Luận Truyện Vô Biên Đại Lục Phiêu Lưu Ký

TràXanhHuynhĐệ

Nguyên Anh Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
282

Vô Biên Đại Lục Phiêu Lưu Ký
Tác giả: Trà Xanh Huynh Đệ

Tại đây các bạn có thể đưa ra ý tưởng và phê bình giúp mình có thể hoàn thành truyện được tốt hơn, mình không ngại ai gạch đá hay chê trách, ngược lại đó là lời góp ý chân thành nhất đối với mình vậy nên nếu có đọc qua truyện của mình thấy hay dở chỗ nào thì xin hay nêu ra để mình rút kinh nghiệm. Mình hy vọng tìm
kiếm một chút động lực để tiếp tục việt bộ truyện này.

Nếu có cao nhân nào xem qua truyện thì cầu mong được chỉ điểm chút ít, xin cảm ơn


Link truyện: BẤM VÀO ĐÂY

(Mình được một bạn giới thiệu qua đây, nghe nói tại đây góp ý rất rôm rả, sau này mình bị bí tên chiêu thức hay một số chỗ bị mắc sai lầm không hợp logic thì các bạn cứ góp ý và chém mình thoải mái.)
P/S: loạn đao "chém" mình, mình không sợ. Chỉ sợ sống trong cô tịnh tới chết mà thôi~:buonqua:
 
Last edited:

VôHưKhông

Hợp Thể Sơ Kỳ
Ngọc
11,378
Tu vi
913
Chào bạn :nguongmo:

Một điều mình nhận thấy ngay từ giới thiệu truyện và chương 1 là bạn đang lúng túng trong việc lựa chọn ngôn ngữ. Có thể thấy rằng bạn nắm rõ nghĩa của các câu từ, hiểu được ý mình muốn diễn đạt nhưng lại không biết chọn từ ngữ nào để dùng. Và rồi, bạn sợ người từng đọc thể loại này sẽ cảm thấy lạ lẫm, hoặc chính bản thân bạn cũng cảm thấy dùng từ thuần Việt thì nó "Kỳ kỳ", mất chất, sợ người ta chê cười nên đã quyết định tạm dùng các ngôn từ chỉ xuất hiện trong bản convert, ví dụ như ở câu "Sau một vài năm phấn đấu, cộng thêm một chút vận khí ( may mắn ). "

Lại tiếp, cách xưng hô và gọi tên, sử dụng các đại từ của bạn cũng khá xa lạ với văn viết Việt, ví dụ "Không có gì có thể làm khó hắn cả, chỉ cần ngươi giảng trọng điểm cho hắn thì từ một hắn sẽ suy tới mười."

Bên cạnh đó là các lỗi về đặt dấu câu: "Hắn vậy mà đơn thương độc mã lao vào đại học Lomonosov nổi tiếng nước nga và tốt nghiệp loại ưu khoa công nghệ thông tin, thậm chí có vài người bạn Nga con nhà quyền thế muốn ngỏ ý mời hắn về làm việc cho họ. Nhưng tất cả đều bị hắn thẳng thừ từ chối." Theo mình, từ "Vậy mà" dùng để chỉ một hành động, trạng thái xảy ra đối lập với các điều kiện ban đầu, ví dụ như "Mày là con ổng vậy mà không biết ư?" Hoặc "Đã không biết gì vậy mà còn đòi thi vào Havard."; nhưng ở đây nhân vật chính (NVC) rất thông minh, hoàn cảnh trước đó của hắn cũng không có gì là đối lập với việc hành động thi vào Đại học Lomonosov cả. Cụm "Đơn thương độc mã" theo mình dùng ở đây để miêu tả trạng thái đơn độc một mình cũng không quá phù hợp. Xin đưa ra một phương án sửa như sau: "Hắn cứ thế lầm lũi rồi bất ngờ thi vào đại học Lomonosov nổi tiếng nước Nga và tốt nghiệp loại ưu khoa Công nghệ - Thông tin. Thậm chí đã có vài người bạn Nga con nhà quyền thế muốn ngỏ ý mời hắn về làm việc cho họ nhưng tất cả đều bị hắn thẳng thừng từ chối."

Về xây dựng NVC: Việc xây dựng NVC với các đặc điểm vượt trội là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, cần tiết chế để các yếu tố này không trở nên quá đà, quá lố. Phần miêu tả thông tin khả năng chơi game của NVC khá tốt, có điều không nhất thiết phải đến mức "lúc nào cũng là hắn dẫn đội xông pha khiêu chiến độ khó cao nhất trong game và công hội (guild) hắn lúc nào cũng đắc thủ thành công diệt boss đầu tiên trên sever toàn thế giới."

"Nhấc mông ra bếp, hắn lấy hai chai nước và một cái bánh kẹp đơn giản ra rồi lại chạy vào trước máy tính ngồi gặm. Vừa ăn vừa lướt web hắn chợt phát hiện hôm nay là ngày lẽ tình nhân (14-2), nhìn mấy cái tình lữ ôn ôn nhu như thắm thiết bày tỏ rồi quay lên youtube. " -> Sử dụng ngôn ngữ chưa phù hợp, tối nghĩa.

