Tân Thủ Xin chào mọi người! Tiểu đệ là người mới, rất mong được sự giúp đỡ từ các tiền bối.

Sunsh1ne

Phàm Nhân
Ngọc
1.180,00
Tu vi
0,00
Lý Tố lại bị đánh.



Cha của Lý Tố đang cầm một nhánh cây mây màu tím đen ở trong tay, mạnh mẽ vung vẩy tứ phía, kình khí bắn ra xung quanh, rất có khí thế vạn mã bôn lôi chém thủ cấp quân địch, mắt thấy một roi vung xuống, hung hăng quất vào mông Lý Tố, BA~ một tiếng giòn vang.

Lý Tố nhịn đau, gấp gáp chạy trốn, hai ba bước lại phải né tránh roi mây bị phụ thân hắn vụt xuống như vũ bão, hai phụ tử một đuổi một chạy quanh cái bàn nhỏ trong nhà.

"Túng Qua Bì, đứng lại cho ta, xem ta có đánh chết ngươi không?”

Lão phụ thở hổn hển, hung dữ mà trừng mắt nhìn Lý Tố.

Lý Tố đương nhiên không dại gì đứng lại, trốn sau cái bàn thở dài: "Cha, có thể nói lý một chút không?"

Lão phụ cười lạnh, hắn là điển hình của hán tử Quan Trung, có thể động thủ chắc chắn không nhiều lời.

"Với ngươi lão tử không thèm nói đạo lý, lần này lão tử quất chết ngươi!"

Nói xong lão phụ lại hung hăng vung vẩy nhánh cây mây, tiếng xé gió vun vút phát ra làm người biến sắc.

Hai cha con lại người đuổi người chạy mấy vòng quanh cái bàn, tình hình chiến đấu lâm vào giằng co.

Tiếp tục như vậy không phải biện pháp, Lý Tố quyết định đột phá thế cục bế tắc này.

"Cha, nếu như ngươi cảm thấy ta làm sai chỗ nào, không thể nói thẳng sao?" Lý Tố quả thật bất đắc dĩ, đành phải cố gắng giảng đạo lý với người phụ thân không thèm nói lý này, ngữ khí rất chân thành.

Lão phụ tức giận hầm hừ hai tiếng, sắc mặt hơi hoà hoãn lại, tên nhi tử trơn như cá chạch này, một lúc lâu như vậy cũng không đuổi được hắn, cảm thấy có chút mệt mỏi, bất đắc dĩ đành phải bĩnh tĩnh lại.

"Nói cho ngươi biết liệu ngươi có sửa đổi không?" ánh mắt lão phụ lộ ra mấy phần chờ mong.

"Đương nhiên không biết, ta là sợ ngươi tức nghẹn mà sinh bệnh a. . ."

Phụ tử hai người lập tức lâm vào yên tĩnh. . .

Một lát sau, có tiếng rống giận phát ra trong căn phòng nhỏ, rõ ràng hán tử Quan Trung lại nổi giận.

"Chịu chết đi, Túng Qua Bì!"

Lý Tố vội vội vàng vàng chạy ra khỏi nhà, bước thấp bước cao thất thểu đi dọc theo bờ ruộng ngoài thôn.

Thỉnh thoảng gặp vài hán tử làm đồng đi ngang qua, khuôn mặt tươi cười với Lý Tố, nhưng trong nụ cười lại ẩn chứa hàm xúc cợt nhả làm hắn hận không thể dùng đế giày mà chọi vào mặt bọn hắn. Xa xa cuối bờ ruộng lộ ra ngọn núi nhỏ, bên trên sườn núi trồng vài gốc bạch quả to bằng hai vòng tay người, bên cạnh có thể nghe thấy tiếng nước sông Kính Hà rầm rì chảy, mùa đông sẽ thấy trên sông nhiều phiến băng mỏng, lẳng lặng bồng bềnh xuôi theo dòng nước.

Đứng ở bờ sông, Lý Tố yên lặng dõi mắt theo con sông, tâm tình có chút buồn bực.

Nguyên nhân hắn hôm nay bị đánh kì thật rất đơn giản.

