Chương 17: Hoa lê trắng vương đầy sân

Số từ: 1406

Dịch: Trần Thu Hương
Nguồn: NXB Văn Học

Suốt cả mùa hè, tôi cố vắt óc nghĩ xem nên tặng Dương món quà gì. Còn lâu mới đến sinh nhật anh, không thể tặng món quà long trọng quá, nhưng quà tốt nghiệp cũng không nên quá đơn giản, đúng là đã vắt hết óc mà chưa nghĩ ra được.

Hôm nay, đang đi trên đường thì tôi gặp thầy giáo dạy Mỹ thuật – người vốn đánh giá tôi rất cao. Thầy hỏi: “Dạo này Trác Ưu có tập vẽ gì không?”

Tôi đáp: “Em có, nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng thôi ạ.”

Thầy liền nói với vẻ tiếc nuối: “Em đừng lãng phí năng khiếu bẩm sinh như thế, có thể thử làm một số đồ thủ công xem sao!”

Tôi lập tức nghĩ ra: Đúng rồi, tôi có thể tự làm tặng Dương! Chắc chắn là độc nhất vô nhị!

Đã nói là làm, tôi lập tức hành động, mua giấy và bút màu, còn xin một ít vải vụn của mẹ, chuẩn bị phát huy sở trường của mình, chắc chắn Dương sẽ vô cùng ngạc nhiên.

Mất hẳn một tuần liền, cuối cùng tôi cũng xong món quà tặng Dương: một tấm thiệp điểm vải xinh xắn, kỳ công. Nền thiệp trắng muốt in hoa chìm, bên trên là một đóa bách hợp vẽ bằng màu nước có thể mở ra được. Mở đóa bách hợp ra, bên là trong là một thiếu nữ dáng người nhỏ nhắn trong chiếc váy màu hồng phấn, được làm bằng vải ren và lụa, đang kiểng mũi chân trong điệu múa vô cùng duyên dáng. Cuối cùng tôi còn lén xịt một ít nước hoa của mẹ lên đó.

Thôi được, tôi thừa nhận tấm thiệp này quá ư là nữ tính. Nhưng tôi chỉ thầm mong rằng Dương có thể coi cô gái trong tấm thiệp là sự hóa thân của tôi, như thế tôi có thể ngày ngày được ở bên anh!

Tôi đã nghĩ rất lâu cho lời đề tặng viết trên tấm thiệp, cuối cùng quyết định càng đơn giản càng tốt, ít nói ít sai mà! Thế nên tôi chỉ viết một vài lời chúc mừng chung chung như tốt nghiệp vui vẻ, sức khỏe dồi dào… Nhưng câu “tình bạn bền lâu” đó tôi lại ngần ngừ mãi không chịu đưa vào.

Rốt cuộc tôi đang chờ đợi điều gì đây? Ngay cả bản thân tôi cũng không biết rõ câu trả lời.

Điểm thi vào cấp ba đã được niêm yết, với thành tích xuất sắc là một trong ba người có điểm cao nhất, Dương đã đỗ trường Phụ Trung. Cực cũng không tồi, không phải lo chuyện bắt gia đình nộp tiền chọn trường nữa.

“Ui da mẹ ơi, lần này đúng là thở phào rồi!” Vừa xem xong điểm, Cực liền reo lên liên hồi bên tai tôi.

Tôi mỉm cười với anh ta, ra vẻ rất hiểu cảm giác cuối cùng đã trút được gánh nặng trong lòng, “Bọn anh có thể yên tâm rồi!”

“Nhưng em xem, tên Lục Tây Dương này gớm thật, học sinh cả gần thành phố thi với nhau, ngày nào gã cũng chơi cùng bọn mình mà vẫn lọt được vào tốp ba người có điểm cao nhất, thật đúng là!” Mặc dù Cực bĩu môi, nhưng vẫn nhận ra được rằng anh ta đang rất mừng cho Dương.

Tôi cũng thấy vui vô cùng, liền hỏi: “Anh Dương đâu anh? Kiểu gì cũng phải gặp trực tiếp nói lời chúc mừng chứ nhỉ!”

“Không biết, vừa xem điểm xong đã bị một mỹ nữ gọi đi rồi, nói là muốn chúc mừng hắn gì đó.” Cực lắc đầu.

Một linh cảm chẳng lành ập tới, tôi nói với Cực: “Anh đợi em một chút, em đi tìm anh ấy!” Nói xong liền chạy đi ngay. Dương, anh đang ở đâu vậy?

Cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy anh dưới gốc cây si lâu năm trong trường. Anh mặc áo trắng, nụ cười hút hồn trên môi, đứng trước một cô bạn rất xinh xắn. Và cô bạn xinh xắn có đôi mắt sáng ngời đó chính là Tô Tịnh. Cô đang nghiêng đầu nói gì đó với Dương, má lúm đồng tiền vô cùng duyên dáng. Dương vừa lắng nghe vừa liên tục gật đầu tỏ ý đồng tình.