"Kim Hậu chợt cảm thấy trong lòng trống rỗng, dễ hiểu thôi, vì đó là ngày người hắn luôn hết lòng yêu thương, vậy mà không chút do dự chia tay với hắn vì lý do cụt lủn" -> đây cũng (chính) là; đã; oái ăm...vv

"Sau năm năm yêu nhau, lúc chuẩn bị ra trường, những tưởng thời cơ đã chín muồi, hắn quyết định tỏ rủ cô nàng đi nhà hàng và để cho nàng một cái kinh hỉ vì của hắn thân phận." -> sẽ dành cho nàng một bất ngờ với/vì thân phận của hắn.

"Nhưng ai mà biết được hắn hung hăng bị đá ngay lập tức như vậy, cũng khá bất ngờ bởi cô nàng ẩn sau lớp mặt nạ quá kỹ, hóa ra ả luôn tiếp cận hắn chỉ vì hắn học giỏi nên suốt vài năm qua chỉ lợi dụng Kim hậu mà thôi, thật là một cái vở kịch hoàn hảo." Không chỉ riêng phần bị bôi đỏ mà cả đoạn này rối rắm, tối nghĩa quá.

"Đứng trước đèn đỏ chuẩn bị sang đường, Kim Hậu đang mông lung suy nghĩ thì chợt thấy người phụ nữ bên cạnh trượt chân ngã xuống, sẩy tay ủn đi mất chiếc xe đẩy, mà bên trong một mặt mũm mĩm đứa trẻ đang chơi đồ chơi. Cùng lúc đó, một chiếc xe buýt đang lao tới với tốc độ không kịp để phanh. Mắt thấy chiếc xe lao vào đứa bé, hắn không chút do dự lao tới đẩy lại chiếc xe đẩy lên vỉa hè, nhưng bản thân hắn thì lại ngã xuống đường do mất đà. Nhìn vào ánh đèn pha ô tô chói lóa, hắn theo phản xạ nhắm mắt lại, ý thức thì từ từ chìm sâu vào bóng tối vô hạn......." đẩy; có một đứa trẻ mũm mĩm; tốc độ quá cao/nhanh không thể kịp phanh;.

:mattoasang: Đôi dòng góp ý!!!
 

Bạch Liên

Kim Đan Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
118
:90: Hi Không đại ca đẹp trai!

Huynh đã xem qua chương 1, vậy muội mạn phép điểm tin chương 2:

Linh hồn của Kim Hậu phiêu du lơ đãng không gian vô tận, hắn thật sự không hiểu tại sao mình chết rồi mà vẫn còn ý thức, càng kỳ quái là tại sao mình cứ phiêu du lơ đãng trong cái không gian quái lạ này.
Lơ đãng không dùng để chỉ trạng thái của vật thể mà chỉ dùng để chỉ trạng thái tinh thần, mức độ tập trung. Thấy "phiêu du" thì đoán tác giả đây muốn nói về trạng thái "phiêu du lênh đênh trong một không gian vô tận".

Bỗng có một tia sáng lóe lên ở cuối đường không gian, rồi tựa như có một lực lượng vô hình nào đó, hút kim hậu về phía ánh sáng, rồi lại làm hắn từ từ mất đi ý thức....
Tên NVC cũng cần được viết hoa bạn nhé.

Dưới một dãy núi dài dằng dặc xung quanh là vô biên rừng rậm,có một căn nhà gỗ khá… đồ sộ, kiểu dáng kiến trúc tinh xảo nhưng lại rất hài hòa với bối cảnh thiên nhiên xung quanh.
Thay từ "mà" bằng dấu phẩy; Rừng rậm vô biên; Bỏ dấu phẩy này.

Thì ra là thê tử của hắn đang hạ sinh còn cảm giác làm cha làm hắn vừa hưng phấn vừa nôn nóng.
Quá rối rắm, nên tách ý ra cho rõ "Thì ra là vợ của hắn đang sinh/trở dạ. Cảm giác sắp được làm cha khiến hắn hưng phấn và nôn nóng (vô cùng)."

Bỗng tiếng đau im bặt mà lại vẫn không có tiếng khóc trẻ em nào cả, làm người nam tử đứng ngồi không yên.
Tiếng rên; Điều này làm người đàn ông/ông ta.

Một lúc sau, từ gian phòng bước ra một thân ảnh nữ tử.
Từ gian phòng có một bóng người phụ nữ bước ra.

Một lúc sau, từ gian phòng bước ra một thân ảnh nữ tử. Một thân tóc xanh lục búi cao, trên đầu thì mang một chiếc bờm lụa trắng. Thân hình mảnh mai cân đối, gương mặt nàng tú lệ, thanh nhã. Đặc biệt là đôi tai nàng rất dài, đỉnh tai nhọn.
Mái tóc xanh lục búi cao. Từ "thì" thừa. Cả đoạn trên, trừ câu thứ nhất ra thì các câu còn lại đều không rõ chủ ngữ. Vì vậy, ta khuyên rằng nên thêm chủ ngữ vào cho rõ ngữ nghĩa như sau "Nàng ta có mái tóc xanh lục được búi cao, trên đầu mang một chiếc bờm lụa trắng. Thân hình nàng mảnh mai cân đối, gương mặt tú lệ, thanh nhã. Đặc biệt nhất là đôi tai nàng, chúng rất dài và có đinh tai nhọn."

