[Xuyên Không] Đông Cung Chi Chủ - Nguyệt Lãm Hương (1 người đang xem)

Status
Not open for further replies.

Vivian Nhinhi

Hợp Thể Hậu Kỳ
Mạnh Thường Quân
Bạch Ngọc văn sĩ
Bích Ngọc dịch giả
Thanh Khâu Quốc
Hắc Phong giáo đồ
Vạn Hoa Tiên Tử
Ngọc
69
Tu vi
1,133
Đông Cung Chi Chủ

Tác giả: Nguyệt Lãm Hương

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự, Cung đấu, Xuyên không


Nguồn: bachngocsach.com

Chương 118: Cường địch
Dịch: Vivian Nhinhi




Chương 118: Cường địch
Nguồn: bachngocsach.com
Dịch: Vivian Nhinhi


“Ông xem, ta sống bi thảm như vậy, vì sao ta còn có thể cười được?” Thượng Quan Mẫn Hoa hơi cúi đầu, nhướng mi về phía lão, nguy hiểm lại kì dị, trong giọng nói hiển nhiên đang lộ ra ý xấu, trầm thấp mà có sức nặng: “Đấy là bởi vì ta biết có người còn bi thảm hơn ta.”


Chương Xuân Triều nghĩ nàng đang giở trò tung hỏa mù nên không thèm để ý, quăng vật lão đang cầm trong tay xuống rồi chuẩn bị rời đi. Nhưng câu hỏi của nữ tử đang cúi đầu phía sau lão đã ngăn lại bước chân ấy. Nàng hỏi: “Tín vật đâu?”


Cho dù không có tín vật thì ít nhất cũng phải có một tay quản sự chứ, như Chương Triều Sinh chẳng hạn.


Lão quay đầu lại, thần sắc không thay đổi, vẫn xinh đẹp đến mức khiến người khác mất hồn. Lão nhẹ giọng trả lời: “Tín vật gì?”


“Tiểu Xuân sư phụ, ngài không phải thực sự cho là nữ nhân ngu xuẩn đầu óc bị vào nước như ta đây có thể một khối tài sản cùng nhân thủ lớn như này đấy chứ?” Trong lời nói của Thượng Quan Mẫn Hoa thoạt nghe thì như kính cẩn, thực ra lại chứa đầy ý đùa cợt và mỉa mai. Nàng cười khẽ: “Hay là, các người đang chờ để chia chác mấy thứ này?”


Chương Xuân Triều đứng khựng lại, khuôn mặt có chút vặn vẹo, nhẹ giọng hỏi: “Cô nói cái gì ta nghe không rõ, phiền cô lặp lại lần nữa.”


Quanh thân nam nhân này tỏa ra sát khí âm trầm dày đặc, giống như khi nàng nhìn thấy lão lần đầu tiên dưới tư ngục vậy, xinh đẹp kinh người, nhưng cũng thực khủng bố và đáng sợ. Chu Thừa Hi kia là có thể đoán trước tính tình, hoàn toàn không thể đánh đồng với Chương Xuân Triều. Nhìn lên khuôn mặt quá mức xinh đẹp yêu mị không giống nam nhân này, hai chân của Thượng Quan Mẫn Hoa cũng không nhịn được mà un lên, nàng nắm chặt hai tay, dưới ánh nhìn của lão mà vô thức rụt lui về phía sau.


Lão không phải Tần Quan Nguyệt, không phải Tư Không Cao, cũng không phải Chính Đức đế - kẻ nắm đại quyền sinh tử trong tay khiến nàng phải cúi đầu mặc dù không cam lòng, lại càng không phải là những cổ nhân khác mà nàng biết có thể để nàng tùy ý xử sự. Ở trên người lão, nàng cảm nhận được một cảm giác đã lâu không thấy. Là cảm giác hưng phấn dậy lên trong lòng khi gặp phải cường địch giữa cảnh chém giết khốc liệt đã giấu tận sâu trong trí nhớ.


Kỳ phùng địch thủ, sẽ chỉ làm cho nàng càng ngày càng không thú vị.


Chỉ cường địch, kẻ áp đảo hết thảy mọi cường địch, coi rẻ tất cả mọi cường địch, mới có thể bức ra được tiềm năng lớn nhất trong đáy lòng nàng, kích thích tính hiếu chiến trong nàng đi đánh bại hắn, làm cho hắn trở thành tù binh của nàng, chinh phục hắn từ trong ý chí!


Cho nên, nàng ngẩng đầu, bắt buộc hai mắt của mình không được trốn tránh, trầm tĩnh nhìn đối phương, cơ mặt bên trái khẽ nhúc nhích, cố gắng gợi lên ý cười khinh miệt, vươn tay trái ra nói: “Chương Xuân Triều, thừa nhận đi, ông cần ta!”


Cặp mắt của Chương Xuân Triều vừa đen nhánh vừa sâu thẳm, như một thanh kiếm sắc vừa ra khỏi vỏ, đang kêu gào đòi uống máu. Lão lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đối phương, sau khi đã tin tưởng nữ tử trước mắt này đã tìm lại được loại nhuệ khí không chấp nhận thất bại như trước kia, lão bắt đầu cười rộ lên. Nhè nhàng. Ôn nhu. Nhưng sương khói, như mộng ảo. Lão nói: “Cô có biết ta muốn cái gì không?”


Thượng Quan Mẫn Hoa nâng cằm lên, ánh mắt sắc bén mà cứng rắn, trả lời rất tự tin: “Ngày mà ta nắm được Thượng Quan gia trong tay, chính là ngày ông được thoát thân.”


“Lấy tình cảnh hiện tại này của cô, nói như thế chẳng phải quá buồn cười sao?”


Thượng Quan Mẫn Hoa bị chặn họng, nàng cố lấy lại dũng khí nói tiếp: “Đúng vậy, tình cảnh của ta hiện tại rất tệ, nhìn như cao quý, kì thực nguy cơ đầy rẫy. Nhưng là ta lại chiếm được sự tín nhiệm và ân sủng của Chu Thừa Hi hơn hẳn Thượng Quan Cẩm Hoa!”


Thượng Quan Cẩm Hoa muốn quay về nắm giữ của Thượng Quan gia tộc, tái hiện lại phong thái của gia tộc ngày xưa thì cũng phải xem nàng hoặc hoàng đế có cho phép hay không.


Chương Xuân Triều nhìn nàng một cái với ý tán thưởng, sát ý lạnh băng giữa hai đầu lông mày nhạt đi, lão ta cười đến sâu sau, như khiêu khích, lại như vui đùa: “Ta thấy đại công tử có vẻ vẫn rất yêu thương muội muội này là cô, vì sao cô lại đối xử với hắn ta như thế?”


“Một núi không thể có hai hổ!” Nàng gần như là cắn đầu lưỡi để nói ra câu này. Năm xưa, chuyện ai cứu ai, ai hại ai đã sớm mơ hồ trong kí ức, nhưng ác mộng của nàng vẫn đang tiếp tục, tôn nghiêm của nàng vẫn đang bị đả kích, sự sinh tồn của nàng phải được nắm trong tay chính nàng.


