Luận Truyện Bán Tiên - Dược Thiên Sầu

sachtruyen

Phàm Nhân
Ngọc
9,43
Tu vi
0,00
ban_tien.jpg

Link đọc truyện: Bán Tiên - Dược Thiên Sầu

Trong thâm sơn có một đạo quan, hương hỏa sớm đã điêu linh.

Bỉ nhân bất tài, tuổi vừa mới mười chín, từ nhỏ đã là một gã đạo sĩ, phía trên có hơn mười vị sư huynh, phía dưới chỉ mình ta nhỏ nhất, tục xưng là Quan môn đệ tử. Sư môn quá nghèo, các sư huynh không chịu được kham khổ, may mắn chưởng môn sư tôn độ lượng, tùy ý chúng sư huynh giải tán rời đi.

Về sau có ba vị sư huynh biết lạc đường mà quay lại, tuổi khá lớn, đều đã bốn mươi năm mươi.

Nhờ được sư tôn ưu ái, trước khi mất truyền vị trí chưởng môn cho Tiểu đạo, nhưng mà vô luận là tuổi tác hay từng trải đều không thể phục chúng, ba vị sư huynh không phục. Sư môn bất hạnh, Tiểu đạo không phải trái hồng mềm, tuyệt không thoái nhượng, nội đấu cùng họ.

Trong thôn dưới núi, có tân cử nhân, là bạn bè từ khi còn nhỏ, trước khi sư tôn mất cũng có dặn dò, hộ tống nó vào kinh đi thi. Nghĩa bất dung từ, vả lại cứ để Tiểu đạo dạo một vòng nhân gian, trở về sẽ đấu cùng chúng sư huynh!
 
Last edited by a moderator:

sachtruyen

Phàm Nhân
Ngọc
9,43
Tu vi
0,00
"A Sĩ Hành" cùng hai "con ngốc điểu" lang thang vất vã bên ngoài ko kiếm được tiền.
Một "con ngốc điểu" ở lại trông giữ Linh Lung quan chỉ cần lục tìm mấy tờ luyện chữ của hắn là có cả đống tiền tiêu xài...
haha
 
Top