Những bài luận đi cùng năm tháng của PNTTT (1 người đang xem)

  • Thread starter hannahharper
  • Start date
Status
Not open for further replies.

mls

Kim Đan Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
104
B2250: Người Quân Tử với Quẻ Thuần Càn !

Hahaha! Lão Vong à lão Vong! Ta phải kính lão 1 chén Ngũ Lương Dịch!

Tại sao mỗi bi của lão, dù chỉ là lúc tưởng như Lập tạm xả hơi sau trường đoạn chiến MTM “hủy thiên diệt địa”, lại vẫn ẩn tàng nx ý niệm về nhân sinh thấm sâu hơn rượu đế đến thế ?!

Chu Công, ông Tổ của Kinh Dịch, giải nghĩa 6 hào của Quẻ Thuần Càn thành 6 rồng, con vật ngự của Đức Chí Tôn như sau :


HÀO 1 – “Tiềm Long Vật Dụng”: Rồng còn ẩn náu chưa đem tài dùng được, tức rồng còn dưới vực sâu chưa lên mây nên chưa biến hóa được. Ý nói : người chưa gặp thời thì nên trau dồi hạnh đức, luyện thêm tài trí, ở ẩn, không cầu danh, không ai biết mình thì cũng chẳng buồn.

HÀO 2 – “Hiện Long Tại Điền, Lợi Kiến Đại Nhân”: Rồng đã hiện ở cánh đồng, ra mắt đại nhân thì lợi. Người giúp đời mà không khoe công lao, giữ được lòng thành tín và được trung chánh gặp đại nhân thì lợi.

HÀO 3 – “Quân Tử Chung Nhật, Càn Càn Tịch Tịch Nhược. Lệ Vô Cửu”: Người quân tử suốt ngày hăng hái tự cường, đến tối vẫn còn thận trọng, dù nguy hiểm nhưng không tội lỗi. Người quân tử giữ lòng trung tín mà tiến đức lập ngôn, lấy lòng thành lập sự nghiệp. Ở địa vị cao mà không tự kiêu, ở địa vị thấp mà không lo lắng.

HÀO 4 – “Hoặc Được Tại Uyên Vô Cửu”: Như rồng có khi bay lượn, có khi nằm vực, tùy thời mà không lầm lỗi. Thận trọng tùy thời cơ, nên tiến thì tiến (như rồng bay) nếu không thì chờ đợi (rồng nằm vực) chuẩn bị cho kịp lúc ra giúp đời.

HÀO 5 – “Phi Long Tại Thiên, Lợi Kiến Đại Nhân”: Rồng bay lên trời ra mắt đại nhân thì lợi. Mây bay theo rồng, gió bay theo cọp. Ý nói thánh nhân ra đời người người trông theo.

HÀO 6 – “Kháng Long Hữu Hối”: Rồng lên cao quá có hối hận. Rồng bay cao quá khó xuống, nếu hành động sẽ xảy ra điều đáng tiếc vì cực thịnh tắc suy nên lui bước để giữ đạo người quân tử.


6 hào trong
Quẻ Thuần Càn tượng trưng cho 6 tình trạng trong đời sống cũng là 6 cách ứng xử với thời cuộc của người quân tử.

Ở nửa đầu bi 2250 chúng ta đã gặp 2 con rồng ở 2 hào khác nhau: Em Nguyên Sát (tuy là nữ, nhưng trong tu tiên giới gần như ko có phân biệt phái mạnh phái yếu; Bảo Hoa, 6 Cực làm đến Thủy Tổ Ma giới, khiến toàn thể đấng mày râu phải ngả mũ) là con rồng đã lộn vào Hào 6. Còn cu Lập, là con rồng đen xanh (da ngăm đen mặc áo xanh) đã lên tới Hào 5.

Trước bàn về em Nguyên (đẹp thế nên ko nhắc tên Sát, nghe ko muốn hấp nữa). Em lên đến Hào 5 khi “lợi kiến đại nhân” là Thủy Tổ Bảo Hoa, trở thành người đc Hoa tín nhiệm nhất. Vậy mà lại đâm nhát chí mạng vào lưng Hoa rồi bám đuôi 6 Cực, Nguyên đã rơi xuống Hào 6, có hành động đáng tiếc mà hối hận thì đã muộn. Và kết cục với Nguyên như chúng ta đã thấy qua lời Ngân Nguyệt ở cuối đoạn trích dưới đây, hay như chúng ta nhậu thời nay thường nói “lên voi, xuống chó”.

Giờ bàn tới Lập. Ta lại phải ngả mũ trước lão Vong. “Con cưng” của lão mới vừa lên tới Hào 5 “Phi Long Tại Thiên”: đã là Ngụy Tiên, hay nửa cấp Chân Tiên, sau cuộc chiến vs MTM vừa rồi, nay ko còn đối thủ ở tất cả các giới diện cấp dưới Tiên Giới; và “Lợi Kiến Đại Nhân”: chính là gặp lão Tiên Sứ Giám Sát Hà Khang, hai bên hợp sức diệt mụ Ngân-Minh, và sau này Lập nhiều khả năng sẽ giao dịch với lão về “đường lên Tiên Cảnh”. Vừa mới “qua cửa” Hào 5, vậy mà Lập đã chuẩn bị trước cho Hào 6, chính là êm thấm dẹp yên vụ ân oán truyền kiếp với em Nguyên vừa rồi. Tất cả lý do quan trọng nhất lão Vong đã nói rõ ở đoạn ta trích dẫn với chữ màu xanh dưới đây. Mỗi huynh đệ nhìn từ mỗi góc độ khác nhau về cách xử trí của Lập đối với Nguyên, đều có lý của mình, ta ko bác bỏ, chỉ nêu cách nhìn của ta dựa trên Quẻ Thuần Càn của Kinh Dịch. Và chỉ có thể khen lão Vong 1 tiếng “Tuyệt cú mèo!”.

Chúng ta cũng cần lưu ý sau bóng 2 con rồng hiện trong bi vừa rồi là Nguyên và Lập còn có 1 con rồng thứ 3 tuy ẩn nhưng mới chính là con rồng quan trọng nhất, con rồng đáng phục nhất, đó chính là Bảo Hoa. Tại sao nói vậy? Chính là vì: Trong khi Nguyên mới đi hết 1 lượt Quẻ 6 hào và vô phương đi tiếp, Lập chưa đi hết 1 lượt Quẻ, thì Hoa lại đã lên đến Hào 5 của lượt 2 của Quẻ. Hết Hào 6 lượt đầu, Hoa gần như đã mất tất cả, mà Hoa còn có thể làm lại từ đầu, đó là lần đáng nể thứ 1. Làm lại từ đầu mà có thể lại lên đến Hào 5, đó là lần đáng nể thứ 2. Và có thể rút kinh nghiệm lượt 1 để ko rơi vào Hào 6 ở lượt 2 với việc xử lý Nguyên, đó là lần đáng nể thứ… 2 rưỡi!

Và dù gì cũng phải nói rằng Lập là “hậu sinh khả úy” của Hoa, chỉ với 1 câu “Bảo Hoa đã đồng ý chừa lại cho ả một con đường sống, ta cũng vì thế mà không tiếp tục đuổi giết ả.” Lập “đi tắt mà đón đầu”, đã vượt Hoa để chỉ 1 lần lên tới Hào 5 và không phải rơi vào Hào 6 của Quẻ Thuần Càn. Tất nhiên Lập ko phải là “thiên tài”, hắn cũng đã trải qua “tập dượt” với 1 quẻ "tiểu Càn" là lần từ “Tung Hoành Nhân Giới” mà lại phải “Sơ Nhập Linh Giới” tay trắng làm lại từ đầu. Chính vì vậy mà ta dự là lần tới Lập lên Tiên, nếu lão Vong viết tiếp phần Tiên Giới (truyện cổ tích năm… 3000 chăng?), thì Lập chắc chắn sẽ không đi với “2 bàn tay trắng” nữa.

Chư vị huynh đệ thử nhìn nx người sống quanh ta ngoài đời thực, ai đã từng “Đông Sơn tái khởi” mà ko khiến chúng ta kính phục đây? Tấm gương sáng nhất chính là: “Việt Nam Đẹp Nhất Có Tên Bác Hồ!”.

Lão Vong à lão Vong, ta kính lão 1 chén nữa đây! Lần này chuyển Mao Đài, hảo a? Cũng mời chư vị huynh đệ: “Cạn Bôi!”


Trích bi 2250:

Đúng là vị thánh tổ mà năm đó Hàn Lập đã từng chạm trán ở lãnh thổ của Mộc tộc. Chỉ khác là lúc này bộ chiến giáp màu lam mà ả vẫn thường mặc đã không còn sáng bóng như trước mà thay vào đó là cực kỳ ảm đạm. Chẳng những thế mà sắc mặt của nàng còn tái nhợt, khí tức do nàng tỏa ra rất yếu ớt, bộ dạng vô cùng bất ổn. Đáng lạ hơn nữa, nếu xem kỹ lại thì khí tức thực sự của nàng lúc này chỉ còn ở cảnh giới Hợp Thể Kỳ mà thôi.