Vừa sáng sớm rời giường đi gánh nước ngoài giếng, mang về đổ vào vạc nước ở nhà, vừa mới khiêng được được mấy thùng, bỗng nhiên để ý tới cái bóng của mình ở trong chum.

Đầu năm nay nghèo khổ, ngày kiếm ba bữa cơm còn khó, loại vật như gương đồng này càng không có khả năng mua được, trông thấy khuôn mặt mình ung dung bập bềnh theo sóng nước, Lý Tố không khỏi nhìn đến ngây người, hắn phát hiện mình rất tuấn tú, không chỉ có đẹp trai mà còn trắng trẻo, muốn chết hơn nữa chính là còn có thêm một chút khí chất u buồn tuấn dật. . .

Bất luận vào thời gian hay địa điểm như thế nào, nhìn thấy khuôn mặt khiến người ta cảnh đẹp ý vui như vậy, ai mà nhịn được không liếc mắt vài cái?

Lý Tố cũng không ngoại lệ, cứ chăm chăm mà nhìn ngắm hình bóng của mình. . .

Chủ mới thất thần một chút đã là nửa canh giờ, Lý Tố không thể kìm chế mà say mê dung nhan anh tuấn của mình, hồn nhiên không biết lão cha đang ngồi ngoài cửa mặt đanh lại mà nhìn hắn. . .

Nhà làm nông gia cảnh bần hàn, lại có người tự luyến không biết xấu hổ như vậy, không, quá không cần mặt mũi, lão phụ có thể nào không giận tím mặt? Thấy bên cạnh có nhánh cây mây liền cầm lên, vì đại nghĩa diệt thân mà không ngại cho tiểu tử này một trận.

Phụ tử đánh nhi tử, bất luận ở nơi nào thời nào đều là đạo lý hiển nhiên, loại sự tình này ví dụ có rất nhiều, chẳng hạn như "Trời đầy mây trong đánh hài tử, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi", hay là "Côn bổng phía dưới ra hiếu tử", vẫn có thể so sánh như "Không bỏ được hài tử không bắt được lang" . . .

Ngẫm nghĩ lại một chút những lời này, hài tử chọc ai gây người nào?

Coi như là lão tử đánh nhi tử thật sự là đạo lý hiển nhiên, nhưng. . . Lý Tố đi tới cái thời đại lạ lẫm này mới ba ngày, trong thể xác hài tử mười lăm tuổi lại là một linh hồn ba mươi tuổi, càng trọng yếu hơn là. . . Hắn và lão cha hiện tại quả thật không quen được không? Hai người xa lạ ở chung, dù là không làm được tương kính như tân, cũng không thể ngang nhiên hạ độc thủ như vậy a.

Không có tố chất!

. . .

Một sự cố ngoài ý muốn, một trung niên nam nhân đầy hăng hái, không hiểu sao lại tới cái thời đại lạ lẫm này, linh hồn dung nhập vào thân xác của một thiếu niên mười lăm tuổi.

Đại Đường Trinh Quán năm thứ mười, là một niên đại tráng lệ phồn hoa, sáu năm trước, Lý Thế Dân dùng đao kiếm cùng huyết quang rửa sạch Vị Thủy chi minh sỉ nhục năm đó, bắt sống Hiệt Lợi Khả Hãn, quân tiên phong Đại Đường dần dần lộ ra khí thế làm người không dám nhìn thẳng.

Cũng là một năm này, Lý Thế Dân đã mất đi tình cảm chân thành của đời mình là trưởng tôn Hoàng Hậu, người mà từ xưa đến nay được đánh giá cao nhất, cả cuộc đời dịu dàng hiền lương, dùng phong thái hoàn mỹ mà tạ thế trong mắt thế nhân.

Một năm này, Lý Tố đã tới đây.