Chương Xuân Triều hòa dịu bầu không khí xung quanh mình, hỏi với vẻ tùy ý như tán gẫu việc nhà: “Kể cả công chúa đương triều xuất giá cũng không có hồi môn lớn như thế, sao cô lại nghĩ như thế?”


Bởi vì lão nói lão chỉ làm cho lão hồ li ba việc, khi đó nàng đã để ý rồi: Đi Nam Lương cứu nàng một lần, lúc nàng mới vào hoàng cung đi bảo vệ nàng một lần, việc cuối cùng chắc chắn là làm vì Thượng Quan Cẩm Hoa. Mặc dù nàng không biết ở giữa đã phát sinh chuyện gì, nhưng hiển nhiên giữa hai huynh đệ họ Chương đã xuất hiện sự khác nhau nghiêm trọng.


Thượng Quan Mẫn Hoa dùng ý chí cứng rắn cố gắng ngăn chặn niềm vui trong lòng mình, nàng nói: “Bởi vì ta biết, muốn thừa kế khối tài sản khổng lồ như vậy một cách thuận lợi thì không thể tùy tiện lấy ra, mà phải phụ thuộc vào một số người.”


“Mấy năm?”


“Chu Thừa Hi chậm nhất cũng chỉ năm năm nữa là ra tay. Kế hoạch bình định hai nước Nam Bắc, thống nhất ba nước của Tần Quan Nguyệt ít nhất cũng cần năm năm.” Thượng Quan Mẫn Hoa ước đoán một khoảng thời gian dài nhất: “Cho nên, mười năm!”


Chương Xuân Triều nghe vậy, ánh mắt kiên quyết, phẩy đại bào cẩm tú đáp: “Được, ta cho cô mười năm!”


Không biết lão biến ở đâu ra được một cái bát, bên trong rót đầy rượu, tỏa ra mùi hương say người. Lão ta lại ném ra một con dao bảo: “Trích máu!”


Thượng Quan Mẫn Hoa áp chế ngờ vực trong lòng, nhanh chóng cắt cổ tay trích máu. Chương Xuân Triều uống một hơi cạn sạch bát máu loãng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng. Thấy nàng không có phản ứng gì thì thản nhiên giải thích: “Có một loại độc, chỉ có cốt nhục của Thượng Quan gia mới giải được!”


“A.” Ngoại trừ một chữ này, nàng thực sự không nghĩ ra câu gì để nói.


Chương Xuân Triều cực kì vừa lòng với thái độ ung dung trấn định của nàng: “Tiểu thư Mẫn Hoa, đừng để ta phải thất vọng!”


Thượng Quan Mẫn Hoa đến lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hỡi, lưng nàng bắt đầu ẩm ướt vì mồ hôi lạnh, nàng bình tĩnh đưa ra yêu cầu: “Xin Tiểu Xuân sư phụ canh giữ Vĩnh Lạc cung này, bản cung không muốn trở mặt với Khánh Đức đế.” “Ô, chuyện này có vẻ thủ vị đấy, đã xảy ra chuyện gì?”


Thượng Quan Mẫn Hoa nhìn vào lòng bàn tay mình, nghĩ nghĩ. Việc hoàng đế bắt đầu nảy sinh sát ý đối với kẻ không thể rời đi hoàng cung là nàng đây có ý nghĩa gì? Tự chịu diệt vong! Cho nên, nàng muốn cắt đứt hoàn toàn ý nghĩ trong đầu mình, nàng nói: “Hắn muốn giết con ta!”


Chương Xuân Triều bị chọc cười, hoàn toàn không còn vẻ nguy hiểm âm trầm như trước đó: “Khánh Đức đế này cũng thật thú vị, con của thái tử phi còn có thể đem ra dùng làm lợi ích trao đổi với cha vợ, con của Vương thục nghi thì để lấy ra làm con mồi cho quân phản loại, thế thì con cô bây giờ hắn giết để làm cái gì? Cô khẳng định hắn thật sự muốn giết?”


Nàng kìm chặt khóe môi đáp lại: “Là ta suy nghĩ không chu toàn, Khánh Đức đế không biết đứa nhỏ là con hắn!”


“Được lắm, hoàng hậu nương nương, ta càng ngày càng tin tưởng cô rồi đấy!” Chương Xuân Triều cười đến thoải mái: “Dám lôi cả tên họ hoàng đế đương triều ra mà quát mắng, lại lặng lẽ đội cho hoàng đế một cái nón xanh, còn có được đặc quyền chia xẻ quân quyền. Ta không hiếu kỳ cô làm gì để có được hết thảy những điều đó, ta chỉ muốn xem xem Khánh Đức đế có thể nhẫn nại bao lâu?”


“Rồi ông sẽ nhìn thấy, nhanh thôi!” Thượng Quan Mẫn Hoa nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói thêm gì nữa.


Chương Xuân Triều cười nhẹ, càng khiến cho tòa Vĩnh Lạc cung này thêm phần âm u lạnh lẽo. Lão khoát tay một cái, trong đại điện đột ngột xuất hiện một bóng đen, thân hình còn biến ảo dưới ánh nến. Chương Xuân Triều nói: “Từ giờ về sau, nàng chính là chủ tử của ngươi!”


Thượng Quan Mẫn Hoa liếc mắt sang, lắc đầu nói: “Nhiệm vụ của ngươi, bảo vệ con ta.”


Bóng đen cúi đầu lên tiếng vâng rồi lập tức biến mất hệt như lúc xuất hiện, không tạo ra một chút tiếng động, dù chỉ là một tiếng gió.

Truyện được chỉ được dịch và cập nhật liên tục tại bachngocsach.com, mời các bạn đăng nhập đọc truyện để like như một lời tri ân dịch giả. Xin cảm ơn!!

Nhóm dịch Vạn Hoa Cốc thông báo tuyển dịch giả, editor cho đầu truyện này
 

Vivian Nhinhi

Hợp Thể Hậu Kỳ
Mạnh Thường Quân
Bạch Ngọc văn sĩ
Bích Ngọc dịch giả
Thanh Khâu Quốc
Hắc Phong giáo đồ
Vạn Hoa Tiên Tử
Ngọc
69
Tu vi
1,133
Đông Cung Chi Chủ

Tác giả: Nguyệt Lãm Hương

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự, Cung đấu, Xuyên không


Nguồn: bachngocsach.com

Chương 119: Điệu thấp
Dịch: Vivian Nhinhi




Chương 119: Điệu thấp
Nguồn: bachngocsach.com
Dịch: Vivian Nhinhi

Bao lần thỏ bạc ác vàng, trong cung yên lặng, cấm quân thị vệ nhanh chóng bị thay đổi một loạt, xung quanh Vĩnh Lạc cung của hoàng hậu chẳng biết tự bao giờ đã đổi thành một loạt nội vệ của Bắc Nha cấm quân.