Chớp động con mắt màu xanh diệp lục của mình, người hầu gái mang tên Mai Lạp gật đầu cười đáp:
"Chúc mừng Mã Đinh (Martin) đại nhân sinh được nhi tử! Tất cả không sao, mẹ tròn con vuông, chỉ là kỳ quái tại sao tiểu thiếu gia lại tựa hồ không có khóc như những đứa trẻ bình thường..."

Người hầu gái tên Mai Lạp chớp chớp đôi mắt xanh lục của mình rồi gật đầu cười đáp; Không biết; Bỏ từ này.

Trên chiếc mộc giường là một nữ tử tóc dài xõa tới ngang vai, đen nhánh lại óng mượt, gương mặt nàng khuynh quốc khuynh thành có thể làm thần hồn điên đảo bất cứ vị nam nhân nào.Đôi mắt nàng đen nháy trong veo, từ sâu trong ánh mắt nàng lại làm cho người ta cảm giác một kiểu nhìn không thấu.
Không hiểu là nàng này có làn da đen bóng phải không nhỉ :80: Nếu không phải thì nên sửa cho rõ ý là "Một người phụ nữ với mái tóc đen mượt xõa ngang vai, có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành có thể khiến bất cứ người đàn ông nào thần hồn điên đảo"; Bỏ từ "lại" này.

Hiện người nữ tử này tuy trên gương mặt thần sắc có chút tái, nhưng tinh thần lại đang rất vui vẻ, ôn nhu mà ôm một đứa bé mắt xanh biếc như vòm trời bao la , bập bà bập bẹ như đang cố nói cái gì đó.
Bỏ dấu phẩy này; cần bổ sung đại từ để rõ ý "nàng đang dịu dàng ôm lấy".

"HaHaHa, Uy Liêm Mỗ Tư (Williams) gia tộc ta mỗi thế hệ không có ai mà không bình thường cơ chứ, con ta nhất định sau này sẽ làm gia tộc quật khởi!".
Các đời gia tộc Uy Liêm Mỗ Tư (Williams) ta có khi nào là không có kẻ bất bình thường đâu chứ.

Nâng niu bảo bối nhi tử của mình, Mã Đinh hiện đúng là vui sướng khôn xiết.
Mã Đinh nâng niu đứa con bảo bối của mình, hắn giờ đúng là đang vui sướng khôn xiết.

Hắn vậy mà xuyên việt đầu thai, lúc rảnh rỗi hắn cũng thích đọc một vài bộ tiểu thuyết xuyên việt, thấy mấy tên nhân vật chính tiêu diêu tự tại xông pha dị giới có đôi khi cũng hâm mộ bọn họ không thôi. Không nghĩ vậy mà chính hắn lại gia nhập vài hàng ngũ xuyên việt nhẫn sĩ này.
Thay dấu phẩy này bằng dấu chấm; Bạn chuộng dùng từ "vậy mà" quá, ở đây từ này thừa, vì từ "Không nghĩ" đã đủ để diễn tả ý đột ngột, bất ngờ rồi. Các lỗi chính tả khác do đánh máy bạn cần lưu tâm hơn nhé.

Mong là người đừng quá đau buồn a, con ra đi nhưng mà đầu thai vào một cuộc sống có vẻ sẽ rất đặc sắc đó nha.
:73: A, ha, nha, ái da, vần quá à.

Đang nghĩ mông lung một hồi, lại nhìn về phía vị mẫu thân vừa mới hạ sinh ra mình. Hắn kiếp trước vậy mà cũng không có hưởng qua sự ân cần chăm sóc của mẫu thân, nên kiếp này là càng khát khao tình mẫu tử.
Chủ ngữ? Bỏ dấu phẩy trên.

Mắt thấy nhi tử của mình đang dùng ánh mắt khát khao trìu mến nhìn mình, Tiêu Bảo Yến cũng rất là vui vẻ hiểu ý, dang tay ẵm về nhi tử của mình vào lòng. Sau đó ngước lên hỏi Mã Đinh:
Chủ ngữ?

"Hừ! ta nhưng là hôm nay nhi tử ra đời, thật lòng muốn tỏ chút hương ôn nhu mà chàng lại dám làm mất mặt ta trước mặt nhi tử như vậy. Được rồi phạt chàng tối nay đi giặt tã cho Mai Lâm đi!"
Bởi vì hôm nay nhi tử ra đời nên ta mới thật tâm muốn thể hiện chút dịu dàng. Chú ý tính logic của truyện, cháu nó mới sinh thì tã đâu mà giặt?

Nghe hai người cuộc đối thoại bỗng biến hóa quay ngoắt một trăm tám mươi độ như vậy, làm Kim hậu cũng là nhất thời không thích ứng nổi. ~Xem ra mẫu thân mình vẫn là cái cường đanh đá loại người, gia đình trông vậy mà là cái loại mẫu hệ
Bỏ từ "làm" này; Cũng là dạng người đanh đá; vậy mà thuộc dạng mẫu hệ.

Mai Lâm nhân sinh hiện rất là hạnh phúc.
Cuộc sống hiện giờ của Mai Lâm rất hạnh phúc

Bất quá, vui vẻ không được bao lâu thì xui xẻo trong mồm hắn cũng đã ứng nghiệm, đột nhiện ngày hôm đó ma pháp truyền tín tới tin tức, Mã Đinh sau khi nghe tin thì trông mặt cũng rất là ngưng trọng.
Chú ý tính logic bạn ơi, NVC có nói gì đâu mà ứng nghiệm? Thay dấu phẩu tiếp đó bằng dấu chấm; Không rõ lắm "ma pháp truyền tín tới tin tức" nghĩa là gì, chắc là "ma pháp truyền tín đưa tới một tin mới"; Rất là.

