Chương 4: Hai đầu khó xử

Số từ: 2361

Dịch: Trần Thu Hương
Nguồn: NXB Văn Học

“Quan hệ giữa em và Kỳ Duy rốt cuộc là như thế nào?”

Tôi thần người nhìn sang, người đặt câu hỏi đang nghịch quân bài đen, nhìn rất uể oải, đầu không buồn ngẩng lên. Tôi bắt đầu nghi ngờ mình đang bị ảo thính. Thấy tôi hồi lâu không trả lời, Dương đành hỏi thêm một câu: “Hỏi em đấy! Ngốc à!”

Tôi thấy ánh mắt Dương rất sắc, dường như đang muốn thăm dò gì đó, lòng thấy rất bực bội, bèn xẵng giọng đáp lại: “Quan hệ gì chứ? Thì cũng chỉ là mối quan hệ như với anh thôi!” Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy không ổn, tôi liền bổ sung thêm: “Ấy, không đúng, em và cậu ấy đơn giản hơn một chút, đâu có giống anh và em, mối quan hệ lợi dụng và bị lợi dụng!” Nghe thấy câu trả lời trẻ con đó, Dương liền bỏ quân bài xuống, ngửa mặt lên cười lớn. Tôi liền quát: “Anh được hời mà còn làm cao à?” Dương cũng không giận, chỉ nhìn tôi cười. Dưới ánh nắng, nụ cười ấy rất hiền lành, không biết có thể hớp hồn bao nhiêu cô gái. Tôi thầm nghĩ bụng: Nhà ngươi chỉ có khuôn mặt này thôi, chỉ có khuôn mặt này thôi!

Tuy nhiên, đúng là Dương có khuôn mặt đẹp trai thật.

Hội diễn văn nghệ thành công rực rỡ, cuộc sống đã bình yên trở lại. Tự nhiên tôi lại thấy nhớ những ngày đám con gái chúng tôi ríu rít tập luyện bên nhau. Để khao cô con gái vất vả, bố tôi đã tặng tôi một chiếc xe đạp địa hình màu đỏ rất đẹp. Vì thế tôi hạ quyết tâm sau khi tan học sẽ tập đi xe đạp, huấn luyện viên chắc chắn là Kỳ Duy, xe dùng để tập đi dĩ nhiên là xe đạp của cậu ta.

Sau khi tan học, sân trường gần như không còn học sinh nữa, Kỳ Duy lại khăng khăng đòi đưa xe đạp của cậu ta đến cái sân bóng đất đỏ gần như bỏ hoang. Tôi đi theo sau, ngờ nghệch hỏi: “Sao không tập trên đường? Đường nhẵn như vậy mà!”

Cậu ta liền lườm tôi một cái: “Cậu ngốc thật, tập ở đó để ngã sứt đầu mẻ trán à?”

Vừa nghĩ đến hậu quả khủng khiếp đó, tôi liền gật đầu liên hồi như gà mổ thóc, nghĩ bụng không ngờ anh chàng ẻo lả này cũng cẩn thận ra phết, đúng là không chọn nhầm huấn luyện viên.

Vừa bước vào giai đoạn tập chính thức, bản chất nhát gan của tôi lập tức phát tác: cả người cứng đờ, tay túm chặt ghi đông như túm phao cứu sinh. Kỳ Duy chạy sau giữ cho xe thăng bằng, miệng nhắc liên hồi: “Thả lỏng, thả lỏng.” Tôi ra sức ngọ nguậy, cuối cùng không phụ lòng mong mỏi của mọi người, ngã sõng soài ra đất một cách đầy vinh quang, lúc đó chỉ cảm thấy tay chân tê cứng, không thể đứng dậy. Thấy vậy, Kỳ Duy liền chạy ngay đến đỡ tôi. Tôi thấy mặt cậu ta trắng bệch, nhìn còn căng thẳng hơn cả tôi, thế là bất chấp đau đớn, tôi liền cười khúc khích, trêu: “Có phải cậu sợ tớ mang vết thương về mách tội với mẹ cậu rồi mẹ cậu lại đánh cậu không?” Kỳ Duy trợn tròn mắt, không thốt ra được lời nào, nét mặt lộ rõ vẻ “Sao cậu lại biết?”.

