Phòng làm việc của Leader truyện dịch & Báo danh đầu truyện mới (1

kurama

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
49
Tu vi
365
Đăng ký dịch truyện: The Mortal Instruments - City of Bones (Vũ khí Chết người - Thành phố Xương)
Tác giả: Cassandra Clare
Thể loại: Fantasy, young-adult fiction



Acknowledgments


I would like to thank my writing group, the Massachusetts All-Stars: Ellen Kushner, Delia Sherman, Kelly Link, Gavin Grant, Holly Black, and Sarah Smith. Also, Tom Holt and Peg Kerr for encouraging me before there ever was a book, and Justine Larbalestier and Eve Sinaiko for giving me their thoughts on it once it was. My mother and father for their dedication, affection, and unswerving belief that I would eventually produce something publishable. Jim Hill and Kate Connor for their encouragement and support. Eric for vampire motorbikes that run on demon energies and Elka for looking better in black than the widows of her enemies. Theo and Val for creating beautiful images to go with my prose. My glamorous agent, Barry Goldblatt, and my talented editor, Karen Wojtyla. Holly for living through this book with me, and Josh for making it all worthwhile.






I have not slept.
Between the acting of a dreadful thing
And the first motion, all the interim is
Like a phantasma, or a hideous dream:
The Genius and the mortal instruments
Are then in council; and the state of man,
Like to a little kingdom, suffers then
The nature of an insurrection.


—William Shakespeare, Julius Caesar







Part One

Dark Descent



I sung of Chaos and eternal Night,
Taught by the heav'nly Muse to venture down
The dark descent, and up to reascend…


—John Milton, Paradise Lost







Pandemonium



"You've got to be kidding me," the bouncer said, folding his arms across his massive chest. He stared down at the boy in the red zip-up jacket and shook his shaved head. "You can't bring that thing in here."

The fifty or so teenagers in line outside the Pandemonium Club leaned forward to eavesdrop. It was a long wait to get into the all-ages club, especially on a Sunday, and not much generally happened in line. The bouncers were fierce and would come down instantly on anyone who looked like they were going to start trouble. Fifteen-year-old Clary Fray, standing in line with her best friend, Simon, leaned forward along with everyone else, hoping for some excitement.

"Aw, come on." The kid hoisted the thing up over his head. It looked like a wooden beam, pointed at one end. "It's part of my costume."

The bouncer raised an eyebrow. "Which is what?"

The boy grinned. He was normal-enough-looking, Clary thought, for Pandemonium. He had electric blue dyed hair that stuck up around his head like the tendrils of a startled octopus, but no elaborate facial tattoos or big metal bars through his ears or lips. "I'm a vampire hunter." He pushed down on the wooden thing. It bent as easily as a blade of grass bending sideways. "It's fake. Foam rubber. See?"

The boy's wide eyes were way too bright a green, Clary noticed: the color of antifreeze, spring grass. Colored contact lenses, probably. The bouncer shrugged, abruptly bored. "Whatever. Go on in."

The boy slid past him, quick as an eel. Clary liked the lilt to his shoulders, the way he tossed his hair as he went. There was a word for him that her mother would have used—insouciant.

"You thought he was cute," said Simon, sounding resigned. "Didn't you?"

Clary dug her elbow into his ribs, but didn't answer.

Inside, the club was full of dry-ice smoke. Colored lights played over the dance floor, turning it into a multicolored fairyland of blues and acid greens, hot pinks and golds.

The boy in the red jacket stroked the long razor-sharp blade in his hands, an idle smile playing over his lips. It had been so easy—a little bit of a glamour on the blade, to make it look harmless. Another glamour on his eyes, and the moment the bouncer had looked straight at him, he was in. Of course, he could probably have gotten by without all that trouble, but it was part of the fun—fooling the mundies, doing it all out in the open right in front of them, getting off on the blank looks on their sheeplike faces.

Not that the humans didn't have their uses. The boy's green eyes scanned the dance floor, where slender limbs clad in scraps of silk and black leather appeared and disappeared inside the revolving columns of smoke as the mundies danced. Girls tossed their long hair, boys swung their leather-clad hips, and bare skin glittered with sweat. Vitality just poured off them, waves of energy that filled him with a drunken dizziness. His lip curled. They didn't know how lucky they were. They didn't know what it was like to eke out life in a dead world, where the sun hung limp in the sky like a burned cinder. Their lives burned as brightly as candle flames—and were as easy to snuff out.

......
Lời cảm ơn


Tôi muốn cảm ơn nhóm viết của tôi Massachusetts All-Stars: Ellen Kushner, Delia Sherman, Kelly Link, Gavin Grant, Holly Black, và Sarah Smith. Ngoài ra, Tom Holt và Peg Kerr khuyến khích tôi trước khi về viết một quyển sách, và Justine Larbalestier và Eve Sinaiko đã cho tôi những ý tưởng về quyển sách đó. Mẹ và cha tôi vì những cống hiến, tình cảm và cả niềm tin kiên định rằng tôi cuối cùng sẽ tạo ra một cái gì đó để xuất bản. Jim Hill và Kate Connor vì những khuyến khích và hỗ trợ của họ. Eric vì ý tưởng về những chiếc mô-tô ma-cà-rồng chạy bằng năng lượng quỷ và Elka về ý tưởng của một màu đen sẽ đẹp hơn so với các quả phụ của những kẻ thù của mình. Theo và Val cho việc tạo nên những hình ảnh đẹp để minh họa cho những dòng văn chán ngắt của tôi. Người đại lý quyến rũ của tôi, Barry Goldblatt, và biên tập viên tài năng của tôi, Karen Wojtyla. Holly vì đã sống với cuốn sách này cùng tôi, và Josh vì đã làm cho nó đáng giá.


[Thơ!!! :dead: Sẽ thỉnh cao thủ ở tầm cao hơn - Tạm dịch nghĩa]

Tôi đã không ngủ.
Trong sự vận động của một điều khủng khiếp
Và chuyển động đầu tiên, tất cả các thời gian
Giống như ảo ảnh, hoặc giấc mơ xấu xí:
Thiên thần và các Vũ khí chết người
Rồi đến nhóm và nhà nước của con người,
Giống như một vương quốc nhỏ, chịu đựng
Bản chất của một cuộc nổi dậy.


-William Shakespeare, Julius Caesar




Phần thứ nhất

Màn đêm dần buông.



Ta hát bài ca về sự Hỗn độn và Bóng đêm vĩnh hằng,
Được dạy bởi Muse từ thiên đàng mạo hiểm xuống
Màn đêm buông xuống, và rồi lại kéo lên..giáng trần
Màn đêm buông xuống, và rồi lại kéo lên...

-John Milton, Paradise Lost





Chương 1:
Pandemonium



"Mày đùa tao đấy à," gã bảo vệ nói, khoanh tay ngang bộ ngực bành ki của hắn. Gã nhìn chằm chằm vào thằng bé măc chiếc áo khoác zip-up màu đỏ và lắc cái đầu cạo nhẵn của gã. "Mày không thể mang lại thứ đó vào đây."



Năm mươi thanh thiếu niên, hay đại loại thế, đang xếp hàng chờ bên ngoài liền nghiêng người tới hóng chuyện. Đó là một hàng đợi dài để có thể đc vào câu lạc bộ dành cho mọi lứa tuổi, nhất là trong ngày Chủ Nhật, và vốn thường cũng chẳng có chuyện gì để làm trong lúc chờ đợi. Gã bảo vệ nhìn dữ tợn và rất sẵn lòng "dạy dỗ" bất kỳ ai trong hàng đợi nếu trông có vẻ chuẩn bị gây rắc rối. Clary Fray, 15 tuổi, đứng đợi cùng người bạn thân nhất của mình, Simon, cũng nghiêng người tới nghe ngóng như mọi người, hy vọng sẽ thấy đc trò hay.

"Trời, thôi nào." Thằng nhóc giơ cao vật đó qua khỏi đầu. Nó trông giống như một cây cọc gỗ, với mũi nhọn ở một đầu. "Cái này thuộc về phục trang của tôi mà."

Tay bảo vệ nhướng mày. "Đó là cái gì?"

Thằng bé cười toe toét. Thằng nhóc trông cũng khá bình thường, Clary nghĩ, ít nhất là cho một câu lạc bộ như Pandemonium. Nó có mái tóc nhuộm màu xanh lam-lục, vuốt dựng ngược trên đầu như những cái vòi của con bạch tuộc đang rúm lại, và chẳng có hình xăm nào trên mặt hay những ống kim loại xỏ qua lổ tay. "Tôi là một người săn ma-cà-rồng." Nó vặn cây gỗ. Cây cọc gỗ bị uốn cong dễ dàng như một ngọn cỏ uốn ngang. "Chỉ là đồ giả. Bằng cao su xốp. Thấy chưa?"

Đôi mắt thằng bé mở to và có màu xanh lá khá sáng, Clary để ý: đó là màu của chất chống đông, màu cỏ non mùa xuân. Có lẽ là kính áp tròng. Gã bảo vệ nhún vai, đột ngột mất hứng thú. "Sao cũng được. Vô đi."

Thằn bé lẻn qua khỏi tay bảo vệ, nhanh như cá chạch. Clary thích cái cách nhún nhảy đôi vai của thằng nhóc, cái cách nó hất mái tóc của mình khi bước đi. Có một từ để miêu tả thằng nhóc này mà mẹ cô sẽ nói---vô tư lự.

"Cậu nghĩ nó dễ thương," Simon thốt, nghe như thở dài. "Phải không?"

Clary thúc khủy tay vào sườn cậu ta, nhưng ko trả lời gì.

Bên trong, câu lạc bộ mịt mù khói nhân tạo. Đèn màu nhấp nháy trên sàn nhảy, biến nó thành một nơi chốn thần tiên với đầy màu sắc xanh dương và xanh axit, hồng thẫm và vàng.

Thằng nhóc mặc áo khoác đỏ vuốt ve lưỡi dao dài và sắc như dao cạo trong tay, một nụ cười nhàn nhạt trên môi. Mọi chuyện quá dễ dàng---chỉ cần một chút huyễn thuật lên con dao, đã có thể khiến nó trông như vô hại. Một huyễn thuật khác vào ánh mắt, và ngay khi gã bảo vệ nhìn thẳng vào cậu ta, thế là cậu ta vào được. Dĩ nhiên, cậu cũng có thể vào được mà không cần phải rắc rối như thế, nhưng đó là một phần của trò hay---lừa gạt bọn mundane, lừa ngay trước mũi chúng, và bỏ đi khi nhìn thấy gương mặt cừu non của chúng.

Không phải là con người không hữu dụng. Đôi mắt xanh của thằng bé rảo ngang qua sàn nhả, nơi những tay chân khẳng khiu, được khoát lêm một đám giẻ rách cùng mảnh vải da, ẩn ẩn hiện hiện giữa những cột khói xoay tròn khi những mundane đang nhảy nhót. Bọn con gái tung tẩy mái tóc dài của chúng, bọn trai mặc quần da thì lúc lắc hông, đây đó có thể thấy da trần lấp lánh mồ hôi. Nhựa sống tràn trề khắp cơ thể họ, từng đợt sóng sinh lưc khiến thằng nhỏ như hoa mắt say rượu. Môi nó cong lên. Bọn chúng không biết chúng may mắn đến thế nào. Bọn chúng không biết rằng săn tìm sinh mạng khó khăn đến thế nào trong một thế giới chết, nơi mà mặt trời treo ủ rũ giữa bầu trời như một đám tro ửng hồng. Cuộc sống của chúng cháy sáng như một ngọn nến và cũng dễ dàng bị thổi tắt.

.....
 

hungprods

Đại Thừa Trung Kỳ
Ngọc
1,316
Tu vi
1,462
Các huynh đệ, ta muốn dịch tiếp BLTT của lão phuthuy,do lão ấy bận thi cử gì đó,kaka . Ta thấy BLTT dừng lâu quá nên ngứa không chịu nổi,ta mới dịch nên post thử 1 chương để các bác nhận xét:

Chương 2311 Thiên Tuyệt Tiên Tử cùng Đảo Hải Qua
"Muốn đi sao, nào có dễ dàng như vậy?"

Thiếu niên thần bí cười lạnh một tiếng.Sau đó hắn không chút hoang mang bước ra phía trước một bước.Ngay lập tức thiếu niên thần bí đã xuất hiện trong hư không cách xa cả ngàn trượng.Không phải chỉ mình Lâm Hiên có thuấn di.

Là một trong chín Chân Ma Thuỷ tổ, tuy hắn không thể hoàn toàn thấu hiểu pháp tắc không gian nhưng Cổ Ma Thánh Tổ đã hiểu rất nhiều về không gian chi lực, vượt xa khả năng của Lâm Hiên bây giờ. Lúc này tu vi của hắn tuy tổn hao nhiều chỉ còn Động Huyền Kỳ,nhưng thiếu niên thần bí kia thi triển thuấn di lại huyền diệu vô cùng...

