[Truyện ngắn ngắn]- 72 điển tích về quyền mưu trí khôn/Box đào tạo (1

nhatchimai0000

Hợp Thể Hậu Kỳ
BQT BNS
Mạnh Thường Quân
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
2,960
Tu vi
1,245
Chú mục đồng cơ trí

Tác giả: admin Click
Người dịch: bubuchenchen


Ở một thôn làng kia, có một con sói già trên núi. Nó vừa hung ác, vừa tham lam. Con sói này thường xuyên cắn chết người trong thôn. Mọi người cũng không có biện pháp nào đối phó với nó. Chỉ có một cách là xây những bức tường thật cao bao quanh nhà mình.

Có hai chú mục đồng quyết tâm diệt trừ con sói ác độc này. Cuối cùng bọn họ cũng tìm được hang sói nằm ở chân núi. Nhân lúc con sói già đi ra ngoài kiếm ăn, bọn họ len lén mò vào trong động, bắt lấy hai con sói con. Ở gần hang sói, hai chú mục đồng tìm được hai cây cổ thụ cách nhau hơn mười. Lập tức hai chú ôm mỗi người một con leo lên hai cây naỳ.

Đợi một lúc sau, con sói già kiếm ăn trở về. Chui vào hang mình, nó phát hiện không thấy sói con đâu. Nó vội vàng quay ngược trở ra động để tìm kiếm con mình.

Ngay lúc đó, một mục đồng hung hăng lắc lắc lỗ tai của sói con. Sói con lập tức grraaào grraaào thét chói tai. Con sói già nghe tiếng con mình, chạy ngay tới gốc cây. Con sói già như điên lên, lập tức rống giận. Sau khi điên cuồng gào thét rồi nhào tới thân cây, chạy xung quanh cây như muốn trèo lên giải cứu con mình. Đang lúc nó đang hậm hực dưới gốc cây thì chú mục đồng kia cũng đem con sói con trong tay nắm lỗ tai mà nhéo. Con sói con này cũng bắt đầu gào khóc. Con sói già bên dưới liền lập tới gốc cây bên kia. No vừa rống giận vừa nhảy chồm lên chực bắt con mình.

Con sói già cứ chạy tới chạy lui, qua lại hai gốc cây. Cứ thấy bên nào con mình gào thét thì lập tức nhảy chồm về bên đó.

Dần dần, con sói già cũng bắt đầu thấm mệt, càng lúc càng chạy chậm lại. Tiếng gào thét cũng càng ngày càng yếu. Nó bắt đầu xoay vòng rồi cuối cùng cũng nằm gục trên mặt đất. Hai chú mục đồng đợi thêm một lúc nữa, trèo xuống rồi ngó chừng con sói. Con sói già đã tắt thở rồi.

Lời bình:

Nếu địch mạnh về sức lực nhưng cũng có khi lại ngu ngốc. Nếu đấu sức không nổi thì đấu trí. Chỉ cần ta nắm được nhược điểm của đối phương thì có thể thúc đẩy mâu thuẩn đến cực đỉnh. Khi ấy ta có tểh chuyển hứng thắng bại:nhỏ có thể thắng lớn, yếu có thể thắng mạnh.
 

nhatchimai0000

Hợp Thể Hậu Kỳ
BQT BNS
Mạnh Thường Quân
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
2,960
Tu vi
1,245
Sức của Phàn Cơ

Tác giả: Admin click
Người dịch: Clark dale


Thời Xuân Thu, Sở Trang Vương cùng với Tề Hoàn Công, Tấn Văn Công, Tần Mục Công và Tống Tương Công được xưng là “Xuân Thu Ngũ Bá”.

Một ngày nọ, Sở Trang Vương thượng triều nghe các quan tấu trình, bãi triều rất muộn. Sau khi ngài trở lại hậu cung, phi tử của ngài là Phàn Cơ ra phòng khách nghênh đón. Phàn Cơ hỏi: “Sao Đại vương bãi triều muộn thế? E rằng bệ hạ rất đói và mệt rồi phải không?”.

Sở Trang Vương hưng phấn đáp: “Quả nhân hôm nay lên triều được nghe nhiều lời hay của các trung thần hiền sĩ mà quên cả đói khát!”

Phàn Cơ lại hỏi: “Trung thần hiền sĩ mà Đại vương nói là sứ giả nước khác, hay là danh sĩ trong nước?”

Sở Trang Vương đáp: “Là Trầm Lệnh Doãn”.

Phàn Cơ nghe nói là Trầm Lệnh Doãn thì che miệng cười.

Sở Trang Vương cảm thấy kỳ lạ mới hỏi nàng: “Sao nàng lại cười khinh thường như vậy? Là cười nhạo quả nhân sao?”

Phàn Cơ đáp: “Tiện thiếp không dám.”

Sở Vương hỏi tiếp: “Vậy rốt cuộc nàng cười gì?”

Phàn Cơ nói: “Thiếp may mắn được hầu hạ Đại vương, giúp Đại vương tắm rửa, được cầm khăn lông, lược gỗ chải tóc cho Đại vương, sửa soạn chăn gối, cũng đã được mười một năm rồi. Thiếp còn từng phái người đến nước Lương, nước Trịnh tìm các thiếu nữ xinh đẹp dâng cho Đại vương. Có mười người có địa vị ngang với thiếp, hai người cao hơn thiếp. Thiếp sao lại không muốn Đại vương chỉ sủng ái mỗi mình thiếp cơ chứ? Nhưng thiếp không dám vì ham muốn bản thân mà che mờ vẻ đẹp của các mỹ nữ khác. Để cho Đại vương nhìn thấy nhiều mỹ nữ như vậy, chính là muốn Đại vương hiểu rõ tài năng của các nàng a!”