:phaikhongday:
 

Bánh Cam Sữa

Vấn Đạo
Ngọc
50
Tu vi
8
:ballet: Tại sao? Tại sao lại đưa ra lựa chọn "Like Sh*t, dừng đi cho rảnh?". Dẫu biết rằng sự quan tâm của độc giả là một nguồn động lực lớn cho người viết nhưng bản thân người viết cũng phải xây dựng được lập trường, giữ vững tinh thần và niềm đam mê viết lách chứ. Một lựa chọn cho thấy một tâm hồn mỏng manh quá à nha :macco:
 

TràXanhHuynhĐệ

Nguyên Anh Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
282
Chào bạn :nguongmo:

Một điều mình nhận thấy ngay từ giới thiệu truyện và chương 1 là bạn đang lúng túng trong việc lựa chọn ngôn ngữ. Có thể thấy rằng bạn nắm rõ nghĩa của các câu từ, hiểu được ý mình muốn diễn đạt nhưng lại không biết chọn từ ngữ nào để dùng. Và rồi, bạn sợ người từng đọc thể loại này sẽ cảm thấy lạ lẫm, hoặc chính bản thân bạn cũng cảm thấy dùng từ thuần Việt thì nó "Kỳ kỳ", mất chất, sợ người ta chê cười nên đã quyết định tạm dùng các ngôn từ chỉ xuất hiện trong bản convert, ví dụ như ở câu "Sau một vài năm phấn đấu, cộng thêm một chút vận khí ( may mắn ). "

Lại tiếp, cách xưng hô và gọi tên, sử dụng các đại từ của bạn cũng khá xa lạ với văn viết Việt, ví dụ "Không có gì có thể làm khó hắn cả, chỉ cần ngươi giảng trọng điểm cho hắn thì từ một hắn sẽ suy tới mười."

Bên cạnh đó là các lỗi về đặt dấu câu: "Hắn vậy mà đơn thương độc mã lao vào đại học Lomonosov nổi tiếng nước nga và tốt nghiệp loại ưu khoa công nghệ thông tin, thậm chí có vài người bạn Nga con nhà quyền thế muốn ngỏ ý mời hắn về làm việc cho họ. Nhưng tất cả đều bị hắn thẳng thừ từ chối." Theo mình, từ "Vậy mà" dùng để chỉ một hành động, trạng thái xảy ra đối lập với các điều kiện ban đầu, ví dụ như "Mày là con ổng vậy mà không biết ư?" Hoặc "Đã không biết gì vậy mà còn đòi thi vào Havard."; nhưng ở đây nhân vật chính (NVC) rất thông minh, hoàn cảnh trước đó của hắn cũng không có gì là đối lập với việc hành động thi vào Đại học Lomonosov cả. Cụm "Đơn thương độc mã" theo mình dùng ở đây để miêu tả trạng thái đơn độc một mình cũng không quá phù hợp. Xin đưa ra một phương án sửa như sau: "Hắn cứ thế lầm lũi rồi bất ngờ thi vào đại học Lomonosov nổi tiếng nước Nga và tốt nghiệp loại ưu khoa Công nghệ - Thông tin. Thậm chí đã có vài người bạn Nga con nhà quyền thế muốn ngỏ ý mời hắn về làm việc cho họ nhưng tất cả đều bị hắn thẳng thừng từ chối."

Về xây dựng NVC: Việc xây dựng NVC với các đặc điểm vượt trội là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, cần tiết chế để các yếu tố này không trở nên quá đà, quá lố. Phần miêu tả thông tin khả năng chơi game của NVC khá tốt, có điều không nhất thiết phải đến mức "lúc nào cũng là hắn dẫn đội xông pha khiêu chiến độ khó cao nhất trong game và công hội (guild) hắn lúc nào cũng đắc thủ thành công diệt boss đầu tiên trên sever toàn thế giới."

"Nhấc mông ra bếp, hắn lấy hai chai nước và một cái bánh kẹp đơn giản ra rồi lại chạy vào trước máy tính ngồi gặm. Vừa ăn vừa lướt web hắn chợt phát hiện hôm nay là ngày lẽ tình nhân (14-2), nhìn mấy cái tình lữ ôn ôn nhu như thắm thiết bày tỏ rồi quay lên youtube. " -> Sử dụng ngôn ngữ chưa phù hợp, tối nghĩa.

"Kim Hậu chợt cảm thấy trong lòng trống rỗng, dễ hiểu thôi, vì đó là ngày người hắn luôn hết lòng yêu thương, vậy mà không chút do dự chia tay với hắn vì lý do cụt lủn" -> đây cũng (chính) là; đã; oái ăm...vv

"Sau năm năm yêu nhau, lúc chuẩn bị ra trường, những tưởng thời cơ đã chín muồi, hắn quyết định tỏ rủ cô nàng đi nhà hàng và để cho nàng một cái kinh hỉ vì của hắn thân phận." -> sẽ dành cho nàng một bất ngờ với/vì thân phận của hắn.