"Thì ra là Hàn đạo hữu, chẳng nhẽ Bảo Hoa đã thay đổi ý định cho ngươi đến đây giết ta sao?" Nguyên Sát nhận ra Hàn Lập những cũng không ngạc nhiên chút nào, ngược lại ả còn ảo não hỏi han.

"Đuổi giết ngươi? Sao lại như thế? Tuy đúng là ta có ra tay giúp Bảo Hoa một lần nhưng cũng chỉ giới hạn trong một cuộc giao dịch đó thôi. Ngươi cho rằng ta là thủ hạ của Bảo Hoa hay sao?" Hàn Lập trầm mặt, sẵng giọng nói với Nguyên Sát.

"Vậy là ta đã hiểu lầm, mong Hàn đạo hữu rộng lòng tha thứ. Cũng thật là, kể từ khi đạo hữu tiến cấp lên Đại Thừa đến nay thần thông đã không sai biệt lắm so với Bảo Hoa, lý nào lại nghe sai bảo đến đuổi giết một người gần như tàn phế như ta chứ." Nguyên Sát tần ngần một lúc rồi chợt cười ảo não.

"Người tàn phế? Khí tức trên người của ngươi quả là không ổn, sao lại trực tiếp rớt khỏi cảnh giới Đại Thừa rồi? Do Bảo Hoa ra tay với ngươi sao?" Hàn Lập nhíu mày trầm ngâm rồi vừa đoán vừa hỏi.

"Không phải, do ta tự làm hao tổn đi hơn phân nửa tu vi của mình!"

Nguyên Sát trầm ngâm một hồi sau đó nói một đáp án khiến cho Hàn Lập phải bất ngờ.

"Nếu ta không tự hủy hơn nửa tu vi thì dễ dàng gì Bảo Hoa chỉ trục xuất ta đến nơi hoang vắng này, ở đời làm gì có chuyện đơn giản như thế? Dù sao năm đó ta cũng từng là người được ả tín nhiệm nhất, vậy mà lại đâm một nhát chí mạng ngay sau lưng ả. Lần này có thể giữ lại được tính mạng đã khiến ta quá bất ngờ rồi." Nguyên Sát nhẹ nhàng giải thích đôi câu.

"Hóa ra là thế. Vậy ra quan hệ giữa ngươi và Bảo Hoa năm đó thực không bình thường chút nào nên dưới tình huống như thế mà vẫn thả cho ngươi cao chạy xa bay." Hàn Lập gật gật đầu, có vẻ như đang suy nghĩ đến chuyện gì đó.

"Hàn đạo hữu, năm đó ta từng xúc phạm ngươi. Lúc này cảnh giới của ta đã giảm xuống, không thể nào là đối thủ của ngươi được. Lần chạm mặt này ngươi định xử lý ta thế nào? Có phải sẽ báo đáp lại mối thù một mũi tên năm đó?" Ánh mắt của Nguyên Sát toát ra đôi nét khác thường, ả thong thả hỏi.

"Nếu Bảo Hoa mà không trừng trị ngươi rồi thì đúng là ta rất có hứng thú báo đáp lại mối ân tình của ngươi năm đó. Nhưng bây giờ thì sao nào, lúc này ý muốn đó đã phai nhạt đi nhiều rồi. Tu vi của ngươi đã xa sút rất nhiều, ngay cả ý chí cũng đã chẳng còn giữ được, chắc là từ nay về sau chỉ mãi giậm chân ở tu vi như lúc này thôi. Cho dù ngươi có muốn khôi phục lại cảnh giới Đại Thừa Kỳ một lần nữa nhưng cuối cùng chỉ là vô vọng. Nể ngươi dù sao cũng đã từng là một tu sỹ Đại Thừa, ta chẳng muốn khinh rẻ ngươi quá đáng. Ngươi mau tự chặt một tay của mình đi. Như vậy mọi ân oán năm đó giữa chúng ta cũng theo cánh tay của ngươi tan biến mãi mãi." Hàn Lập trầm ngâm một lúc sau đó mới trầm giọng đáp lại.



"Có thể, ngươi đi đi." Hàn Lập gật đầu, chẳng hề có chút ý tứ làm khó dễ nào.

"Xin đa ta đạo hữu đã rộng lượng. Ta và ngươi, chắc là sau này chẳng còn cơ hội gặp lại." Vẻ mặt của Nguyên Sát hơi động sau đó hơi chào hỏi Hàn Lập rồi thân hình mờ đi, hóa thành một làn sáng màu lam mờ mờ lao vút về nơi khác.

Mà trong làn hào quang đang bay, ngay chỗ đầu vai bị thương chợt có ánh sáng màu đen lóe lên, một cánh tay mới tinh lại được tạo ra bên trong làn khí. Có điều cho dù cánh tay có khôi phục lại như lúc đầu nhưng nguyên khí trong cơ thể bị tổn thương là việc không tránh khỏi.

"Hàn huynh, cứ thả ả ta như vậy ư? Không sợ về sau ả sẽ lại có cơ hội báo thù sao?" Từ đầu đến giờ Ngân Nguyệt cứ đứng bất động ngay trên mũi thuyền, mãi đến lúc này nàng mới nhịn không được liền hỏi.

"Bảo Hoa đã đồng ý chừa lại cho ả một con đường sống, ta cũng vì thế mà không tiếp tục đuổi giết ả. Ai mà biết mấy người này còn giữ lại bao nhiêu tình cảm đây chứ. Bảo Hoa có thể dễ dàng bỏ qua chuyện cũ thì chắc là quan hệ của họ không phải ở mức thường, người ngoài chúng ta không thể tưởng tượng được. Sau này ta còn phải đến Ma giới, vì vậy cũng không muốn quan hệ giữa ta và vị thánh tổ đó trở nên bế tắc. Còn việc trả thù ta sao? Để khôi phục lại cảnh giới Đại Thừa đối với Nguyên Sát đã là hi vọng xa vời, hơn nữa tâm trí ả đã như tro nguội, e rằng chính ả cũng chẳng còn hứng thú với ý niệm đó nữa. Mà ả đã không thể khôi phục tu vi về Đại Thừa Kỳ thì tuổi thọ cũng chẳng còn là bao, căn bản ta chẳng cần phải lo lắng nhiều làm gì." Hàn Lập lắc đầu.

"Cũng đúng, cho dù ả ta có ý định này đi nữa thì với bản lĩnh của huynh cũng chả đáng để vào mắt. Chỉ là làm muội cảm thấy bùi ngùi! Năm xưa chỉ với một nhúm phân hồn của ả đã thiếu chút nữa làm muội với huynh phải nằm lại trong núi Côn Ngô, vậy mà giờ đây kết cục lại trở thành như vừa rồi." Ngân Nguyệt dõi mắt theo hướng vệt hào quang đã tắt ở mãi cuối chân trời, thở dài khe khẽ. Đương nhiên là nàng không ưa gì người đã từng là thánh tổ của Ma tộc này. Nhưng trước sau lại tương phản nhau quá lớn khiến cho lòng của nàng trào nên một nỗi dao động phức tạp...
 

mls

Kim Đan Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
104
B2251: 36 phép thần thông biến… D của Rồng ! (Full)

Cha chả, ta ngủ trưa mò dậy ra quán thì gặp bềnh loạn của lão D về bi mới mà giật nảy… mông: Sao lão có thể đi guốc trong bụng ta như vậy? Nếu thời thế đảo điên đến mức lão phải… bán mình, thì nhớ pm cho ta mua ngay lão về làm “song tu lô đỉnh” nha! Haha! Sorry chọc tí cười D lão!

Với đoạn chớp nhoáng tả “Nguyệt run ngoài Lập run trong” mà ta dẫn dưới đây, lão Vong chỉ muốn nhắn nhủ 1 điều với tất cả chúng con nghiện Phàm D Tông: Lão dù bận chăm vợ nằm ổ mấy cũng chưa từng rời mắt khỏi miệng các con nghiện đâu, đều “ghi sổ” hết các male fan đã chửi lão thế nào qua vụ “sau 1 tháng tung tăng với Tử Linh mà Lập chẳng động chút thủ cước nào”.

"Vậy thật tốt! Dọa muội sợ hết hồn! Hàn huynh, không phải là huynh đang cố ý trêu chọc muội đấy chứ?" Ngân Nguyệt nghe thế liền thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng nàng vẫn kịp liếc mắt nguýt Hàn Lập một cái, để lộ ra vẻ quyến rũ đến động lòng người.
Hàn Lập đang ngắm nhìn khuôn mặt của Ngân Nguyệt, cho dù tâm cảnh của hắn đã sớm tu luyện đến độ không bị ảnh hưởng bởi những thứ bên ngoài những vẫn không sao đè nén nổi một tia tình cảm khác thường đang nhen nhóm trong lòng, đành phải quay mặt đi không dám nhìn nữa...