Chúng tôi nhìn nhau năm giây, cuối cùng bật cười ha ha. Tôi đắc ý nói: “Kỳ Duy, bụng dạ nhà ngươi thế nào, ta còn không biết nữa à?”

Thấy vẻ hống hách của tôi, Kỳ Duy biết chắc cú ngã không có gì nghiêm trọng, nên cũng yên tâm hơn, cười nói: “Thôi, hôm nay tạm thời dừng tập tại đây, đi về thôi.”

Tôi vẫn còn chưa thấy đã, liền năn nỉ cậu ta chở tôi loanh quanh mấy vòng. Thế là hai chúng tôi lại thong dong quanh sân bóng. Đợt ấy trời đã sang thu, gió se se lạnh, bất giác tôi áp sát vào Kỳ Duy. Cậu ta biết tôi sợ lạnh, nên cố tình đạp xe thật nhanh để trêu tôi. Tôi tức quá, đấm thùm thụp vào lưng cậu ta.

Đang chơi vui vẻ, đột nhiên tôi nhìn thấy ngoài sân có một chiếc bóng cao gầy.

Nhìn kỹ thì thấy hóa ra là Lục Tây Dương, cũng không biết anh chàng đã đứng đó được bao lâu, bên cạnh là đống lá rụng. Phát hiện ra tôi đang nhìn chằm chằm, anh liền nở nụ cười có thể làm tan nắng chiều. Haizz, đúng là một mỹ nam thứ thiệt! Tôi đang khoái chí, cũng vẫy tay với anh, cười rạng rỡ, nói: “Lại đây chơi cho vui!” Anh lắc đầu. Tôi cũng chẳng muốn bảo Kỳ Duy dừng xe, chỉ có điều lúc đi ngang qua anh, tôi liền gọi: “Lại đây dạy em đi xe đạp!” Anh vẫn chỉ cười.

Lòng vòng một hồi, tôi ngoái đầu lại ngó thì không thấy anh đâu nữa.

Đột nhiên tôi thấy cụt hứng, liền giục Kỳ Duy về nhà. Nét mặt cậu ta lộ rõ vẻ thắc mắc, vừa dắt xe vừa lẩm bẩm: “Con gái đúng là sáng nắng chiều mưa, trưa gió nhẹ!”

Mấy ngày sau thì đến sinh nhật Vân, tôi và Cực đều tặng quà trước để chúc mừng, chỉ có Dương là chưa có động tĩnh gì. Vân rất sốt ruột, thậm chí còn suýt khóc trước mặt Cực. Cực cũng mắng Dương là không biết thương hoa tiếc ngọc, liền cử tôi đi thăm dò.

Không biết làm thế nào, tôi đành phải tìm đến lớp của Dương. Vừa nhìn thấy tôi, anh lộ rõ vẻ sửng sốt, miệng hơi cười cười: “Tìm anh có việc gì vậy?” Đến khi tôi nói rõ ý đồ đến đây, anh im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Em bảo nên tặng gì?” Tôi ngớ người, sao lại quay sang hỏi tôi? Thế là tôi đành trả lời, tặng cái gì thể hiện tấm lòng ấy, con gái chỉ coi trọng cái đó thôi. Anh phóng tầm mắt về phía sau lưng tôi, ánh mắt có phần mơ màng, miệng lẩm bẩm: “Tấm lòng, tấm lòng là cái gì?” Tôi chợt nghĩ ra một kế, bèn nói: “Em biết tặng cái gì rồi, chắc chắn là cậu ấy sẽ vui! Nụ hôn của anh!”

Hồi ấy tuổi trẻ ngây ngô, không bao giờ tùy tiện trao cho ai một nụ hôn. Anh nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt rất lạ rồi nói: “Em nghĩ như thế là hay à?”