Sắc mặt Lâm Hiên trầm xuống.Hắn không dám có nửa phần chủ quan.Ánh sáng màu xanh dâng lên bảo vệ toàn thân.Sau đó hắn vung tay hung hăng đánh tới mặt đất phía trên.

Òanh!

Tiếng bạo liệt truyền vào lỗ tai, đá vụn hạt cát văng khắp nơi.Một đạo ánh sáng màu xanh chui từ dưới đất lên vọt vào trong mây.Ngay lập tức thân hình hắn đã biến mất vô tung vô ảnh. Một khắc sau, lại một tiếng xé gió bén nhọn truyền vào lỗ tai.Cổ Ma Thánh Tổ như bóng với hình đuổi theo hắn. Lâm Hiên chạy thục mạng có vẻ rất chật vật còn thần thái thiếu niên thần bí ngược lại tiêu sái vô cùng.

"Tiểu gia hỏa, ngươi có thể trốn ở đâu?Ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi.Bản Thánh Tổ không phải là không thể thả hồn phách của ngươi đi đầu thai chuyển thế, nếu không..."

Lâm Hiên như không hề nghe thấy lời đối phương uy hiếp.Hắn phất tay một cái,mấy chục phù lục không gió tự cháy phát ra những vầng sáng chói mắt. Sau đó tên băng, lôi hỏa, ma khí, khô lâu, đủ loại công kích cùng xuất hiện. Những phù này đều do Lâm Hiên lấy được từ Phó gia. Uy lực mỗi một trương đều không kém hơn một kích toàn lực của cấp bậc Động Huyền Kỳ. Mấy chục trương phù lục cùng lao tới thì cho dù là cổ ma Phân Thần kỳ cũng tuyệt không dám coi thường.

"A!" Trên mặt thiếu niên thần bí hiện lên một tia kinh ngạc.Với tu vi ngày xưa của hắn thì công kích như vậy chỉ là mưa bụi thôi.Nhưng lúc này vị Cổ Ma Thánh Tổ này không dám quá mức chủ quan. Thiếu niên thần bí dừng lại, hai tay bấm niệm pháp quyết, trong miệng thốt ra những thanh âm chú ngữ thần bí.

Ô…

Tiếng quỷ kêu gào truyền ra, theo sau đó là ma phong nổi lên.Mặt ngoài thân thể thiếu niên có vô số ma vân hiện ra rồi thân thể của hắn phảng phất trở nên trong suốt. Thanh âm "Vù vù" truyền vào lỗ tai, Lâm Hiên tế ra rất nhiều phù lục nhưng không hề có hiệu quả.Thân thể của thiếu niên thần bí kia lại xuyên không mà qua.

"Không gian bí thuật!"

Sau khi Lâm Hiên tế ra phù lục,hắn không trì hoãn trì hoãn giây phút nào mà toàn lực phi độn về phía trước.Lâm Hiên dựa vào thần thức cường đại vẫn cảm ứng được rành mạch chuyện gì đang xảy ra.Đối phương có thể ngăn trở công kích thì không có gì kỳ lạ nhưng thân thể lại xuyên qua tất cả băng tên lôi hỏa mà không chịu chút nào ảnh hưởng nào thì thật không thể tưởng tượng nổi.Bí thuật hiệu quả như vậy chắc chắn là lợi dụng pháp tắc không gian.

Trước kia Lâm Hiên cũng đã gặp một vài bảo vật có thể đạt được hiệu quả giống như vậy nhưng mấy bảo vật này không có vật nào mà không phải dùng kỳ trân dị bảo có một không hai luyện chế mà thành.Các bảo vật này nhiều ít đều mượn không gian chi lực mà người này lại lăng không thi triển...

Điều này thật không hợp lẽ thường.Vốn dĩ Lâm Hiên còn một điều nghi hoặc khi đối phương tự xưng là Cổ Ma Thánh Tổ nhưng lúc này những nghi vấn đó hắn đã ném lên tận chín tầng mây.Mặc dù đối phương chỉ là Động Huyền Kỳ nhưng có thể sử dụng không gian chi lực quả thực khó chơi vô cùng. Địch nhân như vậy lại không có thâm cừu đại hận, Lâm Hiên nhất định là đứng xa mà trông, có thể không trêu chọc thì tuyệt không trêu chọc.

Mắt thấy phù lục lại không có hiệu quả, trên mặt Lâm Hiên lộ ra một tia khó coi. Những tia sáng gai bạc trắng trong mắt hắn hiện lên, một kiện pháp bảo hiện ra trong lòng bàn tay của hắn.Một thanh giáo cổ xưa xuất hiện.Đây là bảo vật hắn lấy từ tayTuyết Hồ Vương.Lấy độc trị độc, đối phương đã am hiểu không gian chi thuật thì phương pháp ổn thỏa nhất chính là dùng pháp bảo không gian để đối phó.

Hắn hét lớn một tiếng, đem pháp lực toàn thân rót vào trường qua. Mặt ngoài bảo vật này hiện lên những phù văn pha tạp cùng ánh sáng màu xanh chói mắt. Lâm Hiên nâng tay phải lên hung hăng chém xuống phía phía.

Âm thanh Xoẹt xoẹt nổi lên, một cổ khí tức hung lệ tràn ra.Nương theo đó là vô số phù văn trên mặt ngoài trường qua mang theo phong cách cổ xưa như ẩn như hiện phun ra nuốt vào. Yêu Tộc văn tự!

Ngay sau đó những văn tự kia lóe lên, làm thành một vòng tròn.Một pháp trận quỷ dị tinh xảo xuất hiện ở trước mặt.Nguyệt nha hình quang nhận ngay lập tức hiện ra! Nó không hề giống quang nhận bình thường,trên bề mặt có những tiểu pháp trận huyền diệu bám vào. Âm thanh Xoẹt xẹt nổi lên,nguyệt nha hung hăng bổ thẳng tới đối phương .

"Ồ, công kích này..."

Thiếu niên tự xưng Thánh Tổ cho dù đối mặt với mấy chục phù lục cũng chưa từng mảy may sợ hãi, biểu lộ bình thản vô cùng nhưng lúc này trên gương mặt anh tuấn lại tràn đầy vẻ kinh ngạc, phảng phất như nhận ra bảo vật trong tay Lâm Hiên.
"Thiên Tuyệt Tiên Tử Đảo Hải Qua, như thế nào lại lưu lạc ở chỗ này?Còn rơi vào trong tay một tồn tại thấp giai như vậy?"
Nhưng hắn chỉ nói thầm, trên mặt của hắn lần đầu tiên hiện ra vẻ ngưng trọng.Thiên Tuyệt Tiên Tử là một trong những vị đại năng Linh giới nổi danh.Ngay cả Quảng Hàn chân nhân cũng tôn sùng nàng. Đảo Hải Qua này mặc dù không phải là bổn mạng bảo vật của nàng nhưng cũng là một trong những bí bảo uy chấn tam giới của Thiên Tuyệt Tiên Tử.Thật không ngờ lại lưu lạc đến tay một tiểu tử Động Huyền kỳ .

Tuy đối phương chỉ là Động Huyền kỳ nên chỉ phát huy chưa đủ một phần mười uy lực Đảo Hải Qua nhưng mình không phải ở trạng thái toàn thịnh nên không thể chủ quan được.

Đảo Hải Qua thực sự là loại bảo vật không gian nổi danh, nếu mình dùng lại phương pháp vừa rồi để đối phó thì chắc chắn sẽ ăn không ít đau khổ.Thiếu niên thần bí sẽ không làm việc ngu như vậy. Nét mặt của hắn nghiêm túc vô cùng, két một tiếng dừng lại.Động tác không có dư thừa, ma khí toàn thân thiếu niên thần bí kịch liệt co rút lại. Mắt thấy quang nhận đã sắp chém tới cổ của hắn thì con mắt thứ ba trên trán thiếu niên kia ào ào mở ra.

Ánh sáng tím nổi lên! Đôi mắt đó có màu tím sậm, vầng sáng quỷ dị trong đôi mắt đó tản ra. Sau đó không gian chấn động kịch liệt, một đồ vật bằng thủy tinh mang hình dáng hết sức quỷ dị hiện ra trước người hắn hơn một xích.Đồ vật đó rất mỏng, hơi mờ màu tím,mơ hồ chỉ cần đụng nhẹ một cái thì ngay lập tức nó sẽ bị nghiền nát ra.Nhưng quang nhận kia va vào lại không có chút tiếng động nào, phảng phất như trâu đất xuống biển bị hấp thu mất.

Bí thuật thật quỷ dị!

Trong lòng Lâm Hiên kêu khổ không thôi.Nhưng công kích của hắn không phải hoàn toàn không có có hiệu quả,chỉ cần trì hoãn vài phút là Lâm Hiên đã chạy tới hơn mười dặm. Lúc này hắn không đi thì đối phương sẽ tuyệt đối không nương tay.Trong tay Lâm Hiên còn có Tùy Cơ Truyện Tống Phù nhưng hắn không hề có ý định làm như vậy.Dù sao lúc này vẫn chưa phải thập tử nhất sinh.Vào thời khắc mấu chốt,Tùy Cơ Truyện Tống Phù có thể cứu hắn một mạng thì sao có thể lãng phí ở chỗ này được? Lâm Hiên còn có những bí thuật khác.Hắn thi triển ảo ảnh độn tuy phiền toái một chút nhưng cũng có thể tránh được lão quái vật truy tung, dù sao hôm nay hắn không phải Cổ Ma Thánh Tổ chân chính.

Cùng với sự tăng tiến của tu vi, hắn thi triển ảo ảnh độn ngày càng huyền diệu.Lần thứ nhất độn ngoài mấy ngàn dặm không có vấn đề, lại phối hợp với Vạn Niên Linh Nhũ thì hắn có thể đào thoát.

Lâm Hiên đã quyết định xong nên sẽ không trì hoãn nữa.Hai tay hắn hoa lên bấm lien tiếp các đạo pháp quyết, bờ môi lẩm bẩm những thanh âm chú ngữ thần bí theo phong cách cổ xưa. Âm tiết kỳ quái vô cùng, không giống bất kì ngôn ngữ nào của các tộc hiện tại, phảng phất đến từ thời kỳ thượng cổ.Thanh mang trên người Lâm Hiên chớp động không thôi.Sau đó lại biến thành màu đỏ. Vầng sáng ngũ sắc không ngừng xoay tròn,trông rất cổ xưa và thần bí. Sau đó linh quang đột nhiên tăng vọt, nó như có sinh mạng rất nhanh mở rộng ra bốn phía, tràn ngập phạm vi gần mẫu bao phủ toàn bộ thân hình Lâm Hiên vào trong.
Ngay sau đó dị biến nổi lên, tiếng bạo liệt vừa truyền vào tai thiếu niên thần bí thì một màn không thể tưởng tượng nổi liền xuất hiện trước mắt hắn, từng đạo linh quang dần tản ra đồng thời hiển hiện thân hình của gần trăm tên Lâm Hiên .

"Ảo ảnh độn!" Thanh âm nghiến răng nghiến lợi truyền vào lỗ tai, ban đầu Cổ Ma Thánh Tổ chỉ suy đoán mà thôi, giờ phút này hắn đã có thể khẳng định: "Tiểu tử này thực sự tu luyện Mặc Nguyệt Thiên Vu quyết sao?"

Sau một chút trì hoãn không gian phụ cận liền sụp đổ.Gần trăm tên Lâm Hiên đều theo biến mất tại chỗ không thấy gì nữa. Thiểu niên thần bí trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng, đem thần thức thả ra. Ảo ảnh không cách nào mê hoặc được hắn.Rắc rối duy nhất là khoảng cách độn thuật, bất quá chỉ cần không phải quá xa thì hắn vẫn có biện pháp.

"Bốn nghìn dặm, hừ, tiểu tử này có thể đem ảo ảnh độn thi triển đến bậc này thì chỉ sợ pháp lực thâm sâu gấp mấy lần Tu tiên giả cùng giai."

Thanh âm thiểu niên thần bí truyền vang lên: "Cũng có chút kì quái a!Tuy Mặc Nguyệt Thiên Vu quyết quả thực là công pháp thần diệu dị thường nhưng hắn mới tu luyện tới Động Huyền Kỳ, theo lý thuyết thì không thể có trình độ như vậy.Chẳng lẽ tiểu tử này còn tu luyện có bí thuật khác, nói thí dụ như thần thông đệ nhị Nguyên Anh, cũng không đúng... Cho dù tăng thêm đệ nhị Nguyên Anh thì vẫn không thể, trừ phi hắn cũng tu luyện ra yêu đan rồi..."