Khi Khánh Đức đế tìm đến hoàng hậu luôn tìm không thấy. Lúc ấy, nếu Thượng Quan Mẫn Hoa không phải ở một góc khác của hoa viên thì cũng đang ở một cung điện nào đó. Có khi, từ phía xa xa nhìn thấy một nam tử y phục tung bay trong gió, tóc buộc cao như trích tiên cùng hoàng hậu đứng kề vai thân mật, Khánh Đức đế chỉ có thể đầy mặt giận dữ mà rời đi.


Chương Xuân Triều không thể ngăn cản vua một nước giá lâm Vĩnh Lạc cung, nhưng nhân thủ lão an bài đủ để khiến Khánh Đức đế không thể chạm vào một góc áo của hoàng hậu. Hoàng hậu cùng nội thị của nàng thường xuyên đánh cầm múa kiếm, một ôn nhu uyển chuyển, một tiêu sái phong lưu, tình cảnh kì dị và nóng bỏng bực này liên tục trình diễn trong hoàng cung Đại Chu, lời đồn đại về chuyện tình của hoàng hậu nhanh chóng lan khắp các ngõ ngách, theo nhiều loại góc độ làm rung chuyển cả Đại Chu. Có lẽ còn lan tỏa đến cả Nam Lương, Bắc Mạc cũng không chừng.


Một thời gian sau nữa thì bóng dáng của Khánh Đức đế cũng dần biến mất không vết tích khỏi Vĩnh Lạc cung, lúc lâm triều cũng không còn cho nàng đặc quyền cùng thảo luận chính sự, ngay cả tiệc chọn đồ vật đoán tương lai của hoàng tử trưởng cũng bị hủy bỏ. Nghe nói cung điện của hoàng hậu có thể so với lãnh cung. Nhân gian lại càng đồng tình với vị hoàng hậu vừa có trí tuệ, vừa rộng lượng, lại còn xinh đẹp tuyệt luân nhưng vận mệnh thì kém may mắn này của Đại Chu.


Ngòi bút của văn võ bá quan chĩa vào hoàng hậu cũng dần yên tĩnh, bởi vì bọn họ phát hiện ra một nhân vật cũng gây tranh cãi không kém khác: Trưởng công chúa Chu Thừa Giản. Vị trưởng công chúa có vô số thần tử phủ phục dưới váy này, bởi vì được Khánh Đức đế khoan dung, vào sống trong thái tử phủ ngày xưa, cũng công nhiên nuôi nam sủng, không coi đức hạnh lễ tiết ra gì. Đồng thời, sinh hoạt lãng phí, kích thích đám bách quan đang bị giám sát tư giày vò đến mòn hai chữ thanh quan oán giận không thôi.


Khi có người buộc tội trưởng công chúa, Khánh Đức đế mắt cũng không thèm nâng, thản nhiên nói một câu. Hoàng tỷ trước đây đã phải chịu hi sinh nhiều cho Đại Chu, trẫm chỉ hi vọng có thể bồi thường nàng. Vì thế, mọi người câm miệng. Lúc nhận được thiếp mời thếp vàng từ phủ của trưởng công chúa thì mồ hôi lạnh ứa ra, tay run rẩy bọc một bọc ngân phiếu cùng phu nhân đến dự cái hội trình diễn thời trang cổ đại tên là “Phong hoa tuyết nguyệt” kia.


Tất cả mọi người đều biết, phủ trưởng công chúa là nhập bất phu xuất, toàn dựa vào tư khố của Khánh Đức đế cung cấp, nhưng vẫn không đủ. Cho nên, mỗi người đều biết lần này đến dự tiệc là muốn bọn họ phải biếu bạc cho trưởng công chúa. Bọn họ cứ nghĩ mình phải đến lấy tiền đổi một đống vải rách, dù sao độ điên của trưởng công chúa thì chẳng ai lạ cả, nào biết đâu bọn họ nào có cơ hội móc đám ngân phiếu đau khổ trong túi mình ra đâu?


“Chín trăm lượng, khách quý lô ghế số một đặt trước bộ lâm song Hàn Giang Tuyết!”


“Ba ngàn lương, bộ hoàng tước Minh Thúy Liễu này cửu phu nhân nhà ta mua!”


“Một ngàn tám trăm lương, Tịch Chiếu Y do Thái Nương may, chưa bao gồm trang sức.”


Ngày đó, thềm cửa nhà trưởng công chúa bị giẫm hỏng. Ngày đó, quan viên ngoài tứ phẩm của Đại Đô bởi vì trong túi không có bao nhiêu tiền mà bị phu nhân nhà mình lườm nguýt khinh thường không thôi. Ngày đó, hội trình diễn thời trang cổ đại do mô hình Lệ Tạ triển khai thu được thành quả chưa từng có. Đơn đặt hàng từ phu nhân các châu phủ gửi đến đã xếp đến ba năm về sau. Chưởng quầy của thêu phương các nơi cứ thế chiếu theo mô hình ở Đại Đô mà làm. Đám người Nhậm Phục Thu thống khổ bận rộn, bọn họ tuyển hết đám trợ thủ này đến đám trợ thủ khác nhưng nhân lực vẫn thiếu trầm trọng.


“Ông mày mặc kệ!” Lạc Sinh vọt đến trước cửa Vĩnh Lạc cung định xông vào. Vừa lúc gặp được một tần phi của hậu cung ôm cái bụng lớn đi về phía hoàng hậu thỉnh an. Hắn thấy tò mò, túm tay áo Giang Nhất Lưu lại hỏi: “Từ bao giờ trong cung xuất hiện thêm một nữ nhân như vậy?”


Giang Nhất Lưu giật tay áo mình về, mặt không đổi sắc đáp lời: “Tô Huệ phi của Vinh Huệ cung, tiểu thị nữ của Giang Hoa phi. Có lẽ tháng sau chính là Tả hoàng hậu của hoàng cung!”


“Tả hoàng hậu?” Lạc Sinh kinh ngạc tột độ, đợt vừa rồi vì hắn phải đến các nơi đẩy mạnh phong trào thời trang phát triển, thành ra trở về đã thấy hoàng cung thay đổi thế này. “Cái vị trong Vĩnh Lạc cung kia để yên á?”


“Nàng ta làm ra chuyện gièm pha kia…” Nhậm Phục Thu mím môi không nói ra nguyên nhân cụ thể, “Bệ hạ chưa ban chết cho nàng ta đã là ân điển rồi!”


Lạc Sinh vuốt vuốt cái cằm nhẵn nhụi của mình: “Cùng Chương thống lĩnh à? Ta cảm thấy trong chuyện này có cổ quái!”


Nhậm Phục Thu căm tức trừng hắn, trả lời: “Chuyện giữa nàng ta với bệ hạ thì trong số bọn ta có ai không rõ đâu? Nàng ta có thể làm ra loại chuyện này, ta chẳng cảm thấy kì quái cái khỉ gì đâu!”