Haha! Chúng con nghiện yên tâm đi, cu Lập vẫn còn là con… đực, hắn chưa bao giờ mất đi phần đó cả, hắn vẫn còn là "Phàm Nhân", chưa thành "Tiên" đâu (hắn mà thành "Tiên" rồi thì ta cũng bỏ hắn và lão Vong ngay, vì ta mãi chỉ là Phàm D mê).

Chỉ có điều, trên cái phần con nam ấy của Lập là một phần người đã Phi Long Tại Thiên (lên tới Hào 5 của Quẻ Thuần Càn như pót trước ta đã luận). Vì thế cái độ D của hắn không còn “trần như nhộng” nữa mà đã “văn minh” với “36 phép thần thông biến hóa” của Rồng vậy! Haha!

Đi vào chi tiết nha:

"Cái gì! Lại có vật như vậy sao? Nếu vậy chẳng phải trên người ta đã..." Ngân Nguyệt khiếp sợ đến run người, vội vàng dùng thần niệm quan sát khắp cơ thể mình.
"Yên tâm! Một khi ta đã phát hiện ra sự tồn tại của chúng thì làm gì có chuyện để chúng tiếp cận muội. Ta đã sớm dùng thần niệm để ngăn cản rồi." Hàn Lập tủm tỉm cười...


Lập: Muội khỏi hao tâm tổn trí đi, ta đặt camera hồng ngoại xuyên thấu “rờ” thân thể muội 24/24 rồi, héhé! Người muội cứ run thế kia, ta sức nào chịu nổi? Hoa thơm ta để ta ngửi đến quay đất cuồng trời, rượu ngọt ta để ta uống đến trời nghiêng đất ngả, nào đâu đến phần lũ ruồi nhặng kia?

“Thì ra nó đơn giản như vậy, Nguyệt nhi cũng an tâm hơn!" Ngân Nguyệt nghe vậy liền mừng rỡ, nàng mau chóng thả thần niệm bao bọc kín lấy mình...
"Lợi hại thật, chắc đi hết cái mê cung này là sẽ đến được bảo tàng của Khấp Linh. Mà hai cái Tàng Bảo Các lúc trước tuy cũng có vài thứ này nọ nhưng cũng chỉ là đánh lừa đám Ma tộc bình thường, còn đối với huynh với muội lại chẳng đáng là gì." Ngân Nguyệt chớp chớp đôi mắt rồi cười hì hì...
"Lợi hại hơn ư? Có thể là gì nhỉ, chắc hơn phân nửa sẽ lại là những trận pháp hoặc cấm chế linh tinh thôi." Ngân Nguyệt hé môi cười.
"Có lẽ thế thật." Hàn Lập tỏ vẻ sao cũng được...
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, thỉnh thoảng lại đánh chết thêm vài cái ảo ảnh mấy con thú được biến ảo ra...


Nguyệt cùng Lập đã từng “vào sinh ra tử” dưới Nhân Giới, nhưng thời gian đó thật “cửu tử nhất sinh”. Còn đến giờ này, trong lòng Nguyệt, đi cùng với Lập thì tới chỗ nào cũng là “cửa sinh”, chung quanh chả có gì là “lợi hại” hơn chàng nữa, toàn là thứ “linh tinh” cả thôi. Ôi chao! Có thứ rượu đế hay cao lương mỹ vị ở đời nào say nào ngọt bằng đôi môi hé cười của “siêu cấp hồ ly” Ngân Nguyệt đây? Cu Lập “heo đen” ko biết đã tu bao nhiêu kiếp mới có diễm phúc lớn đến như vậy a? (Nguyệt “nhi” bé bỏng của anh ơi, “pé” hơn anh mấy vạn tuổi “pé” còn nhớ hông? "Pé" đang dùng kế "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" với anh đây. Hihi!)

Chỉ có trong tiểu thuyết hoặc phim hành động mới có cảnh chàng cùng nàng đi vào biển lửa mà “vừa đi vừa nói chuyện” tình chàng ý thiếp như đoạn trên. Chúng ta đã gặp siêu điệp viên 007 James Bond tới mỗi góc của thế giới lại có 1 đệ nhất mỹ nhân ở đó bầu bạn nâng giấc. Rồi “007 của VN” Nguyễn Thành Luân, “kỵ sĩ gặp mimosa” trên 1 chiều Đà Lạt tím như mắt ai? Ôi chao là lãng mạn! Đó chính là doping là viagra giúp các chàng hiệp sĩ biến từ cấp “điệp viên thường” trở thành “siêu cấp hành động” đó. Còn đời thực ư? Đâu có lãng mạn như vậy, mà thường chỉ là sự hy sinh thầm lặng, thậm chí sau chiến tranh hàng chục năm mới đc “giải mật”, phục hồi danh dự… Ôi chao!

Anh em hãy cùng ta 1 phút im lặng kính cẩn ngả mũ cúi đầu trước Tượng Đài Bốn Nhà Tình Báo Việt Nam Huyền Thoại: Phạm Ngọc Thảo (nguyên mẫu của Nguyễn Thành Luân); Phạm Xuân Ẩn; Vũ Ngọc Nhạ (nguyên mẫu của nhân vật chính trong tiểu thuyết Ông Cố Vấn); Lê Hữu Thúy (nguyên mẫu của nhân vật chính trong tiểu thuyết Điệp Viên Giữa Sa Mạc Lửa) !!!


Thank you all !
 

The Ever-On Candle

Hóa Thần Trung Kỳ
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
50
Tu vi
447
B2252: Tại sao “ái đồ Cái Bang” Lập “đen”… giàu thế ?

Ngay từ bi trước ở chỗ này: "Hỏa Nguyên Tinh, thì ra cánh cổng được luyện chế bởi thứ đó. Nếu vậy chắc tài sản của lão Khấp Linh còn giàu có hơn cả ta nữa." Lập đã nói vậy thì chúng ta khỏi phải nghi ngờ, nhất là nói với Ngân Nguyệt, người duy nhất biết “bí mật tày trời” của hắn là lục bình, cũng đc coi là nguồn gốc “kho tài sản hữu hình” của Lập. Và đến bi này thì độ giàu của lão Khấp đã đc chứng minh bằng cả 1 đội quân khôi lỗi chục vạn con, trong đó cấp HTK vài chục, còn mạnh hơn cả Thiên Uyên Thành. Và 3 bảo vật quý nhất của lão có lẽ đều cấp Huyền Thiên, trong đó có cái phi thuyền thì đã chắc chắn.

Sao lão Khấp để lại kho của khủng đến vậy? Nếu ở Nhân Giới tìm 1 người là “bản sao” của lão này thì theo anh em là ai? Theo ta là… Man Hồ Tử ! 2 lão này đều là “chúa không ngai” cả, và đều để lại kho của ko người thừa kế vì… đều đã nghẻo cả chứ còn sao nữa?! Vậy mới nói giàu đến như Thạch Sùng chết cũng ra đi với 2 bàn tay trắng, có mang theo xuống suối vàng được đâu?

Và tài sản của mấy lão “giàu đệ nhất” như Man Hồ Tử, Khấp Linh… cuối cùng rơi vào tay ai? Chính là Cái Bang đệ tử Lập "đen xanh"! Hắn da tay ngăm đen chắc vì hồi nhỏ cả ngày phải lê la ngoài chợ ăn xin, giờ gần lên Tiên vẫn giữ “nết nhà”, cả mấy nghìn năm ko thay 1 bộ áo mốc xanh. AE có thấy… Bill Gates diện hàng hiệu bao giờ ko? Ta thì chỉ thấy “đệ nhất tỷ phú thế giới” ăn mặc rất… “tùy tiện”. Có lẽ Lập học theo mốt của Gates chăng?

Mà “mốt” của Gates, của Lập là gì? Đó chính là hào quang ko tỏa ra từ nx thứ khoác lên người hoặc từ của cải ngoại thân, mà chính là từ bộ óc của họ. Đó cũng chính là nguồn gốc chân chính và chủ yếu của sự giàu có của Lập, của Gates. Nx người tương tự Lập, Gates có khá nhiều, có thể kể: Hoa này, Steve Job này, Eikenberry (chủ Facebook) này, Warren Buffet này… Và chính người như vậy ko bao giờ đi theo “vết xe đổ” của Thạch Sùng, của Khấp Linh, của Man Hồ Tử,… mà ngay từ khi còn tại thế họ đã quan niệm “của cho là của được”: Gates tài sản hơn 40 tỷ USD đã góp từ thiện một nửa… Bởi vì họ có chung 1 thứ mà “càng ăn càng ra” đó là: TRÍ TUỆ.

(Còn nữa)
 

The Ever-On Candle

Hóa Thần Trung Kỳ
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
50
Tu vi
447
B2252: Tại sao “ái đồ Cái Bang” Lập “đen”… giàu thế ? (Tiếp theo và Hết)

Cần phải nói rõ cái bình xanh của Lập ko phải là chìa khóa mở ra kho của cải của hắn, nó ko phải là vạn năng, nó chỉ tạo ra lục dịch có Pháp Tắc Thời Gian thích hợp với thực vật mà thôi. Bản thân cái bình ko thể tạo ra Thần Mộc hay Huyền Thiên Thánh Thụ, mà muốn có “quả ngọt” thì điều kiện đầu tiên vẫn là phải có “giống quý”, như Kim Lôi Trúc, rồi Huyền Thiên Tiên Đằng.