Lâm Hiên đã thoát được xa, nếu không hắn nghe thấy lời nói này chỉ sợ con mắt đều sẽ rớt ra ngoài rồi.Đối phương chỉ cần nhìn hắn thi triển ảo ảnh độn lần thứ nhất đã đem công pháp chủ tu của hắn cùng đệ nhị Nguyên Anh và yêu đan nói ra tất tần tật. Kinh nghiệm của vị Thánh Tổ thần bí này thật phong phú, Lâm Hiên tự cho rằng kiến thức của hắn cũng không tệ nhưng đem so sánh với gia hỏa Cổ Ma Thánh Tổ này thì quả thực là gặp dân chơi thứ thiệt, nói ếch ngồi đáy giếng cũng không đủ.

Trước là Nãi Long Chân Nhân, hôm nay lại là vị Cổ Ma Thánh Tổ thần bí này, những lão quái vật Độ Kiếp kỳ cơ hồ đều là nhân vật đã sống trăm vạn năm,thật sự đều thành tinh cả rồi.

Lão quái vật không hề truy đuổi.Tuy lão có không ít không gian bí thuật nhưng cỗ thân thể này chỉ là Động Huyền Kỳ, muốn lần thứ nhất độn bốn nghìn dặm thì lão không thể làm được.

Bản text tiếng Trung thì ta chịu thôi,dịch thô từ bản convert của lão Kimgiaovuong:

"Muốn đi, nào có dễ dàng như vậy?"

Thần bí thiếu niên hắc hắc cười lạnh, sau đó không chút hoang mang về phía trước bước ra một bước, trong khoảnh khắc cũng chuyển dời ngàn trượng khoảng cách.

Cũng không phải là chỉ có Lâm Hiên một người thuấn di.

Làm chín vị Chân Ma Thuỷ tổ một trong, hắn tuy không có thể hoàn toàn hiểu thấu đáo không gian pháp tắc, nhưng đối với không gian chi lực đã hiểu, cũng vượt qua xa Lâm Hiên có khả năng với tới.

Tuy giờ phút này thực lực đại tổn, mới thịt thân cũng chỉ có Động Huyền Kỳ, nhưng thi triển ra thuấn di, như trước huyền diệu vô cùng...

Lâm Hiên sắc mặt trầm xuống, nào dám có nửa phần chủ quan, toàn thân ánh sáng màu xanh dâng lên, đem chính mình cả người bao khỏa, hung hăng đỉnh đầu tượng đánh tới.

Oanh!

Tiếng bạo liệt truyền vào lỗ tai, đá vụn hạt cát văng khắp nơi dâng lên, một đạo ánh sáng màu xanh chui từ dưới đất lên, bay thẳng trong mây tiêu chỗ.

Nhưng mà sau một khắc, lại một bén nhọn tiếng xé gió truyền vào lỗ tai, Cổ Ma Thánh Tổ, rõ ràng như bóng với hình đuổi theo tới. Hơn nữa cùng Lâm Hiên hơi có vẻ chật vật chạy thục mạng so sánh với, thằng này động tác thần thái đều tiêu sái vô cùng.

"Tiểu gia hỏa, ngươi có thể trốn ở đâu, ngoan ngoãn bó tay chịu trói, bản Thánh Tổ không phải là không thể phóng hồn phách của ngươi đầu thai chuyển thế đấy, nếu không..."

Đối phương uy hiếp ngữ truyền vào lỗ tai, nhưng mà Lâm Hiên lại nhìn như không thấy, tay áo phất một cái, chỉ thấy vầng sáng chói mắt, mấy chục phù lục không gió tự cháy.

Sau đó tên băng, lôi hỏa, ma khí, khô lâu, đủ loại công kích hiển hiện ra, nhất thời một lát, rất khó dùng ngôn ngữ miêu tả.

Những này phù, đều là Lâm Hiên được từ Phó gia bảo vật. Mỗi một trương uy lực, đều không kém hơn Động Huyền Kỳ tồn tại một kích toàn lực. Mấy chục trương điệp gia cùng một chỗ, là Phân Thần kỳ cổ ma, cũng tuyệt không dám coi như không quan trọng.

"A!" Thần bí thiếu niên trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc, nếu hắn tại lúc toàn thịnh, công kích như vậy, tự nhiên là mưa bụi, mà giờ khắc này, cũng không dám quá mức chủ quan.

Nhướng mày, thiếu niên đình chỉ chuyển dời, hai tay bấm niệm pháp quyết, trong miệng thốt ra thần bí chú ngữ.

Ô...

Quỷ tiếng kêu gào truyền vào lỗ tai, nương theo chính là ma phong đột khởi, mà thiếu niên thân thể mặt ngoài, càng có vô số ma vân hiện ra. Sau đó thân thể của hắn phảng phất trở nên trong suốt.

"Vù vù" thanh âm truyền vào lỗ tai, nhưng lại Lâm Hiên sở tế ra phù lục, huyễn hóa ra đến công kích, theo thân thể của hắn mặt ngoài xuyên không mà qua, rõ ràng nửa điểm hiệu quả cũng không.

"Không gian bí thuật!"

Lâm Hiên tế ra phù lục sau, lập tức nửa điểm trì hoãn cũng không, toàn lực về phía trước phi độn, nhưng mà dùng hắn thần thức cường đại trình độ, xảy ra chuyện gì, vẫn là cảm ứng được rành mạch.

Đối phương có thể ngăn trở công kích, không kỳ lạ, nhưng có thể làm cho tất cả băng tên lôi hỏa, theo thân thể mặt ngoài xuyên qua, không chút nào ảnh hưởng cũng không, vậy thì có một ít không thể tưởng tượng nổi rồi.

Có thể có hiệu quả như vậy, hiển nhiên là lợi dụng không gian pháp tắc, lại để cho chính mình vị trí, làm tử một chút chuyển dời.

Nhưng mà rơi người ở bên ngoài trong mắt, hắn như cũ còn tại nguyên chỗ, căn bản không biết chân thân đến tột cùng tới nơi nào, cái này là không gian bí thuật thần kỳ.

Lâm Hiên kiến thức uyên bác, trước kia ngược lại cũng đã gặp, một ít bảo vật, có thể đạt tới cùng loại hiệu quả, nhưng này chút ít bảo vật, không có chỗ nào mà không phải là dùng có một không hai khó tìm kỳ trân dị bảo luyện chế thành, bởi vậy tài năng mượn nhờ một chút không gian chi lực, mà trước mắt người này, lại lăng không thi triển...

Trong đó khó dễ, không thể tính bằng lẽ thường, vốn là đối phương tự xưng Cổ Ma Thánh Tổ, Lâm Hiên trong nội tâm còn một điều nghi hoặc, giờ phút này, lại đem loại này do dự, ném đến tận lên chín từng mây đi.

Cho dù đối phương là Động Huyền Kỳ, có thể đem ra sử dụng không gian chi lực, không cần phải nói, đó cũng là khó chơi vô cùng. Địch nhân như vậy, vừa không có thâm cừu đại hận, Lâm Hiên nhất định là đứng xa mà trông, có thể không trêu chọc, tựu tuyệt không trêu chọc.

Mắt thấy phù lục lại không có hiệu quả, Lâm Hiên trên mặt lộ ra một tia khó coi chi sắc, nhưng tia sáng gai bạc trắng hiện lên, lại một kiện pháp bảo phù hiện tại lòng bàn tay của hắn.

Là một thanh giáo cổ xưa hiện ra.

Không cần phải nói, tự nhiên là được từ Tuyết Hồ Vương bảo vật, tục ngữ nói, lấy độc trị độc, đối phương đã am hiểu không gian chi thuật, ổn thỏa nhất phương pháp, tựu là dùng không gian pháp bảo đối phó.

Điểm này, Lâm Hiên nghĩ đến rất rõ ràng.

Hét lớn một tiếng, đem toàn thân pháp lực, rót vào tay trường qua. Bảo vật này mặt ngoài phù văn pha tạp, ánh sáng màu xanh chói mắt, Lâm Hiên tay phải đã hung hăng hướng phía phía dưới vung lên.

Xoẹt xẹt thanh âm đại tố, một cổ hung lệ khí chi khí tràn ra, nương theo chính là vô số phù văn theo trường qua mặt ngoài như ẩn như hiện phun ra nuốt vào. Những này văn tự cũng là kỳ lạ phong cách cổ xưa, cùng đối phương phiên kỳ thượng điêu khắc có phần có vài phần tương tự.

Yêu Tộc văn tự!

Ngay sau đó những văn tự kia lóe lên, làm thành một vòng tròn, một quỷ dị tinh xảo pháp trận xuất hiện ở trước mặt. Sau đó nguyệt nha hình quang nhận ngay sau đó hiển hiện! Cùng bình thường quang nhận bất đồng, thậm chí có huyền diệu tiểu pháp trận bám vào ở trong đó.

Xoẹt xẹt âm thanh đại tố, hung hăng như đối phương chém tới rồi.

"Ồ, công kích này..."

Vừa mới đối mặt mấy chục phù lục, thiếu niên tự xưng Thánh Tổ cũng chưa từng có mảy may sợ hãi, biểu lộ bình thản vô cùng, mà giờ khắc này, trên mặt lại tràn đầy vẻ kinh ngạc, phảng phất nhận ra Lâm Hiên trong tay bảo vật.

"Thiên Tuyệt Tiên Tử Đảo Hải Qua, như thế nào sẽ lưu lạc ở chỗ này, còn rơi vào một ngươi thấp như vậy giai tồn trong tay?"

Nhưng mà nói thầm quy nói thầm, trên mặt của hắn, lại lần đầu hiện ra vẻ ngưng trọng, Thiên Tuyệt Tiên Tử, cũng là Linh giới nổi danh đại năng một trong, là Quảng Hàn chân nhân, cũng đem tôn sùng là ngồi trên tân.

Mà này Đảo Hải Qua, mặc dù không phải là của nàng bổn mạng bảo vật, nhưng là Thiên Tuyệt Tiên Tử uy chấn tam giới bí bảo một trong, như thế nào cũng thật không ngờ sẽ lưu lạc đến một chính là Động Huyền tồn tại trong tay.

Tuy giới hạn trong cảnh giới nguyên nhân, Đảo Hải Qua uy lực, đối phương gần kề phát huy chưa đủ một phần mười, nhưng mình cũng không phải trạng thái toàn thịnh thì thật ma Thuỷ tổ, tự nhiên không dám có mảy may chủ quan.

Thực tế Đảo Hải Qua, chính là nổi danh không gian loại bảo vật, mình nếu là lại dùng vừa rồi phương pháp đối phó, vậy thì rõ ràng tự mình chuốc lấy cực khổ.

Thần bí thiếu niên tự nhiên sẽ không làm ngu như vậy sự tình. Nét mặt của hắn nghiêm túc vô cùng, chuyển dời cũng két một tiếng dừng lại.

Nhưng mà lại không có có dư thừa động tác, chỉ là toàn thân ma khí tại kịch liệt co rút lại, mắt thấy quang nhận đã sắp chém tới cổ của hắn chỗ, thiếu niên kia trên trán con mắt thứ ba, ào ào mở ra.

Ánh sáng tím đại tố! Ma mục đôi mắt chính là màu tím sậm, hơn nữa có quỷ dị vầng sáng theo trong đôi mắt tán phát ra. Sau đó không gian chấn động cùng một chỗ, một thủy tinh hình dáng đồ vật tại hắn trước người hơn một xích, quỷ dị hiển hiện ra.

Rất mỏng, chính là hơi mờ màu tím, phảng phất đụng một cái muốn nghiền nát, nhưng mà quang nhận kia nhìn, không chút nào tiếng động cũng không, phảng phất trâu đất xuống biển bị hấp thu mất.

Thật quỷ dị bí thuật.

Lâm Hiên trong nội tâm cũng đánh cho một cái đột, bất quá công kích của hắn cũng không phải hoàn toàn không có có hiệu quả, nương tựa theo này tranh thủ đến ngay lập tức công phu, Lâm Hiên đã chạy trốn tới hơn mười dặm có hơn đi.

Lúc này phải đi, đối phương tuyệt đối lưu chính mình bất trụ, bởi vì Lâm Hiên trong tay có Tùy Cơ Truyện Tống Phù, bất quá Lâm Hiên cũng không có ý định làm như vậy, dù sao giờ khắc này, tình thế xa không có ác liệt đến cái loại nầy trình độ, Tùy Cơ Truyện Tống Phù, thời khắc mấu chốt, đây chính là có thể cứu mạng.

Sao có thể ở chỗ này lãng phí đâu?