Lạc Sinh nghĩ nghĩ một lát, lại nói hắn là đến tìm Thượng Quan Mẫn Hoa hỏi chuyện, mới mặc kệ ai đúng ai sai. Hắn không nghe khuyên bảo ngăn cản, đẩy hết người ngăn trở mình đi vào Vĩnh Lạc cung, thế nhưng ngay cả cung nữ bên cạnh hoàng hậu còn chưa nhìn thấy được mặt thì đã bị người mời ra ngoài cực kì lễ độ.


Hắn rất tức giận, khuôn mặt nhã nhặn tuấn tú kia vặn vẹo thành một đoàn, hắn chỉ vào mũi người ta mắng: “Nàng ta là cái cọng hành gì? Dám đá ông đây ra ngoài?”


Bốn người khác lắc đầu, mặt quay về phía Việt Dương Điện nói: “Nàng ta ngay cả bệ hạ cũng dám đá, huống gì là ngươi?”


“Có nhầm không đấy, nàng ta cãi nhau với bệ hạ thì liên quan gì đến bọn ta? Ta đây bây giờ đang làm việc cho hai người bọn họ nhá!” Lạc Sinh tức giậm chân, hắn bị nhiệm vụ mà hai người đế hậu phân cho ép đến choáng váng đầu, nhịn không được lại bắt đầu buôn dưa lê: “Lần nháo này cũng đến nửa năm rồi ấy nhỉ?”


“Sắp có chỉ rồi…” Giang Nhất Lưu lãnh đạm thả ra tin tức mới nhất: “Bệ hạ muốn phong cái vị trong Vinh Huệ cung làm Tả hậu, nói là muốn cho nàng ta biết điều một chút, các ngươi đoán xem nàng ta phản ứng thế nào?”


“Thế nào là thế nào, ngươi nói nhanh đi xem nào!” Mọi người quay đầu nhìn Tuyên Sở, thì ra kẻ rối loạn nhất kêu lớn tiếng hơn bất cứ ai chính là hắn. Sử Nghiêu tiếp lời: “Hoàng hậu lệnh cho cung nữ thân cân đến Vinh Huệ cung đưa phượng ấn, Tô Huệ phi vừa nhận lấy đã bị bệ hạ tát cho một cái lật mặt. Đến nay phượng ấn của lục cung còn đang nằm trong đáy áo của hồ sen trước Vinh Huệ cung kia kìa!”


Lạc Sinh ngoáy ngoáy lỗ tai: “Xem ra thoạt nhìn thì hoàng đế bệ hạ của chúng ta vẫn thiên vị Vĩnh Lạc cung đi, không có việc gì rồi, nói không chừng một thời gian nữa liền ổn cả thôi.”


Nhậm Phục Thu phản bác: “Bệ hạ đã chỉ định con trai của Vinh Huệ cung sẽ trở thành thái tử tương lai của Đại Chu.”


Giang Nhất Lưu xoay xoay cây quạt trong tay, trào phúng: “Có sủng nữa thì chẳng lẽ có thể đưa nàng ta vào đến Việt Dương điện chắc? A Thu, đừng quá thân cận với muội muội ngươi, mấy lời cứu mạng của hoàng hậu năm xưa ấy, ngươi thình thoảng cứ lấy ra nhẩm lại đi hơn!”


Lạc Sinh giận dữ đập cái rầm lên mặt bàn đá, gầm lên: “Nói chuyện này làm cái gì, quan trọng hơn cả là chuyện bọn ta đang làm bây giờ đây này. Chẳng lẽ cứ làm một nửa rồi dừng lại thế này à, thế thì bạc đầu tư vào cứ để mất trắng à!”


“Không gặp được người, thì làm được cái việc gì?” Giang Nhất Lưu lúc nặng lúc nhẹ vuốt vuốt cán quạt, hắn nói tiếp: “Sách lược bên tay không được rồi, theo không kịp hướng mà nàng ta vạch ra, khó làm.”


Nhậm Phục Thu nghiêm mặt, tiếp một câu: “Bản vẽ xây dựng của ta còn đang chờ nàng ta gật đầu.”


Tuyên Sở cùng Sử Nghiêu cũng có chuyện muốn tìm Thượng Quan Mẫn Hoa, cũng chất chứa cực kì nhiều oán hận với tòa Vĩnh Lạc cung vắng lặng này. Lạc Sinh cực kì điên hắn ở bên ngoài chạy đôn chạy đáo nửa năm trởi, thành quả lại chẳng có ai thèm nghiệm thu, tức đến phát điên đi được! Hắn quát: “Ông đây mà điên lên ấy à, ông đi rỉ tai Thượng Quan Cẩm Hoa, nói cho hắn biết ai cản trở sau lưng cho hai huynh muội bọn họ tự giày vò nhau đi!”


Đang chửi bới sôi nổi, một cung nữ lanh lợi nhu thuận đã đến đình nghỉ mát giữa hoa viên, lên tiếng: “Năm vị đại nhân, nương nương cho mời.”


Thượng Quan Mẫn Hoa ngồi giữa vườn cây cách bọn họ không xa, trên mặt cỏ trải một tấm thảm mềm và dày, bày xuống mấy rổ hoa qua, tiểu hoàng tử đang ra sức bò đến bò đi trên mặt thảm mềm mại, cực kì hăng hái đuổi theo con chuồn chuồn trúc giắt trước mặt nó.


Năm người đồng loạt giật mình, so với vẻ thoái mái thong dong vui vẻ của hoàng hậu thì lửa giận và tâm trạng âm trầm của Khánh Đức đế lại có vẻ thừa thãi thật đấy.

Truyện được chỉ được dịch và cập nhật liên tục tại bachngocsach.com, mời các bạn đăng nhập đọc truyện để like như một lời tri ân dịch giả. Xin cảm ơn!!

Nhóm dịch Vạn Hoa Cốc thông báo tuyển dịch giả, editor cho đầu truyện này
 

Vivian Nhinhi

Hợp Thể Hậu Kỳ
Mạnh Thường Quân
Bạch Ngọc văn sĩ
Bích Ngọc dịch giả
Thanh Khâu Quốc
Hắc Phong giáo đồ
Vạn Hoa Tiên Tử
Ngọc
69
Tu vi
1,133
Đông Cung Chi Chủ

Tác giả: Nguyệt Lãm Hương

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự, Cung đấu, Xuyên không


Nguồn: bachngocsach.com

Chương 120: Diểm mấu chốt
Dịch: Vivian Nhinhi




Chương 120: Điểm mấu chốt


Gió mát phất qua mặt, hàng dương liễu nhẹ đưa, hai mẹ con vui vẻ hòa thuận, tình cảnh ấm áp động lòng người như thế khiến người ta luyến tiếc cắt ngang.

Thượng Quan Mẫn Hoa đầy mặt tươi cười, đùa con, lơ đễnh hỏi: “Có việc nói luôn, nhìn các ngươi đi, đều thành bà ba hoa rồi.”

“Còn không phải bị cô hại!” Lạc Sinh vừa rống lên một câu đã bị Tuyên Sở với Sử Nghiêu che miệng kéo lại phía sau, Nhậm Phục Thu cùng Giang Nhất Lưu nén giận, đưa hết tấu chương sổ sách lên, Thượng Quan Mẫn Hoa đang phe phẩy cây cần treo chuồn chuồn trúc, cũng không xem mấy thứ đó.