Sở Trang Vương đáp: “Nàng hiền lành, quả nhân cũng biết được, nhưng cùng nụ cười vừa rồi có liên quan gì đây?”

Phàn Cơ đáp: “Thiếp cười Trầm Lệnh Doãn dù là Tể tướng một nước, lại không bằng được thiếp!”

Sở Trang Vương hỏi: “Lời này là có ý gì?”

Phàn Cơ đáp: “Trầm Lệnh Doãn làm Tể tướng nước Sở đã nhiều năm, nhưng chưa đề cử được một hiền tài, cũng chưa từng sa thải một người xấu nào, có chỗ nào đáng được gọi là trung thần hiền sĩ đây?”

Sở Trang Vương nghe xong, cảm thấy lời Phàn Cơ cũng có đạo lý.

Sáng sớm hôm sau, Sở Trang Vương liền đem lời Phàn Cơ nói lại cho Trầm Lệnh Doãn nghe. Trầm Lệnh Doãn nghe xong, cảm thấy rất hổ thẹn, liền từ chức và đề cử Tôn Thúc Ngao với Sở Trang Vương.

Sở Trang Vương triệu kiến Tôn Thúc Ngao, bổ nhiệm ông thay cho Lệnh Doãn. Tôn Thúc Ngao cai quản nước Sở ba năm, nước Sở trở nên mạnh hơn trước, trở thành bá chủ của các chư hầu.

Sử quan viết trong sách sử rằng: “Nước Sở có thể xưng bá thiên hạ, là nhờ vào Phàn Cơ”.

Mạn đàm:

Giỏi về phát hiện và đề cử nhân tài, mới có thể được ca ngợi là nhân tài thực sự.

Code:
    樊姬之力

    时间:2011-11-22 作者:admin 点击: 次

    春秋时期, 楚庄王与齐桓公, 晋文公, 秦穆公, 宋襄公合称"春秋五霸" .

    有一天, 楚庄王上朝听政, 下朝很晚, 他回到后宫, 他的妃子樊姬走下厅堂来迎接他. 樊姬问道: "大王, 为什么退朝这么晚? 恐怕饥饿疲倦了吧!"

    楚庄王兴奋地说: "寡人今日上朝听到很多忠臣贤士的言论, 寡人已经忘记饥饿疲倦了!"

    樊姬又问: "大王所说的忠臣贤士, 是各国的宾客呢? 还是国内的名士?"

    楚庄王说: "是沈令尹."

    樊姬听说是沈令尹, 就捂着嘴笑了.

    楚庄王感到很奇怪, 就问: "你为什么要轻蔑地一笑呢? 是嘲笑寡人吗?"

    樊姬说: "贱妾不敢."

    楚王追问: "那你到底笑什么呢?"

    樊姬说: "我有幸能侍奉大王, 主管大王的洗浴, 手持毛巾, 木梳给大王擦拭梳头, 整理被褥坐席, 已有 11 年了. 我还曾派人到梁国, 郑国寻访美丽少女, 进献给大王. 她们当中与我地位相同的有 10 人, 比我强的有 2 人. 我难道不想专享大王的宠爱吗? 但我不敢因为自己的私欲而遮蔽众女的美貌. 让大王见到众多的美女, 是想让大王了解到她们的才能啊!"

    楚庄王说: "你的贤惠, 寡人早就感觉到了, 但这与你的笑有什么关系呢?"

    樊姬说: "我笑沈令尹虽然是一国宰相, 可是还不如我呢!"

    楚庄王说: "这话怎么讲?"

    樊姬说: "沈令尹在楚国执掌相位已经多年了, 却从未曾推荐过一位贤人, 也从未曾辞退过一个坏人, 这哪里称得上是忠臣贤士呢?"

    楚庄王听后觉得樊姬的话很有道理.

    第二天早晨上朝, 楚庄王便把樊姬的这番话告诉给沈令尹. 沈令尹听后, 感到很惭愧, 就离开席位, 把孙叔敖推荐给了楚庄王.

    楚庄王召见孙叔敖, 任命他为楚国令尹. 孙叔敖治理楚国三年, 楚国强大起来, 成为天下诸侯的霸主.

    史官提笔在史策上写道: "楚国能称霸天下, 是樊姬的力量."

    【 哲理启示 】:

    善于发现并推荐强于自己的人才, 才称得上真正的贤人.
 

nhatchimai0000

Hợp Thể Hậu Kỳ
BQT BNS
Mạnh Thường Quân
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
2,960
Tu vi
1,245
Thợ mộc đệ nhất thiên hạ

Tác giả: Admin click
Người dịch: nhatchimai

Ở một quốc gia nọ có hai thợ mộc vô cùng kiệt xuất. Hai người đã từng xây dựng nhiều đình đài lầu các hùng vĩ, đẹp đẽ. Tay nghề hai người cực kỳ tinh xảo, khó phân cao thấp.

Một ngày, quốc vương đột nhiên muốn chọn ra vị thợ mộc tốt nhất nên quyết định cho hai người tranh tài, ai thắng sẽ được phong làm "thiên hạ đệ nhất thợ mộc". Vì thế quốc vương cho gọi hai người thợ mộc rồi cho tranh tài. Đề bài là trong vòng ba ngày phải khắc được một con chuột chân thật, hoàn mỹ nhất. Ai thắng không những được phần thưởng mà còn được sắc phong.

