Chương 3: Ai giết cậu bé ấy

Số từ: 1047

Trong đêm đen như mực, khi những ngọn gió cũng đã núp sau những rặng cây, nhưng trong đêm tối, mơ hồ có những cái miệng mở to như bồn máu chực chờ cắn nuốt những lữ khách lạc đường.

Trong một nghĩa địa âm khí ngút trời, một sinh vật bẩn thỉu đang nhai rồm roạp thứ gì đó bầy nhầy, gớm ghiếc. Người ta nói, chó không bỏ được tật ăn phân chả sai.

Nhưng sao thứ này lại có màu đỏ, nó là thứ gì? Ánh trắng tò mò chiếu vào nơi đó, soi rõ thứ bầy nhầy gớm ghiếc đó. Hình như đó là thịt, không thể rõ là thịt gì, bởi con chó vẫn đang nhai nuốt không ngừng. Trong đêm tối, như nghe được tiếng kêu khóc thản thiết ''Đau quá, đau quá...''

2 ngày sau, một cặp vợ chồng khuôn mặt phờ phạc, lo lắng đến đồn công an báo tin cậu con trai 17 tuổi đã mất tích. Cậu bé xin tới nhà bạn chơi 2 ngày trong kỳ nghỉ lễ, nhưng không ngờ sau đó vẫn không về nhà. Cậu bạn kia thì bảo cậu ta không hề tới chỗ mình?? Lúc này ba mẹ cậu bé mới đi tìm khắp nơi, nhưng không hề có tin tức gì???

Nơi này là một thị traan bình yên, bao năm qua không hề có án mạng, hay mất tích nào? Việc một cậu bé mất tích khiến nơi này hỗn loạn. Công an huy động rất nhiều lực lượng, nhưng cả tháng trời không tìm thấy gì. Chỉ đến khi, một người dân đến thăm mộ người thân thông báo nhìn thấy trước mộ có 1 đống bầy nhầy có thể là thịt người.....

Công an đã tìm nhân viên chăm sóc nghĩa trang, ông ta là 1 kẻ nát rượu, do tai nạn nên đã phải nằm viện 1 thời gian. Ông ta không biết đã xảy ra chuyện gì??

Báo cáo pháp y cho hay, đống thịt đó là phần thịt cắt ngang từ eo qua mông người. Xét nghiệm ADN cho thấy chính là cậu bé xấu số kia. Nhưng kẻ bệnh hoạn, ác tâm cỡ nào lại cắt xẻ người man rợ đến vậy, chẳng lẽ thời đại này lại có kẻ dã man đến mức này.

Chính quyền không muốn tin tức đáng sợ này lan rộng, nên đã đè ép truyền thống, chỉ thông báo tìm thấy xác của nạn nhân bị nhiều nhát chém. Đồng thời, là 1 khoản tiền an ủi người thân để họ không nói lung tung, và hứa sẽ phá an nhanh nhất, kèm theo đe đọa nếu tung tin làm ảnh hưởng trị an xã hội sẽ bị pháp luật xử trí.

Họ không biết đã vô tình giúp đỡ kẻ thủ ác cành thêm ung dung, tự tại. Nếu họ truy quét trên diện rộng, thấy vì che giấu một phần sự thật, có lẽ mọi chuyện đã khác. Người xưa có câu, một phần của sự thật chính là giả dối.

....

Trong một căn phòng đầy ánh sáng màu hồng lấp lánh, một thứ quái gở, ma quái khoác tấm da nhăn nheo đang nhảy 1 điệu nhảy ma quái trong điệu nhạc của bài Oh my god, my darling... Con quái vật khoác tấm da gớm ghiếc ấy thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười khềnh khệch ác độc. Miệng nó đang nhai 1 miếng thịt khô với vẻ thích thú ác tâm.

Sau khi bài hát kết thúc, nó ngồi xuống, nhét 1 cuốn băng khác vào chiếc máy cassette nhỏ. Toàn thân nó run rẩy đầy phấn khích ngay khi âm thanh rẹt rẹt vang lên từ chiếc băng, và rồi một âm thanh đầy đau đớn, quằn quại, tuyệt vọng, thảm thương của một người con trai vang lên:
- Đau quá... đau... quá...á... đau quá...

Con quái vật quằn quại, nó đang cười gằn thật phấn khích như nghe được giai điệu tuyệt vời nhất trên thế gian. Nó lại cười khềnh khệch, hai bàn tay xoa vào nhau thích thú khi thưởng thức giai điệu: ''Đau quá, đau quá...'' và âm thanh cắt xẻ rẹt..rẹt.. rợn cả gai ốc.

Con quái vật vừa nhai thịt khô, vừa mơ màng trước giai điệu bi thảm của người con trai đáng thương kia. Âm thanh kêu gào đau quá giảm dần, chỉ còn tiếng nấc nghẹn tha... tha... cho... tớ...

Nghe chữ tớ, quái vật lập tức nhổ ra 1 vật màu trắng văng xuống sàn nhã nó bỗng bật thốt tiếng người:
- Răng cứng thật, hừ.

Dưới đất, 1 chiếc răng người nằm chổng chơ. Nó không phải răng của quái vật, mà từ miếng thịt nó đang nhai, lẽ nào????

Lúc này, cuộn băng cũng đã chạy hết. Phần việc kinh dị của nó đã kết thúc, để rồi đây con quái vật cũng cởi bỏ tấm da, mà khi nhìn kỹ mới thấy tấm da có hình thù của một con người.

Cuộn băng có tiếng la hét thảm thiết của một cậu trai, tấm da có hình thú giống con người, miếng thịt có dính răng người??? Trò chơi ma quỷ nào đây? Con quái vật này giờ lộ rõ diện mạo, đó là một con người có ngoại hình hoàn toàn bình thường, chỉ có đôi mắt đỏ rực càng thêm đẫm máu. Nó cười hề hề, đóng cửa bước ra ngoài, mang cái lốt con người hiền lành để lừa gạt thế gian, để kiếm tìm thêm những chàng trai có giọng nói dễ nghe ấy. Và có lẽ nó sẽ chăn thêm được nhiều con dê béo, cho ước mơ làm chủ trại dê của nó.

Trên bầu trời mây đen càng lúc càng xám xịt, chúng giương nanh múa vuốt như những con ác quỷ chực chờ gieo hoạ cho thế gian, nhưng nếu so với độ hiểm ác thì còn kém xa con ác quỷ vừa mở đoạn băng cassette đẫm máu kia.

Lòng người, còn độc ác hơn bất cứ loại độc dược nào, mọi ác quỷ đều do tâm sinh, ác tâm càng mạnh thì ác quỷ càng hiện thực hoá, càng gây hại nhiều cho thế gian.