Lâm Hiên còn có thể những thứ khác bí thuật. Thi triển ảo ảnh độn, tuy phiền toái một ít, nhưng cần phải cũng có thể tránh được lão quái vật truy tác, dù sao hắn hôm nay, không phải chân chánh Cổ Ma Thánh Tổ.

Phải biết rằng, theo thực lực của chính mình tăng trưởng, ảo ảnh độn huyền diệu trình độ, cũng vượt qua xa sơ tiết học hậu có thể so sánh với, lần thứ nhất chuyển dời mấy ngàn dặm, không có vấn đề, lại phối hợp Vạn Niên Linh Nhũ, cần phải có thể đào thoát.

Thương nghị đã sớm định, Lâm Hiên tự nhiên sẽ không trì hoãn, hai tay nâng lên, tại trong hư không hoa, qua một đạo lại một đạo quỹ tích, bờ môi dặm, cũng truyền đến thần bí mà phong cách cổ xưa chú ngữ.

Kia âm tiết kỳ quái vô cùng, cùng hiện tại các tộc ngôn ngữ phát âm đều là hoàn toàn bất đồng, phảng phất đến từ thời kỳ thượng cổ.

Lâm Hiên trên người thanh mang chớp động không thôi. Sau đó lại biến thành màu đỏ. Ngũ sắc vầng sáng không ngừng xoay tròn lưu ly, nhìn phong cách cổ xưa mà thần bí.

Sau đó những \ linh quang đột nhiên tăng vọt, như có sinh mạng, nghĩ đến bốn phía mở rộng, rất nhanh, tựu tràn ngập bao gồm gần mẫu phạm vi, đem Lâm Hiên thân hình che dấu.

Ngay sau đó, dị biến nổi lên, có chút ít nặng nề tiếng bạo liệt truyền vào lỗ tai, sau đó trước mắt phát hiện không thể tưởng tượng nổi một màn, những linh quang tản ra, có thể gần trăm tên Lâm Hiên lại đập vào mi mắt.

Từng động tác đều tất cả không giống nhau, có thể hết lần này tới lần khác tướng mạo cùng dáng người lại giống như đúc đến cực điểm, đạt đến dùng giả đánh tráo tình trạng.

"Ảo ảnh độn!" Nghiến răng nghiến lợi thanh âm truyền vào lỗ tai, bắt đầu là suy đoán, giờ phút này hắn có thể xác định: "Tiểu tử này, tu luyện quả nhiên là Mặc Nguyệt Thiên Vu bí quyết sao?"

Mà này hơi chút trì hoãn, phụ cận không gian liền quay khúc sụp đổ, gần trăm tên Lâm Hiên giải tán lập tức, tất cả đều theo tại chỗ biến mất không thấy gì nữa.

Thần bí thiếu niên trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng chi sắc, đem thần thức thả ra.

Ảo ảnh không cách nào đưa hắn mê hoặc, duy một rắc rối đúng là này độn thuật khoảng cách, bất quá chỉ cần không phải quá xa, hắn vẫn có biện pháp.

"Lại có bốn nghìn dặm, hừ, có thể đem ảo ảnh độn thi triển đến một bước này, này tiểu tử sâu hòu trình độ, chỉ sợ mấy lần tại cùng giai Tu tiên giả."

Thần bí thiếu niên thanh âm truyền vào lỗ tai: "Này cũng có chút kì quái, tuy Mặc Nguyệt Thiên Vu bí quyết xác thực là thần diệu dị thường công pháp, nhưng hắn mới tu luyện tới Động Huyền Kỳ, theo lý thuyết, chỗ tốt cũng không thể có thể lớn đến trình độ như vậy, chẳng lẽ tiểu tử này còn tu luyện có mặt khác bí thuật, nói thí dụ như, đệ nhị Nguyên Anh thần thông, không đúng... Cho dù tăng thêm đệ nhị Nguyên Anh, cũng không nên như thế không hợp thói thường, trừ phi hắn đọc lướt qua uyên bác, liền yêu đan cũng tu luyện ra rồi..."

Lâm Hiên đã thoát được xa, nếu không, nghe thấy lời nói này, chỉ sợ liền con mắt đều sẽ ra ngoài rồi, đối phương bất quá nhìn hắn thi triển lần thứ nhất ảo ảnh độn, liền đem hắn sở tu luyện chủ tu công pháp, còn có đệ nhị Nguyên Anh cùng với yêu đan bí thuật, tất cả đều đoán được rồi.

Kinh nghiệm này muốn hạng gì phong phú, Lâm Hiên tự hỏi kiến thức uyên bác, nhưng mà cùng vị này thần bí Thánh Tổ so sánh với, quả thực tựu là gặp dân chơi thứ thiệt, nói ếch ngồi đáy giếng một chút cũng không đủ.

Vốn là Nãi Long Chân Nhân, hôm nay lại là này vị thần bí Cổ Ma Thánh Tổ, Độ Kiếp kỳ lão quái vật, từng cái, cơ hồ đều là đã sống trăm vạn năm nhân vật, đó mới thật sự là người lão thành tinh rồi.

Lão quái vật không hề động thân truy đuổi, tuy hắn đọc lướt qua không ít không gian bí thuật, nhưng xa xa không đạt được sở trường về tình trạng, huống chi cỗ thân thể này, bất quá Động Huyền Kỳ, muốn lần thứ nhất chuyển dời bốn nghìn dặm, đó là hắn cũng làm không được.
 

cloud

Kim Đan Trung Kỳ
Ngọc
40
Tu vi
145
Em xin đăng ký dịch truyện "Hounded" thuộc bộ "The Iron Druid Chronicles" ạ.:bye:
Tác giả: Kevin Hearne
Thể loại: urban fantasy

Chapter 1

There are many perks to living for twenty-one centuries, and foremost among them is bearing witness to the rare birth of genius. It invariably goes like this: Someone shrugs off the weight of his cultural traditions, ignores the baleful stares of authority, and does something his countrymen think to be completely batshit insane. Of those, Galileo was my personal favorite. Van Gogh comes in second, but he really was batshit insane.

Thank the Goddess I don’t look like a guy who met Galileo—or who saw Shakespeare’s plays when they first debuted or rode with the hordes of Genghis Khan. When people ask how old I am, I just tell them twenty-one, and if they assume I mean years instead of decades or centuries, then that can’t be my fault, can it? I still get carded, in fact, which any senior citizen will tell you is immensely flattering.

The young-Irish-lad façade does not stand me in good stead when I’m trying to appear scholarly at my place of business—I run an occult bookshop with an apothecary’s counter squeezed in the corner—but it has one outstanding advantage. When I go to the grocery store, for example, and people see my curly red hair, fair skin, and long goatee, they suspect that I play soccer and drink lots of Guinness. If I’m going sleeveless and they see the tattoos all up and down my right arm, they assume I’m in a rock band and smoke lots of weed. It never enters their mind for a moment that I could be an ancient Druid—and that’s the main reason why I like this look. If I grew a white beard and got myself a pointy hat, oozed dignity and sagacity and glowed with beatitude, people might start to get the wrong—or the right—idea.

Sometimes I forget what I look like and I do something out of character, such as sing shepherd tunes in Aramaic while I’m waiting in line at Starbucks, but the nice bit about living in urban America is that people tend to either ignore eccentrics or move to the suburbs to escape them.

That never would have happened in the old days. People who were different back then got burned at the stake or stoned to death. There is still a downside to being different today, of course, which is why I put so much effort into blending in, but the downside is usually just harassment and discrimination, and that is a vast improvement over dying for the common man’s entertainment.

..............

Chương 1

Có nhiều lợi ích khi sống suốt 21 thế kỷ, và quan trọng nhất trong số đó là làm nhân chứng cho sự ra đời của các thiên tài hiếm thấy. Nó lúc nào cũng như thế này: Một người nào đó quẳng bỏ gánh nặng các truyền thống văn hóa của anh ta, phớt lờ cái nhìn chằm chằm đầy ác ý của các cấp quan quyền, và làm một cái gì đó khiến đồng hương của mình nghĩ rằng đó hoàn toàn là điều điên rồ. Trong số những người đó, Galileo là người yêu thích của tôi. Rồi tới Van Gogh, nhưng ông ta mới thực sự là điên rồ.

Cảm ơn Nữ thần là tôi trông không giống như một người đã gặp từng Galileo, hay người đã đi xem những vở kịch của Shakespeare khi chúng lần đầu tiên ra mắt, hay người từng phi ngựa cùng kỵ binh của Thành Cát Tư Hãn. Khi có người hỏi tôi bao nhiêu tuổi, tôi chỉ nói với họ tôi hai mươi mốt, và nếu họ nghĩ rằng tôi đang ám chỉ năm chứ không phải thập kỷ hay thế kỷ, thì đó cũng không phải là lỗi tại tôi, đúng không nào? Tôi vẫn bị người ta kêu đưa thẻ chứng minh thư để kiểm tra xem tôi có đủ tuổi không, một chuyện mà bất kỳ công dân lớn tuổi nào cũng sẽ nói với bạn rằng đó là điều rất hãnh diện.

Vẻ ngoài của một chàng trai trẻ Ai-len đã không hề giúp tôi có lợi thế khi tôi cố ra vẻ mình là một học giả ngay tại chỗ làm ăn của mình - tôi mở một tiệm sách huyền bí học cùng với một quầy thuốc nép trong góc - nhưng nó cũng có một lợi thế ưu việt. Ví dụ, khi tôi đi đến cửa hàng tạp hóa, khi mọi người nhìn thấy mái tóc xoăn đỏ của tôi, làn da sáng, và chỏm râu dê, họ sẽ cho rằng tôi là người chơi bóng đá và uống rất nhiều bia Guiness. Nếu tôi mặc áo không tay, mọi người sẽ thấy những hình xăm trải khắp trên cánh tay phải của tôi, và họ sẽ cho rằng tôi đang ở trong một ban nhạc rock và và hít hút rất nhiều cần sa. Sẽ chẳng bao giờ trong óc họ nảy ra một ý nghĩ rằng tôi có thể là một druid cổ xưa, và đó là lý do chính mà tôi yêu thích ngoại hình này. Nếu tôi nuôi một bộ râu trắng và tự trang bị cho mình một chiếc mũ nhọn, để toát lên một vẻ phẩm giá và thông thái, cũng như bừng sáng một nét phúc hậu, có lẽ mọi người sẽ bắt đầu nghi ngờ có gì đó sai lầm - mà thực sự là đúng - ở đây.

Đôi khi tôi quên mình trông như thế nào và lại làm những chuyện không phù hợp, tỷ như, hát một bài hát chăn cừu bằng tiếng Aramaic trong lúc đợi ở tiệm cà-fê Starbucks; dù vậy, có một cái hay khi sống ở đô thành nước Mỹ, đó là mọi người hoặc có khuynh hướng phớt lờ những kẻ lập dị, hoặc họ sẽ chuyển đến sống ở những vùng ngoại ô để tránh phải gặp những con người kỳ cục.

Trong những ngày xưa, điều đó chưa bao giờ xảy ra. Khi ấy, những kẻ khác người thường bị đem thiêu sống trên giàn thiêu, hoặc bị ném đá cho tới chết. Dù thế, hiện vẫn còn chút bất lợi khi là một kẻ khác người - dĩ nhiên rồi, đó cũng chính là vì sao tôi luôn cố gắng ra vẻ hòa nhập với mọi người, tuy nhiên, sự bất lợi thường dừng lại ở sự đe dọa khuấy rối hay phân biệt đối xử mà thôi, và đó cũng đã là một bước tiến vĩ đại vì sự giải trí của con người phàm tục.

..........
 

McLaren

Phàm Nhân
Ngọc
506
Tu vi
1
WOW, một sự khởi đầu thật tuyệt vời! Bạn biết không, mình đã rất bị ấn tượng.

Chúc bạn sẽ phím cứng sách mềm và lead đầu truyện của bạn đi đến thành công!

Nếu cần trợ giúp gì, xin bạn cứ liên hệ với ban quản trị bạn nhé!

E...

..........
[/SPOILER]
[/SPOILER]
 

bin7121

Luyện Hư Trung Kỳ
Ngọc
49
Tu vi
776
Đệ xin đăng ký tựa truyện "Siêu cấp bán đấu giá"

Tên truyện: Siêu cấp bán đấu giá_ tác giả Ngọc Mễ Hùng
Thể loại: Đô thị
Leader: bin7121
Converter: satordie
Dịch giả: bin7121

Code:
正文 第一章 蜕变

	"醒醒, 哎, 快醒醒 ~" 焦急的声音将方慎从浑浑噩噩中拉了回来.


	"小伙子, 你没事吧, 怎么路上走的好好的, 突然傻住了, 一动也不动?" 老人站在方慎面前, 担忧的问道.