Trong ba ngày đó, hai vị thợ mộc rất chăm chú vào công việc vì ai cũng muốn nhận được danh hiệu "thiên hạ đệ nhất".

Đến ngày thứ ba, hai người dâng con chuột đã được chế tạo cho quốc vương. Quốc vương triệu tập tất cả các đại thân ở vương cung để cùng bình thẩm.

Con chuột của người thợ thứ nhất trong cực kỳ sống động, cứ hư là thật. Con ngươi có thể xoay xoay, râu cũng có thể động đậy.

Con chuột của người thợ mộc thứ hai trông xa còn giông giống con chuột chứ nhìn gần nhìn thế nào cũng không phải.

Thắng bại coi như đã xong, quốc vương và các đại thần nhất trí cùng cho là người thợ mộc thứ nhất chiến thắng. Người thợ mộc thứ hai đứng dậy tâu bày: "Bệ hạ bình thẩm không công bằng."

Quốc vương hỏi: "Sao lại không công bằng?"

Người thợ mộc thứ hai bảo: "Để phán định con chuột giả của người nào giống thật nhất phải là con mèo phán mới được. Bệ hạ không cho là con mèo nhìn chuột tốt hơn là người nhìn sao?"

Quốc vương cảm thấy lời nói của người thợ mộc thứ hai có lý bèn cho người bắt mèo đến.

Thật không ngờ, con mèo vừa được thả xuống dưới đất lại xông về phía con chuột không giống "con chuột" kia. Nó gặm, cắn vồ lấy. Song, không một ai cho là "con chuột" đó thật sự giống con chuột.

Quốc vương cảm thật lạ lùng nhưng sự thật trước mắt sờ sờ ở đó nên ông không thể làm gì khác hơn là phong người thợ mộc thứ hai danh "thợ mộc đệ nhất thiên hạ".

Nhưng vị quốc vương lại muốn tìm hiểu nên hỏi người thợ mộc thứ hai: "Ngươi làm thế nào mà con mèo cho là con chuột giả đó thật sự giống chuột?"

Người thợ mộc thứ hai cười bảo: "Thật ra rất đơn giản, hạ thần không dùng gỗ mà là dùng xương cá để làm cho chuột. Mèo chẳng quan tâm đến có giống chuột hay không mà chỉ ngửi thôi!"

Mạn đàm:

Bảo thủ sẽ dẫn chúng ta vào ngõ cụt. Nắm được mấu chốt của vấn đề, mở ra con đường mới sẽ đến điểm cuối nhanh hơn.

Code:
    天下第一木匠

    时间:2011-11-22 作者:admin 点击: 次

    从前在一个国家里有两个都非常杰出的木匠. 他们都建造过很多雄伟的建筑和雅致的亭台楼阁. 他们的手艺都十分精湛, 难分高下.

    有一天, 国王突然想从他们两个之间选出一个最好的木匠. 他决定让他俩比赛, 谁赢了就封谁为"天下第一木匠" . 于是国王把两个木匠宣进宫, 让他们开始比赛, 看谁在三天内雕刻出的老鼠最逼真, 最完美. 谁要是赢了不光可以得到很多奖品, 还有册封.

    在这三天里, 两个木匠都专心致志地工作, 因为他们都希望得到"天下第一" 的头衔.

    到了第三天, 他们都把自己雕刻好的老鼠交给国王. 国王把所有的大臣都召集到王宫, 让他们一起来评审.

    第一个木匠的老鼠栩栩如生, 活灵活现. 眼珠子还会自己转来转去, 胡须也能抖动.

    第二个木匠的老鼠远看还有点老鼠的模样, 近看怎么也不像老鼠.

    胜负立马就分了出来, 国王和大臣们一致判定第一个木匠获胜. 第二个木匠却站了出来对国王说: "陛下的评审不公平."

    国王问: "怎么不公平了?"

    第二个木匠接着说: "要判定谁雕的老鼠更像真的老鼠, 应该由猫来决定, 您不觉得猫看老鼠的眼光比人要锐利的多吗?"

    国王觉得第二个木匠说的有道理, 就派人去抓几只猫来.

    没想到, 猫刚被放到地下, 都不约而同地扑向那只不像老鼠的"老鼠", 一个劲地啃咬, 抢夺了起来. 然而, 却没有一只去光顾那只很像老鼠的"老鼠" .

    国王觉得不可思议, 但是事实摆在面前, 他只好封第二个木匠为"天下第一木匠" .

    但是国王想弄个明白, 于是问第二个木匠: "你是怎么让猫认为你雕的老鼠是真的老鼠的?"

    第二个木匠笑着说: "其实很简单, 我只是没用木头而是用的鱼骨雕的老鼠. 猫在乎的根本不是像还是不像, 而是腥味啊!"

    【 哲理启示 】:

    因循守旧只能让我们走进死胡同. 抓住问题的关键, 开辟新的道路, 将会更快到达终点.
 

hoacailacloai

Hóa Thần Sơ Kỳ
Phàm Nhân tông đồ
Ngọc
50
Tu vi
392
Thắng lợi đến từ chỗ không sai lầm

Một vị cao thủ cờ đạo sau khi cáo lão được mời làm huấn luyện viên. Phương thức bồi dưỡng tuyển thủ trẻ của ông hết sức đặc biệt.