Ta đã từng luận Thần niệm của Lập, AE có thể tới quán nhà ta nhâm nhi lại món đó. Ta chỉ dẫn lại 1 ý nhỏ: ngay cái bình xanh mà nhiều người nói đó là nguồn gốc giàu có của Lập, ta cũng đã luận rằng nếu ko phải rơi vào tay Lập mà rơi vào tay kẻ khác ko đủ kiên trì nhẫn nại mày mò thử đủ mọi cách như hắn thì cũng sẽ như nhặt đc cục đá trong giấu ngọc nhưng ngại mài đá mà tặc lưỡi vất đi coi đó chỉ là cục đá bình thường mà thôi.

Cũng vậy, “giàu” chỉ là khái niệm tương đối. Nói quê choa giàu hơn mẽo về… mít, vì bên mẽo ko có mít, quê choa thì có mít. Hay như có nước nào giàu… gạo (đại mạch) hơn ta ngoài Thái đây ?

Ta cứ tự hào ghi vào sách địa lý phổ thông “Việt Nam rừng vàng biển bạc”, để nay con cháu cứ ung dung mà… phá, đến nỗi miệng ăn núi lở, rừng đầu nguồn “vàng” khẹt vì bị đốn bị đốt nhường chỗ cho… lũ quét liên miên. Nguồn “bạc” của biển chỉ ở nơi có sóng “bạc” đầu, mà “hạm đội biển xanh” của ta chỉ toàn cỡ thuyền… thúng, thì có lẽ “bạc” chỉ… ngắm cũng no bụng nhỉ ?!

Người Nhật thì ngược lại, họ ghi vào sách vỡ lòng địa lý “quần đảo Nhật Bản rất nghèo tài nguyên, chỉ sẵn… động đất, núi lửa và sóng thần”. Vậy thôi! Vậy mà họ vươn lên giàu thứ 2 thế giới, sau Đại địa chấn 11-3-2011 tụt xuống… thứ 3. Vậy họ giàu bằng cái gì? Chính là bằng “tim nóng, đầu lạnh” như Lập để luyện ra lò nx “Huyền Thiên Chi Bảo” nổi danh khắp 5 châu 4 biển: Honda, Lexus, Sony…

“Giàu có số!” Haha! Như bao người, qua 1 đêm trúng sổ xố, đánh bạc, chơi chứng khoán, đầu cơ nhà đất,… để từ chân đất trở thành tỷ phú, đại gia đó! Nhưng rồi cũng chỉ 1 đêm, từ đại gia, tỷ phú trở thành… chúa chổm, vỡ nợ, nhảy lầu, đi đếm gián ở VƯC ngoài đời khắp bắc chí nam đó. Đó chính là làm giàu kiểu “thổi bong bóng”, kiểu “diều bay theo gió”, kiểu trọc phú! Đó là làm giàu theo kiểu “giàu 1 người = nghèo nghìn người”, thì cái giàu đó “thọ” đc bao lâu?

Công thức lưu chuyển của tiền theo “kinh tế học hiện đại” như sau: dồn tiền mua quyền, có quyền rồi làm tiền, lấy thu bù chi, đấy là tiền đẻ ra tiền, có tiền mua tiên cũng đc đó. Trên 1 số ko gian ảo ko những chụp y chang ngoài đời thực, mà còn “tự kỷ” hơn đến độ “xu ảo quyền ảo” mà cứ ngỡ như “tiền tươi thóc thật” để mà xưng hùng xưng bá, tự tung tự tác cứ như ta là chúa tể cả một giới diện. Đúng là chúa đó, nhưng hãy nhớ đằng sau cái giới diện đó có 1 tính từ rất rõ, đó là “ẢO”. Nếu ko thì sẽ giống mấy em bé mẹ mua cho cái que thổi bọt xà phòng thành bong bóng 7 sắc cầu vồng mà phấn khích nhảy tưng tưng vậy!

Giới diện nào cũng có Thiên Địa Pháp Tắc của giới diện ấy. Như Linh Giới, Ma Giới thì Linh khí Ma khí nồng đậm. Thiên Nha Giới thì Quạ làm trùm. Hắc Dạ Giới thì chuyên nghề dạ hành… Vậy với các giới mà trong tên có các chữ như “Thư”, như “Sách” thì TĐPT chính là Thư, là Sách, là CON CHỮ đó. Có chữ chả cần học cũng văng đc, có chữ thì phải học mới biết. Vì thế mà chia ra người mù chữ và người biết chữ, kẻ vô học và người có học…

Hay là nx cái Thiên Địa Pháp Tắc tưởng như muôn đời đó cũng đã thay đổi vì “thời thế thế thời phải thế”? Thời thế ư? “Con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa. Bao giờ dân nổi can qua, con vua thất thế lại ra quét chùa.” Hoặc diễn xuôi: Có thời dân giàu nước mạnh như nhà có nền móng vững chắc. Cũng có thời mối xông chân móng làm đổ nhà mà “sâu bọ lên làm người”. Haha! Anh em thử vận dụng Pháp Tắc Không Gian và Thời Gian mà nghía xem quanh mình là Thiên-Địa-Nhân tình thế thái như thế nào?

Muốn say tiếp tới bến và chém gió tiếp thành bão thì tới quán ta nha! C.U Xun!
 

The Ever-On Candle

Hóa Thần Trung Kỳ
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
50
Tu vi
447
B2253: Nỗi lòng cha già mẹ móm !

222, Giụtmónịnh cả nhà!

Ta vừa chích bi xong. Lập đến giờ mới đc 1 bi xả hơi thật sự, đại gia áo mốc xanh cùng chân dài Ngân Nguyệt cỡi phi thuyền cỡ tỷ $ du lịch xuyên giới diện. Còn gì thống khoái bằng ?!

Ở nhà lại đc mấy lão "cha đỡ đầu" đôi bên tính thay chàng nàng chuyện trăm năm... "đả cún bổng pháp" giữa Vô địch Cái Bang Lập "đen" vs Đệ nhất diễm lang Nguyệt "trắng"! Haha! Thật là đến tuổi các cụ chỉ còn suốt ngày 8 chuyện con cháu lập gia đình, y như các cha mẹ già của chúng ta vậy!

Lão D tỉnh dậy chưa?, úp mặt vào tường tự sám hối đi, sao để các cụ cà rà mấy năm liền như vậy?! Lão ko thấy xíu hủ à?! Các cụ muốn lão trồng cây tưới hoa tại nhà, để các cụ có "thị thơm thị rụng bị bà", chứ ko muốn lão cứ vác vòi đi... xịt cỏ nấm dại khắp thiên hạ như vầy nữa! Lão phải cảm lòng các cụ chứ? Huhu!

Lập-Nguyệt đã về nhà, mấy cha già mẹ móm kia muốn hắn nghỉ ngơi ít bữa cho khỏe để chuẩn bị bước vào cuộc đại chiến vì... sự nghiệp "thiên thu hậu đại" của tộc nửa người nửa thú thôi! Haha! Các pác nào ở đây đã có nhóc tì chắc đều nhớ thời đoạn tối thiểu 3 tháng "tẩm bổ" trước giờ G "đột phá bình cảnh" nhể? Còn Nguyệt nhi "hồng diện" thế kia thì lúc nào chả sẵn "nước sôi nước sôi"?! Hehe! Xo-li AE, ta D công hơi quá hỏa hầu rùi :( !

Còn nhờ ơn Lập-Hoa mà thoát khỏi kiếp làm D nô hay "giai bao" của mụ Ngân-Minh tại cave Thủy Ấn, từ Linh Giới đâu chỉ có 2 lão Ngao-Mạc. Gần nhất có Tang lão quái của Dạ Xoa Tộc này, còn có mấy đại tộc nữa. Bọn đó có lẽ phải bị "điếc không sợ súng" thì mới vừa thoát đại D kiếp Minh Trùng Mẫu lại mò tới tìm Lập "đen" để ăn Như Ý Côn của chú Tề 3 đầu 6 tay vốn nổi danh đã hấp quất em Minh. Hay chúng đã nghiện fetish-style play đến mức thiếu ko chịu nổi phải đến nhờ gậy của Lập thông a... ?!