Tôi nghĩ Vân say mê anh như vậy, không vui mới là lạ, bèn cười đáp: “Hay quá ấy chứ, sao lại không hay? Chắc chắn cậu ấy sẽ hài lòng!”

Ngẫm nghĩ một lát, anh liền hít một hơi rồi đáp: “Thôi được, một nụ hôn.”

Hôm sinh nhật Vân, mọi người vào hùa đòi xem quà của Dương, anh liền lấy cớ chỉ có thể tặng riêng cho người tổ chức sinh nhật mà thôi. Vân nghe thấy vậy, nét mặt lộ rõ vẻ chờ đợi, hào hứng.

Mọi người vui đùa một lúc, sau đó thì giải tán, chỉ còn lại Cố Đình và tôi ở lại dọn dẹp. Mãi không thấy Dương hành động. Tôi sợ anh nuốt lời, bèn ra sức nháy mắt ra hiệu, chỉ còn thiếu nước giơ tay hô lớn: “Cố lên, cố lên” mà thôi. Dương ngần ngừ hồi lâu, cuối cùng hôn nhẹ lên trán Vân trước mặt tôi và Cố Đình.

Lúc đó xung quanh vô cùng yên tĩnh, thậm chí tôi còn có thể nghe thấy tiếng thở của mình. Trong khoảnh khắc dài dằng dặc đó, nét mặt Vân rạng ngời hạnh phúc, còn Cố Đình thì lộ rõ vẻ không tin.

Tuy nhiên, Dương à, anh có nhìn thấy không? Lúc đó nét mặt em thể hiện vẻ gì nhỉ?

Sau ngày hôm đó, Vân nghiễm nhiên trở thành cô gái hạnh phúc nhất thế gian, suốt ngày ríu rít nói cười, Cố Đình thì rất hậm hực. Sau đó không hiểu tại sao, Cố Đình biết được tin tôi là kẻ đầu têu vụ này, bèn trút bực sang tôi, mỗi lần nói chuyện với người khác về tôi đều phải nói xấu mấy câu.

Một hôm, đột nhiên Tô Tịnh nhìn tôi chăm chú. Buồn cười quá tôi liền nói, nàng tiên nhìn tớ thì thà tự đi soi gương còn hơn. Tô Tịnh liền nói với vẻ thần bí: “Có người nói trông cậu như phù thủy!”

Tôi nghe mà tức anh ách, tra khảo mãi mới biết hóa ra là Cố Đình tung tin gây chuyện. Tôi vốn là người thích giữ thể diện, lần này không chịu được nữa bèn đi kể với Cực. Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh ta biết tôi buồn thật, bèn lấy món kẹo Mỹ mà anh ta rất thích ăn ra để đãi tôi. Thấy tôi biến bi thương thành món chén, Cực lại bắt đầu trêu: “Em cằm nhọn, tóc đen như vậy, trông hơi giống phù thủy thật!” Tôi trợn mắt, anh ta lại cười: “Sao tự nhiên lại đắc tội với Cố Đình? Cô nàng này ghê gớm lắm!”

Tôi liền kể sơ sơ cho anh ta nghe đầu đuôi câu chuyện. Cuối cùng, tôi hậm hực nói: “Tất cả đều tự nguyện mà! Người được lợi đâu phải là em!”

Lần này Cực không cười mà ngẩn người một lúc. Mãi mới trở về với thực tại, tung bài tiễn khách với tôi: “Ưu Ưu, anh còn có chút việc, em về trước đi, được không?”

Tôi ngờ nghệch về nhà, nghĩ bụng: “Hay là tên Cực này cũng là con gái như mình nên mới sáng nắng chiều mưa, trưa gió nhẹ như thế nhỉ?”

Tối hôm đó, mọi người tụ tập, Cực tỏ ra rất bực bội, mấy lần gây sự với Dương. Lúc đầu Dương nhịn anh ta, sau đó cũng nổi cáu, quát: “Lỗ A Cực, cậu điên rồi à? Sao tự nhiên lại giở thói lắm điều trước mặt con gái vậy?” Tôi chưa bao giờ thấy Dương và Cực như vậy, sợ run người, Vân thì chỉ biết cắn môi, nhìn Dương với ánh mắt lo lắng.