"Nhưng ai mà biết được hắn hung hăng bị đá ngay lập tức như vậy, cũng khá bất ngờ bởi cô nàng ẩn sau lớp mặt nạ quá kỹ, hóa ra ả luôn tiếp cận hắn chỉ vì hắn học giỏi nên suốt vài năm qua chỉ lợi dụng Kim hậu mà thôi, thật là một cái vở kịch hoàn hảo." Không chỉ riêng phần bị bôi đỏ mà cả đoạn này rối rắm, tối nghĩa quá.

"Đứng trước đèn đỏ chuẩn bị sang đường, Kim Hậu đang mông lung suy nghĩ thì chợt thấy người phụ nữ bên cạnh trượt chân ngã xuống, sẩy tay ủn đi mất chiếc xe đẩy, mà bên trong một mặt mũm mĩm đứa trẻ đang chơi đồ chơi. Cùng lúc đó, một chiếc xe buýt đang lao tới với tốc độ không kịp để phanh. Mắt thấy chiếc xe lao vào đứa bé, hắn không chút do dự lao tới đẩy lại chiếc xe đẩy lên vỉa hè, nhưng bản thân hắn thì lại ngã xuống đường do mất đà. Nhìn vào ánh đèn pha ô tô chói lóa, hắn theo phản xạ nhắm mắt lại, ý thức thì từ từ chìm sâu vào bóng tối vô hạn......." đẩy; có một đứa trẻ mũm mĩm; tốc độ quá cao/nhanh không thể kịp phanh;.

:mattoasang: Đôi dòng góp ý!!!
Đạ tạ, nếu bạn có thời gian rảnh để có thể theo dõi tiếp truyện của mình thì xin hãy cứ tiếp tục bắt lỗi mình nếu mình sai sót, mình viết truyện một mình nhưng tình kiếm ai đó nhận xét lại là quá khó, một lần nữa đa tạ vị bằng hữu này, mình sẽ bắt tay vào chỉnh sửa ngay lập tức, phải rèn sắt khi còn nóng mà :D
p/s: còn có một câu hỏi nữa, nếu bạn nói dùng ngươi, ta, cách xưng hô này là lạ lẫm, vậy thì mình phải xưng như thế nào? tôi, anh, ông, chị, cô.v.v.?
 
Last edited:

TràXanhHuynhĐệ

Nguyên Anh Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
282
:90: Hi Không đại ca đẹp trai!

Huynh đã xem qua chương 1, vậy muội mạn phép điểm tin chương 2:

Linh hồn của Kim Hậu phiêu du lơ đãng không gian vô tận, hắn thật sự không hiểu tại sao mình chết rồi mà vẫn còn ý thức, càng kỳ quái là tại sao mình cứ phiêu du lơ đãng trong cái không gian quái lạ này.
Lơ đãng không dùng để chỉ trạng thái của vật thể mà chỉ dùng để chỉ trạng thái tinh thần, mức độ tập trung. Thấy "phiêu du" thì đoán tác giả đây muốn nói về trạng thái "phiêu du lênh đênh trong một không gian vô tận".

Bỗng có một tia sáng lóe lên ở cuối đường không gian, rồi tựa như có một lực lượng vô hình nào đó, hút kim hậu về phía ánh sáng, rồi lại làm hắn từ từ mất đi ý thức....
Tên NVC cũng cần được viết hoa bạn nhé.

Dưới một dãy núi dài dằng dặc xung quanh là vô biên rừng rậm,có một căn nhà gỗ khá… đồ sộ, kiểu dáng kiến trúc tinh xảo nhưng lại rất hài hòa với bối cảnh thiên nhiên xung quanh.
Thay từ "mà" bằng dấu phẩy; Rừng rậm vô biên; Bỏ dấu phẩy này.

Thì ra là thê tử của hắn đang hạ sinh còn cảm giác làm cha làm hắn vừa hưng phấn vừa nôn nóng.
Quá rối rắm, nên tách ý ra cho rõ "Thì ra là vợ của hắn đang sinh/trở dạ. Cảm giác sắp được làm cha khiến hắn hưng phấn và nôn nóng (vô cùng)."

Bỗng tiếng đau im bặt mà lại vẫn không có tiếng khóc trẻ em nào cả, làm người nam tử đứng ngồi không yên.
Tiếng rên; Điều này làm người đàn ông/ông ta.

Một lúc sau, từ gian phòng bước ra một thân ảnh nữ tử.
Từ gian phòng có một bóng người phụ nữ bước ra.

Một lúc sau, từ gian phòng bước ra một thân ảnh nữ tử. Một thân tóc xanh lục búi cao, trên đầu thì mang một chiếc bờm lụa trắng. Thân hình mảnh mai cân đối, gương mặt nàng tú lệ, thanh nhã. Đặc biệt là đôi tai nàng rất dài, đỉnh tai nhọn.
Mái tóc xanh lục búi cao. Từ "thì" thừa. Cả đoạn trên, trừ câu thứ nhất ra thì các câu còn lại đều không rõ chủ ngữ. Vì vậy, ta khuyên rằng nên thêm chủ ngữ vào cho rõ ngữ nghĩa như sau "Nàng ta có mái tóc xanh lục được búi cao, trên đầu mang một chiếc bờm lụa trắng. Thân hình nàng mảnh mai cân đối, gương mặt tú lệ, thanh nhã. Đặc biệt nhất là đôi tai nàng, chúng rất dài và có đinh tai nhọn."