Ông không dạy nhóm kỳ thủ trẻ tuổi cách thức tiến công như thế nào, cũng không dạy họ vận dụng mưu lược ra sao. Hàng ngày ông và nhóm đồ đệ đánh cờ, ngoài chuyện thắng thua ra thì khiến đám kỳ thủ nhớ kỹ từng nước của bản thân khi đối cờ, sau đó để họ tự cân nhắc tới lui sai sót sau mỗi nước cờ để tìm ra sai lầm bản thân, đó chính là hoạt động của những người trẻ tuổi này. Người tìm nhiều chỗ sai thì được khen ngợi, tìm ra chỗ sai ít bị mắng mỏ tới nơi tới chốn.

Một thời gian dài dạy thắng lợi đến từ chỗ không sai lầm làm cho những kỳ thủ thanh niên ào ào phản đối. Ai cũng nói ông dạy cờ như vậy quá đơn điệu, không có lý luận dẫn chứng nhiều nguồn để người ta tin phục, lại chẳng có kỹ xảo và kinh nghiệm thực chiến. Tuy rằng quá khứ ông từng là cao thủ cờ đạo nhưng hẳn không hợp làm huấn luyện viên. Mấy vị huấn luyện viên khác hết sức khó hiểu, sao lại dạy cờ như vậy chứ, không truyền mưu lược, chẳng truyền kỹ xảo chỉ bảo kỳ thủ tự xem xét sai lầm, cứ như thế thì làm sao có thể bồi dưỡng ra cao thủ nhất lưu được?

Với tình huống đám kỳ thủ trẻ tuổi bất mãn lẫn đám huấn luyện viên không hiểu, ông vẫn theo ý mình như trước, vẫn nghiêm túc cho mỗi thành viên kfy thủ thể nghiệm và quan sát sai lầm của bản thân lúc đánh cờ. Thi thoảng, ông chỉ nhắc nhở điều cơ bản, sai lầm lớn còn phần lớn để đám kỳ thủ trẻ tự thể nghiệm quan sát và phát hiện. Lúc đầu, mỗi kỳ thủ đều tìm ra rất nhiều sai lầm của bản thân trong mỗi ván, thậm chí nhiều người cảm thấy toàn đi nước thấp cờ. Năm rộng tháng dài trôi đi, những sai lầm càng ngày càng ít, thậm chí một ván không thấy sai lầm nào. Lúc này, đám kỳ thủ tới cầu: "Xin truyền cho mọi người lý luận và kỹ xảo. Đánh cờ chính là để thắng người chứ không phảih thắng thua với bản thân. Không có mưu lược kỹ xảo sao được?"

Ông lạnh lùng bảo: " Cờ đạo chẳng có kỹ xảo, không có mưu lược. Cao thủ đánh cờ có kỹ xảo lớn nhất là nhìn ra sơ hở bản thân, mưu lược cao nhất là tránh được sai lầm!" Sau này, những tuyển thủ được ông huấn luyện tham gia thi đấu đối trận với nhiều kỳ thủ hàng đầu, nhiều cao thủ đều bị họ đánh bại. Những cao thủ khác ngạc nhiên mãi, ai cũng lắc đầu thở dài: "Đám kỳ thủ trẻ này lợi hại thật, tuy chẳng có kỹ xảo và mưu lược gì nhưng chúng ta cũng tìm không ra sơ hở và sai lầm, chúng thắng vì không có sai lầm."

Sau chiến thắng, đám kỳ thủ trẻ báo ông tin mừng thì được trả lời: "Mỗi kỳ thủ có thể thắng người hay không, kỹ xảo và mưu lược đều là râu ria, quan trọng nhất là thắng được bản thân hạn chết sai lầm cá nhân. Không có sai lầm thì không có sơ hở, ai cũng sẽ thúc thủ vô sách."

Sai lầm cá nhân là cơ hội để đối phương đả bại. Nhiều khi, chúng ta bại không phải do yếu mà là do nhiều sai lầm cá nhân.

胜利来自无误

小故事网 胜利的故事 时间:09-07

一位棋道高手退下来后被聘请为教练, 他培养年轻选手的方式十分特别.

他不教年轻棋手们怎样去进攻别人, 也不教年轻选手们如何运用谋略. 他和徒弟们天天对弈, 决出输赢后, 让他们记住他们自己对弈时的每一步, 然后, 让棋手们仔细推敲他们自己的每一步落子, 找出自己的失误, 这就是他布置给那些年轻棋手们的作业. 找出自己失误多的, 他就表扬; 找出自己失误少的, 他就十分严厉地予以批评.

胜利来自无误这样教的时间长了, 那些年轻棋手们纷纷有了意见. 大家都说他的教棋方式太单调, 既不能旁征博引讲出令人信服的理论, 也没有实战的经验和技巧, 虽说他过去是个棋道高手, 但他不适合当教练. 同行的几位教练也对他十分不解, 怎么能如此教棋呢, 不传谋略, 不传技巧, 只让棋手自察失误, 如此怎么能培养出一流的棋手呢?

面对年轻棋手们的不满和同行教练们的不解, 他依旧我行我素, 还是认真地让棋手们个个体察自己对弈时的失误. 有时, 他只是给他们一个简单的提醒, 更大的失误, 都让年轻棋手们去自我发现和体察. 刚开始时, 每局对弈下来, 棋手都能找出自己的诸多失误, 甚至许多人都觉得自己简直是个臭棋篓子. 但天长日久, 那些棋手们的失误越来越少了, 有的甚至一局对决下来竟没有一次失误. 这个时候, 选手们开始向他要求说: "给我们传点理论和技巧吧, 对弈, 毕竟是要取胜于别人, 不是自己和自己决胜负, 没有谋略和技巧怎么行呢?"