“Vì sao không xem?”

“Chẳng lẽ các anh cho rằng mình không bằng ta?”

“Sao có thể như vậy được?” Nhậm Phục Thu cùng Giang Nhất Lưu đồng thanh phản bác, lời vừa nói ra miệng hai người họ mới tỉnh ngộ...

Thượng Quan Mẫn Hoa ngoái đầu nhìn lại, ý cười càng sâu: “Ta cũng nghĩ thế.”

Lạc Sinh mấy lần muốn mở miệng nói chuyện đều bị ý cười đầy chế nhạo của đối phương đè nén mà nhịn xuống. Chỉ như thế đã nhẹ nhàng đuổi được ba người họ rồi. Tuyên Sở vai mang trách nhiệm nặng nề, tiến lên từng bước ôm quyền, thành khẩn trả lời rằng có rất nhiều thứ mà bọn họ chưa từng tiếp xúc bao giờ, sợ rằng trong quá trình thực hiện sẽ xuất hiện sai sót, kế hoạch đổ bể, còn xin hoàng hậu suy tính vì Đại Chu, vân vân và vê vê.

Thượng Quan Mẫn Hoa cười nhìn hắn, cặp mắt đen láy vừa chuyển, trực tiếp nói ra: “Tính toán trước sau, nắm chắc đại cục, chú ý chi tiết, nghĩ xa hơn về phương hướng phát triển sau này, cứ thế chắc chắn sẽ không xảy ra đại loạn.”


Sự trầm mặc mà áp lực trong không khí tăng vọt, thỉnh thoảng lại lẫn vào tiếng cười khanh khách của hoàng tử trưởng. Lạc Sinh đè nén tức giận, rốt cục cũng phải gào lên: “Phương án cụ thể đâu?”


Thượng Quan Mẫn Hoa nhíu mày, hỏi lại hắn: “Nếu mọi thứ đều cần ta quyết định thì cần các anh làm gì?”

Đám người Nhậm Phục Thu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Vẫn là Tuyên Sở - kẻ theo như lời đồn là có quan hệ ái muội với hoàng hậu đành mặt dày đưa ra một vấn đề cực kì trọng yếu để gây chú ý với đối phương. Hắn nói: “Dưới Tấn Hà giá tơ bông tăng lên, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của cả ngành sản xuất. Nam Lương bên kia sông như hổ rình mồi, chỉ chăm chăm nhân cơ hội chia xẻ lợi ích, làm thế nào để ứng phó?”

Thượng Quan Mẫn Hoa trầm tư một lát rồi nói: “Giá tơ bông tăng lên là việc đã được dự đoán trước, ta vốn có ý làm cho càng nhiều người đổi nghề đi trồng trọt, trên làm dưới theo, có thể nhanh chóng giải quyết được tình trạng thừa người lại thiếu canh tác. Chỉ là không ngờ các anh không có một ai nghĩ đến điều ấy.”

Nhậm Phục Thu ngắt lời nàng: “Bọn ta đúng là không ngờ, bởi vì tháng trước quốc sư đã đốc thúc Thượng Quan Cẩm Hoa đi làm rồi. Đô Thủy Giám làm rất khá, ba tháng sau là có thể thấy được hiệu quả.”

Thượng Quan Mẫn Hoa nhướng mắt nhìn hắn một cái, nàng chính là tò mò về địch ý của hắn với mình, đáy lòng lại không suy nghĩ sâu xa. Con trai của nàng đã chạy đến bên cạnh nàng, chu cái miệng bé xinh ra cắn cắn đầu ngón tay của nàng chảy dãi, nàng phân tâm: “Ồ, thế thì sẽ không có vấn đề gì lớn rồi. Những chuyện khác ta tin các ngươi đều có thể giải quyết hết!”

Nàng thoái thác tất cả mọi chuyện, lực chú ý của nàng hoàn toàn đặt lên con mình. Giang Nhất Lưu căn răng hỏi một câu: “Việc tiêu thụ hàng ở Nam Lương gặp khó khăn rất lớn. Thói quen và phong tục của quý tộc ở đó không giống với chúng ta. Vương tử Lương Tố cũng đã bắt đầu cảnh giác, cấm việc thông thương hàng hóa hai bờ Nam Bắc.

“Vụ đặt hàng cao cấp đi không thông thì các người không biết đi theo đường thị trường bình dân sao?” Thượng Quan Mẫn Hoa lắc đầu, chỉ điểm: “Trên báo cáo Sử Nghiêu đệ trình lên kia có nói, người Nam Lương yêu thích trang phục kỵ sĩ của phương Bắc, anh bảo nhà thiết kế của Sơ Thiện Đường sửa một chút là có thể giải quyết vấn đề rồi còn gì?”

“Làm sao ta biết, cô lại không nói cho ta!”

“Cái này còn cần người ta nói sao?”

Giang Nhất Lưu tức giận đến mức vung thẳng nắm đấm lên, may mắn người bên cạnh hắn nhanh chóng ngăn lại được nên nắm đấm kia mới không nện lên người hoàng hậu.

Thượng Quan Mẫn Hoa bảo thị nữ ôm hoàng tử trưởng lên, những người khác thì thu dọn khăn thảm, trước khi rời đi, ánh mắt nàng dời đến chỗ Tuyên Sở, dùng ánh mắt hỏi hắn xem còn có vấn đề gì khó giải quyết nào cần nàng giải đáp không.

Tuyên Sở nhìn trái liếc phải, bốn người còn lại đã trốn xa, hắn nhíu mày lầm bầm nói: “Ta đã hiểu rồi, chuyện này là để sinh tiền đẻ bạc cho hoàng hậu nương nương, chứ không có nửa phần ưu việt nào cho bọn ta.”

Ánh mắt Thượng Quan Mẫn Hoa sáng lên lấp lánh, vẻ bất ngờ chợt hiện, nàng nói: “Cuối cùng cũng có kẻ hiểu được. Tuyên tướng quân, bản cung còn chưa cám ơn anh giao chuyện buôn bán của thêu trang Lạc Thành cho Kim lão bản đâu.”

Tuyên Sở vội bước lui mấy bước dài, nhỏ giọng đáp: “Không dám.”

“Hẳn là vậy, nhưng mà ta nói Tuyên tướng quân, anh tới gần chút đi, cách xa như vậy làm gì? Bản cung cũng sẽ không ăn anh!”

Thượng Quan Mẫn Hoa vừa oán trách xong, Tuyên Sở kia đã toàn thân run lên, sắc mặt biến thành màu đen, khi bàn tay của hoàng hậu sắp chạm đến thân thể hắn thì nhanh như chớp bắn ra khỏi Vĩnh Lạc Cung. Thấy thế, Thượng Quan Mẫn Hoa cười đến gập bụng. Con trai nàng đang nằm yên trong lòng thị nữ cũng xoay người, cười khanh khách, vươn hai tay ra muốn mẹ ôm. Nàng ôm lấy con, ý cười trên khóe môi còn chưa ta, đã nhìn thấy dưới hàng liễu có bóng người hiện lên.