Chớp động con mắt màu xanh diệp lục của mình, người hầu gái mang tên Mai Lạp gật đầu cười đáp:
"Chúc mừng Mã Đinh (Martin) đại nhân sinh được nhi tử! Tất cả không sao, mẹ tròn con vuông, chỉ là kỳ quái tại sao tiểu thiếu gia lại tựa hồ không có khóc như những đứa trẻ bình thường..."

Người hầu gái tên Mai Lạp chớp chớp đôi mắt xanh lục của mình rồi gật đầu cười đáp; Không biết; Bỏ từ này.

Trên chiếc mộc giường là một nữ tử tóc dài xõa tới ngang vai, đen nhánh lại óng mượt, gương mặt nàng khuynh quốc khuynh thành có thể làm thần hồn điên đảo bất cứ vị nam nhân nào.Đôi mắt nàng đen nháy trong veo, từ sâu trong ánh mắt nàng lại làm cho người ta cảm giác một kiểu nhìn không thấu.
Không hiểu là nàng này có làn da đen bóng phải không nhỉ :80: Nếu không phải thì nên sửa cho rõ ý là "Một người phụ nữ với mái tóc đen mượt xõa ngang vai, có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành có thể khiến bất cứ người đàn ông nào thần hồn điên đảo"; Bỏ từ "lại" này.

Hiện người nữ tử này tuy trên gương mặt thần sắc có chút tái, nhưng tinh thần lại đang rất vui vẻ, ôn nhu mà ôm một đứa bé mắt xanh biếc như vòm trời bao la , bập bà bập bẹ như đang cố nói cái gì đó.
Bỏ dấu phẩy này; cần bổ sung đại từ để rõ ý "nàng đang dịu dàng ôm lấy".

"HaHaHa, Uy Liêm Mỗ Tư (Williams) gia tộc ta mỗi thế hệ không có ai mà không bình thường cơ chứ, con ta nhất định sau này sẽ làm gia tộc quật khởi!".
Các đời gia tộc Uy Liêm Mỗ Tư (Williams) ta có khi nào là không có kẻ bất bình thường đâu chứ.

Nâng niu bảo bối nhi tử của mình, Mã Đinh hiện đúng là vui sướng khôn xiết.
Mã Đinh nâng niu đứa con bảo bối của mình, hắn giờ đúng là đang vui sướng khôn xiết.

Hắn vậy mà xuyên việt đầu thai, lúc rảnh rỗi hắn cũng thích đọc một vài bộ tiểu thuyết xuyên việt, thấy mấy tên nhân vật chính tiêu diêu tự tại xông pha dị giới có đôi khi cũng hâm mộ bọn họ không thôi. Không nghĩ vậy mà chính hắn lại gia nhập vài hàng ngũ xuyên việt nhẫn sĩ này.
Thay dấu phẩy này bằng dấu chấm; Bạn chuộng dùng từ "vậy mà" quá, ở đây từ này thừa, vì từ "Không nghĩ" đã đủ để diễn tả ý đột ngột, bất ngờ rồi. Các lỗi chính tả khác do đánh máy bạn cần lưu tâm hơn nhé.

Mong là người đừng quá đau buồn a, con ra đi nhưng mà đầu thai vào một cuộc sống có vẻ sẽ rất đặc sắc đó nha.
:73: A, ha, nha, ái da, vần quá à.

Đang nghĩ mông lung một hồi, lại nhìn về phía vị mẫu thân vừa mới hạ sinh ra mình. Hắn kiếp trước vậy mà cũng không có hưởng qua sự ân cần chăm sóc của mẫu thân, nên kiếp này là càng khát khao tình mẫu tử.
Chủ ngữ? Bỏ dấu phẩy trên.

Mắt thấy nhi tử của mình đang dùng ánh mắt khát khao trìu mến nhìn mình, Tiêu Bảo Yến cũng rất là vui vẻ hiểu ý, dang tay ẵm về nhi tử của mình vào lòng. Sau đó ngước lên hỏi Mã Đinh:
Chủ ngữ?

"Hừ! ta nhưng là hôm nay nhi tử ra đời, thật lòng muốn tỏ chút hương ôn nhu mà chàng lại dám làm mất mặt ta trước mặt nhi tử như vậy. Được rồi phạt chàng tối nay đi giặt tã cho Mai Lâm đi!"
Bởi vì hôm nay nhi tử ra đời nên ta mới thật tâm muốn thể hiện chút dịu dàng. Chú ý tính logic của truyện, cháu nó mới sinh thì tã đâu mà giặt?

Nghe hai người cuộc đối thoại bỗng biến hóa quay ngoắt một trăm tám mươi độ như vậy, làm Kim hậu cũng là nhất thời không thích ứng nổi. ~Xem ra mẫu thân mình vẫn là cái cường đanh đá loại người, gia đình trông vậy mà là cái loại mẫu hệ
Bỏ từ "làm" này; Cũng là dạng người đanh đá; vậy mà thuộc dạng mẫu hệ.

Mai Lâm nhân sinh hiện rất là hạnh phúc.
Cuộc sống hiện giờ của Mai Lâm rất hạnh phúc

Bất quá, vui vẻ không được bao lâu thì xui xẻo trong mồm hắn cũng đã ứng nghiệm, đột nhiện ngày hôm đó ma pháp truyền tín tới tin tức, Mã Đinh sau khi nghe tin thì trông mặt cũng rất là ngưng trọng.
Chú ý tính logic bạn ơi, NVC có nói gì đâu mà ứng nghiệm? Thay dấu phẩu tiếp đó bằng dấu chấm; Không rõ lắm "ma pháp truyền tín tới tin tức" nghĩa là gì, chắc là "ma pháp truyền tín đưa tới một tin mới"; Rất là.