他冷冷一笑说: "棋道, 没有什么技巧, 也没有什么谋略, 一个对弈高手, 最大的技巧就是轻而易举能够发现自己的破绽, 最高的谋略就是能够避免失误!" 后来, 他培训的选手参加对弈大赛, 和许多顶尖的棋手对决, 很多高手都纷纷被他们击败. 那些高手们惊讶不已, 个个摇头叹息说: "这些年轻选手们太厉害了, 虽说他们没有什么技巧和谋略, 但我们却丝毫找不到他们的破绽和失误, 他们赢就赢在没有失误上."

获胜之后, 那些年轻选手们欣喜若狂地回来向他报喜, 他说: "一个棋手能否赢别人, 技巧和谋略都无关紧要, 最重要的是他要赢自己, 杜绝自己的失误. 没有失误, 就没有破绽, 任何人都对你束手无策了."

自己的失误, 往往就是对手击败自己的机遇. 许多时候, 我们并不是失败于自己的弱小, 而仅仅是失败于自己的失误.

Thắng lợi đến từ không sai

Tiểu câu chuyện internet thắng lợi câu chuyện thời gian:09-07

Một vị quân cờ đạo cao thủ lui lại sau khi xuống tới được mời mời làm huấn luyện viên, hắn bồi dưỡng tuổi trẻ tuyển thủ phương thức hết sức đặc biệt.

Hắn không giáo dục tuổi trẻ kỳ thủ nhóm như thế nào đi tiến công người khác, cũng không giáo dục tuổi trẻ đám tuyển thủ như thế nào vận dụng mưu lược. Hắn và đồ đệ nhóm mỗi ngày đánh cờ, quyết ra thắng thua về sau, làm cho bọn họ nhớ kỹ chính bọn hắn đánh cờ lúc mỗi một bước, sau đó, để cho kỳ thủ nhóm cẩn thận cân nhắc chính bọn hắn mỗi một bước hí khúc Liên Hoa Lạc, tìm ra bản thân sai lầm, đây chính là hắn bố trí cho những năm kia nhẹ kỳ thủ đám bọn chúng bài tập. Tìm ra bản thân sai lầm nhiều đích, hắn liền khen ngợi; tìm ra bản thân sai lầm thiếu, hắn liền hết sức nghiêm nghị ban phê bình.

Thắng lợi đến từ không sai như vậy dạy đích thời gian dài, những năm kia nhẹ kỳ thủ nhóm ào ào có ý kiến. Tất cả mọi người nói hắn giáo dục quân cờ phương thức quá đơn điệu, cũng không có thể dẫn chứng phong phú nói ra làm cho người tin phục lý luận, cũng không có thực chiến kinh nghiệm cùng kỹ xảo, tuy nói hắn quá khứ là cái quân cờ đạo cao thủ, nhưng hắn không thích hợp trở thành huấn luyện viên. Đồng hành mấy vị huấn luyện viên đối với hắn cũng hết sức khó hiểu, sao có thể như thế giáo dục quân cờ đâu rồi, bất truyền mưu lược, bất truyền kỹ xảo, chỉ làm cho kỳ thủ tự xem xét sai lầm, như thế như thế nào có thể nuôi dưỡng được nhất lưu kỳ thủ đâu này?

Đối mặt tuổi trẻ kỳ thủ nhóm bất mãn cùng đồng hành đám huấn luyện viên là không phá giải, hắn như cũ làm theo ý mình, vẫn là nghiêm túc để cho kỳ thủ nhóm mỗi người thể nghiệm và quan sát chính mình đánh cờ lúc sai lầm. Có khi, hắn chỉ là cho bọn hắn một cái đơn giản nhắc nhở, càng lớn sai lầm, cũng làm cho tuổi trẻ kỳ thủ nhóm đi mình phát hiện cùng thể nghiệm và quan sát. Lúc mới bắt đầu, mỗi (ván) cục đánh cờ xuống, kỳ thủ đều có thể tìm ra bản thân rất nhiều sai lầm, thậm chí rất nhiều người đều cảm giác mình quả thực là cái nước cờ dở cái sọt. Nhưng năm rộng tháng dài, những kia kỳ thủ đám bọn chúng sai lầm càng ngày càng ít, có thậm chí một ván quyết đấu xuống lại không có một lần sai lầm. Mà lúc này, đám tuyển thủ bắt đầu hướng hắn muốn cầu nói: "Cho chúng ta truyền điểm lý luận cùng kỹ xảo nhé, đánh cờ, dù sao cũng là muốn lấy thắng hơn người khác, không phải mình cùng mình quyết thắng thua, không có mưu lược cùng kỹ xảo sao được đâu này?"

Hắn lạnh lùng cười nói: "Quân cờ nói, không có gì kỹ xảo, cũng không có cái gì mưu lược, một cái đánh cờ cao thủ, lớn nhất kỹ xảo chính là dễ dàng có thể phát hiện mình sơ hở, cao nhất mưu lược đó là có thể tránh được sai lầm!" Về sau, hắn huấn luyện tuyển thủ tham gia đánh cờ đại tái (thi đấu), cùng rất nhiều đứng đầu kỳ thủ quyết đấu, rất nhiều cao thủ đều ào ào bị bọn hắn đánh bại. Những cao thủ kia kinh ngạc không thôi, mỗi người lắc đầu thở dài nói: "Cái này tuổi trẻ đám tuyển thủ thật lợi hại, tuy nói bọn hắn không có gì kỹ xảo cùng mưu lược, nhưng chúng ta không chút nào tìm không thấy bọn họ sơ hở cùng sai lầm, bọn hắn thắng liền thắng đang không có sai lầm thượng."