Đơn giản tính: với 1 thằng đệ Cái Bang mà cả Thánh Giới đồn ầm lên là "tay chơi chính" hấp tiêu Minh Trùng Mẫu (dù chính Hoa Hoa, diễn viên nữ phụ của màn 3some đó, có bác bỏ thì chắc cũng chả ai tin, như lời Lam Dĩnh nha), mà hơn trăm chú Đại Thừa Kỳ thì trước đó lại bị em Minh bắt làm D nô. Vậy thì cứ tính với 1 Siêu Cấp Đại Tộc của Linh Giới chúng ta đã biết đến nay là Giác Xi Tộc đi, động viên đủ 100 chú Đại Thừa đến liên thủ xơi Lập đc chăng? Mà kéo cả lò đi như vậy thì để nhà và vợ con mình cho thằng hàng xóm trông, "ruộng nương anh gửi bạn thân cày" à?! Haha! Vậy thôi a! Nó là siêu cấp con nghiện, vô địch Cái Bang đệ tử, nó ko tìm tới tận cửa xin ăn xin xèng mua bi chích là phúc 7... trăm đời nhà các chú rồi, bình tâm dưỡng tánh mà tu tại gia đi nha! Nó mà lên cơn thì các chú chỉ có nước di cư vào... núi hoang rừng lạnh ở mà thôi. Luật rừng là vậy đó!

Than ôi! May mà tác giả truyện này là lão bạn già của ta, Tiên sư Ngữ Lúc Nhớ Lúc Quên...
 

The Ever-On Candle

Hóa Thần Trung Kỳ
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
50
Tu vi
447
Bất Diệt Ngăm Rêu Nhị Sắc Phàm Nhân !

:sinhnhat::hoa::duahau::lan::colen:

Đại Hỉ ! Đại Hỉ ! Thảo nào ta vừa mở mắt nhìn giời thấy nắng ấm tưng bừng, liền đem hết chăn ga gối đệm ra phơi để rũ sạch tro bụi ẩm mốc của mấy ngày “mùa đông hạt nhân” điên cuồng băng giá vừa qua. Hahaha ! Sự sống là vậy đó ! Chả bõ dính răng mấy cái võ mèo cào chuột gặm, ngay cả bom hạt nhân cũng không thể hủy diệt được ngọn lửa vui sống vĩnh hằng trong tim của muôn vạn Phàm mê bá tánh bềnh dân !

Chúng ta hãy mãi là những Chân Phàm Mê ! Nghĩa là trong tim luôn sôi xình xịch với cu Lập cùng bầy “vú em” của hắn, và … Tiên Sư Vong Ngữ Thần Lôi ! Nghĩa là theo chân Lập mà “tim nóng đầu lạnh” vững bước đạp trên "tu thân lộ", lấy tu thần, tu tâm dưỡng tánh làm đầu ! Nghĩa là ân đền oán trả phân minh: Bất kể kẻ nào có hắc tâm với Phàm Nhân và những người thân yêu của hắn đều sẽ bị “lây” cái màu ngăm đen ngoài da của hắn mà có kết cục vạn kiếp bất phục như: Mặc đại phu, Hướng lão quỷ, Rồng Xanh Rớt, Đổ Vỏ, Sâu Keo Mẩu… Ngược lại, phàm là "ái đồ Cái Bang" Hàn Lập đã đặt chân đến nơi đâu thì cái màu áo mốc xanh mấy ngàn năm không giặt giấu trong đó là Mộc Linh Căn của hắn sẽ phủ xanh đất đó, biến thành nơi “đất lành chim đậu”, như: Lạc Vân Tông, Thiên Nam Quốc, Thiên Uyên Thành, tộc nửa người nửa thú tại Linh Giới…

Và trên hết nghĩa là, món khoái khẩu nhất đối với Phàm Mê trung Phàm D Tông, chính thị: Cả dàn hồng nhan tri kỷ của Lập “ngăm rêu”: Nam Cung Uyển, Tử Linh, Ngân Nguyệt, Nguyên Dao, Băng Phượng, Bảo Hoa; đều sẽ có chung một Đại Kết Cục: Non-Stop 7Some Play in the Heaven !

Once Again and Forever, Bất Diệt Ngăm Rêu Nhị Sắc Phàm Nhân !
 

The Ever-On Candle

Hóa Thần Trung Kỳ
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
50
Tu vi
447
Mùa Giáng Sinh Ngũ Hành Hoan Khúc

2/ Phần thưởng chỉ dành cho người dũng cảm !

"Ừ, ta thấy đã đến lúc nên cho các ngươi đi vào khu vực hoang dã rèn luyện. Vốn là mấy năm trước đây các ngươi cứ một mạch tu luyện hết sức thuận lợi, một phần cũng bởi tư chất tốt cộng với sự hỗ trợ của đan dược. Nếu muốn tiến vào cảnh giới Luyện Hư mà chỉ tu luyện ở trong tộc thì vẫn chưa đủ, như vậy chẳng khác nào một đóa hoa bị dấu kín trong góc nhà không có gió mưa dùi mài, mãi mãi không thể trở nên mạnh mẽ cứng cáp được. Huống hồ chỉ có ở trong thế giới hoang dã rộng lớn ngoài kia các ngươi mới có thể tìm ra cơ duyên tao ngộ cho mình. Tuy rằng những điều mà ta đã trải qua đều có thể truyền dạy cho các ngươi nhưng vẫn không sao bằng chính mình tự học." Hàn Lập nói đầy thâm ý sâu sắc. (Tks to Mc: đề là “bản dịch thô” nhưng đoạn này thì thật “Tinh Dịch!”)
“Không bằng chính mình tự học !” Chân lý giản dị như vậy đó ! Chỉ có 1 Chân Chính Anh Hùng đã đạp bước trên tu tiên lộ bằng chính đôi chân, hai bàn tay, trái tim và khối óc của mình thì mới có thể truyền thừa cho đệ tử như vậy đc ! Khí Linh Tử, Bạch Quả Nhi, Hải Đại Thiếu… thật “tam sinh hữu hạnh” có đc sư tôn, sư cô như Lập, Nam Cung, Tử Linh, Ngân Nguyệt, Băng Phượng… Đó chính là nx tấm gương sáng chói về ý chí kiên cường !

Làm sao chỉ cần dựa vào tư chất tốt hay đan dược phụ trợ mà thành đại đạo đc? Tại sao cứ phải tự mình dấn thân vào Man Hoang Thế Giới ? Trong lịch sử và đời thực, thế giới đó ở đâu ? Chính là cách đây hơn 200 năm, nx thủy thủ, cướp biển, tù nhân không chịu sống mòn trong ao tù nước đọng của một châu Âu phong kiến già nua mà vượt Đại Tây Dương tới Bắc Mỹ, rồi lập ra một Hợp Chúng Quốc với ban đầu 13 bang sau tròn 50 bang đó. Đó là cái “nồi hầm nhừ” của nx con người đủ mọi sắc tộc, màu da, tôn giáo, nhưng giống nhau ở trái tim khao khát tự do và quả cảm.

Đó chính là mảnh đất Ta-ra của Red Butler và Scarlet O’ Hara (mà version tàu của đôi này chính là Lập vs Linh đó). AE còn nhớ bé gái đầu của Red và Scarlet đã được cho ngủ riêng từ 2 tuổi, rồi đc Red cho tập phi ngựa từ 4 tuổi mà đại bi kịch ngã ngựa ko? Có lẽ với các bậc phụ huynh theo lối gia trưởng như ở quê choa thì kiểu cha mẹ như Red-Scarlet sẽ bị ném gạch hội đồng ngay lập tức. Nhưng đó chính là cách dạy con của nx con người khao khát tự do và quả cảm, mới có thể nhân bản ra nx lứa F1,2,…n ko ngừng chinh phục mọi khoảng cách ko gian và thời gian !

Trước kia ở ta đã từng có phong trào Thiếu Sinh Quân, rồi trại hè thiếu nhi quốc tế, chính là để tập dượt cho các mầm non bước ra Man Hoang Thế Giới đó. Anh Ba, 21 tuổi, từ bến Nhà Rồng xuống tàu vượt Tây Dương, nhưng ko phải được nhà nước hay gia đình cho tiền đi du học đâu nha ! Mà chỉ với 2 bàn tay trắng, xuống tàu làm lao công. Liệu Anh Ba ko xuống tàu ra đi cách đây 101 năm thì có tìm được đường cứu nước không ? Và Hồ Chí Minh có thể trở thành Người Việt Nam Vĩ Đại Nhất của Thế Kỷ 20 không ? Ta chỉ có 1 lời chân tình: AE nếu có cơ hội đừng ngần ngại mà dấn bước xuất dương đi !

Vì vậy, tua lại vụ Tử Linh, ta chỉ nói lại 1 lần này: Linh chính là 1 trong 6 hồng nhan tri kỷ của Lập, là 1 NVC trong “Non-stop 7-Some Play in the Heaven” của Lập đó, nên chỉ cần thiếu 1 điểm then chốt thì cả vở Đại D Kịch đi tong: Đó là ý chí kiên định vào “phần thưởng cuối cùng dành cho người dũng cảm !” Thiếu cái ý chí truy cầu trường sinh đó thì ngay lần đầu gặp lại giữa Linh và Lập tại Ma Giới cũng ko có chứ đừng nói chuyện hậu thiên. Thiếu cái ý chí đó thì chàng và nàng may ra chỉ có thể gặp lại nhau ở… Minh Giới ! Tất cả tài nguyên giới diện, đan dược, công pháp, pháp bảo, … hầm bà lằng đều chỉ là vật ngoại thân. Dù có sẵn tất cả nhưng thiếu mỗi cái Ý Chí Kiên Định thì cũng sẽ trở thành 1 trong tuyệt đại đa số của tu tiên giới gục ngã trước ngưỡng cửa Thiên Đàng, đó là tại cửa ải cuối cùng Tâm Ma Kiếp. Vậy thôi !
 

nhatchimai0000

Hợp Thể Hậu Kỳ
BQT BNS
Mạnh Thường Quân
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
1,282
Tu vi
1,245
Hồng nhan bạc mệnh.