Nàng thu liễm ý cười, nói với hai bên: “Đi xuống!”

Chỉ chốc lát sau, Chương Xuân Triều đã đi đến trước mặt nàng. Ánh mắt tà mị sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, hắn vươn ngón tay sờ sờ một bên má phúng phính mịn màng của hoàng tử trường, khẽ cười: “Tiểu tử này trông thật khỏe mạnh!”

Thượng Quan Mẫn Hoa đẩy tay lão ra, đổi tay ôm con rồi nói: “Có việc nói nhanh!”

“Haha, tiểu thư Mẫn Hoa, ta muốn nói gì cô còn không biết sao?”

Ý cười châm chọc của Chương Xuân Triều còn chưa đạt đáy mắt, Thượng Quan Mẫn Hoa ôm chặt con, muốn từ trên thân hình bé bỏng đó tìm được sức mạnh kiên cường, nhưng mà, vẫn không thể làm ấm hàn băng kết trong đáy lòng nàng.

Đầu nàng cơ hồ đã vùi vào trong bọc tã của con, giọng nàng rầu rĩ truyền ra: “Không giết không được sao?”

“Đúng là lòng dạ đàn bà,” Chương Xuân Triều nguýt một cái rồi cười nói: “Không cần cô ra tay, ta sẽ giải quyết.”

Thượng Quan Mẫn Hoa cắn chặt răng, lắc đầu không nói. Ý cười trên mặt Chương Xuân Triều càng sâu thêm, giọng điệu càng thêm châm chọc: “Cô đang muốn tìm đường chết sao? Cho dù cô không sợ chết, nhưng còn con cô thì sao? Cô có thể cam đoan nó không chết giữa độc kế trong cung sao?”

Nàng làm sao mà không biết những câu lão nói đều có lý, nếu không trừ bỏ kẻ trong Vinh Huệ Cung kia, thì ngày sau người chịu khổ chính là nàng và con trai của nàng. Nhưng mà nàng thực sự không thể giết người. Chỉ cần vừa nghĩ đến đó là một thai phụ đang mang thai tháng thứ sáu thì ác mộng năm nào lại ập đến, đánh sâu vào trái tim yếu ớt chẳng kịp phòng bị của nàng.

Nàng nghĩ một lúc, khóa chặt nhược điểm dưới đáy lòng không cho người khác nhìn thấy rồi ngẩng đầu kiên định đáp: “Giết được người thứ nhất này đi nữa, sau này cũng còn vô số. Chu Thừa Hi cũng không phải kẻ dễ qua mặt, huống hồ Tần Quan Nguyệt cũng sẽ không để mặc ông tác loạn hậu cung. Hơn nữa,…” nàng có chút không chắc chắn, giọng nói ngập ngừng mà tiếp: “Hắn đối với ta… hẳn là còn vài phần tình ý, không đến mức phải động thủ sớm như thế, chúng ta còn thời gian, không vội.”

Chương Xuân Triều lạnh lùng nhìn nàng đang ra vẻ trấn định, mắng nàng lạnh băng: “Nếu dám nói với hắn là không phải con của hắn thì nên biết sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày này.”

“Phải, ta đã biết từ lâu rồi, hiện giờ ta đang hối hận đây, ông đoán đúng hết rồi, được chưa?” Bị nói toạc tâm sự, Thượng Quan Mẫn Hoa thẹn quá thành giận, nàng nổi giận đùng đùng quát lên: “Ta vốn không muốn ở lại đây, nhưng là tên vô liêm sỉ kia lại lấy con ta ra ép ta thề không được rời khỏi nơi này! Ta có thể không tin thần phật, nhưng ta không thể lấy con ta ra mạo hiểm, ông có hiểu không?

Nó quan trọng hơn so với bất cứ kẻ nào hay bất cứ chuyện gì, ta muốn trừ bỏ cái vị trong Vinh Huệ Cung kia hơn bất cứ ai, hoặc là xử lý gọn Chu Thừa Hi để nhất lao vĩnh dật, nhưng nếu đại khai sát giới, ông có thể tưởng tượng ta sẽ biến thành bộ dạng đáng sợ cỡ nào không?

Ta không thể để con ta nhớ tới mẫu thân nó là kẻ mưu sát, ta cũng không biến nó thành kẻ lãnh huyết vô tình giống như kẻ khác trong hoàng cung này! Ông có hiểu không?”

“Giờ thì ta đã hiểu!” Chương Xuân Triều vẻ mặt mê mang, lão vươn tay nhẹ nhàng lau qua hai gò má của nữu tử, thu tay lại đặt trước mặt cẩn thận nhìn, bọt nước trên ngón tay trong suốt và lấp lánh dưới ánh mặt trời, vẻ mặt lão thực hoang mang: “Không giết thì không giết, có cái gì mà khóc?” “Không phải,” Thượng Quan Mẫn Hoa nhanh chóng phản bác, nàng khẽ trát mắt, thấy mình thất thố liền lập tức xoay người: “Điểm mấu chốt của ta thì tự ta biết, ông cứ quản lý mọi chuyện bên ngoài cho tốt là được, vẫn cứ chiếu theo kế hoạch ban đầu của chúng ta, nắm chắc thời gian mà làm. Chỉ cần lộ ra ngoài một số cửa hàng, còn thực lực thật sự thì chuyển hết vào chỗ tối, nhất là một số đã qua tay đại sư gia kia, có thể bỏ thì bỏ, không thể bỏ cũng phải bỏ!”

Lời này bảo là để nói cho Chương Xuân Triều nghe, còn không bằng là để Thượng Quan Mẫn Hoa dùng để an ủi chính mình: Giết người không phải là chuyện bắt buộc phải làm, xem đi, nàng đã chuẩn bị đối ứng với cung biến rất tốt rồi đấy thôi.

Phía sau lặng yên không một tiếng động, nàng nghĩ lão ta đã lui ra. Ngẫm nghĩ một chút, vừa xoay người liền ngã vào trong một lồng ngực lạnh như băng, sau đó là cánh tay quấn chặt lấy thắt lưng nàng, nàng kinh ngạc, nhìn vào đáy mắt Chương Xuân Triều, mê loạn mà kỳ dị. Đôi môi lão đỏ tươi, hơi thở ấm áp gần kề trong gang tấc, nàng vừa nín thở, môi hôn cực kì ấm nóng của Chương Xuân Triều đã rơi xuống. Còn chưa kịp cảm nhận đó là cảm giác gì thì tiếng thét chói tai của thị nữ, tiếng khóc ré của con trai cùng với tiếng rống giận dữ của Chu Thừa Hi đã cắt ngang cái ôm hôn bất thình lình đó.

Chu Thừa Hi vươn tay đang định cướp người về, Chương Xuân Triều đã khôi phục thái độ bình thường, một phen chế trụ cổ tay của vị họ Chu kia, lạnh lùng nói: “Ngươi còn không xứng!”