Chiến thắng về sau, những năm kia nhẹ đám tuyển thủ mừng rỡ như điên trở về hướng hắn báo tin vui, hắn nói: "Một cái kỳ thủ có thể không thắng người khác, kỹ xảo cùng mưu lược đều râu ria, quan trọng nhất là hắn muốn thắng chính mình, ngăn chặn của mình sai lầm. Không có sai lầm, sẽ không có sơ hở, bất luận kẻ nào đều đối với ngươi thúc thủ vô sách rồi."

Của mình sai lầm, thường thường liền là đối thủ đánh bại của mình kỳ ngộ. Một lúc lâu, chúng ta cũng không phải thất bại với mình nhỏ yếu, mà chỉ là thất bại với mình sai lầm.
 

hoacailacloai

Hóa Thần Sơ Kỳ
Phàm Nhân tông đồ
Ngọc
50
Tu vi
392
Dao cạo

Trước đây trong một quán cắt tóc có con dao cạo rất tốt.

Ngày nọ, quán không có khách, dao cạo nảy ra ý nghĩ: "Tại sao không lợi dụng cơ hội này nhìn thế giới xung quanh!"

Dao cạo nói xong bèn thò ra khỏi vỏ thưởng thức cảnh đẹp bên ngoài. Dao cạo nhìn thấy ánh mặt trời phản quang trên người nó thì vừa ngạc nhiên vừa thấy tuyệt diệu. Nhìn lưỡi thép lóe lên những tia sáng chói mắt, trong lòng dâng lên lòng tự hào, nó bảo: "Lẽ nào không thể không quay lại cái quán cắt tóc kia sao? Không! Dù thế nào cũng không về nữa! Nhân vật tuyệt diệu như ta bị khuất nhục, thượng đế cũng mất hứng. Trừ phi là kẻ điên mới thích cạo tới cạo lui trên gương mặt đầy xà phòng của gã nhà quê, vận động không ngừng không nghỉ như cái máy. Kệch cỡm như thế mà xứng với thân hình đẹp đẽ của ta sao? Không, đương nhiên không xứng! Thế thì ta cần phải trốn vào một nơi thật bí mật, sống một thời gian yên bình tốt đẹp."

Dao cạo nghĩ thế bèn tìm chỗ trốn.

Mấy tháng sau, dao cạo bỗng muốn hít thở không khí trong lành bèn rời nơi trốn. Nó cẩn thận dò dẫm thò ra, thận trọng quan sát bản thân.

"Ta sao thế này? Đã xảy ra tai vạ gì?"

Lưỡi dao đã gỉ nên không thể phản xạ ánh sáng mặt trời.

Ăn phải quả đắng, dao cạo hết sức hối hận, nó đau khổ bảo: "Ôi, lưỡi cắt râu ria trên gương mặt đầy xà phòng hẳn vẫn ổn, cơ thể ta vẫn sáng lòe lòe, lưỡi ta vẫn sắc bén có ích! Bây giờ thì hỏng rồi, ta bị ăn mòn rồi, khắp nơi là gỉ! Bệnh của ta không thể chữa được nữa!"

刮脸刀

小故事网 后悔的故事 时间:07-14

从前, 在一家理发馆里有一把非常漂亮的刮脸刀.

一天, 理发馆里没人, 刮脸刀想: "为何不利用这个机会看看周围的世界哩!"

刮脸刀说着, 就从刀鞘一样的把手里亮出刀锋, 欣赏着外面美丽的春光. 刮脸刀看见太阳在它身上的反光, 既惊奇, 又觉得绝妙. 望着那钢刃闪射出耀眼的光芒, 一阵自豪涌上了心头, 它说: "难道, 非要回到那个理发馆不可吗? 啊, 不! 无论如何也不回去! 让我这样美的人物遭受屈辱, 上帝也会不高兴. 除非是个疯子, 才能在乡巴佬涂满肥皂的脸上刮来刮去, 无休无止地做着机械运动. 类似这样的动作与我美丽的身躯相配吗? 不, 当然不配! 为此, 我定要躲到一个十分秘密的地方, 让我的余生安度美好的时光."

刮脸刀这样说着, 就找了一个地方躲起来.

几个月后, 刮脸刀想吸点新鲜空气, 就离开了隐蔽所. 它小心翼翼地从把手中出来, 仔细地看着自己.

"我怎么了? 发生什么灾难了?"

刀锋生了锈, 已经不能反射太阳的光辉了.

尝到苦果的刮脸刀十分后悔, 它痛苦地说: "噢, 要是一直利用锋利的刃刮那些涂满肥皂的胡子该多好啊! 我的身躯会闪闪有光, 我的刀刃会又锋利又好用! 现在可倒好, 我被腐蚀了, 浑身长满了最难看的锈斑! 我的病痛是无法医治了!"

Cạo mặt đao

Tiểu câu chuyện internet hối hận câu chuyện thời gian:07-14

Từ trước, tại lúc một nhà cắt tóc trong quán có một thanh phi thường xinh đẹp cạo mặt đao.

Một ngày, cắt tóc trong quán không có người, cạo mặt đao muốn: "Vì sao không lợi dụng cơ hội này nhìn xem chung quanh thế giới đấy!"