Ôi băng phượng em yêu, nghĩ tới tình cảnh em mà lòng anh đau như cắt, thương cho đời một người con gái đẹp mà gặp bao trắc trở. Nhớ khi xưa em ở Nhân giới, nghĩ cũng là kiêu hùng một phương, bá chủ băng phượng đảo nhưng vì thời thế đảo điên, con đường lên Linh giới bị thu hẹp mà cam tâm áp chế tu vị ở Nguyên Anh hậu kỳ trong bao nhiêu năm để truy tìm một đường sinh cơ, nghĩ tới cảnh ấy ta lại ngỡ như em là một cánh hồng mỏnh manh giữa trời giông bão, số phận thật bấp bênh.

Rồi khi em theo ku Hàn lên Linh giới, những tưởng rằng em có một số phận tươi đẹp hơn khi đến miền đất hứa. Có nào ngờ đâu cấm chế phản phệ khiến tu vị em bị tụt giảm, lại còn không thể hóa hình, bị bắt làm linh thú. Cho ta chửi tsb cái thằng nào nó nhốt em trong lồng sát chứ nó có tí lòng thương hương tiếc ngọc nào không. Em vốn là nàng thiếu nữ, mơn mởn tuổi xuân thì còn chưa biết mùi luyến ái, đăng tung tăng vui hát giữa đời mà cái thằng mất dạy kia nó bị GAY...... nên nó ếch cần, nó để em biến thành một con chym bé nhỏ đáng thương lầm lũi nơi cũi sắt. Mà cũng may là người tu tiên uống rượu ít khi say chứ em mà bị nhốt ở VN thì nó uống say nó rôti em lên để nhắm rượu mất rồi. Ài, cuộc đời của em thật vấn vả, "trời xanh quen thói má hồng đánh ghen", cái nét đẹp của em chắc cũng làm lão trời già si mê, khiến mụ vợ nó ghen tuông nên mới đày đọa em như thế.

Mỹ nhân phải phối với anh hùng, mặc dù ku Hàn nó là tên nham hiểm, vô sỉ, nhưng trong tình huống này thì tạm gọi nó như thế vậy. Ít nhiều gì nó cũng nghĩ tới tình cảm quen biết bao năm ở Nhân giới ( hoặc có lẽ nó nghĩ tới cái thân hình sẹc xi lây đì và khí thuần âm của em) mà ra tay cứu giúp, thôi thì ở đây cũng tạm coi như là anh hùng ra sức cứu mỹ nhân vậy. Em lại tìm về được chút ánh sáng cho cuộc đời của mình, giây phút biết rằng cần khí nguyên âm để hỗ trợ ku Hàn, em đã đỏ mặt thẹn thùng như bao người trinh nữ khác, khi nghĩ tới trao cái ngàn vàng cho người đàn ông của mình. Nhưng mà em lại tự hỏi, hắn giờ đẹp zai khoai to, giàu nứt đố đỏ vách, có tiền có quyền, liệu em dễ dãi như thế có khiến hắn nhanh chán em mà dứt áo ra đi không. Với tấm lòng yếu đuôi mong mỏi kiếm được 1 bờ vai vũng chắc mà nương tựa, em suy nghĩ ra cái trò có thể truyền âm khí mà k cần thất thân. Có lẽ là chỉ dừng lại ở mức cháo lưỡi thôi nhẩy, nhưng mà như thế mới khiến đàn ông thòm thèm.

Ngày tháng trôi qua trong tĩnh lặng, cái thằng tay to của em cũng tốt bụng, cư xử với em k tệ lại còn cung cấp đẩy đủ đan dược. Nhưng bỗng 1 ngày có thiệp hồng báo tin.. không vui. (truyền âm phù) nói rằng người ấy đã ra đi trong một trận chiến bảo vệ dân tộc. Lòng em thương tiếc khôn nguôi, đứt từng khúcruootjj. Giữa cái lúc tang thương ấy mà có kẻ còn ném đá xuống giếng, muốn nhân cơ hội tay to của em ra đi mà đòi cưỡng bức em, lại còn mồm miệng bôi mỡ mà nói bao lời yêu thương như tình duyên đôi ta từ muôn kiếp trước đã định rồi. Cái thằng giun dế ấy (thanh long) mà xứng với tiên nữ như em sao..... em thèm vào. Cơ mà sức em yếu đuối thì làm gì được nó cơ chứ. Em đang nuốt nước mắt vào tim, nhắm mắt lại chấp nhận số phận thì người ấy bỗng trở về, cứu em ra khỏi nanh vuốt quỷ dữ, khiến lòng em vui mừng khôn xiết. Ngưòi ấy còn vì em mà giết chết tên kia để trừ hậu hoạn, ân tình này biết báo sao đây.

Nhiều đêm em thầm nhủ, người ta giàu có, quyền lực, phải như nào mới xứng với người ta. Em đành khăn gói ra đi, thân gái dẫu liễu yếu đào tơ nhưng dưới sức mạnh của tình yêu thì dẫu khắc khổ đến đâu em cũng chịu được. Em tin răng fkhi quay trở lại, mình cũng có một vốn liếng kha khá, đã xứng để cùng chàng kết tóc xe duyên, dẫu k được thì em cũng chấp nhận an phận làm một cô nhân tình bé bỏng mà nũng nịu trong vòng tay chàng vậy.
Có ai ngờ đâu, lão trời xanh dường như không đày đọa em thì không chịu được, một lần nữa em lại bị một thằng dâm ô nó bắt được, nó đòi em làm lô đỉnh song tu với nó. Hu hu hu, dẫu em đã bao lần dọa cắn lưỡi tự tử mới kéo dài được thời gian, để k bị nó làm nhục. Nhưng bao đêm mưa gió. lặng nghe tiếng sấm mà lòng em thấy hãi hùng, liệu rồi cuộc đời em sẽ đi về đâu, than ôi, thân gái tựa như bèo trôi mặt nước, nào biết sẽ về đến bến đục - trong???


Giây phút này, em chỉ muốn kêu gào lên một tiếng TSVN cho vơi đi nỗi chua xót trong lòng.............


P/s đôi dòng cảm khái cho cuộc đời em băng phượng, đạo hữu nào đồng cảm thanks giúp nhé :nguongmo:

Xin lưu bài của đạo hữu này .
 