:phaikhongday:
Đạ tạ, đa tạ đã tìm ra những sai sót chết người trong chuyện, mình sẽ bắt đầu chỉnh sửa cho quen dần:xinloi:
 

TràXanhHuynhĐệ

Nguyên Anh Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
282
:ballet: Tại sao? Tại sao lại đưa ra lựa chọn "Like Sh*t, dừng đi cho rảnh?". Dẫu biết rằng sự quan tâm của độc giả là một nguồn động lực lớn cho người viết nhưng bản thân người viết cũng phải xây dựng được lập trường, giữ vững tinh thần và niềm đam mê viết lách chứ. Một lựa chọn cho thấy một tâm hồn mỏng manh quá à nha :macco:
Bạn ey, mình thích thẳng thắn nếu dở thì nói dở, nếu hay thì nói hay. Cho nên để đưa ra lựa chọn như vậy thì mình cũng đã nghĩ kỹ lắm rồi:80:
 
Last edited:

VôHưKhông

Hợp Thể Sơ Kỳ
Ngọc
11,378
Tu vi
913
Đạ tạ, nếu bạn có thời gian rảnh để có thể theo dõi tiếp truyện của mình thì xin hãy cứ tiếp tục bắt lỗi mình nếu mình sai sót, mình viết truyện một mình nhưng tình kiếm ai đó nhận xét lại là quá khó, một lần nữa đa tạ vị bằng hữu này, mình sẽ bắt tay vào chỉnh sửa ngay lập tức, phải rèn sắt khi còn nóng mà :D
p/s: còn có một câu hỏi nữa, nếu bạn nói dùng ngươi, ta, cách xưng hô này là lạ lẫm, vậy thì mình phải xưng như thế nào? tôi, anh, ông, chị, cô.v.v.?
Nếu xét trên quan điểm cá nhân mình thì mình thích nhóm đại từ: Tôi, anh, ông, chị, cô... hơn, dù sao cũng là truyện huyền huyễn nên không quá câu nặng chất "Hiệp". Đối với trường hợp mình nêu ra và bôi đỏ ở trên đây, mình cho rằng dùng "Ngươi" là mang nặng vẻ trịch thượng quá, vì rõ ràng đây là lời tác giả/người kể nói với người đọc. Có thể sửa thành "Chỉ cần có người..."
 

langphong2793

Luyện Hư Trung Kỳ
Ngọc
1,317
Tu vi
749

Vô Biên Đại Lục Phiêu Lưu Ký
Tác giả: Trà Xanh Huynh Đệ

Tại đây các bạn có thể đưa ra ý tưởng và phê bình giúp mình có thể hoàn thành truyện được tốt hơn, mình không ngại ai gạch đá hay chê trách, ngược lại đó là lời góp ý chân thành nhất đối với mình vậy nên nếu có đọc qua truyện của mình thấy hay dở chỗ nào thì xin hay nêu ra để mình rút kinh nghiệm. Mình hy vọng tìm
kiếm một chút động lực để tiếp tục việt bộ truyện này.

Nếu có cao nhân nào xem qua truyện thì cầu mong được chỉ điểm chút ít, xin cảm ơn


Link truyện: http://bachngocsach.com/forum/threads/8295/

(Mình được một bạn giới thiệu qua đây, nghe nói tại đây góp ý rất rôm rả, sau này mình bị bí tên chiêu thức hay một số chỗ bị mắc sai lầm không hợp logic thì các bạn cứ góp ý và chém mình thoải mái.)
P/S: loạn đao "chém" mình, mình không sợ. Chỉ sợ sống trong cô tịnh tới chết mà thôi~:buonqua:
haha cuối cùng cũng đã kéo được đại ca qua đây.
ps: mọi người bình luận rom rả vào!
 

Thanh Liên

Vấn Đạo
Ngọc
50
Tu vi
8
:muamua: Bạch Liên chỉ giỏi liên thuyên
Thanh Liên xuất chiến có liền bình hay :muamua:
:muamua: Thanh Lên xin góp ý chương 3:
Tối hôm ấy mẫu thân hắn quấn quýt ôm hắn cả buổi, mà ngồi bên cạnh là Mã Đinh, nét mặt cũng rất ngưng trọng. Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng vẫn là cùng nhau gật nhẹ. Mã Đinh liền phá vỡ không khí trầm mặc:

"Nhi tử ngoan, lần này có lẽ ta với mẫu thân của con sẽ phải đi xa một chuyến, rất lâu sẽ mới trở về, con hãy xem, đây coi như là quà nhân ngày sinh nhật của ta cho con. Đây là thanh Hắc Long kiếm, bảo bối gia truyền của nhà Uy Liêm Mỗ Tư chúng ta, mong rằng sau này nó sẽ luôn là trợ thủ đắc lực mà cùng con sát cánh".
Từ "mà" này không có nghĩa, thừa cần bỏ; Câu bôi đỏ này sai ngữ pháp, cũng không mạch lạc nên chuyển thành ".Mã Đinh ngồi bên cạnh với vẻ mặt rất ngưng trọng."; Nên chuyển dấu phẩy này thành dấu chấm.