	从他絮叨的话里, 方慎了解到, 原来不知怎么回事, 自己在路上走的时候突然呆住了, 整个人都脸色苍白, 身子摇摇晃晃的, 就像是中暑了一样, 这老人古道热肠, 把他扶到了不远的林荫处, 长椅上坐了下来.


	"多谢大爷." 虽然脑子还是一团浆糊, 方慎还是站了起来, 礼貌的道谢.


	"没事就好, 没事就好." 老人摆了摆手, 见方慎没事, 也就放下心来, 慢悠悠的踱了开去, 嘴里念叨着: "大白天的, 居然有那么大的雷, 现在的年轻人啊, 身体还真是虚. . ."


	苦笑着摇了摇头, 方慎坐了回去.


	刚才天空突然炸起了一声雷, 这道雷起的毫无征兆, 而且声音大的惊人, 周围的轿车警报器拼命鸣叫着, 也就在那时候, 方慎像是被吓傻了般, 站在那里不动了.


	脑子里突然绞痛起来, 像是有把刀在里面搅拌一样, 方慎呻吟了声, 浑身冷汗直冒, 身子缩成了一团, 好还这里的位置很僻静, 除了一些偶尔出来散步的老人外, 没有多少人经过, 要不然看到这光景, 方慎非得被送进医院不可.


	良久, 这种绞痛才缓和下来, 而后, 一 ** 记忆碎片涌入了方慎脑海.


	原来, 刚才的那道平地惊雷, 带来了一个破碎的异世灵魂, 钻进了方慎体内, 导致他身体一下子失去了控制, 呆在了路上.


	无数记忆涌入脑海, 那是远远超过方慎的数量, 那个异世灵魂来自一个神奇的世界, 里面有着无数修炼方法, 使得个人变得无比强大, 寿命更是极长, 它至少活了几百年, 人生经历远不是方慎短短二十一年能比, 如果不是灵魂的意识已经消失, 方慎早就被吞噬了.


	刀光剑影, 尸山血海, 那是充满一生的征战, 不断跨越巅峰的奋斗之旅.


	"我, 还是我吗?" 就算没有了意识, 几百年的人生记忆, 还是让方慎露出了迷茫, 一时间, 庄周梦蝶, 还是蝶梦庄周, 到底哪个才是真正的我.


	感受着那一段段记忆, 方慎潸然泪下.


	恍惚中, 自己似乎有了另一段人生, 波澜壮阔, 光怪陆离, 种种超乎想象的存在, 说不出的悲欢离合, 道不尽的人生酸甜.


	灵魂还是原来的灵魂, 旁人的记忆在经过初始的冲刷后, 也是 ** 开来, 方慎像是看电影一般品味着这段人生, 但是那种冲击之下, 方慎的人生观和价值观, 却是受到了极大的冲击, 原来一些拼命都要争取的, 似乎都变得无关紧要了, 一下子淡然起来.


	自己的一些想法, 现在想来, 是何等的幼稚和可笑.


	那个冷漠无情的家族, 又有什么值得自己留恋的?


	"叮叮叮 ~" 手机铃声突然响起, 将方慎惊醒.


	撑起身来, 方慎靠在了长椅上, 长长舒出一口气, 而后取出手机, 看了眼上面的来电显示, 愤怒之色一闪而过, 随即变得淡然, 按下了接听键.


	"慎少, 考虑的怎么样了? 好歹给个答复啊, 都已经半个月了, 您也别为难我们这些跑腿的啊." 带着几分嘲讽不屑的声音从手机里面传来, 丝毫没有"跑腿" 的觉悟.


	"知道了." 方慎淡淡道, 手指移到了挂机键上, 按了下去.


	"摆什么臭架子, 还真以为自己是什么尊贵少爷?" 听到话筒里传来的"嘟嘟嘟" 声, 还准备不动声色的刺上几句的林之荣神情冷了下来.


	"知道了, 这算什么回答? 穷途末路还摆不正自己的位置, 真是白痴." 那种像上位者对下位者一般的回答, 令林之荣极为愤怒, 更重要的是, 他没有得到自己想要的回答, 再次拨打手机过去, 却发现对方已经关机了, 这让林之荣愤怒下, 狠狠摔了手机.


	"再高傲也就那么回事了, 离开了方家, 我看你以后还得瑟的起来?" 林之荣冷静下来, 望着桌面上一份文件, 嘴角露出阴冷的笑容, 如同毒蛇一般, 让人不寒而栗.


	方家是临海省的世家大族, 名下拥有众多资产, 关系网遍布临海省政商两界, 影响力非同凡响.


	方慎是方家的第三代, 可以说是方家少爷也不为过, 不过方家可不是人丁单薄的家族, 而是枝繁茂盛, 子孙众多, 光是方慎父亲这一代就有七个兄弟姐妹, 到了第三代更是有十二人之多, 这还是嫡系的, 方家历史源远流长, 算上那些分支旁支, 一个家族都有几百人, 他方慎在第三代里面, 一直很平庸, 是让人无视的人物.


	这几年, 老爷子身体不好, 退居二线, 家族里面的明争暗斗也是更趋激烈, 方慎的生存空间也是日渐狭隘.


	他的父亲方见深在方家排行第五, 几十年来事业有成, 在他名下的财产高达十亿, 然而六年前, 方见深和妻子出国谈生意时, 坐飞机遇到了空难, 不幸逝世, 留下方慎和还在读中学的弟弟方之行相依为命.


	父母一去, 世道更是艰辛, 家族的人以方慎方之行兄弟年纪幼小为由, 霸占了他家的资产, 如果不是顾忌老爷子, 为了争夺这些财产, 恐怕兄弟俩都要死于非命.


	方慎牢牢记住了这些人的嘴脸, 一直以来都是以最高标准要求自己, 勤奋好学, 没有借用家里的势力, 考上了华夏名牌大学之一临海大学, 眼见得再过一年就要大学毕业, 名正言顺的可以执掌父亲旗下的产业, 那些人, 终于是忍不住了.


	把手机装进口袋, 方慎回到了临海大学寝室, 冲了个凉, 把身上的汗水洗掉, 换了一身衣服后, 镜子里的方慎英姿勃发, 隐隐间还有一丝威严, 这是异世灵魂潜移默化下的影响, 必将慢慢改变着方慎, 如同蝴蝶蜕变.


	"方慎, 一起吃饭吗?" 寝室里的兄弟招呼他.


	"不了, 我还有事." 方慎道, 出了校门口, 伸手拦了一辆出租车.

“Tỉnh lại đi, mau tỉnh lại.” Thanh âm lo lắng kéo Phương Thận từ trong hôn mê tỉnh lại.


“Chàng trai trẻ, ngươi không sao chớ? Tại sao đang đi trên đường ngon lành lại đột nhiên ngất xỉu ra đó, không nhúc nhích tí nào vậy?” Lão nhân đứng trước mặt Phương Thận lo lắng hỏi.


Từ trong lời nói của lão nhân, Phương Thận nghe đã hiểu ra, không biết đã xảy ra chuyện gì, mình đang đi trên đường bỗng trở nên ngây dại, cả người tái nhợt, thên thể lung la lung lay, giống như bị cảm nắng vậy. Lão nhân này thật nhiệt tình, lão đỡ hắn đến chỗ bóng cây rừng gần đó, để hắn ngồi lên một chiếc ghế dài.


“Đa tạ lão.” Tuy đầu óc vẫn còn mơ hồ, nhưng Phương Thận vẫn đứng dậy, hắn lễ phép nói lời cảm tạ.


“Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.” Lão nhân khoát khoát tay, Phương Thận không sao cũng làm lão yên lòng. Lão nhân chậm rãi bước đi thong thả, trong miệng thì lẩm bẩm: “Ban ngày ban mặt, lại có tia sét lớn như thế. Đúng là tuổi trẻ ah, thân thể thật đúng là...”


Lắc đầu cười khổ, Phương Thận ngồi lại trên ghế.


Vừa rồi trên bầu trời đột nhiên nổ lên một tiếng sét đánh, tia sét này không hề có chút dấu hiệu báo trước, hơn nữa thanh âm lại lớn kinh người, còi báo động của xe con xung quanh kêu lên inh ỏi. Cũng cùng lúc đó, Phương Thận cảm thấy choáng váng, sau đó dường như bản thân mình đứng bất động tại đó luôn rồi.


Đột nhiên thấy đầu đau như búa bổ, giống như có một thanh đao khuấy động trong óc vậy, Phương Thận rên rỉ, toàn thân hắn toát mồ hôi lạnh, thân thể co quắp lại một chỗ. May mắn là chỗ này tương đối yên tĩnh, ngoại trừ vài lão nhân ngẫu nhiên đi tản bộ ra thì cũng không còn mấy ai đi qua đây nữa, nếu không nhìn thấy cảnh này chắc chắn Phương Thận sẽ bị người ta đưa ngay vào bệnh viện.


Thật lâu sau đau đớn trong đầu Phương Thận mới giảm xuống, sau đó liền có một mảnh vụn trí nhớ ào ào đổ vào óc Phương Thận.


Thì ra, tia sét vừa rồi có mang theo một linh hồn dị giới bị nghiền nát, nó chui vào cơ thể Phương Thận, thoáng chốc đã làm cho hắn mất đi khống chế bản thân mà đứng ngây dại trên đường.


Vô số trí nhớ tiến vào trong óc, nó đã vượt xa số lượng của Phương Thận. Linh hồn dị giới kia đến từ một thế giới thần kì, trong đó có vô số phương pháp tu luyện, làm cho mỗi cá nhân đều mạnh mẽ vô cùng, tuổi thọ càng dài, ít nhất cũng sống đến mấy trăm năm, kinh nghiệm nhân sinh vô số vượt xa nhận thức hai mươi năm ngắn ngủi của Phương Thận. Nếu không phải ý thức linh hồn kia đã biến mất thì chắc hẳn hắn đã sớm bị cắn nuốt rồi.


Đao quang kiếm ảnh, núi thây biển máu, đó là cả đời tràn ngập trong chinh chiến, không ngừng phấn đấu vượt qua giới hạn bản thân.


“Ta, có còn là ta nữa không đây?” Cho dù đã không còn ý thức, nhưng trí nhớ nhân sinh mấy trăm năm đã làm cho Phương Thận hiện ra vẻ mê mang. Trong chốc lát, là Trang Chu Mộng Điệp hay là Mộng Điệp Trang Chu, cuối cùng đâu mới là sự thật đây.


Cảm thụ được một đoạn trí nhớ kia, nước mắt Phương Thận rơi lã chã.


Trong lúc hoảng hốt, bản thân mình dường như đã có thêm một đoạn nhân sinh khác, to lớn mạnh mẽ, sóng dậy ầm ầm, đủ loại vượt qua tưởng tượng của hắn, thăng trầm nói không lên lời, con đường nhân sinh chua ngọt không hoàn toàn.


Linh hồn vẫn chỉ là linh hồn, mới bắt đầu tiếp nhận trí nhớ của người khác đã trải qua, cũng như là bản thân mình đã trải qua. Phương Thận thưởng thức đoạn nhân sinh này như đang xem một bộ phim. Nhưng lúc Phương Thận xem xét giá trị đoạn nhân sinh này, hắn nhận lại một sự trùng kích rất lớn, thì ra một chút dốc sức liều mạng tranh thủ của hắn bây giờ cũng đã trở thành không quan trọng nữa rồi, thoáng cái đã mờ nhạt.


Chính những suy nghĩ trước kia của bản thân mình, bây giờ nghĩ lại hắn cảm thấy việc đó ngây thơ buồn cười đến dường nào.


Gia tộc lạnh lùng vô tình kia thì có cái gì đáng để mình lưu luyến đây?


“Đinh đinh đinh...” Chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, Phương Thận bừng tỉnh lại.


Kéo lên thân thể đến, Phương Thận dựa vào ghế dài, hắn thở ra một hơi thật dài rồi sau đó lấy điện thoại di động ra. Mắt nhìn lên màn hình báo số điện thoại, hắn chợt lóe lên vẻ phẫn nộ, rồi lập tức trở thành vẻ lạnh nhạt, hắn ấn nghe máy.


“Thận thiếu gia, suy nghĩ thế nào rồi? Tốt xấu thế nào cũng phải cho ta một câu trả lời thuyết phục ah, cũng đã nửa tháng rồi, ngài đừng làm khó dễ những chân chạy chúng ta nữa.” Thanh âm trong điện thoại truyền ra mang theo vài phần mỉa mai châm chọc, đúng là không có chút nào tác phong của “chân chạy” cả.


“Đã biết.” Phương Thận thản nhiên đáp, ngón tay hắn di chuyển đến nút tắt máy ấn xuống.