-:- Vật phẩm -:-

Sky is mine

Hợp Thể Trung Kỳ
Bích Ngọc dịch giả
Tử Ngọc chuyển ngữ
Ngọc
51
Tu vi
1,105

manhdhqn

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
63
Thực sự tại hạ cảm thấy hối hận vì đã đọc các chi tiết mà Vong Ngữ bật mí cho các Phàm mê. Lẽ ra Vong Ngữ không nên bật mí vì như thế sẽ làm giảm đi óc tưởng tương, sáng tạo trong việc đưa ra & xử lý các tình huống của các Phàm mê. Tại hạ đặc biệt hứng thú với 1 bật mí: Lục Dực sau này sẽ trở thành trợ thủ đắc lực của Hàn Lập. Từ bật mí này tại hạ xin được đưa ra một chút suy nghĩ của mình về tình huống Lục Dực đối mặt với Hàn Lập.
“Nghe nói rằng người của tộc này có thể liên hệ trực tiếp với Âm Thần Tinh, cô đọng chúng thành Tố Âm Tinh Khí. Ha ha, ta chỉ cần dùng Nghịch Linh Đại Pháp hấp thu tinh khí này để tu thành thân thể chân linh, như vậy sẽ mạnh mẽ ngang với các loài chân linh danh tiếng khác. Đến lúc đó muốn giết tên chủ nhân cũ Hàn Lập chỉ là chuyện cỏn con thôi." & “bởi vì ta đã gần trở thành tu sỹ Đại Thừa Kỳ”. Với bật mí của Vong Ngữ chắc chắn Lục Dực sẽ hấp thu được Tố Âm Tinh Khí và tu thành thân thể Chân Linh,trở thành Chân Linh cường đại. Vấn đề ở đây là Lục Dực sẽ mất bao lâu để trở thành Chân Linh? Tại hạ dự đoán có thể giống như Hàn Lập lúc lên Đại Thừa mất khoảng 60 năm.
Lục Dực khi ngưng tụ ra Chân Linh chi thể chắc chắn sẽ kích phát Bạch Long chân huyết.Như vậy, khi bình thường Lục Dực có hình dáng “thanh niên có khuôn mặt rất đỗi bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ lại có nét hao hao giống với Hàn Lập” & “trên mặt hiện thêm vài ký tự viết bằng Ngân Khoa Văn cả vàng lẫn bạc”. Khi kích phát Bạch Long chân huyết sẽ trở thành Chân Long, hình dáng tại hạ tưởng tượng ra: “bạch long lớn như một cái sơn mạch, lân phiến màu bạc lấp lánh trên thân được khắc chi chít các ký tự Ngân khoa văn, sừng màu trắng, vảy màu bạc, bốn cái râu dài, đôi con ngươi tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.”
Tại hạ dự đoán Lục Dực sẽ gặp Hàn Lập sau khi Hàn Lập đi Tiểu Linh Thiên & đối đầu xong với Chân Tiên từ Tiên giới khi đi Linh tộc.Hàn Lập thời gian này có thể ở một nơi linh mạch linh khí tinh thuần ở gần Thánh Đảo,đang ngồi trong mật thất tu luyện. Thời gian có vẻ hợp lý, tất nhiên sẽ có nhiều tình huống và diễn biến mới từ “Tiên sư Vong Ngữ” & Hàn Lập có thể sẽ có thêm vài thần thông mới.
Lục Dực sau khi tu thành Chân linh chắc chắn sẽ đi Phong Nguyên đại lục tiêu diệt Hàn Lập. Vì Huyết Chú chủ tớ chưa hoàn toàn giải trừ,giữa Hàn Lập và Lục Dực vẫn có một tia liên hệ yếu ớt nên Lục Dực sẽ tìm được Hàn Lập dễ dàng.Băng Phượng khả năng sẽ tiến giai lên Hợp Thể sơ kỳ,bị Lục Dực hạ ấn kí truy tung. Lục Dực và Hàn Lập chắc là sẽ thi triển ra thần thông mạnh nhất của mình. Đơn giản vì Lục Dực muốn tiêu diệt Hàn Lập càng nhanh càng tốt, còn Hàn Lập cũng biết Lục Dực khi trở thành Bạch Long là một Chân linh cường đại thì không thể dùng thủ đoạn bình thường để đối phó được.Vì thế việc Hàn Lập tung thần thông mạnh nhất của mình Tam Niết Biến Thân + Sơn Nhạc Cự Viên có vẻ hợp lý. Thực lực của Hàn Lập rõ ràng mạnh hơn Lục Dực rất nhiều. Vì Lục Dực có ý định giết chủ nhân của nó & Hàn Lập cũng biết điều này nên tại hạ cảm thấy việc Hàn Lập sẽ ra tay đánh mạnh Lục Dực để răn đe cho nó biết sợ,từ đó mới có thể khiến nó quy thuận trở lại có vẻ hợp lý hơn cả. Sau đây là đoạn đối mặt giữa Lục Dực và Hàn Lập do tại hạ tưởng tượng ra.
Tưởng tượng Lục Dực đối đầu với Hàn Lập
“ Ồ,đây là…”. Đôi mắt Hàn Lập bất chợt mở ra, trên khuôn mặt lộ ra thần sắc kinh hỉ. Sau đó, thân hình Hàn Lập trong mật thất liền biến mất .
Tại một nơi xa xa cách Thánh Đảo, một vệt sáng trắng đang bay với tốc độ kinh người chợt dừng lại, hiện ra thân hình Lục Dực và Băng Phượng. Băng Phượng quay sang nhìn Lục Dực lúc này đang hướng đôi mắt về một nơi xa cuối chân trời, thần sắc cực kì nghiêm túc, liền dùng thần niệm quét qua một vòng nhưng không phát hiện được điều gì.
Chốc lát sau, một vệt sáng xanh xuất hiện phía cuối chân trời trong giây lát đến cách chỗ hai người vài chục trượng. Hào quang thu liễm lộ ra thân hình Hàn Lập. Đôi mắt Hàn Lập chăm chú nhìn kỹ người thanh niên có khuôn mặt khắc Ngân khoa văn tự mang vài nét hao hao giống mình.
“ Hàn đạo hữu, ngươi hãy mau chạy đi”. Thần sắc Băng Phượng lạnh như băng nhưng trong đôi mắt lại lộ ra vài phần lo lắng nói.
“ Băng Phượng đạo hữu không cần quá lo lắng, đây là chuyện riêng của tại hạ mong đạo hữu hãy rời xa khỏi chỗ này.”. Hàn Lập nhìn Băng Phượng rồi nhàn nhạt trả lời.
“ Ngươi…”
“ Băng Phượng,ngươi lui ra xa đị.”. Âm thanh băng hàn của Lục Dực vang lên.
Băng Phượng nhìn hai người một hồi,sau chút đắn đo liền hóa thành một đạo kinh hồng bay đi.
“ Hình như ngươi biết trước ta sẽ tới tìm ngươi?” Lục Dực cất tiếng hỏi.
“ Không sai,không sai. Nghịch Linh Chân Âm đại pháp quả thật có thần thông nghịch thiên. Ngươi cuối cùng cũng đã trở thành Chân Linh rồi.”. Hàn Lập nhàn nhạt nói ra một câu khiến Lục Dực biến sắc.
“ Ngươi làm sao biết Nghịch Linh đại pháp,chẳng lẽ…? Hừm, cho dù ngươi biết thì làm được gì. Nói như vậy mục đích ta tìm tới ngươi chắc hẳn ngươi cũng đã biết?”. Khuôn mặt Lục Dực hơi biến đổi, thần sắc lạnh như băng nói.
“ Ngươi đến tìm ta hẳn là muốn giết ta để xóa bỏ hoàn toàn Huyết Chú trong người đi, dù liên hệ giữa ta và ngươi đã yếu đi nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được sát ý trong ngươi.”. Hàn Lập thần sắc tựa tiếu phi tiếu nhìn Lục Dực cười nói.
“ Có vẻ ngươi rất tự tin vào thực lực của mình thì phải? Được, để bổn tọa tiễn ngươi lên đường .”. Lục Dực cất tiếng nói với đôi mắt lạnh lẽo đầy sát khí. Ngay sau đó,miệng hắn liền đọc chú ngữ kỳ quái,trên đỉnh đầu liền xuất hiện hư ảnh Bạch Long.
Oành!!! Một con bạch long lớn như một cái sơn mạch xuất hiện, lân phiến màu bạc lấp lánh trên thân được khắc chi chít các ký tự Ngân khoa văn, sừng màu trắng, vảy màu bạc, bốn cái râu dài, đôi con ngươi tỏa ra hàn khí lạnh lẽo. Bạch Long xuất hiện tỏa ra hàn khí làm không khí bốn phía xung quanh dường như đông kết lại.
“Hừm, dám uy hiếp ta.Không cho ngươi biết thực lực của ta thì ngươi không thể tỉnh ngộ. Được,để ta đích thân ra tay giáo huấn ngươi.”. Hàn Lập thu liễm nụ cười trên môi,thần sắc nghiêm nghị hẳn. Vừa dứt lời, trong tay hắn liền kết pháp quyết. Sau lưng hắn bùng lên ánh sáng vàng rực. Một cái pháp tướng ba đầu sáu tay màu tím vàng cao hơn ngàn trượng chợt hiện ra. Lại một tiếng bạo liệt vang lên, một đầu tử kim Cự Viên ba đầu sáu tay xuất hiện, thân hình tuôn ra vô số linh văn trắng bạc.
Tiếp đó, bên ngoài thân thể Cự Viên khổng lồ tỏa ra một làn hào quang vàng rực chói mắt, trên làn da xuất hiện chi chít các tấm vảy, mà ở giữa trán còn mọc thêm một cây sừng ngắn. Không chỉ có vậy, đến khi làn hào quang màu vàng cuồn cuộn tụ lại nơi hai bả vai, nơi đó lại tiếp tục sinh ra thêm hai cái đầu và bốn cánh tay vàng ướt át.Ba cái đầu cùng rống to, giữa hai mắt chợt xuất hiện một vệt đen thui, thế rồi nó nứt ra biến thành con mắt thứ ba khác. Bên trong con mắt này tỏa ra ánh sáng màu tím đang chớp nháy cực kỳ kinh người.Trong nháy mắt mà Hàn Lập đã thi triển Tam Niết Biến Thân, khí tức do hắn tỏa ra khủng khiếp hơn trước cả chục lần.
Bạch Long vừa thấy Cự Viên khổng lồ có đôi chút kinh nghi, nhưng ngay khi cảm nhận được khí tức khủng khiếp từ Cự Viên khi thi triển Tam Niết Biến Thân thì trong đôi mắt không giấu nổi vẻ sợ hãi.
“ Không thể nào.Ngươi, ngươi.. cũng có Chân Linh huyết mạch?”. Giọng nói tràn đầy kinh ngạc pha lẫn e dè của Lục Dực vang lên.
“ Phải, thế nào ngươi đang định thay đổi chủ ý hả?”. Giọng nói ồm ồm từ miệng Cự Viên truyền ra.
“Hừ, ngươi đừng tự đắc quá sớm, chưa biết ai hơn ai đâu.”. Rất nhanh vẻ kiêng dè đã đươc thay thế bằng vẻ hung lệ trong đôi mắt Bạch Long.
Bạch Long há miệng phun ra hàng vạn lưỡi đao khí trắng xóa tỏa ra hàn khí kinh người, nhanh như tia chớp vọt tới trước Cự Viên,toàn bộ không gian nơi các lưỡi đao đi qua đều bị xé rách,thanh thế thật kinh người. Ngay lập tức ba tầng sáng tử kim sắc xuất hiện bao quanh toàn thân Cự Viên.
Uỳnh uỳnh uỳnh!!!
Hàng vạn lưỡi đao khí như lưu tinh dồn dập trảm mạnh vào. Đao quang tại trong không trung đều lưu lại từng vệt sáng bạc nhàn nhạt, như vạch phá trời cao trảm đến quầng sáng tử kim sắc, nhất nhất đem bên trong tử kim sắc phù văn một trảm diệt. Khi ba tầng sáng tan đi thì hơn phân nửa đao quang đều tán loạn, vẫn còn hơn trăm đạo đao khí chợt lóe, cuồng bạo trảm lên bản thể tử kim sắc Cự Viên. Bộ lông của Cự Viên lưu chuyển như một lớp gai nhọn tử kim sắc. Những lưỡi đao khí này vừa bắn tới thì giống như chém phải cái gì đó không thể phá vỡ, trực tiếp bắn ngược ra hoặc chợt lóe lên rồi tán loạn đi.
Bạch Long vừa thấy cảnh này thì trong lòng chợt thấy nao nao.