Đúng là một đôi tiên đồng, ngọc nữ!

Tôi đứng ở xa, cảm thấy máu toàn thân đang đông cứng lại, các cơ cứng đờ, hồi lâu không thể nhúc nhích.

“Không sao, không sao! Bọn họ chỉ nói chuyện thôi mà!” Im lặng hồi lâu, tôi hít một hơi thật sâu và cố gắng an ủi mình: “Họ chỉ là bạn bè bình thường của nhau thôi!” Thế là tôi lấy hết can đảm, nắm chặt tấm thiệp mà mình đã dốc hết tâm huyết để làm và bước về phía họ.

Dương à, nếu có thể, em thà mãi mãi không bao giờ bước lại gần! Vì em nghe thấy rất rõ Tô Tịnh cười hỏi anh về em:

“Anh đối xử rất tốt với Trác Ưu lớp em mà!”

“Vì bọn anh từ nhỏ đã chơi với nhau!”

“Cậu ấy và Sử Vân, anh thích chơi với ai hơn?”

“Thích nói chuyện với bạn ấy nhưng thích chơi với Sử Vân hơn.”

“Có phải anh thích Trác Ưu không?”

“Dĩ nhiên là không, anh chỉ coi Trác Ưu như em gái thôi.”

Từng câu từng chữ của Dương như mũi kim đâm sâu vào trái tim non nớt của tôi, máu tươi chảy đầy xuống đất. Hóa ra tất cả đều là do tôi tưởng bở! Hà cớ gì? Hà cớ gì? Cây lê nở đầy hoa trắng trong trái tim tôi, đến khi cánh hoa rụng hết, mới phát hiện ra chỉ là tuyết lạnh mà thôi!

Tôi lặng lẽ đứng yên, một nỗi buồn tê tái xâm chiếm tâm hồn. Hóa ra khi hạnh phúc đã tan vỡ, nỗi đau sau đó đủ để khiến bạn không thể thở được nữa.

Nhưng Trác Ưu ạ, ngươi là cô bé kiên cường, ngươi không được khóc, ngươi phải ưỡn ngực ngẩng cạo đầu bước đi vì Tô Tịnh đã nhìn thấy ngươi rồi!

Trước vẻ sửng sốt của Tô Tịnh, tôi nở một nụ cười rất tươi và bước nhanh đến: “Gớm nhỉ! Hai người giấu mọi người làm gì vậy?” Nói rồi tôi còn đánh đùa Tô Tịnh một cái.

“Ưu Ưu!” Rõ ràng Dương rất bất ngờ, thậm chí còn có vẻ căng thẳng: “Em đến từ lúc nào vậy?”

“Em vừa đến xong! Em đang đi tìm anh, nhìn thấy hai người liền chạy đến. Lúc đầu em còn định hù hai người một trận, nhưng cuối cùng lại bị người đẹp Tô Tịnh phát hiện ra!” Tôi cười rất thoải mái, lại còn tinh nghịch lè lưỡi.

Nhìn vẻ ranh ma của tôi, Dương cười, mắng một câu: “Chẳng bao giờ biết nghiêm túc là gì!”

Rồi hỏi với vẻ quan tâm: “Em tìm anh có chuyện gì không?”

“À! Cũng chẳng có gì quan trọng đâu!” Tôi bình thản nói: “Không phải anh muốn em tặng quà tốt nghiệp đó sao? Em đang định đưa cho anh đây! Nói rồi tôi liền dúi tấm thiệp vào tay Dương.

“Đẹp quá!” Tôi nghe thấy Tô Tịnh thốt lên.

Vậy ư? Sao có thể không đẹp được chứ? Cậu có biết tôi đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức, đâm vào tay bao nhiêu lần không?

“Em… em tự làm à?” Giọng Dương run run vì xúc động.

“Vâng! Đằng nào em cũng rỗi chẳng có việc gì làm nên làm bừa thôi!” Tôi vờ đáp với vẻ thờ ơ, “Hôm nào cũng phải làm cho Cực một tấm mới được!”

“Ờ…” Ánh mắt Dương sầm xuống, nhưng rồi lập tức trở lại bình thường: “Rất đẹp, anh rất thích, cảm ơn em!”

“Anh thích là tốt rồi!” Tôi nhún nhún vai: “Sau này đừng đòi em quà nữa nhé! Thôi hai người cứ nói chuyện đi, em không quấy rầy nữa!” Nói xong tôi liền vỗ vỗ mông và quay đi.

Dương à, bóng em lúc đó có phải rất hiên ngang không? Nhưng anh hãy nhìn kỹ đi, bóng em đổ dài xuống mặt đất và đang rỉ máu, nó đang khóc nức nở!