“Tác phong đáng kinh tởm, ngươi cho rằng mình đúng là thiếu gia tôn quý hay sao?” Nghe thấy tiếng “tút tút tút” truyền ra từ trong loa điện thoại, Lâm Chi Vinh không biểu lộ thái độ, hắn còn đang định châm chọc thêm mấy câu nữa cũng đành nhịn xuống, thần sắc lạnh nhạt.


“Đã biết, đây mà là câu trả lời à? Đã đến bước đường cùng còn bày đặt ra vẻ thân phận của mình, thật là ngu ngốc.” Lời nói giống như một vị cấp cao nói với cấp dưới, điều này làm cho Lâm Chi Vinh cực kỳ tức giận, quan trọng hơn là hắn không nghe được câu trả lời mình muốn nghe. Bấm điện thoại di động gọi lần nữa, lại thấy đối phương đã tắt điện thoại, Lâm Chi Vinh thật sự rất tức giận rồi, hắn hung hăng đập cái điện thoại di động trên tay.


“Loại chuyện như vậy mà cũng dám cao ngạo, ta nhìn xem đến lúc ngươi ra khỏi Phương gia thì sẽ còn như thế nào?” Lâm Chi Vinh tỉnh táo lại, hắn nhìn qua một phần văn bản tài liệu trên mặt bàn, khóe miệng lộ ra nụ cười nham hiểm, giống như rắn độc làm cho người khác không rét mà run.


Phương gia là thế gia đại tộc ở Tỉnh Lâm Hải, danh nghĩa có được rất nhiều tài sản, mạng lưới quan hệ trải rộng khắp chính – thương lưõng giới Tỉnh Lâm Hải, lực ảnh hưởng không giống với người thường.


Phương Thận là đời thứ ba Phương gia, nói là thiếu gia Phương gia cũng chưa đủ, thế nhưng Phương gia cũng không phải gia tộc ít người mà là sum xuê đông đúc, đông con cháu. Chỉ nói đến thế hệ bố Phương Thận cũng đã có tất cả bảy huynh đệ tỷ muội, đến đời thứ ba Phương Thận lại càng nhiều hơn – mười hai người. Đây vẫn chỉ là dòng chính, lịch sử Phương gia bắt nguồn từ xa xưa, dòng chảy dài, tính cả những chi nhánh bên cạnh kia thì mỗi một gia tộc đều có vài trăm người. Phương Thận, bản thân hắn trong đời thứ ba Phương gia cũng rất bình thường, chỉ là một nhân vật không đáng để người khác để ý tới.


Mấy năm nay, thân thể lão gia tử (ông) không tốt, liên tục thối lui hai tuyến, tranh đấu trong gia tộc cũng càng trở nên gay gắt kịch liệt. Không gian sinh tồn của Phương thận cũng vì thế mà từ từ thu hẹp lại.


Phương Kiến Thâm phụ thân của hắn xếp thứ năm tại Phương gia, sự nghiệp mấy chục năm nay đều thành công, trên danh nghĩa của hắn có tài sản lên đến 1 tỷ. Nhưng mà sáu năm trước, lúc Phương Kiến Thâm cùng thê tử xuất ngoại bàn chuyện làm ăn, phi cơ chở hai người đã gặp phải tai nạn. Hai người bất hạnh qua đời, để lại Phương Thận cùng với một đệ đệ vẫn còn đang học trung học Phương Chi Hành, hai huynh đệ sống nương tựa vào nhau.


Cha mẹ vừa mất, thói đời lại càng gian khổ, gia tộc lấy lí do Phương Thận cùng đệ đệ Phương Chi Hành tuổi còn nhỏ đã chiếm đoạt tài sản nhà hắn. Nếu như không phải kiêng kị lão gia tử, thì chỉ sợ vì tranh đoạt những tài sản này mà hai huynh đệ hắn đều đã chết oan uổng rồi.


Phương Thận luôn nhớ kĩ khuôn mặt những người này, cho đến nay bản thân mình đều lấy tiêu chuẩn cao để rèn luyện, chăm chỉ hiếu học, không mượn nhờ thế lực trong nhà, hắn tự thi đỗ Đại Học Lâm Hải một trong những đại học nổi tiếng của Trung Quốc. Hắn có thể danh chính ngôn thuận tiếp nhận những sản nghiệp dưới trướng của cha mình năm xưa, những người kia cuối cùng cũng không nhịn được nữa.


Cất di động vào túi, Phương Thận về tới phòng ngủ ở Đại Học Lâm Hải, tắm mát một cái, mồ hôi trên người trôi hết đi. Sau khi thay đổi một bộ quần áo khác, nhìn tư thế oai hùng của Phương Thận trong gương phấn chấn bừng bừng, còn có một tia uy nghiêm mơ hồ. Đây là thay đổi một cách vô thức dưới ảnh hưởng của linh hồn dị giới, chậm rãi chắc chắn cải biến Phương Thận, giống như Hồ Điệp (bươm bướm) lột xác.


“Phương Thận, cùng ăn cơm không?” Huynh đệ cùng phòng mời hắn đi ăn cơm.


“Không, ta còn có việc.” Phương Thận nói. Hắn đi ra cửa trường học rồi giơ tay bắt một chiếc taxi.
 

Dương Trần

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
310
Đăng kí dịch Hãn Thích

Tên truyện: Hãn Thích, tác giả Canh Tân
Thể loại: Lịch sử - quân sự
Leader: Dương Trần
Dịch: Dương Trần


Code:
[B]第一章 你是何方神圣(上)[/B]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]太阳将要落山。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   斜阳残红,透过小小的囚窗照进囚室,平添几分凄然。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   从东海吹来的风,带着一丝海水的腥味吹进来,把弥漫在囚室里的腐烂之气吹散。也不知道是如何扎根,囚窗上一根不知名的野草顽强的露出一丝嫩芽,把春的气息投入囚室之中。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   哗棱棱![/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯缓缓睁开眼,再次打量起眼前这间囚室。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   不过十余平方的面积,角落里堆放着枯草,就成了一张简易的床铺。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   腰间,锁着一根儿臂粗细的生铁锁链,锁链的一头钉在墙上。两手两脚,也挂着燎烤,身体只要轻轻一动,便会发出声响。刘闯就这样被锁在囚室里,能够活动的空间,不过寥寥十余步距离。可即便是这样,他也没有太过在意。整个人都沉浸在这一连串的诡异遭遇当中……[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   ++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++==[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯,二十六岁。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   中州省某县城公务员,不过是那种清水衙门的公务员。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   一个月一千多的工资,再加上零七碎八的补助,约两千多软妹币。在县城里,算不得巨富,但也是衣食无忧。住着福利房,每天朝九晚五,看看报纸,喝喝茶,亦或者呼朋唤友的潇洒一番。计划着过几年结婚成家,生儿育女,这一辈子也就这么悠哉悠哉的过去。可谁成想,一场突如其来的灾难,让刘闯的命运发生改变,最终走上了一条血腥的不归之路……[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   那是一个阳光明媚的下午,刘闯突然接到一个电话,生平唯一好友,对他有过救命之恩的兄弟自杀了![/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   这让刘闯有些措手不及,连忙向单位请假,赶去数百里之外的好友家中。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   法医鉴定,好友属于自杀。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   可刘闯不相信,那么乐观向上的朋友,怎么可能突然自杀?[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   好友的父母也不相信,后来千方百计打听,总算是弄清楚了事情的真相。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   一个很老套的故事,老友的女友搭上了书记公子,而书记在县里一手遮天,公子更是嚣张跋扈。在偶然机会下,好友得知真相,就跑去找那女人说理。哪知道醉醺醺的书记公子勃然大怒,找来一群社会渣子,把好友群殴致死……这是一个强权世界,所谓公理几近湮灭。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   强权自然不能允许宝贝儿子受到惩罚,于是便动用手中权力,制造出一桩所谓的自杀案件……[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯身在公门,自然清楚其中奥妙。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   他想要为好友讨回公道,但也知道难度很大。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   可就在这时候,又发生了一件事情,使得刘闯那原本风轻云淡的性子,发生天翻地覆的变化。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   好友父母不甘爱子屈死,要讨回公道。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   纨绔公子一怒之下,使人纵火烧毁了好友父母的家园,好友父母也葬身火海,尸骨无存。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯怒了![/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   他那种风轻云淡的性子,本来就没什么朋友。唯一好友被杀,一家三口毙命,却无处诉说公理,刘闯又如何不怒?既然没人能够给好友一个清白,那他就要为好友一家报仇雪恨。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   好在,他没有结婚,父母也走的早,没有任何牵累。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯表面上装作无事人一样,返回工作的县城。依旧是朝九晚五的生活,只是每逢周末假期,他就会偷偷前往好友的那座城市,观察、打探,寻找各种机会。一年后,刘闯在一个月黑风高的夜晚,偷偷溜进书记家中,用一把锋利的匕首,把书记一家六口人杀死,而后纵火焚烧了房子。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   次日,刘闯趁县城大乱,摸到好友前女友,也就是纨绔公子情人家中,将其一家四口杀死……[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   十条人命,两场大火,令中州省震动。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   而报仇雪恨,心愿已了的刘闯,并没有趁乱逃走。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   在杀了这许多人之后,他祭奠了好友一家,便施施然投案自首。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   如此大案,结果可想而知。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   一审判决死刑,剥夺政治权利终身。刘闯没有上诉,早在他决定为好友报仇的时候,便预料到了这样的结果。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   在监狱里悠悠然渡过生命中最后三十天后,刘闯迎来了那最后一声枪响……[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   ++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   本以为生命就此结束,可谁想到睁开眼睛,却躺在一间简陋的房舍中。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   没等刘闯弄清楚是怎么回事,一群人从屋外冲进来,把他按倒在地上,绳捆索绑关进大牢。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯当时就懵了![/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   因为捉拿他的人,全都是一身古装打扮。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   他想要挣扎,却被对方一棍子打昏过去,醒来时便被所在这间囚室。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   一晃三天,刘闯终于弄清楚状况。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   这里名叫朐县,靠近海边,属于东海郡治下。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   他穿越了……[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   如此离奇荒诞,只在小说和电视里发生的事情,竟然落到他的身上。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   说来也巧,他附身的这个家伙,也叫刘闯,而且和他前世一样,父母已经不在,唯一不同的,便是这个刘闯,还有一个叔父,是朐县麋家的一个管事。而刘闯之所以被抓,据说是他勾结郁洲山海贼,杀了一个名叫芽儿的婢女,更在他家中找到了杀人的匕首和一件血衣。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   因杀人而被杀,重生后又因杀人遭遇牢狱之灾。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯弄明白了事情的原委之后,便忍不住笑了![/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   杀一个婢女还要勾结海贼?[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   要知道,他附身的这个家伙,可不是手无缚鸡之力的书生,而是个正经人高马大的魁梧壮汉。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   近190公分的身高,实实在在的膀大腰圆。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯前世最喜欢篮球,看着篮球场上那些人高马大的家伙,就忍不住羡慕嫉妒恨。只是他身子骨太弱,170公分的身高,体重不过110斤,怎样都无法和健壮扯上关系。而今这具身体,却是令他感到吃惊。一个生活在古代的人,居然有这种块头,的确是感觉有些不可思议。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   这种体魄要杀一个婢女,不费吹灰之力。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   近五十斤的镣铐挂在身上,也没有感觉特别吃力,这具身体的前主人,可想而知是何等强壮。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   再说了,谁会在杀了人之后,把凶器和血衣藏在家中?[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   反正换做刘闯,是绝不可能做出这么弱智的事情……更何况,从这具身体残留下来的记忆碎片中,刘闯大致可以判断出,这并不是一个傻子。他似乎练过武,而且气力更极为惊人。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   若这样的话,所谓杀人一事,就透着几分古怪。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   刘闯用三天时间,消化了这具身体残留的记忆碎片,更逐渐适应了这具身体。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   不过,身体主人的记忆并没有告诉他,这是怎样一个时代。东海郡,朐县……刘闯大致可以推断出,如果这是真实历史的话,那么他应该是身处于南北朝之前的某一个时期。而根据他身上所穿的襜褕短袄判断,似乎属于东晋之前。但具体哪个时期,还需要再做判断。[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   这家伙的记忆非常简单,似乎除了练武,就是和一个女孩儿的交往经历![/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   按照这家伙的记忆,他最大的梦想,便是能娶‘小姐’为妻。可这位‘小姐’,似乎地位很高,所以这家伙便希望能够练好武艺,闯出一番事业,而后便能够与‘小姐’结为伴侣……[/FONT][/COLOR]

[COLOR=#000000][FONT=微软雅黑]   还真是个有趣的家伙![/FONT][/COLOR]


Chương 01: ngươi là thần thánh phương nào (thượng)

Mặt trời sắp xuống núi.

