó, hắn chợt cảm giác thoải mái hắn khi ngắm nghĩa hồ cá kiểng mà mình trưng bày ngay lối vào.

Hắn nuôi một con cá Huyết Long trong nhà. Loài cá này còn được gọi là cá rồng Huyết long thuộc họ Cá rồng, phân bố ở thượng lưu sông Kapuas và vùng hồ Sentarum, tỉnh Tây Kalimantan, đảo Borneo, Indonesia. Nó không chỉ có bề ngoài uy nghiêm mà nó còn được coi là mang yếu tố phong thủy tốt, giúp may mắn thịnh vượng. Hồi cái đợt hắn rinh “bé” này về nhà, cả hai vợ chồng cũng cãi nhau một trận ỏm tỏi vì cái thói tiêu tiền quá trán ấy.

Cơ mà, bên cạnh nhu cầu vật chất, chẳng phải yếu tố tinh thần và phong thủy cũng rất quan trọng đấy thôi?

Đang hưởng thụ cảm giác khoan khái với con vật cưng cách vị trí ngồi hơn 5 mét, hắn lại nghe vợ mình nói tiếp:

- Hiệu trưởng của con bé vừa gọi đến hôm nay. Ông nói rằng, dạo này Mỹ Tâm sa sút dần tại lớp học. Mà nè, anh không cần phải đến trường để đôi co với thầy hiệu trưởng đâu. Con nít ấy mà, nó cần được trưởng thành từ vấp ngã. Em muốn nó phải tự biết đứng dậy từ sự thất bại của bản thân.

- Gã hiệu trưởng chết tiệt. – Hắn thầm nghĩ, - Mỹ Tâm của mình không thể nào học kém được.

Ây da! Lại một kiểu cưng chiều con quá mức đây mà.

Củng Lê Phương tiếp tục chuyện trò:

- À quên, anh nhớ nhắc em mua một ít trái cây để cảm ơn cô Hà đợt sau nhé. Nhờ cô ấy, Mỹ Tâm đã khỏe hơn và hoạt bát rất nhiều rồi. Có lẽ gia đình chúng ta đã nhận được quả tốt vì sống lương thiện nhỉ?

Nhờ vợ nhắc, hắn mới nhớ đến một việc. Quả thật từ khi cô Hà cho vài lời khuyên, bệnh tình của Mỹ Tâm đã thuyên giảm hắn. Từ thật lòng, Đỗ Phong Vu rất biết ơn cô Hà.

Cơ mà, tại sao hôm nay vợ hắn lại lắm lời đến vậy? Hắn đói, và rất mệt. Hắn cảm thấy kiệt quệ với ngày hôm nay. Dạy dày hắn trống không. Trước mặt hắn là hai món ăn nóng hôi hổi, thơm phưng phức, nhưng hắn phải chờ đợi người đàn bà lắm lời kia nấu xong một món ăn chết tiệt nào đó rồi mới được hưởng thụ mâm cơm tối trong ngày.

Tai hắn ù đi vì một âm thanh nào đó đang vang vọng xung quanh. Chương trình dự báo thời tiết với thông tin một cơn bão nào đó đang đến trên màn hình ti vi trước mặt như nhòa dần, khi từng màu sắc xanh đỏ bắt đầu xoắn tít lại với nhau. Hắn không rõ, đó là do tín hiệu ti vi đang gặp trục trặc, hay bản thân mình đang đói bụng đến nỗi hoa cả mắt đây.

- Ngày qua ngày, con bé càng bước đến gần với ước mơ của nó rồi, anh nhỉ? – Giọng nói của Củng Lê Phương tiếp tục âm vang từ căn bếp ấm cúng.

Là âm vang đấy!

Giọng của người vợ hiền đang pha tạp với thứ âm thanh gì đó xung quanh, đến khi chui tọt vào tai hắn lại biến thành hàng loạt tiếng rì rầm đến khó chịu.

- Mẹ kiếp, cô có câm miệng ngay không? – Hắn chửi, nhưng không hề phát ra tiếng nói.

- Sao bao nhiêu năm chúng ta cố gắng bồi dưỡng, cuối cùng con gái sắp đạt được phần quà xứng đáng cho bản thân nó.

Trong mắt Đỗ Phong Vu, dường như căn phòng đang phải chịu đựng một trận động đất nhè nhẹ. Những mảnh báo cũ lót bàn trước mặt đang lay động mạnh, dù chiếc quạt máy trần đang được bật với tốc độ quay chậm nhất. Sau khi nhìn vòng xoay nhá nhem của cánh quạt trần giữa căn phòng sáng trưng đang tối dần đi, bất chợt hắn không thể thấy rõ màn hình ti vi trước mặt đang trình chiếu tiết mục gì.

Loạt xoạt...

- Ai đó đang mài dao ư? – Hắn tự hỏi.

Vợ hắn đang “nấu” món cuối cùng, chứ không phải đang chuẩn bị nấu nướng. Tại sao cô ấy lại mài dao? Chẳng lẽ cô ấy định thái rau sống để ăn kèm với món ăn mà? Nhưng thường ngày, Củng Lê Phương thường dùng kéo để cắt rau sống thay vì dùng dao bén để xắt rau.

- Sắp xong rồi anh yêu, còn một món nữa là chúng ta có thể dùng bữa!

- CMN! Tôi nghe cái câu này từ lúc vừa bắt đầu coi tờ báo này đấy! – Hắn thét lên, nhưng lại có cảm giác giọng nói của mình tan biến đi giữa làn sóng âm thanh ồn ào nào đó đang bao trùm hai bên tai.

Đột nhiên, hắn nhớ ra một việc. Bất ngờ thay, điều mà hắn nhận ra cũng là thứ mà vợ hắn chợt hỏi ngay tiếp theo:

- Mỹ Tâm đâu rồi anh? Mỹ Tâm ơi, ra ăn cơm!

Mỹ Tâm đâu rồi? Đây cũng là điều mà hắn đang tự hỏi. Không những thế, tại sao trên bàn chỉ đặt hai cái chén và hai đôi đũa thế nào? Đỗ Phong Vu bối rối hắn, vì thông thường bộ chén đũa trên chiếc bàn nhỏ này nên là con số “3.”

Một cảm giác nhức đầu như búa bổ sượt qua cơ thể hắn. Lúc này, màn hình ti vi trước mặt bất chợt chiếu lên một hình ảnh nào đó, tựa như một đóa hoa sen đang lóe sáng. Cảnh vật xung quanh cứ mờ nhạt dần.

Đỗ Phong Vu không tin vào mắt mình, cũng sợ hãi bởi những gì mà tai mình đang nghe. Hắn vươn hai bàn tay ra trước mặt, cố gắng tập trung tiêu cự mắt vào đôi bàn tay này. Chẳng rõ hành động đó để làm gì, phải chăng để tìm lại một chỗ dựa vững chắc từ tứ chi dính liền trên cơ thể này giữa những thứ đang nhạt nhòa dần trong căn phòng khách sắp sửa biến hóa thành một mớ hỗ lốn?

- Mỹ Tâm đâu rồi?

- Mỹ Tâm, xuống ăn cơm con ơi!!!

Rốt cuộc, hắn không rõ tiếng gọi ấy xuất phát từ miệng vợ hắn, hay chính bản thân hắn đang gào thét tìm con nữa.

Cuối cùng, ánh sáng le lói trong căn phòng khách ấm cúng vụt mất. Phải chăng Đỗ Phong Vu đã bất tỉnh, hay chỉ đơn thuần là căn phòng này bị cúp điện mà thôi?