Cạo mặt đao nói xong, liền từ vỏ đao giống nhau đem trong tay lộ ra lưỡi đao, thưởng thức bên ngoài xinh đẹp xuân quang. Cạo mặt đao trông thấy mặt trời tại lúc trên người nó phản quang, đã ngạc nhiên, lại cảm thấy tuyệt diệu. Nhìn vào này lưỡi thép loé sáng ra tia sáng chói mắt, một hồi tự hào xông lên trong lòng, hắn nói: "Chẳng lẽ, không nên trở lại tên kia cắt tóc quán không thể sao? Ah, không! Vô luận như thế nào cũng không quay về! Để cho ta như vậy mỹ đích nhân vật gặp khuất nhục, Thượng Đế cũng sẽ mất hứng. Trừ phi là người điên, mới có thể tại lúc Hai lúa thoa khắp xà phòng trên mặt quát lai quát khứ, vô hưu vô chỉ địa làm lấy chuyển động cơ giới. Như động tác như vậy cùng ta xinh đẹp thân hình xứng đôi sao? Không, đương nhiên không xứng! Vì thế, ta nhất định phải trốn đến một cái hết sức bí mật đích địa phương, để cho ta dư âm sinh yên ổn trôi qua tốt đẹp chính là thời gian."

Cạo mặt đao nói như vậy, tìm một chỗ trốn đi.

Mấy tháng về sau, cạo mặt đao muốn hút điểm không khí mới mẻ, rời đi ẩn nấp nơi. Hắn từng li từng tí địa theo cầm trong tay đi ra, cẩn thận nhìn mình.

"Ta làm sao vậy? Phát sinh cái gì tai nạn?"

Lưỡi đao sinh gỉ, đã muốn không thể phản xạ thái dương quang huy.

Nếm đến quả đắng cạo mặt đao hết sức hối hận, hắn thống khổ nói: "Nha, nếu vẫn lợi dụng sắc bén lưỡi dao trách những kia thoa khắp xà phòng râu mép hẳn là tốt! Thân thể của ta sẽ lòe lòe hữu quang, đao của ta lưỡi dao sẽ lại sắc bén lại dùng tốt! Hiện tại lại đảo ngược, ta bị ăn mòn rồi, toàn thân rậm rạp khó khăn nhất xem gỉ ban! Bệnh của ta đau nhức thì không cách nào chữa trị!"
 

pudzyn

Kim Đan Hậu Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
173
Thật khó a. có nhiều hán việt mà không biết dịch sao cho đúng. :yoy75:
Sở Vương vốn ham mê nuôi ngựa, ngựa của y miệng ăn sơn hào hải vị, thân mang lụa là gấm vóc, ở tại giường cao phòng rộng.
Có lần ngựa chết vì quá béo. Sở vương lệnh cho triều thần tỏ lòng tiếc thương, cử hành tang lễ long trọng và dùng quan tài khâm niệm theo nghi thức mai táng của đại quan. Quần thần ra sức khuyên can y không nên làm như vậy, Sở Vương không những không nghe lại ra một đạo khẩu dụ: "Việc này ai còn khuyên can, lập tức chém đầu."
Nghe được tin này Ưu Mạnh liền xông vào cung gào khóc ầm ĩ. Sở Vương thấy vậy mới hỏi nguyên do, Y liền đáp: "Ngựa đó là con ngựa quý của đại vương, lại nói nước ta đường đường là một nước lớn, làm sao có thể mai táng ngựa theo nghi thức của đại quan, như thế không phải kì lạ lắm sao, nên dùng nghi lễ mai táng quốc vương xứng tầm."
Sở Vương nói: "Vậy theo ngươi, nên làm như nào mới phải"
Ưu Mạnh đáp: " Thần nghĩ phải dùng quan tài bằng bạch ngọc, bên ngoài bọc gỗ lim, lệnh đại quân đào huyệt, phát động toàn thành già trẻ trai gái tới chuyển đất. Ngày đưa ma, sứ giả Tề-Triệu hai nước gõ la đi trước mở đường, sứ giả Hàn quốc, Ngụy Quốc cầm cờ chiêu hồn đi ở phía sau. Xây dựng một tòa từ đường, bài vị thờ cúng hương khói quanh năm, lại ban thêm một vạn người hầu hạ. Như thế thiên hạ mới thấy được rằng đại vương coi nhẹ con người mà coi trọng con ngựa.
Sở Vương lúc mới mới bừng tỉnh đại ngộ, biết được rằng Ưu Mạnh là đang phê bình hắn, liền nói: "Ta đã sai lầm lớn như vậy sao? Vậy theo người làm sao mới phải?
Ưu Mạnh đáp: "Theo ý thần nên dùng bếp làm quách, nồi làm quan, nêm chút tiêu, tỏi, đem thịt ngựa nấu thơm ngào ngạt, bản thưởng đại quan ăn no, vậy không phải là mai táng trong bụng mọi người?
【 triết lý gợi ý 】:
Việc đối nhân, quan trọng ở phương pháp, nên chọn phương pháp mà đối phương dễ dàng tiếp nhận mà dùng. Mà "Tương dục phế chi, tất cố hưng chi - muốn vứt bỏ, hãy ban thêm", biện pháp đơn giản này nên được sử dụng đầu tiên.
楚王葬马

时间:2011-11-22 12:00 作者:admin 点击: 次


楚庄王酷爱养马, 把那些最心爱的马, 都披上华丽的绸缎, 养在金碧辉煌的厅堂里, 睡清凉的席床, 吃美味的枣肉.


有一只马因为长得太肥而死了. 楚王命令全体大臣致哀, 准备用棺椁装殓, 一切排场按大夫的葬礼隆重举行. 左右大臣纷纷劝谏他不要这样搞, 楚王非但不听, 还下了一道通令: "谁敢为葬马向我劝谏的, 一律杀头."