Ánh nắng chiều hồng hồng xuyên thấu qua cửa tù nho nhỏ chiếu vào bên trong, làm cho không khí có vài phần tan thương.

Gió từ biển mang theo một ít hơi nước biển thổi vào, làm tan đi cái không khí thối rữa của nhà tù. Cũng không biết làm thế nào mà một cây cỏ dại không biết tên lại có thể cắm rễ ở trên cửa tù, mọc ra một chồi non, đưa khí xuân vào trong nhà tù.

Xôn xao

Lưu Sấm chậm rãi mở mắt, quan sát cái phòng giam này một lần nữa.

Căn phòng giam này cũng chỉ có mười mét vuông, ở trong góc có chất một đóng cỏ khô làm thành một cái giường đơn giản.

Ở bên hông, một sợ dây xích bằng gang khóa lấy một cánh tay, một đầu dây xích được gắn lên tường. Hai tay hai chân đều bị khóa như thế, chỉ cần khẽ động thì sẽ phát ra tiếng động ngay lập tức. Lưu Sấm bị giam trong tù như thế, chỉ có thể hoạt động trong khoảng mười bước. Mặc dù là như thế nhưng hắn cũng không để ý, cả người hắn đang chìm đắm giữa những chuyện quỷ dị xảy ra liên tiếp.

Lưu Sấm, hai mươi sáu tuổi.

Là một nhân viên nhà nước ở một huyện của Trung Châu, nói thẳng ra là cán bộ công chức.

Một tháng tiền lương là hơn một ngàn, còn có bảy tám cái trợ cấp khác tính ra cũng hơn hai ngàn tệ. Ở trong huyện dù không được coi là giàu có nhưng không đang lo không đủ sống. Ở trong nhà phúc lợi xã hội, mỗi ngày làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, xem báo chí, uống trà hoặc là gọi bạn bè đến chơi. Hắn lập kế hoạch qua vài năm nữa sẽ lập gia đình, sinh con dưỡng cái, cả đời cứ như vậy mà thảnh thơi. Nhưng ai mà có thể ngờ được sau một vụ tai nạn bất ngờ đã làm cho vận mệnh của Lưu Sấm thay đổi, cuối cùng đi đến một con đường đầy máu...

Đó là một buổi chiều đầy nắng, Lưu Sấm nhận được một cuộc điện thoại, người bạn thân duy nhất của cuộc đời hắn, một huynh đệ từng có ơn cứu mạng hắn đã tự sát.!

Tin này làm cho Lưu Sấm trở tay không kịp, vội xin nghỉ phép mà chạy đến nhà của người bạn thân.

Sau khi pháp y kiểm tra, đưa ra kết quả là người bạn của hắn tự tử.

Lưu Sấm không tin, bạn thân của hắn lạc quan như vậy thì làm sao có thể tự tử được chứ?

Cha mẹ của bạn thân cũng không tin, sau khi dùng trăm phương ngàn kế cuối cùng mới biết được chân tướng rõ ràng.

Là một câu chuyện cũ, bạn gái của bạn thân yêu một gã công tử con của một tên bí thư , mà tên bí thư này ở trong huyện một tay che trời, gã công tử thì càng ngang ngược, càng quấy. Một lần tình cờ, bạn thân biết được sự thật liền chạy đi tìm nữ nhân kia để nói chuyện rõ ràng. Nhưng nào biết gã công tử say bí tỉ kia tìm một đám xã hội đen cặn bã đánh chết bạn thân...Đây là một thế giới cường quyền, cái gọi là công lý thì gần như bị chôn vùi.

Tên bí thư không cho phép con trai hắn bị trừng trị vì vậy liền dùng quyền lực trong tay rồi tạo ra một vụ án tự sát...

Lưu Sấm đương nhiên biết rõ sự việc.

Hắn muốn vì bạn thân mà lấy lại công đạo nhưng hắn biết là rất khó.

Nhưng vào lúc này lại xảy ra một việc khiến cho Lưu Sấm tính tình vốn bình tĩnh lại thay đổi một cách long trời lở đất.

Cha mẹ của bạn thân không cam lòng để con trai chết oan, muốn lấy lại công đạo.

Tên công tử giận giữ sai người hỏa thiêu cả nhà của bạn thân, cha mẹ của bạn thân cũng chết trong biển lửa, hài cốt cũng không còn.

Lưu Sấm tức giận!

Hắn vốn là người bình tĩnh, không có nhiều bạn bè tốt. Bạn thân duy nhất lại bị giết, cả một nhà ba người đều bị giết, Lưu Sấm như thế nào mà không giận chứ? Nếu như không người nào có thể cho bạn thân hắn một cái công bằng vậy thì hắn sẽ vì một nhà của bạn thân mà báo thù rửa hận.

Cũng may hắn không có kết hôn, cha mẹ cũng mất sớm, không có liên lụy đến ai.

Lưu Sấm cứ giả như không có gì, trở về thị trấn làm việc. Vẫn đi làm từ 9 giờ sáng đến năm giờ chiều, chỉ là mỗi ngày nghỉ cuối tuần hắn đều đến thành phố cũ của bạn thân ở mà âm thầm tìm hiểu, quan sát chờ cơ hội. Một năm sau, vào một đêm khuya, Lưu Sấm lẻn vào trong nhà của tên bí thư, dùng một thanh dao găm giết tất cả sáu người trong nhà tên bí thư, sau đó đốt cháy cả căn nhà.

Ngày kế tiếp, Lưu Sấm lợi dụng lúc cả thị trấn đang loạn bèn tìm đến bạn gái trước của bạn thân, là tình nhân của tên công tử quần áo là lượt kia, giết chết cả nhà bốn người...

Mười cái mạng con người, hai trận cháy lớn đã làm cho cả Trung Châu chấn động.

Mà sau khi báo thù xong, Lưu Sấm cũng không có trốn đi.

Sau khi giết chết nhiều người, hắn làm lễ tế cho một nhà của bạn thân rồi thản nhiên đi đầu thú.

Vụ án lớn như thế thì có thể nghĩ đến kế quả cuối cùng.

Vị thẩm phán kết án tử hình, Lưu Sấm cũng không kháng án, từ lúc hắn quyết báo thù cho bạn thân thì đã biết được kết quả này rồi.

Ở trong tù ung dung khoảng ba mươi ngày, Lưu Sấm cuối cùng đón lấy cái chết bằng một phát súng...


Vốn tưởng là tính mạng của mình đã chấm dứt nhưng ai có thể ngờ được, khi mở mắt ra thì hắn lại nằm ở một gian phòng đơn sơ

Lưu Sấm không biết chuyện gì xảy ra thì một đám người từ ngoài xông vào, đẩy hắn té trên mặt đất rồi lấy dây thừng trói chặt, đem nhốt vào trong đại lao.

Lưu Sấm như đang nằm mơ!

Bởi vì người bắt hắn, tất cả đều mặc đồ cổ trang.

Hắn muốn vùng vẫy liền bị người ta đánh cho một gậy bất tỉnh, tỉnh lại liền bị giam ở trong cái phòng giam này.

Ba ngày đã trôi qua, Lưu Sấm cuối cùng cũng biết được sự thật.

Đây là huyện Lâm Cù, nằm ở gần bờ biển, thuộc quản lý của quận Đông Hải.

Hắn đã xuyên qua...

Chuyện hoang đường như thế chỉ có thể xảy ra ở trên TV cùng với tiểu thuyết, vậy mà xảy ra đối với hắn.

Vừa may hắn nhập vào người này, cũng gọi là Lưu Sấm, cũng đồng dạng với kiếp trước, cha mẹ đều không còn, mà cái không giống với kiếp trước là hắn còn có một thúc phụ, là quản sự của Mi gia ở huyện Lâm Cù. Mà chuyện Lưu Sấm bị bắt nghe đâu là do hắn cấu kết với hải tặc ở Uất Châu sơn, còn giết một tên tỳ nữ, mà ở trong nhà hắn người ta tìm được dao găm cùng với một bộ quần áo dính máu.

Bởi vì giết người mà bị giết, sau khi sống lại thì bởi vì giết người mà lại bị ở tù một lần nữa.

Lưu Sấm sau khi hiểu rõ ngọn nguồn thì không nhịn được cười.

Giết một tỳ nữ còn muốn cấu kết với hải tặc?

Phải biết rằng hắn nhập vào người này không phải thư sinh trói gà không chặt mà hắn là một tráng hán khôi ngô đứng đắn.

Thân cao 190 cm, thật sự cao lớn vạm vỡ.

Ở kiếp trước, Lưu Sấm thích nhất là bóng rổ, nhìn những tên cầu thủ cao lớn trong những trận bóng rổ thì không nhịn được sự hâm mộ cùng ghanh tị. Thể chất của hắn quá yếu, thân chỉ cao 170cm, cân nặng lại 110 cân, bất kể như thế nào cũng không thấy cường tráng. Hôm nay nhìn thấy cái thân thể này thật khiến cho hắn giật mình. Một người cổ đại lại có vóc dáng như thế này, thật sự có chút khó tin.

Với khí lực này muốn giết một tỳ nữ thì không cần tốn nhiều sức.

Gần 50 cân dây xích treo trên thân thể cũng không có cảm giác vất vả, chủ nhân trước của thân thể này có thể nghĩ mạnh mẽ đến mức nào.

Hơn nữa sau khi giết người, ai lại để hung khí cùng quần áo dính đầy máu ở trong nhà?

Nếu đổi lại là Lưu Sấm thỉ tuyệt đối không làm chuyện như vậy...Huống chi, từ trong trí nhớ vỡ nát của thân thể này, Lưu Sấm có thể đoán được chủ nhân của thân thể này không phải kẻ ngu. Hắn dường như đã luyện võ, khí lực cực kì kinh người.

Như vậy, cái chuyện giết người có vài phần kì lạ.

Lưu Sấm sau ba ngày mới có thể tiếp thu hết trí nhớ của thân thể này, dần dần cũng thích ứng với thân thể nỳ.

Nhưng mà trí nhớ của chủ nhân thân thể này cũng không cho hắn biết đây là thời đại nào. Đông Hải Quận, Lâm Cù huyện...Lưu Sấm đại khái có thể đoán, nếu lịch sử là sự thật thì hắn hẳn là ở trong thời Nam Bắc triều. Nhưng cụ thể là thời kì nào thì cần phải phán đoán tiếp.

Trí nhớ của tên này vô cùng đơn giản, ngoài luyện võ ra còn có kinh nghiệm kết giao với nữ nhi.

Dựa theo trí nhớ của tên này thì ước mơ lớn nhất của hắn là có thể lấy "Tiểu thư" làm vợ. Nhưng vị "Tiểu thư" này địa vị rất cao nên tên này hy vọng có thể luyện được võ nghệ cao cường, xông pha sự nghiệp, sau đó có thể cùng "Tiểu thư" kết kết làm bạn đời...

Thật đúng là một gia hỏa thú vị!


Dữ liệu VP toàn tiên - huyễn, đi dịch lịch sử...thơm vô cùng :stress:
 

Vivian Nhinhi

Hợp Thể Hậu Kỳ
Ngọc
6,951
Tu vi
1,133
Em up lậu mất một ít rồi... :25:

Có sếp nhắc nhở mới nhớ...

Em báo danh hai đầu:

1. Tên: Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất hoa tán lý

Thể loại: Ngôn tình cổ trang, (cũng có tiên nhưng tuyệt đối là không có hiệp)

Leader+ Dịch+Biên: Vivian Nhinhi

Link: http://bachngocsach.com/forum/showthread.php?t=6967&goto=newpost

2. Đông Cung chi chủ

Tác giả: Nguyệt Lãm Hương

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Leader: Vivian Nhinhi (sẽ chuyển cho người yêu thích)

Dịch: Vivian Nhinhi, Nhatchimai0000...( còn tiếp )

Biên: Vivian Nhinhi

link: http://bachngocsach.com/forum/showthread.php?t=7157&goto=newpost

:thank:
 

Tiểu Băng Tinh

Kim Đan Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
145
xin lỗi vì muội mới đọc được mục này sáng nay nên không biết, hôm qua muội lỡ đăng truyện rồi. cho muội xin lỗi:0081::0081::107::107::107::107::107:
Tên truyện dịch:... Giả TRư Ăn Hồ Ly
Thể loại:...võng du
Nguồn:...ngọcquynh520
Leader bộ truyện:...tiểu băng tinh
Dịch giả chính:...tiểu băng tinh
Biên tập viên:...tiểu băng tinh
第一章:生离死别

  《仙魔列传》因为制作精美,算是现下颇为主流的一款网络游戏。游戏里分为仙魔人三个世界,目前暂开放了人间界与部分仙界地图,可供玩家选择的角色有:剑客,刀客,刺客,药师,道士,工匠, 舞娘,琴师八种。受武侠小说影响,黎悦对剑素有好感,当初一进游戏就毫不犹豫地选了剑客,取ID时则用了自己名字的谐音:九黎月落。

  回寝室进门扔包开电脑,在开机过程中,顺手倒了杯水,黎悦拉开椅子坐电脑前,“呼,天气真是越来越冷了阿……” 捧着热水杯暖手,见到《仙魔列传》图标出来之后,放下水杯,点击,进入游戏界面,登陆。

  刚上线,便看到系统弹出一窗口。

  系统:玩家九黎月落因长期痴迷武学,令相夫教子成一纸空文,您的夫君暗夜血海向您发来休书一封,接收OR拒绝

  习惯是种可怕的东西,她真不是故意按接收,只是九黎月落与暗夜血海之间还是夫妻那当儿跳出什么窗口拿药换装备做任务时,按接收按得太顺手一时改不过来!