Nói xong hắn liền rút ra một thanh kiếm đen kịt, lưỡi kiếm viền trắng còn bên hai mặt và chuôi kiếm khắc họa một loại hoa văn đường nét cổ xưa cũng là màu trắng. Kiểu cách tây phương trường kiếm có thể thấy rõ.
Chỗ này lại không nên để chấm mà để phẩy :xinloi: "Trường kiếm phương tây"

"Còn của ta đây là thanh Bạch sắc Vi Kiếm (hoa hồng trắng) mà cha ngươi tặng cho ta, thanh kiếm này được một cái bằng hữu ải nhân tộc luyện khí đại sư của chúng ta luyện chế, mong rằng nếu sau này ngươi tìm được một ý trung nhân vừa lòng thì ngươi hãy tặng cho nàng thanh kiếm này, còn nếu người đó không dùng kiếm thì…cứ coi như nó là bảo vật gia truyền của riêng gia đình chúng ta đi" Tiêu Bảo Yến cũng không chịu thua kém mà ganh đua đưa ra một thanh liễu kiếm.
:xinloi: Hình như Mân Côi mới là hoa hồng thì phải; một bằng hữu đại sư luyện khí ải nhân tộc; Thay dấu phẩy này bằng dấu chấm; Nên bỏ cụm "mà ganh đua" này, dùng nó có vẻ hơi cường điệu.

Thanh bạch sắc liễu kiếm này ngược lại là trông khá bắt mắt, thân kiếm mỏng, dài, nhàn nhạt giao động màu trắng cùng chập chờn ánh màu quang. Đường nét họa tiết khắc vàng óng màu hoàn kim, chuôi kiếm thì được trạm khắc thành hình một đóa hoa hồng. Rõ ràng là thanh kiếm trời sinh cho nữ nhân dùng.
:xinloi: Ánh màu quang là màu gì nhỉ? Hay là bạn định miêu tả nó lấp lánh ánh sáng giao thoa giữa màu trắng và màu ánh sáng phản chiếu trên bề mặt kiếm? Câu được bôi đỏ nên ghép vào cả cụm trước vì vẫn dang miêu tả thân kiếm. Câu này cũng tối nghĩa, hẳn là "bên trên có khắc các đường họa tiết màu vàng kim"; "Chạm khắc".

Hiện tại Mai Lâm khá là kỳ quái, mẫu thân, lão tía a, ta biết mấy người có việc gấp nhưng cũng không phải gấp đến nỗi nói một lèo với một đứa trẻ vừa mới đầy một tuổi như vậy chứ?
Theo mình thấy thì nếu viết thế này là có ý nói thằng này kỳ quái, bất bình thường, nên sửa thành "giờ Mai Lâm cảm thấy khá ngạc nhiên/bất ngờ"

Sáng hôm sau trước căn nhà bay tới một đầu ma thú, đầu đại bàng mình sư tử. Tất nhiên Mai Lâm cũng là đoán ra đây là cái con vật trong kiếp trước trong cổ tích thần thoại và cũng là trong game Wow phương tiện đi lại: Sư thứu (Griffon).
Sau trạng từ "Sáng hôm sau" phải là dấu phẩy; con vật thần thoại ở kiếp trước và cũng là phương tiện đi lại trong game Wow: Sư thứu (Griffon)."

Sư thứu từ từ đáp xuống bãi đất trống trước căn nhà, trên lưng nó là một lão giả mặc trên mình bạch sắc trường bào có mũ trùm. Sau đó lão giả đang từ lưng sư thứu leo xuống, chậm rãi tiến tới.
Thừa từ "Mà" này.

Mai Lâm cách đó không xa cũng vừa ngắm nhìn xong sư thứu, lại là quay ra quan sát đánh giá lão giả. Râu tóc bạc trắng đôi mắt màu vàng trong rất quỷ dị, vẻ mặt bề ngoài thoáng nhìn như là một cái ông lão bảy mươi tuổi, khí chất trên người ông lão tuy tạo cho người ta một cảm giác rất đỗi… bình thường, thậm chí là quá bình thường. Nếu người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng đây chỉ là một ông cụ gần đất xa trời sắp xuống lỗ không hơn, nhưng Mai Lâm cũng sẽ không nghĩ như vậy, ông lão này cho hắn một cảm giác rất lạ, thật sự là nhìn không thấu.
Bèn; Bỏ từ "tuy" này; Thay dấu phẩy này bằng dấu chấm.

Tất nhiên hiện tại có bốn người thì một là cái nhỏ hài tử còn lại ba người thì cái giọng chanh chua này từ ai mà ra thì mọi người cũng đoán được rồi.
Rố và tối nghĩa quái "Ở đây có bốn người, mà có một là trẻ nhỏ rồ, cái giọng chanh chua này từ ai mà ra chắc mọi người cũng đoán được".

Ta năm đó, bất quá chỉ là ăn nhầm cái canh gà luộc "linh sâm dược vạn năm" của nha đầu ngươi nấu mà thôi, có cần phải thù dai mãi cho tới bây giờ vậy không hả?
Năm đó ta cũng chỉ vô tình/lỡ.

Ta chấn động!
Dùng cách cảm thán này có vẻ không hợp lắm, nên sửa thành Ta choáng!/Ta ngất!/Choáng quá!...vv
 

Top