Chương 1: Chuyện cũ trong khu vườn tuổi thơ

Số từ: 1139

Dịch: Trần Thu Hương
Nguồn: NXB Văn Học

Tôi không còn nhớ đã quen anh từ bao giờ. Năm tuổi? Bốn tuổi? Hay nhỏ hơn nữa nhỉ? Tóm lại, tôi với anh là thanh mai trúc mã.

Hồi đó, anh là chú nhóc ngang ngạnh có tiếng ở trường mầm non. Nhưng vì trông anh đáng yêu, xinh trai, nên vẫn có một nhóm cô giáo bênh vực anh, lại còn muốn anh làm người múa mẫu cho đám con trai nữa chứ! Hồi ấy tôi rất nhút nhát, lại ít tuổi hơn anh nên thường bị anh bắt nạt. Tôi nhớ nhất là lần anh gọi một cậu bạn nữa đến, bắt chước đám anh chị trong phim Hồng Kông, thụi thẳng vào bụng tôi. Nhưng cậu bạn đó không dám mạnh tay, chỉ đấm lấy lệ. Anh đứng bên cạnh xem, còn dọa tôi không được khóc, nếu không sẽ vứt ngay chiếc cốc có hình chú chim cánh cụt mà tôi thích nhất đi. Tôi còn nhỏ, làm sao không khóc được chứ? Thế là tôi cứ thút tha thút thít, cuối cùng anh đành hậm hực bỏ đi. Nhưng trẻ con không thù dai, tiết học sau, tôi và anh lại làm lành ngay và cùng chơi đồ hàng, chơi đoàn tàu…

Về nhà, tôi liền kể chuyện này với mẹ như kể chuyện cười, nhưng dĩ nhiên là mẹ tỏ ra rất bất bình. Năm ba mươi tuổi mẹ mới có được cô con gái rượu như viên ngọc quý này, sao có thể để người khác bắt nạt dễ dàng như vậy chứ? Thế là ngày hôm sau, mẹ liền đưa tôi đến gặp cô giáo. Dĩ nhiên là cô giáo đã gọi anh ra và dọa cho một trận.

Tôi còn nhớ lúc đó anh cúi gằm mặt, nước mắt đọng trên hàng mi dài. Khóe miệng bình thường hay nhếch lên, giờ lại xị xuống, trên tay vẫn cầm một chuỗi tràng hạt đeo tay màu ngọc bích, trông rất nổi bật. Tôi chưa bao giờ thấy anh tiu nghỉu như vậy, trong lòng cũng hơi thắc mắc. Và đến lúc đó tôi mới phát hiện hóa ra đúng là trông anh rất đẹp trai. Tự nhiên tôi thầm cầu mong mẹ sẽ không mách tội nữa mà tha cho anh vào lớp.

Sau này lớn lên tôi đã hỏi mẹ, tại sao lúc đó mẹ lại giận dữ như vậy? Mẹ liền đáp với vẻ rất bất bình rằng: “Từ nhỏ nó đã thích bắt nạt con. Bạn bè trong sân đang chơi đùa vui vẻ với con, nó liền đuổi hết mọi người đi, để một mình con ấm ức ở lại, trông rất tội nghiệp. Nó không thích con chơi với những đứa khác!”

Chẳng mấy chốc mà anh đã đi học lớp một, tôi cũng thoát khỏi bể khổ, lại còn trở thành người múa mẫu cho đội nhạc kịch trong trường mầm non. Hồi đó các cô giáo đều rầu rĩ vì không tìm được vai múa nam, họ đều nói rằng, không có bạn Dương thì biết làm sao đây? Hay là vào trường tiểu học mượn Dương một lúc? Đến lúc ấy tôi mới biết, hóa ra tên tiểu ma đầu đó vẫn thật có ích.

Chẳng mấy chốc tôi cũng vào lớp một. Tôi mau chóng quên bẵng Dương, và được sống những tháng ngày rất hạnh phúc: kỳ thi nào cũng đứng thứ nhất, năm học nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, ngay cả thi khiêu vũ, thi hùng biện cũng đều giành một đống giải thưởng. Dần dần tôi bắt đầu nổi tiếng trong trường, nhưng cùng với đó, một số bạn bè lại tỏ ra sợ tôi, nghĩ tôi là con búp bê dễ vỡ, thế nên chỉ có mỗi Vân – cô bạn chơi thân với tôi hồi nhỏ là chịu chơi với tôi.

Vân không giống tôi, cô ấy vui vẻ, sôi nổi, thoải mái, nhiệt tình, vì thế quen được nhiều bạn bè ở các khối khác, vậy nên mỗi lần đi chơi với cô ấy, tôi đều thấy có một đội quân muốn hẹn gặp Vân. Mọi người đều thích tính cách như con trai của Vân, vì thế dần dần cô ấy trở thành nhân vật trung tâm của đám đông. Vân dậy thì sớm hơn tôi, dáng người cao ráo, làn da trắng ngần, dĩ nhiên cũng có một số cậu bạn thích thầm, nhưng cô ấy đều không quan tâm, còn chạy đến kể với tôi rằng, người cô ấy thích phải là một chàng trai giống như hoàng tử.

Hồi đó tôi vẫn chưa hiểu sự đời, hằng ngày chỉ biết ngồi học nghiêm chỉnh, có thời gian rỗi thì vẽ tranh, đọc sách. Tôi cũng hay đọc truyện thiếu nhi, cũng thích hoàng tử, hơn nữa còn biết nhất định phải có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần sánh đôi cùng chàng. Nhưng dường như các nàng công chúa trong truyện cổ tích thường phải trải qua rất nhiều khó khăn mới được sống trọn đời bên hoàng tử. Tôi nói với Vân rằng, làm công chúa rất khổ! Cô ấy chỉ cười. Tôi lại nói tiếp, hình như hoàng tử rất khó tìm. Cô ấy lại càng cười tươi hơn. Cuối cùng, Vân ghé sát vào tai tôi, nói nhỏ:

“Nhưng tớ đã tìm được rồi, bước tiếp theo nên làm gì nhỉ?”

Tôi liền nổi trí tò mò, không hiểu anh chàng như thế nào mới sánh được với danh hiệu hoàng tử? Mặt Vân đỏ bừng, chỉ nói anh ấy hơn bọn mình một tuổi, rất giỏi giang, được rất nhiều bạn gái thích. Nói đến đây, cô lại có vẻ không yên tâm: “Hình như anh ấy từng có mấy bạn gái rồi.” Tôi lại càng sửng sốt hơn, không hiểu nhân vật này có ba đầu sáu tay gì hơn người mà thời niên thiếu đã phong lưu như vậy?

“Cũng không trách được anh ấy, đám con gái đó đều tự nguyện mà.” Nhận ra vẻ khác thường trên khuôn mặt tôi, Vân vội vàng biện hộ thay cho chàng hoàng tử trong mơ: “Ba cô bạn gái cũ đều yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên.”

“Ờ, thế cậu định làm cô bạn gái thứ tư à?” Tôi trêu.

Nhưng Vân không chối, chỉ đỏ bừng mặt. Nhìn khuôn mặt mịn màng, rạng ngời của cô ấy dưới ánh nắng, tôi mỉm cười, nói: “Cậu đừng lo, làm sao có chuyện con trai không thích cậu được?”

Lúc ấy đang là đầu hạ, từng đám mây trôi lững lờ trên nền trời xanh thẳm, lá ngô đồng trong sân đang đến độ xanh mướt, xào xạc trong gió. Loáng thoáng đâu đây có tiếng ve kêu.