Thượng Quan Mẫn Hoa đứng ở giữa, khóe mắt nàng liếc về bên trái chỉ nhìn thấy bóng Chu Thừa Hi, chuyển hướng sang bên phải, ngay cả góc áo của Chương Xuân Triều đều không kịp nhìn đến. Nàng ngẩng đầu nhìn trời, ngón tay sờ lên môi mình, âm thầm đoán nguyên nhân làm Chương Xuân Triều xúc động: Chẳng lẽ bộ dạng lơ đãng rơi nước mắt của mình làm cho người ta thấy mà thương tiếc?”

Truyện được chỉ được dịch và cập nhật liên tục tại bachngocsach.com, mời các bạn đăng nhập đọc truyện để like như một lời tri ân dịch giả. Xin cảm ơn!!

Nhóm dịch Vạn Hoa Cốc thông báo tuyển dịch giả, editor cho đầu truyện này
 

Vivian Nhinhi

Hợp Thể Hậu Kỳ
Mạnh Thường Quân
Bạch Ngọc văn sĩ
Bích Ngọc dịch giả
Thanh Khâu Quốc
Hắc Phong giáo đồ
Vạn Hoa Tiên Tử
Ngọc
69
Tu vi
1,133
Đông Cung Chi Chủ

Tác giả: Nguyệt Lãm Hương

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự, Cung đấu, Xuyên không


Nguồn: bachngocsach.com

Chương 121: Hoa nở
Dịch: Vivian Nhinhi





Chương 121: Hoa nở

Cuối tháng sáu năm Khánh Đức thứ năm, Tô Huệ phi sinh hạ long tử, đúng vào lúc Khánh Đức đế đi tuần xuống phía Nam Tấn Hà, khi cung nhân báo tin vui ấy, trên mặt vị hoàng đế trẻ tuổi này nhìn không ra hỉ giận, chỉ qua loa hạ chỉ cho Vinh Huệ cung, ban tên cho hoàng tử là Chu Tập Hạo, Tô Huệ phi chuyển ra khỏi Vinh Huệ cung, ban tặng Trang Huệ điện, về phần chuyện phong làm Tả hậu thì một chữ cũng không thấy nói gì.


Sau khi từ cuộc Nam tuần trở về hoàng cung, Khánh Đức đế lại mất hứng thú với Tô Huệ phi, say mê một nữ tử thần bí mang về từ chuyến Nam tuần. Nghe cung nhân đồn lén, nữ tử họ Thái kia bề ngoài thì ôn nhu tinh tế, trong lại cực kì to gan nhiệt tình, có đến chín phần là giống với Vương thục nghi năm đó, Khánh Đức đế thậm chí ngầm đồng ý nàng ta bước vào Nghị Sự Điện.

Hoàng hậu thất sủng nhưng vẫn có được phượng ấn như cũ. Nữ nhân từng làm mộng đẹp được ngồi lên ngôi song hậu kia, kết cục của việc thất sủng hiển nhiên rất tệ. Nàng ta chạy đến Việt Dương Điện náo loạn vài lần cũng không thấy được hoàng đế. Mắt thấy thời điểm chọn đồ vật đoán tương lai của nhị hoàng tử đã tới gần, Tô Huệ phi lại càng nôn nóng, ngày ngày đập phá đồ đạc và đánh chửi cung nữ trong Trang Huệ điện để hết giận.

Hoàng hậu chưởng quản lục cung, chuyện của hậu cung cho dù Thượng Quan Mẫn Hoa không muốn quản thì hạ nhân của nàng vẫn sẽ báo cáo toàn bộ mọi chuyện cho nàng như cũ. Điều này làm cho Thượng Quan Mẫn Hoa cảm thấy thực phiền chán, nhất là về chuyện của Tô Huệ phi. Trong lòng nàng đều biết, nàng là tuyệt đối không thể nhúng tay vào, chỉ vừa nhúng tay vào liền sẽ thỏa mãn mong muốn của kẻ nào đó.

Nhưng là, từ năm trước “tan rã trong không vui” với Chương Xuân Triều, lão ta liền giống hệt như Chu Thừa Hi, không hề đặt chân đến Vĩnh Lạc cung nửa bước. Thượng Quan Mẫn Hoa đau đầu, may là còn có con nàng ở bên để nàng có việc cần quan tâm giết thời gian, cho qua những ngày tháng khó khăn này.

Một hôm nàng dắt theo con tản bộ trong cung, đứa bé đã ba tuổi, hai mắt lanh lợi hoạt bát, nói chuyện mặc dù còn chưa sõi nhưng vì là mẫu thân, nàng tất nhiên nghe hiểu lời nó nói. Một lớn một nhỏ đứng dưới tàng liễu hưởng thụ tình mẫu tử thắm thiết, thị nữ cùng hộ vệ đứng ở xa xa phía sau.


Thượng Quan Mẫn Hoa đang cúi đầu dạy con nhận biết thực vật trong hoa viên, đột nhiên cảm thấy phía trước có người nhìn chăm chú, nàng đứng thẳng dậy, nhìn qua. Là một nữ tử mặc cung trang vàng nhạt, trên tay cầm một phiến quạt hoa sen hình tròn. Khuôn mặt dịu dàng, trên ánh mắt toát ra một cỗ thanh nhã. Vị Thái thục nghi này quả nhiên có khí chất tương tự vài phần với Vương thục nghi năm xưa.

“Có chuyện gì?” Thượng Quan Mẫn Hoa lạnh lùng hỏi. Nghe thấy câu hỏi của nàng, Thái thục nghi như bị cả kinh, không khỏi lùi về sau từng bước, hai mắt mơ hồ chuyển trái chuyển phải, không dám nhìn vào đôi mắt phượng tràn đầy lạnh lùng và sắc bén kia.


“Người đâu, đưa thục nghi nương nương hồi cung!” Thượng Quan Mẫn Hoa ôm lấy con, cũng không thèm nhìn người kia lấy một cái, đổi hướng định tiếp tục dạy con. Chỉ nghe nữ tử phía sau chạy lại mấy bước, hai gò má phiếm hồng, đôi mắt sáng ngời. Nàng ta giang rộng hai tay ngăn trở hoàng hậu, giọng nói hơi hổn hển: “Ta, ta có lời muốn nói với người.”

Thượng Quan Mẫn Hoa lạnh lùng liếc nàng ta một cái, xoay người định đi tiếp. Thái thị trong tình thế cấp bách vội quẳng cây quạt đi giữ chặt ống tay áo nàng, lệ đã rơi đầy mặt. Nàng ta hô: “Hoàng hậu nương nương, ta thực sự có chuyện muốn nói. Ta biết ngươi khinh thường ta. Các ngươi đều khinh thường ta. Nhưng là, ta thương hắn! Ta thực sự yêu bệ hạ, ta chỉ thương một mình hắn. Xin ngài từ bi đừng tra tấn hắn nữa, hắn yêu người như vậy, vì sao còn phải làm chuyện này làm cho hắn thống khổ?”


Hoàng tử trưởng tò mò nhìn nàng ta rồi hỏi: “Mẫu hậu, nàng ta vì sao lại khóc thương tâm như vậy.”

