Chương 24: Hoa chỉ bay về phía xích đu

Số từ: 1632

Dịch: Trần Thu Hương
Nguồn: NXB Văn Học

Tôi lặng lẽ đi bên Dương trên con đường rợp bóng mát của trường Nhất Trung.

Dương, anh còn nhớ không? Hai bên con đường rợp mát của trường Nhất Trung trồng toàn tùng bách, bốn mùa tươi xanh.

Nhưng em không thích, em chê nó quá đơn điệu. Em vẫn nhớ con đường của trường Phụ Trung, xuân về bóng liễu bay rợp trời, thu đến lá vàng rụng khắp nơi. Có lẽ, chỉ là do: em đã từng gặp anh ở đó.

“Hiện tại anh và Tô Tịnh thế nào rồi?” Cuối cùng, câu hỏi giữ trong lòng bấy lâu nay đã được tôi thốt ra.

“Còn thế nào được nữa? Bạn bè bình thường thôi!” Anh đá viên sỏi nhỏ bên đường.

“Nói dối!” Tôi chu môi lên: “Những lúc chỉ có hai người chắc là thân mật lắm đây, anh vẫn muốn giấu em đúng không?”

Dương ngẩng đầu lên, nhìn tôi mỉm cười.

“Không, anh mãi mãi không bao giờ giấu em.” Dương bình thản trả lời: “Anh và bạn ấy sẽ không có kết quả đâu.”

“Anh nói dối!” Tôi trợn mắt lên: “Lẽ nào còn có cô gái khác xinh đẹp hơn Tô Tịnh hút hồn anh ư?”

“Không phải, không phải thế!” Anh quay đầu lại, nhìn dòng người đi đi lại lại phía xa và nói nhỏ: “Là vì anh chuẩn bị sang Anh du học rồi.”

Dương à, em quên mất không nói cho anh biết, em không thích con đường rợp mát ở trường Nhất Trung vì nguyên nhân quan trọng nhất là: mọi sắc màu, mọi nỗi cô đơn, lạnh lẽo ở đó đã chứa đựng quá nhiều ký ức buồn.

“Anh đang nói đùa đúng không?” Tôi run rẩy hỏi nhỏ.

Dương lặng lẽ nhìn vào mắt tôi, ánh mắt u buồn, tư lự: “Không. Anh đã nói rồi, anh mãi mãi không bao giờ giấu em. Đáng lẽ kế hoạch này đã được thực hiện từ năm lớp mười, nhưng anh muốn gần em… và Cực một thời gian nên đã hoãn lại, định lên đại học sẽ đi. Nhưng anh không thể ngờ rằng em lại không chọn trường Phụ Trung. Hiện giờ bình thường bọn mình rất khó gặp nhau, hơn nữa… em cũng đã có nhóm bạn riêng của mình. Thế nên anh đã quyết đinh làm nhanh mọi thủ tục để sang đó.”

Giọng Dương như giọng của một người ngoài hành tinh, âm trầm vọng vào trái tim tôi.

Đột nhiên tôi sực hiểu ra rất nhiều điều, ví dụ tại sao khi biết được nguyện vọng vào trường Nhất Trung của tôi, Dương lại phẫn nộ như vậy, tại sao khi nhìn thấy tôi khóc, Dương lại nói anh không thể yên tâm, và cả buổi trưa hè đó nữa, sau khi nghe thấy câu “Đừng bỏ rơi em”, Dương đã bất chấp tất cả và chạy như bay về phía tôi.

Hóa ra anh chuẩn bị bỏ lại tôi và đi thật xa.

“… Bao giờ anh trở lại?” Tôi quay mặt đi, nhìn về phía dòng người đi lại nhộn nhịp đằng xa.

“Anh không biết. Anh phải sang đó học một năm cấp ba trước đã, sau đó mới thi đại học. Nếu thuận lợi, có thể sẽ học tiếp thạc sĩ.” Giọng anh âm trầm vọng lại, rất khẽ.

“Có phải nếu phát triển tốt, anh sẽ định cư ở đó, sau đó mãi mãi không bao giờ quay về không?” Tôi bần thần hỏi.

Anh không trả lời tôi mà chỉ im lặng, một sự im lặng đến rợn người.

Sau một hồi rất lâu.

“Thôi, đây là chuyện vui mà.” Tôi nhìn về phía xa, cuối cùng lên tiếng, giọng mơ màng tựa như chiếc lông vũ: “Em nên chúc mừng anh.”

“Ưu Ưu.” Dương bắt đầu khẽ gọi tên tôi.

“Sau này nếu phất lên rồi thì đừng quên em nhé!” Tôi không thèm đáp lời anh, mà tự lẩm bẩm.

“Ưu Ưu!” Giọng Dương có vẻ sốt sắng hơn.

“Những dịp lễ tết, anh nhớ viết thư liên lạc nhé… ” Tôi vẫn ngang ngạnh dặn tiếp.

“Trác Ưu!” Cuối cùng Dương không chịu được nữa liền xoay đầu tôi lại.

Ánh mắt tôi chạm ngay ánh mắt anh, sau đó, tôi nhìn thấy vẻ sửng sốt trên khuôn mặt anh.

Tôi biết, vì nước mắt đã giàn giụa trên khuôn mặt trắng ngần của tôi, chúng rơi lã chã, thấm ướt cả vạt áo.

“Anh xin lỗi, anh xin lỗi.”

Em còn nhớ lúc đó, anh nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe của em và liên tục nhắc lại câu đó bằng giọng run rấy.

Xin lỗi? Thế nào là xin lỗi?