Nơi hắn đến là một thôn nhỏ, chỉ có hơn một trăm gia đình, ngay hạ du sông Kính Hà, thuộc về quản lý của Kính Dương huyện, cách Đô thành Trường An rất gần, trước sau chỉ có sáu mươi dặm, thôn này trước kia không có tên, vào thời kì Bắc triều hơn một trăm năm trước, di dân từ phương bắc xa xôi vì né tránh Đột Quyết xâm phạm mà đi ngang qua đây, vận khí tốt đã tìm được bình nguyên màu mỡ ngay dòng sông Kính Hà này, hai ba hộ biến thành mười mấy hộ, cuối cùng hơn một trăm hộ tụ họp ở cùng một chỗ, mấy vị túc lão đức cao vọng trọng gặp mặt thương nghị rồi quyết định đặt tên thôn là “Thái Bình”, về sau nhà Tùy nhất thống, bình định loạn thế, quan phủ ghi tên thôn Thái Bình vào trong sổ tịch, cái tên này một mực dùng đến Đại Đường Trinh Quán ngày nay.

Trong nội tâm của dân chúng phải tránh né chiến loạn, có cái gì so với hai chữ "Thái Bình" quan trọng hơn?

Trông thấy có tảng đá thoạt nhìn sáng loáng, Lý Tố dùng tay áo lật phật lau sạch, đến khi thấy tảng đá triệt để sạch sẽ, lại ngồi xổm xuống bờ sông dùng sức rửa tay, làm xong hết thảy, mới ngồi ở trên tảng đá ngẩn người suy nghĩ.

Trong đầu rất loạn, hắn vẫn chưa thích ứng được bộ thân thể này, cảm giác thấy cơ thể không được tự nhiên.

Không thể phủ nhận, đây là một cỗ thân thể khỏe mạnh, trẻ tuổi, có tinh thần tiến thủ, có thể khẳng định không hút thuốc say rượu hay các loại tật xấu khác, ngoại trừ hơi có chút gầy yếu, so với kiếp trước của hắn rượu bia thuốc lá sắc đẹp đục khoét hết thân thể thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Nhưng mà, đúng là vẫn còn quá lạ lẫm a.

Từ tầm mắt của hắn, có thể thấy rõ từng cọng cây ngọn cỏ, lại thấy đây là xã hội nông nghiệp thuần tuý không khác so với nguyên thuỷ bao nhiêu, bất giác lại chìm vào trong suy nghĩ, chính mình có lẽ chỉ là một vị khách qua đường, thờ ơ lạnh nhạt, không quan tâm tất cả buồn vui thế gian.

Đắm chìm trong suy nghĩ phức tạp, Lý Tố không biết ngồi ở bờ sông đã bao lâu, rút cuộc đã tỉnh hồn lại, ngẩng đầu nhìn sắc trời xế chiều ảm đạm mà thở dài, sau đó đứng dậy phủi phủi tay áo bước về nhà.

Tuy rằng có một người cha không có tố chất như vậy, nhưng cuối cùng vẫn là phụ tử sống nương tựa lẫn nhau, cũng không thể để hắn chết đói.

Không tình nguyện về đến nhà, Lý Tố cẩn thận trinh sát thoáng một chút tình hình quân địch, phát hiện lão phụ giữ nguyên áo nằm tại trên giường, không biết có ngủ hay không.

. . .

Cha của Lý Tố đương nhiên cũng họ Lý, tên là Lý Đạo Chính, rất kỳ quái, tên của một hán tử nông thôn lại có nội hàm hơi hướng văn hoá như vậy, có vẻ rất đáng ngờ, Lý Tố từng một lần hoài nghi liệu xuất thân của mình có phải phú quý giàu sang hay không, gia tộc hiển hách của hắn vì để khảo nghiệm bản thân, cố ý để phụ thân cùng hắn đến cái nơi nông thôn nghèo nàn này, chỉ chờ hắn hoàn thành "Khổ kia tâm chí, lao kia gân cốt, đói kia thể da" bao gồm nhiều khảo nghiệm sau lại đem hắn đón về hưởng thụ vinh hoa phú quý, hộ vệ nha hoàn, mỹ nhân hầu hạ, từ nay cơm áo không lo.

Ba ngày sau, Lý Tố phát hiện mình thật sự suy nghĩ nhiều, ước mơ tươi đẹp tan vỡ khiến hắn lệ rơi đầy mặt. . .

Đây là một căn nhà tan hoang, mười phần nghèo khổ, có thể dùng "Nhà chỉ có bốn bức tường" để hình dung.