Những lưỡi đao khí vừa rồi nhìn thì có vẻ tầm thường, nhưng thực tế là nó được một loại lực lượng kỳ hàn vô hình rất lớn ngưng tụ thành. Đừng nói là các loại bảo vật cao cấp, đến ngay cả linh bảo cấp cao cũng bị chém dễ dàng.
Hai mắt Cự Viên chợt lóe hung quang đồng thời hai vai nhoáng lên. Sáu cánh tay lông lá vung lên, không ngờ thân hình Cự Viên lại tiêu thất trong hư không. Sau một khắc, Bạch Long chỉ cảm thấy không trung trước mặt dao động. Sáu thủ chưởng tử kim sắc như tia chớp lóe mà ra, nhằm vào thân hình khổng lồ của Bạch Long .
Bạch Long rùng mình nhưng không lộ vẻ hoang mang. Ngân khoa văn tự trên thân khẽ lưu chuyển, linh văn màu vàng và bạc tuôn ra bỗng nhiên biến ảo thành sáu thanh Cự nhận, mặt ngoài chói sáng vô cùng. Giống như thần binh lợi khí mà thổi tóc qua cũng đứt, tàn bạo trảm ngược về sáu thủ chưởng tử kim sắc
"Oanh" "Oanh" "Oanh" các tiếng nổ kinh thiên động địa bạo phát ra! Tại chỗ sáu thanh Cự nhận cùng lục quyền đụng chạm bộc phát ra hào quang chói mắt, phảng phất sáu vầng thái dương nhỏ chói lòa hiện ra.
Toàn bộ thân thể Bạch Long chấn động, bắn ngược trở ra như diều đứt dây, một hơi bay ra hơn chục trượng mới miễn cưỡng ngừng thân hình, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ. Cự Viên tử kim sắc chỉ chấn động thân hình vài cái rồi ổn định lại, rõ ràng một kích vừa rồi Cự Viên đại chiếm thượng phong.
Tiếp theo từ trong cơ thể Cự Viên bay ra ba ngọn núi có màu sắc khác nhau, lập tức hợp lại tạo thành một cây côn màu đen lớn như một cái trụ chống trời, trên bề mặt của nó được trải đầy chi chít những linh văn năm màu tỏa ra muôn ngàn tia sáng.
Cáng tay Cự Viên bắt lấy cây côn đen, sáu ánh mắt sắc nhọn như dao của nó nhìn về phía con rồng ở trước mặt. Đột nhiên cả sáu cánh tay múa lên, rồi hóa thành một trận lốc xoáy cuốn đến.
Ngọn côn chưa đánh đến mà hư không đã vang lên tiếng rít chói tai. Toàn bộ không gian phía trước chợt hiện lên vô số vết rách nhập nhằng màu bạc, tiếp đó là một cỗ áp lực vô hình như gió hùng hổ áp xuống.

Lúc này Bạch Long vừa ổn trọng thân hình nhìn thấy hành động của Cự Viên xa xa thì trong mắt lộ rõ vẻ kinh sợ. Ngoài thân đột nhiên đại phóng hào quang, từng trận linh văn trắng bạc thần bí dị thường từ trong trong cơ thể tuôn ra, phảng phất như muốn thi triển đại thần thông nào đó. Bất quá động tác so với Cự Viên rõ ràng chậm hơn đôi chút. Một tiếng trầm đục vang lên, tuy có quang trận bên ngoài thân ngăn cản một chút nhưng Bạch Long vẫn bị một đạo cự lực khủng khiếp đánh thẳng lên trên người.

Bạch Long rít gào một tiếng sắc nhọn, lân phiến bên ngoài thân bị đánh nát một mảng lớn, thân thể phảng phất như sao băng bắn thẳng xuống phía dưới hung hăng đập trên mặt đất tạo thành một cái hố to có độ sâu kinh người.

“ Đươc,được lắm.Ngươi đã bức ta thì đừng trách Lục mỗ liều mạng cùng ngươi.”. Cự Viên đang lao tới thì chợt nghe phía dưới truyền tới tiếng gầm nhẹ vô cùng kinh nộ của Lục Dực!

Ngay sau đó, từ miệng Bạch Long phát ra chú ngữ huyền ảo. Tầng tầng Ngân khoa văn tự vàng bạc ngoài thân Bạch Long xoay nhanh, sau một trận vù vù lại hướng tới một nơi trên tầng trời nhanh chóng hội tụ. Hàng trăm quang trận nhỏ quay tròn ngưng tụ thành một bạch sắc quang trận đường kính mấy trăm trượng. Từng trận phạm âm thật lớn từ trong quang trận truyền ra, đồng thời cũng tản ra bạch quang cực kỳ kinh người.

Cự Viên đang lao tới kinh ngạc chưa kịp phản ứng thì “Oanh” một tiếng,bạch sắc quang trận khổng lồ nổ tung ra.Một cỗ hàn khí khủng khiếp tràn ra,bao trùm lấy toàn thân Cự Viên và bốn phía xung quanh.Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra!Toàn bộ thân hinh Cự Viên và bốn phía xung quanh hàng trăm trượng đều bị đông kết thành băng, mặt đất bị một tầng băng dày bao phủ,bảy vầng thái dương trên trời đều bị lu mờ.

“ Ha ha,đã dính phải Thời Không Băng Phong kết hợp với Chân Nguyên Chi Lực của ta thì ngươi không thể nào phá vỡ được đâu.”. Bạch Long nhìn Cự Viên bị đóng băng cười dài nói.

Bất chợt nụ cười trên môi Bạch Long tắt hẳn.Một đạo hư ảnh kình thiên cự kiếm màu xanh thẫm dài hơn trăm trượng trên cánh tay Cự Viên phát ra cao đến tận mây xanh. từng cỗ kiếm khí khổng lồ không tả siết từ thân hình hắn cuồng phát đi bốn phía. Toàn thân hình của Cự Viên như bị lục sắc kiếm ảnh bao phủ lấy. Vô số đạo lục sắc tiểu kiếm phát ra từng tràng va chạm nặng nề liên miên không ngớt với băng phong, khối băng khổng lồ như tuyết gặp nắng xuân mà tan biến mất.

Bạch Long chấn kinh phun ra một ngụm chân huyết.Đồng thời,khí tức trên người nó giảm mạnh. Chẳng mấy chốc, thân hình khổng lồ của Bạch Long nhỏ dần trở thành một thanh niên hao hao giống Hàn Lập.

Một bàn tay lông lá khổng lồ xuyên phá hư không lao tới tóm chặt lấy thanh niên này.Thanh niên cực kỳ kinh sợ, khắp người Ngân khoa văn tự phát ra hào quang nhằm thoát khỏi trói buộc.Nhưng ngay lúc này một tiếng Hừ lạnh vang lên.Thanh niên tâm thần phiêu hốt bất định, cả người trở nên cứng đờ.

Mà trên bề mặt bàn tay của Cự Viên chợt phát ra hào quang cả vàng lẫn bạc cực kỳ rực rỡ. Vô số các loại linh văn màu bạc từ đó tràn ra, bất ngờ trào đến thân hình của thanh niên.Tiếp đó vô số sợi xích to tướng chợt hiện lên, mới chút mà đã trói hắn chặt cứng không sao nhúc nhích được.
Thanh niên vừa tỉnh táo lại chợt cảm thấy toàn thân nặng trịch, chân nguyên trong người không cách nào vận chuyển được nữa.

 
Status
Not open for further replies.

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top