Không cần, anh có làm gì sai đâu! Anh hoàn toàn không phải nói ra câu đó. Vì anh xuất sắc như vậy, anh còn tiền đồ xán lạn, tại sao có thể vì một tình cảm thanh mai trúc mã mà từ bỏ cơ hội xuất ngoại của mình?

Không cần đâu, anh thực sự không cần thiết phải tự trách mình một cách đau đớn như vậy.

Vì em đã hiểu rằng:

Đây chính là cuộc sống.

Đây chính là số phận của chúng ta.

Quay ra cổng nhà thi đấu, Thương Thang vẫn đang cầm ba lô của tôi và ngờ nghệch đứng đợi. Vừa nhìn thấy tôi, hắn liền bực dọc quát: “Cậu định để tôi chết cóng ở đây à? Đi gì mà lâu vậy…”

Sau đó hắn nhìn thấy đôi mắt sưng vù của tôi.

“Sao vậy, anh ta bắt nạt cậu à?” Hắn hỏi với giọng rất căng thẳng.

Tôi lắc đầu.

“Sao vậy, lời tỏ tình của cậu bị anh ta từ chối hả?” Hắn tiếp tục tra khảo.

“Không phải, cậu đừng hỏi nữa.” Tôi lầm lì đón lấy ba lô, chuẩn bị về nhà. Thương Thang cũng tần ngần bước theo.

“Đừng đi theo tôi! Để tôi yên tĩnh một mình!” Tôi bực bội quát, sau đó quay đầu bỏ đi.

Một mình trong màn đêm là điều rất kinh khủng, đặc biệt là đối với những cô gái liễu yếu đào tơ nhút nhát như tôi.

Đột nhiên tôi có cảm giác như có người đang theo dõi mình, nhưng lại không dám ngoái đầu lại ngó xem có phải không, đành bấm bụng bước tiếp.

Bước chân của tôi mỗi lúc một nhanh, nỗi ám ảnh trong lòng mỗi lúc một lớn. Tôi bắt đầu hối hận, hối hận vì đã đuổi gã ngốc Thương Thang về.

Dương! Nếu có anh bên cạnh thì tốt biết bao. Trước đây anh luôn quan tâm đưa em về nhà! Hồi ấy em cảm thấy thật hạnh phúc, ấm áp, ngọt ngào, làm gì có sợ hãi?

Tuy nhiên, ngay cả niềm hạnh phúc nhỏ nhoi này cũng sẽ mãi mãi bỏ em mà đi sau khi anh ra nước ngoài!

Nghĩ đến đây, tôi liền dừng chân lại và bắt đầu khóc thút thít.

“Sao vậy, sao vậy?” Một bóng người vụt ra trước mặt tôi, sốt sắng hỏi.

Tôi ngước đôi mắt nhạt nhòa nước lên, loáng thoáng nhận ra người trước mặt là Thương Thang, liền hậm hực hỏi: “Cậu đến làm gì?”

Hắn cười tỏ vẻ hơi ngại ngùng: “Thì vì không yên tâm để cậu vể một mình mà, sao cậu vẫn khóc hả?” Nói rồi liền luống cuống định kéo ngón tay đang che nước mắt của tôi ra.

“Ai cần cậu quan tâm!” Tôi hất tay hắn ra.

“Thôi, tôi không quản nữa!” Hắn cũng nổi cáu: “Cứ để mặc cho cậu khóc ngất ở đây đi!”

“Hu hu…” Thấy hắn nổi xung lên như vậy, tôi liền khóc to hơn: “Cậu cút đi, các người cứ bỏ rơi tôi đi! Tôi không cần ai hết!”

Hắn tức đến nỗi răng nghiến ken két, ánh mắt tóe lửa. Tôi không sợ hắn, liền ngồi thụp xuống ăn vạ: “Đằng nào thì cũng đòi đi hết rồi, bây giờ đi hết luôn đi! Hu hu…”

Đầu tiên tôi nghe thấy hắn thở dài thườn thượt một tiếng, sau đó cũng ngồi xuống cùng tôi, hỏi khẽ: “Anh ta không quan tâm đến cậu nữa hả?”

Tôi liền nín khóc, ngẩng đầu lên nhìn hắn trừng trừng.

Hắn liền nhìn sang chỗ khác với vẻ không tự nhiên rồi hỏi nhỏ: “Có phải anh ta chuẩn bị xa cậu không?”

Tôi gục mặt xuống đầu gối, hậm hực đáp: “Anh ấy chuẩn bị sang Anh du học rồi.”

Hắn “ừ” một tiếng rồi không nói gì nữa.

Tôi đợi một hồi lâu, không thể chịu được nữa liền ngẩng đầu lên hỏi: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Hắn im lặng một lát rồi chậm rãi đáp: “Nếu tôi nói là tôi rất mừng thì cậu có đánh chết tôi không?”

Tôi thần người, tên này… thật thà quá! Chẳng hiểu tâm sự của con gái gì cả!

Nhưng cũng rất dễ thương, không phải sao?

Thế là đang từ khóc tôi lại bật cười, mắng hắn: “Cậu không an ủi được câu nào tử tế à? Nói như bổ vào mặt người ta vậy!”

Hắn nhìn tôi, chăm chú nói: “Tại sao con gái các cậu lại thích được an ủi nhỉ? An ủi chẳng giải quyết được vấn đề gì, cậu phải đối mặt với thực tế thôi. Ngồi đây buồn vì anh ta đi xa, chẳng thà…”

“Chẳng thà sao?” Tôi tò mò hỏi.

“Tìm một mục tiêu khác!” Mặt hắn đỏ bừng, nói nhanh câu đó.

“Thần kinh!” Tôi vác ba lô lên, đánh hắn một cái, mặt cũng nóng bừng.

Nhưng tâm trạng thực sự đã khá hơn nhiều