Giường đơn sơ, bàn thấp cũ nát, một cỗ phá cày đầu dùng để cày ruộng, còn có một cái nồi sắt sứt mẻ, hai cái bát ăn cơm cùng hai đôi đũa. . .

Đây gần như đã là tất cả vật dụng trong nhà hắn.

Nói thật, Lý Tố thực cảm thấy lão phụ nên nghiêm túc mà suy nghĩ lại một chút, vì cái gì mà một nam nhân bốn mươi tuổi lại có thể thất bại như thế này, chỉ có mỗi chút gia sản, đến cả ăn mày ven đường còn có thể thẳng eo ưỡn ngực xưng giàu có với cha con hắn rồi.

Trong nhà không có nữ nhân, nghe nói mẫu thân Lý Tố khi sinh hạ hắn vì chảy nhiều máu mà qua đời, từ đó đến nay phụ tử hai người sống nương tựa lẫn nhau, lão phụ cũng không có ý tưởng tái giá.

. . . Ý tưởng khả năng là từng có, bất quá trong nhà quang cảnh thê thảm như thế này, hơn nữa lại thêm Lý Tố làm con ghẻ mười bốn mười lăm tuổi, sợ là không có nữ nhân nguyện ý gả tới đây. . .

Thật sự có lẽ nên cảm tạ lão phụ, không thừa dịp Lý Tố còn trong tã lót mà đem hắn thả trôi sông rồi đi lấy vợ mới, đủ để thấy nông dân hán tử là chất phác phúc hậu đến nhường nào.

Nghĩ tới đây, oán khí ban ngày bị lão cha ngược đãi tiêu tan không ít.

Không cần thiết cũng không được, dù sao cũng là cha ruột hắn, vác hắn ném trong giếng trả thù thì không khỏi có chút thiếu lễ phép rồi. . .

. . .

Tay cầm cái gáo nhỏ, Lý Tố than thở đi đến thùng đựng gạo, chuẩn bị nấu cơm.

Vừa mới giở nắp thùng gạo ra, sắc mặt Lý Tố liền thay đổi.

Bên trong rỗng tuếch, một hạt gạo cũng tìm không thấy.

Trinh Quán năm thứ mười, Quan Trung đại hạn, lương thực khan hiếm, tuy rằng quan phủ và chủ cả đã giảm thuế lương thực hết lần này đến lần khác, các hộ nông dân vẫn là không đủ ăn.

Lý Thế Dân dẫn cả triều văn võ đốt biểu tế thiên tại Thái Cực Cung, khóc lóc hô hào cầu lão thiên cho mặt mũi ban phát vài giọt mưa móc, quân thần hàng ngàn người động tình gào khóc không thôi.

Hoàng Đế là thiên tử, con của ông trời, nhưng rất có thể Vương thúc thúc sát vách nhà lão thiên gia mới là người sinh ra Lý Thế Dân đấy*, cho nên lão thiên không có ý định cho hắn mặt mũi này.

Điều này cũng là nguyên nhân trực tiếp làm cho vụ xuân còn chưa bất đầu, nhà Lý Tố đã cạn kiệt lương thực.

Lý Tố âm tình bất định, trầm mặt đứng trước thùng gạo rỗng tuếch.

"Ta anh tuấn sáng sủa như thế này, nhưng trong nhà lại cạn lương thực rồi!" Sắc mặt Lý Tố khó coi lẩm bẩm một mình.

Mặc dù hai điều này chẳng có tí logic nhân quả nào, nhưng đây là tâm trạng hiện tại của Lý Tố.


*theo truyền thuyết lão Vương sát vách có thần thông là “cho ngươi một cái sừng”.

Một số nói rằng vì có tu vi same same với mấy nhà bên cạnh, nên mới làm hàng xóm.

Cũng có lời đồn đoán nói lão Vương sát vách hắn có tuyệt kỹ : Chân Ngôn Thuật • Con trai chú em đẹp trai như ta hồi còn trẻ.

( 4fun em tìm được trên gr BNS, em chưa tìm kĩ càng được vì em chưa được duyệt huhu )
 
Top