优孟听说了, 闯进王宫就号啕大哭. 楚庄王吃惊地问他为什么哭, 优孟回答: "那匹死了的马啊, 是大王最心爱的. 像楚国这样一个堂堂大国, 却只用一个大夫的葬礼来办马的丧事, 未免太不像话. 应使用国王的葬礼才对啊!"


楚王说: "照你看来, 应该怎样呢?"


优孟回答: "我看应该用白玉做棺材, 用红木做外椁, 调遣大批士兵来挖个大坟坑, 发动全城男女老幼来挑土. 出丧那天, 要齐国, 赵国的使节在前面敲锣开道, 让韩国, 魏国的使节在后面摇幡招魂. 建造一座祠堂, 长年供奉它的牌位, 还要追封它一个万户侯的谧号. 这样, 就可以让天下人都知道, 原来大王把人看得很轻贱, 而把马看得最贵重."


楚王这时终于恍然大悟, 知道这是优孟在含蓄地批评他, 便说: "我的过错就这样大吗? 好吧, 那你说现在应该怎么办呢?"


优孟答到: "事情好办, 依臣之见, 用灶头为椁, 铜锅为棺, 放些花椒桂皮, 生姜大蒜, 把马肉炖得香喷喷的, 让大家饱餐一顿, 把它葬到人的肚子里."


【 哲理启示 】:


对人做思想工作, 要特别注意方式方法, 哪种方式最易使对方接受就采用哪种方式. 而"将欲废之, 必固兴之", 这一朴素的辩证法观点, 是首先值得考虑的.
Sở vương táng mã


Thời gian:2011-11-22 12:00 tác giả:admin điểm kích: thứ


Sở trang vương đam mê dưỡng mã, bả này tối âu yếm đích mã, đều phủ thêm hoa lệ đích tơ lụa, dưỡng tại xanh vàng rực rỡ đích phòng lý, thụy thanh lương đích tịch sàng, cật mỹ vị đích tảo thịt.


Hữu nhất chích mã bởi vì lớn lên thái phì mà chết liễu. Sở lệnh vua lệnh toàn thể đại thần trí ai, chuẩn bị dùng quan tài khâm liệm, tất cả phô trương án đại phu đích lễ tang long trọng cử hành. Tả hữu đại thần đều khuyên can hắn không nên như vậy cảo, sở vương nếu không không nghe, hoàn hạ một đạo thông lệnh: "Ai dám vi táng mã hướng ta khuyên gián đích, giống nhau mất đầu."


Ưu mạnh nghe nói liễu, xông vào vương cung tựu gào khóc khóc lớn. Sở trang vương giật mình hỏi hắn vì sao khốc, ưu mạnh trả lời: "Na thất đã chết đích mã a, thị đại vương tối âu yếm đích. Tượng sở quốc như vậy một người đường đường đại quốc, nhưng chỉ dùng một người đại phu đích lễ tang lai bạn mã đích tang sự, vị miễn thái kỳ cục. Ứng với sử dụng quốc vương đích lễ tang mới đúng a!"


Sở vương thuyết: "Chiếu ngươi xem lai, hẳn là thế nào ni?"


Ưu mạnh trả lời: "Ta xem hẳn là dùng bạch ngọc tố quan tài, dùng gỗ lim tố ngoại quách, điều khiển rất nhiều binh sĩ lai oạt một đại phần hãm hại, phát động toàn thành nam nữ lão ấu lai thiêu thổ. Đưa ma ngày đó, yếu tề quốc, triệu quốc đích đặc phái viên ở phía trước xao la khai đạo, nhượng hàn quốc, ngụy quốc đích đặc phái viên ở phía sau diêu phiên chiêu hồn. Kiến tạo một tòa từ đường, nhiều năm cung phụng tha đích bài vị, còn muốn truy phong tha một người vạn hộ hầu đích mật hào. Như vậy, có thể nhượng người trong thiên hạ đều biết nói, nguyên lai đại vương bả nhân thấy rất nhẹ tiện, mà đem ngựa thấy quý nhất trọng."


Sở vương lúc này rốt cục bừng tỉnh đại ngộ, biết đây là ưu mạnh tại hàm súc địa phê bình hắn, liền thuyết: "Ta đích sai lầm cứ như vậy đại mạ? Được rồi, vậy ngươi thuyết hiện tại ứng với nên làm cái gì bây giờ ni?"


Ưu mạnh đáp trả: "Sự tình dễ làm, y thần chi kiến, dùng bếp vi quách, đồng oa vi quan, phóng ta hoa tiêu cây quế, sinh khương tỏi, đem ngựa thịt đôn đắc thơm ngào ngạt đích, nhượng đại gia ăn no nê, đem táng đáo nhân đích trong bụng."


【 triết lý gợi ý 】:


Đối nhân tố tư tưởng công tác, yếu đặc biệt chú ý phương thức phương pháp, na loại phương thức tối dịch sử đối phương tiếp thu tựu chọn dùng na loại phương thức. Mà "Tương dục phế chi, tất cố hưng chi", giá nhất mộc mạc biện chứng pháp quan điểm, thị đầu tiên đáng giá lo lắng đích.
 

nhatchimai0000

Hợp Thể Hậu Kỳ
BQT BNS
Mạnh Thường Quân
Bích Ngọc dịch giả
Ngọc
2,960
Tu vi
1,245
Sở Vương vốn ham mê nuôi ngựa, ngựa của y miệng ăn sơn hào hải vị, thân mang lụa là gấm vóc, ở tại giường cao phòng rộng.

Đoạn này dịch chưa hết ý. Phần dưới nữa thì được.
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top