Sau đó mọi người ai về nhà nấy, Cố Đình đuổi theo tôi lúc này vẫn đang lầm lì, hỏi nhỏ: “Cậu có biết hôm nay Lỗ A Cực bị làm sao không?”

Tôi không muốn nói chuyện với cô ta, chỉ lắc đầu. Cố Đình liền cười nói: “Cuối cùng thì anh ta cũng không chịu được nữa rồi, tớ biết là anh ta không chịu được bao lâu đâu!”

Nghe thấy vậy, tôi lập tức ngước mắt lên với vẻ hết sức cảnh giác. Cố Đình liền cười rất ranh mãnh, nói: “Hê, chẳng lẽ cậu không biết à? Lỗ A Cực yêu thầm Vân lâu lắm rồi! Còn trước cả khi Vân đến với Lục Tây Dương cơ!”

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát, thần người hồi lâu.

Mọi chuyện nhỏ trước đây lập tức tái hiện trong đầu: Cực thích nhìn trộm Vân hẹn hò, Cực thích trêu Vân, Cực luôn nhường nhịn Vân…

Tôi trở về với thực tại, tần ngần hỏi Cố Đình: “Vân có biết không?”

Cô ta liền cười khẩy, nói: “Sao lại không biết, nếu không có Cực thì làm sao cậu ấy quen được Lục Tây Dương!”

Tối hôm đó trời không có trăng, đường phố lạnh lẽo, vắng vẻ. Tôi ngồi bên đường đợi xe, nhìn xe cộ chạy qua chạy lại, nhưng không thấy chuyến xe mình đang đợi đâu cả, bất giác nước mắt trào ra.

Cực ơi, Cực, em thật có lỗi với anh!

Hôm sau gặp Cực ở nhà, anh ta vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, còn cười bảo tôi tha lỗi cho thái độ khó chịu của anh ta ngày hôm qua. Tôi cảm thấy rất áy náy, nói chuyện cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cực là người thông minh, nhận ra ngay vẻ bất thường, không cười nữa mà hỏi nhỏ: “Em biết hết rồi à?”

Năm chữ ngắn ngủi này khiến nước mắt tôi trào ra, suýt thì bật khóc thành tiếng, Cực giật bắn mình: “Bà cô tổ của tôi, có chuyện gì vậy? Nô tài có bắt nạt bà đâu!”

Bị anh ta trêu như vậy, tôi liền bật cười: “Anh cứ ỷ lại vào cái miệng lắm điều của anh đi!”

Cực cũng cười, nhưng nụ cười rất buồn: “Ngoài cái miệng này ra, anh chẳng có ưu điểm gì khác.”

Tôi rất bực mình vì sự nhụt chí đó, bèn khích lệ: “Cô gái nào thích anh chắc chắn sẽ rất hạnh phúc, em cam đoan như vậy!”

Cực lại tỏ vẻ coi thường tôi: “Em có gì để đảm bảo hả phù thủy?”

Tôi cười, đang định đánh anh ta thì đột nhiên anh ta lại buông một câu: “Ưu Ưu, em bảo liệu Vân có hạnh phúc không?”

Tôi nhìn vào đôi mắt trong veo của Cực, tự nhiên cảm thấy buồn vô cùng, bèn nói từng chữ một, rất kiên định: “Vân sẽ hạnh phúc anh ạ, vì cô ấy có anh đứng ra bảo vệ.”

Gió Bắc ngoài cửa sổ đột nhiên ùa vào, lạnh thấu xương. Tôi và Cực đều rùng mình. “Mùa đông đến rồi.” Cực thò tay ra đóng cửa sổ, tôi co ro trong chiếc áo mỏng rồi lặng lẽ ngồi yên.

Nhìn bầu trời xám xịt, tôi có linh cảm rằng dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Cực à, có phải hồi ấy anh cũng đã từng nghĩ như vậy hay không?

Bánh xe của số phận, một khi đã chuyển động thì chúng ta không thể quay trở lại được nữa.