Thượng Quan Mẫn Hoa tức giận trong lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng nó, đáp lời: “Nàng ta đi nhầm chỗ rồi.”. Sau đó nàng nói với bên cạnh: “Đưa nàng ta tới chỗ nên đến.”

Người hầu ở đằng sau nhanh chóng tiến lên, đưa Thái thục nghi rời khỏi Vĩnh Lạc cung. Nhưng mà chính chuyện nho nhỏ này đã khiến Chu Thừa Hi giận tím mặt, hắn không đến Vĩnh Lạc cung náo loạn mà trực tiếp chỉ mở yến tiệc chọn đồ vật đoán tương lai cho nhị hoàng tử và chuẩn vị cho việc sắc phong thái tử, cũng yêu cầu hoàng hậu phải dự tiệc.

Khoảnh khắc nhận được thánh chỉ kia, hơi thở quanh thân Thượng Quan Mẫn Hoa đột nhiên âm trầm xuống, nàng thực sự đã coi thường thủ đoạn của Thái thục nghi kia. Hoàng tử trưởng giật giật tay áo nàng, hỏi nàng sao lại không vui.

Thượng Quan Mẫn Hoa ném thánh chỉ đi, thu liễm lửa giận, ôm đứa nhỏ lên giường, đắp chăn cho nó rồi nói: “Ngày mai mẹ phải ra ngoài, phải để Thành Thành ở trong cung một mình, có sợ không?”

“Không sợ, con là nam tử hán dũng cảm. Nhưng mà, mẹ, con còn muốn nghe truyện về hoàng đế Khải Tát* chinh phục La Mã cơ.

*Khải Tát hoàng đế: Thường được biết đến với cái tên Alexandros Đại đế. Một vị anh hùng là Quốc vương thứ 14 của nhà Argead ở Vương quốc Macedonia (336 – 323 TCN), nhưng ít dành thời gian cho việc trị quốc tại quê nhà Macedonia. Trong suốt triều đại của ông, người chiến binh này chủ yếu dành thời gian cho các cuộc chinh phạt, và được xem là một trong những vị tướng thành công nhất trong lịch sử, người đã chinh phạt gần như toàn bộ thế giới mà ông biếttrước khi qua đời;[4] và vì thế ông thường được xem là một trong những chiến lược gia quân sự vĩ đại nhất trong lịch sử (Theo wikipedia tiếng Việt)

Thượng Quan Mẫn Hoa cười cười, tạm thời quên đi âm mưu ngày mai, kể chuyện cho con nghe trước giờ đi ngủ. Đợi đến khi đứa bé mặt mỉm cười chìm vào giấc ngủ, nàng vỗ vỗ tay, một bóng đen không chút tiếng động xuất hiện trong phòng, nàng hỏi: “Ngươi có biết lai lịch của vị Thái thục nghi kia không?”

Bóng đen lắc đầu không biết, sắc mặt nàng trầm xuống, nói: “Lập tức điều tra cho rõ. Còn nữa, đêm mai Vĩnh Lạc cung tăng mạnh đề phòng.”


Nàng không thể mang con đi dự tiệc, chỉ có thể dặn đi dặn lại cho nó không được nghịch ngợm. Thượng Quan Mẫn Hoa thay triều phục, đến Việt Dương Điện dự tiệc. Vị trí của hoàng hậu và tam phi ấn theo tổ chế mà sắp xếp, vị trí của Thái thục nghi thực vi diệu, ngay ở bên tay trái của Khánh Đức Đế. Ánh mắt của Thượng Quan Mẫn Hoa thoáng dừng lại một chút, lập tức trấn định ngồi xuống, chờ đợi dạ yến bắt đầu.


Sau biểu diễn ca múa, trên điện bày ra bàn dài, trên bàn bày đầy đủ các thứ đồ vật, Tô Huệ phi đặt nhị hoàng tử lên trên bàn, khích lệ đứa bé vừa biết đi ấy đi nắm lấy thứ quyết định vận mệnh của nó.

Hết thảy đều đang tiến hành thuận lợi, cho đến khi một giọng nói the thé vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng quỷ dị trong điện: “Hoàng tử trưởng đến.”


Tất cả mọi người trong cung điện đều tò mò nhìn về phía đứa bé mũm mĩm trắng trẻo vừa bước qua cửa điện kia. Thượng Quan Mẫn Hoa thất thố đứng lên, Thái thục nghi nhẹ nhàng nói: “Bệ hạ, tiệc chọn đồ vật đoán tương lai của thái tử là đại sự trong cung, nô tì liền tác chủ mời hoàng tử trưởng đến góp vui, hoàng hậu tỷ tỷ ngàn vạn lần đừng trách nhé.”

Chu Thừa Hi nắm tay nàng ta, mỉm cười nói nàng ta làm tốt lắm. Lúc này, người trong điện liên tiếp hít vào khí lạnh, tiếng bàn tán ồn ào cũng ngày càng to lên, có một vài người thậm chí còn kinh hoảng làm rớt chén rượu xuống đất tự lúc nào không hay. Một loạt lão thần trong triều thần sắc đột nhiên thay đổi, kinh hãi, không biết tại sao.

Đợi đến khi có người tới nắm tay hoàng tử trưởng đến trước đế tòa, tam phi hoảng sợ thất thố, châu thoa rơi rớt tứ tung, đều thất thanh kêu lên, không hẹn mà gặp cùng đưa ánh mắt đến chỗ hoàng đế. Chỉ thấy Chu Thừa Hi buông tay Thái thục nghi ra, ánh mắt thâm trầm, kinh ngạc trừng mắt nhìn đứa bé dưới đài, toàn thân bùng lên sát khí cùng lửa giận.


“Bệ hạ” Thái thục nghi làm như không rõ mọi người vì sao lại thất thố như thế, còn mở miệng cầu xin cho hoàng tử trưởng: “Đại hoàng tử tuổi nhỏ lại chưa đi học, mong bệ hạ đừng trách cứ hắn điện tiền thất nghi, bằng không hoàng hậu tỷ tỷ sẽ đau lòng lắm.”

“Chát” một tiếng, một cái tát cực kỳ vang dội đập văng châu sai trên đầu Thái thục nghi, nàng ta che nửa bên mặt, không dám tin nhìn Thượng Quan Mẫn Hoa, nước mắt rưng rưng. Thái thục nghi muốn tìm Khánh Đức đế đòi lại công bằng cho mình. Chu Thừa Hi không kiên nhẫn đẩy nàng ta ra, rảo bước đi xuống bậc thang, tay ôm lấy hoàng tử trưởng, có vẻ cực kì hứng thú với khuôn mặt của đứa bé.

Truyện được chỉ được dịch và cập nhật liên tục tại bachngocsach.com, mời các bạn đăng nhập đọc truyện để like như một lời tri ân dịch giả. Xin cảm ơn!!

Nhóm dịch Vạn Hoa Cốc thông báo tuyển dịch giả, editor cho đầu truyện này
 
Status
Not open for further replies.

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top