  于是在黎悦习惯性地顺手按下接收键后……

  [世界]系统公告:玩家暗夜血海与九黎月落感情破裂和平离婚,自此夫妻情份断绝,天涯陌路,各觅良人……

  此消息一出,如同重磅深水炸弹,连潜水的都给炸了出来,世界频道立马像煮开了的水一样,沸腾……

  [世界]天天打望:我看到了什么?!我看到了什么?!九月大神离婚鸟!!

  [世界]内幕黑手:强烈要求知情人士报内幕!!重金寻觅内幕!!!

  [世界]不差钱差MM:大神一定是不忍见我孤身一人没有MM陪伴太过寂寞,来陪我鸟!同志们,祝福我们吧!!

  [世界]老子明恋九月:LS的爬开!!九月是老子的!!!

  [世界]千娇百媚:LS,LLS的抢什么,你们不知道九月是人妖么?= =+

  [世界]老子明恋九月:千娇百媚报IP,开PK!老子X了你!诋毁九月的都要去死!!

  [世界]世界第一酱油党:响应党和人民的号召,酱油党来看热闹…………

  [世界]卿国情圣:媚媚MM,让GG安慰你受惊的小心肝……女人是用来疼得不是用来P的……

  [世界]好好学习作高手:我比较好奇的是,九月大怎么就和平地离了,怎么着也得上月老后山将那负心男给剁了……

  根据《仙魔列传》游戏规定,玩家可以单方发出休书告之配偶,如果对方接受,婚姻关系即告解除;如果对方选择拒绝,系统将给双方4小时的沟通时间,私下解决,选择和平分手或解除离婚手续;4小时后仍未协调好的,系统将开启生离死别模式,婚姻双方被传送到月老庙后山山顶进行PK,由胜方决定其婚姻关系存在与否,败方则会掉1级,损失10%金钱+随机掉落身上一件装备。生离死别系统被玩家公认是用来保护高段玩家利益,防止因其醉心升级冷落娇妻导致后院起火的手段。

  成为天下第一女大神的夫君是一件很有面子很显摆的事情,曾经的暗夜血海也那么认为。然而世间事事岂会皆如人意,在最初的飘飘然之后,暗夜血海发现了个严重的问题。

  自从娶了这位彪悍的LP,就有人时不时或打着切磋武艺的名义或直接挑衅,发决斗信给自己。暗夜血海练的是刀客,攻高防高血厚,加上九黎月落给的装备,近身PK很占优势,拜这些想来见识下‘大神的夫君是不是也是大神’的或嫉妒或好奇或无聊了没事做同志们的挑战,其实他在PK榜的名次还升了些,目前排在十多位。

  真正麻烦的是……背地里的暗算。这大半个月,正值大学生九黎月落期末考开始,有时不在线。而约从十多天前起,每天只要暗夜血海掉单,便会有刺客前来行使暗杀!

  发动刺杀后附隐身状态快速贴进暴击对手的刺客是防不胜防的,好在暗夜血海仗着自己52级刀客血厚攻防高,一般撑得住第一次突刺,快速加血,顺带反手一刀,来不及退出攻击范围的刺客会大损血量或直接挺尸。有人请刺客来暗杀自己并不奇怪,但凡高手不可能没仇家,事实上在那段混乱的春秋战国时代,自己和很多玩家都是从血里趟着过来的,只是……这次数太频繁到不正常,而刺客的素质,绝对顶尖……

  于是在这十余日中,暗夜血海很不幸地挂了两次,一次是被三个刺客同时发动突刺,给围在中间硬生生地翘了,另一次则是真正让他见识到了自己与顶级高手的差距,所有的发动只在一瞬,以血盾自豪的刀客竟被刺客的匕首一击毙命,至死他连对方的衣角都没碰到……只从对方离遁的回城烟雾中知道对手只有一人……

  而后,他收到了系统发来的飞鸽传书:

  “九月之夫,不过尔尔……阁下一日不离,九州暗杀令一日不撤,望三思……”

  暗夜血海的自信坚持,从看到九州暗杀令的那一瞬,彻底崩溃……他实在是受不了这样的日子了!他是来享受游戏的,不是来受罪的,他还没强韧到从被虐的痛苦中体会到九死一生的快乐!由于九黎月落在高手榜和PK榜上的名次相当恐怖,暗夜血海此次提出离婚其实也算是场豪赌,甚至做好掉级的思想准备……因为生离死别系统再不合理,也比暗杀同盟的九州暗杀令来得温柔!!

  刺客,攻防血不如刀客,攻防气不如剑客,气幸运智不如道士,只有敏命中暴击高那么点儿,曾经被喻为《仙魔列传》四大攻击系中的末流辅助系,在游戏主流账号才20来级时已被众人封为极品鸡肋,除了开小号玩玩,体验下穿着黑色紧身服迅速奔跑那类似忍者的快感外,没什么实际用处。直至隐身与面具的出现……

  GM大概是发现了刺客不讨喜,于是在更新的版本中,给30级以上的刺客加入行使暗杀技能时发动隐身0.5-1秒的技能。对于小白菜鸟来说,1秒转瞬即逝,但对顶尖高手来说,却足以杀人于无形。

  于是一夜之间刺客由无人问津摇升一变成为抢手货,而后江湖便陷入偷袭杀人暗杀被杀复仇帮斗血雨腥风因果轮回的循环怪圈中(这段历史被玩家称为《仙魔列传》里黑暗的春秋战国时代)……

  GM又不高兴了,众玩家置红得发紫的名字与高罪恶值不顾没完没了地砍来杀去,而GM辛苦塑造出来的怪物和绞尽脑汁设计出来的任务却被那群为杀红了眼的SB们抛之脑后,简直违背了GM创造和谐社会快乐江湖的宗旨!

  于是系统再次升级,系统将随机给每位刺客发放一面具,刺客在行使暗杀技能时必须戴上面具(具隐藏ID功能),不同颜色的面具代表隶属于不同的暗杀组织,暗杀组织的NPC接受玩家的暗杀委托,玩家支付相应游戏元宝给暗杀组织后,NPC按任务难易度发布暗杀令给等级相符的刺客,刺客只有接受任务时,暗杀技能开放。



  而暗夜血海被人下的九州暗杀令很不巧正是最高级别暗杀令,由九大暗杀组织组成的暗杀同盟将追杀目标直至其被轮白……

  暗夜血海万没想到九黎月落竟然毫不犹豫和平接收休书。凭他们几月来并肩作战结下的革命交情,凭他对她的认知,这厮怎么可能那么听话平静地接受自己被休的事实!正当他以为世界玄幻了自己活在幻境中,犹豫着要不要问候九月‘你丫被盗号了吗’时,屏幕下方跳出了一行字:

  [私语]九黎月落:暗夜,不要告诉我,因为天冷,你手滑按错键了……

  果,果然问话的来了!即使知道该来的躲不掉,暗夜血海还是希望地上立马能开个坑树上立刻能有个洞让他钻进去,或者系统马上升级给刀客也配备隐身功能!他,他好想当鸵鸟,不想面对啊……可不可以不回答……这叫他怎么说得出口!想他暗夜血海在游戏里虽算不上翻手为云覆手为雨的一代传奇大神,至少还称得上刀客里作风硬朗操作出色的高手,想他一铁骨铮铮的男子汉竟然无奈到对九州暗杀令折腰,在他LP的疯狂追求者逼迫下离婚……囧啊……这原因太折损男人尊严了,无论如何都不能让九月知道!思及此:

  [私语] 暗夜血海:我被人下了九州暗杀令,不想连累你……

  这话说得委实艺术,还特意表达了自己的赤忱关怀,谎言的最高境界就是真真假假假假真真……呃,在几个月某人的言传身教下……近墨者黑这话是有道理的,想当初自己是多正直纯洁一青年啊……暗夜血海对自己急中生智给逼出来的话深感满意。
Chương 1 Sinh Ly Tử Biệt

“Tiên Ma Liệt Truyện” bởi vì được chế tác tuyệt đẹp, coi như là trào lưu mới trong cộng đồng game online hiện nay. Trong trò chơi được chia làm ba thế giới tiên, ma , người, trước mắt tạm mở ra Nhân Gian giới cùng Tiên giới trên bản đồ,nhà sản xuất cung cấp cho người chơi có thể lựa chọn như: kiếm khách, đao khách, thích khách, dược sư , đạo sĩ, công tượng , vũ nương, nhạc công tám loại. Bởi vì chịu ảnh hưởng nhiều của tiểu thuyết võ hiệp, nên Lê Duyệt tuyết đối có tình cảm tốt đối với trò chơi này, ban đầu vừa vào trò chơi cũng không chút do dự nào lựa chọn kiếm khách, lấy ID cũng phải dùng chính tên của mình đọc cho gần giống” Cửu Lê Nguyệt Lạc”

Vừa trở về phòng ngủ liền ném túi xách mở máy tính, trong khi mở máy thuận tay rót cho mình ly nước, Lê Duyệt kéo ghế tới ngồi trước máy tính, “ Hô, thời tiết ngày càng lạnh…” Đang cầm ly nước nóng làm ấm tay, nhìn thấy “ Tiên Ma Liệt Truyện” đang dần hiện ra, để ly nước xuống, nhấp vào, tiến vào trò chơi.

Mới vào đăng nhập vào, liền thấy hệ thống bắn ra một của sổ.

Hệ thống: người chơi Cửu Lê Nguyệt Lạc, bởi vì si mê võ học trong thời gian dài, phụ chông dạy dỗ con thành ngu ngốc, phu quân Ám Dạ Huyết Hải hướng ngài đưa tới một phong thư, tiếp nhận hay cự tuyệt.

Thói Quen là một loại hành động đáng sợ, cô thật không phải cố ý tiếp hận phong thư, chỉ là Cửu Lê Nguyệt Lạc cùng Ám Dạ Huyết Hải là vợ chồng đôi khi nhảy ra cửa sổ lấy thuốc trao đổi trang bị, trong lúc làm nhiệm vụ, thế nên quen tay đã tiếp nhận nhất thời không thể nào thay đổi được.

{Thế Giới} Hệ thống thông báo: người chơi Ám Dạ Huyết Hải cùng nười chơi Cửu Lê Nguyệt Lạc tình cảm tan vỡ hòa bình ly hôn, từ đó tình cảm vợ chồng đoạn tuyệt, chân trời người lạ, tất cả kiếm phu quân……. Tin tức này vừa ra, giống như boom nặng ký nổ dưới nước, liền lặb xuống nước tất cả đều nổ ra ngoài, kênh thế giới lập tức như nước đun sôi cùng một dạng, sôi trào……….

{Thế Giới} Ngày ngày đánh rắm: ta thấy được cái gì?! Ta thấy được cái gì?! Cửu Nguyệt đại thần ly hôn đểu.

{Thế Giới} Nội mạc hắc thủ: mãnh liệt yêu cầu người bên trong cho biết tình hình, bỏ tiền lớn để biết nội tình đây.

{Thế Giới} Thiếu tiền không kém MM: đại thần nhất định là không đành lòng thấyt a một than một mình không có MM làm bạn quá mức tịch mịch, đi theo ta điểu! Các đồng chí chúc phúc chùng ta đi!

{Thế Giới} Lão tử minh luyến cửu nguyệt: LS, đi ra, Cửu Nguyệt là của lão tử

{Thế Giới} Thiên kiều bá mị: LS , LLS , giành cái gì, các người không biết Cửu Nguyệt là nhân yêu hay sao.

{Thế Giới} Lão tử minh luyến cửu nguyệt: Thiên kiều bá mị báo IP, mở PK lão tử X nhà người! chửi bới Cửu Nguyệt cũng phải chết.

{Thế Giới} Đệ nhất thế giới nước tương đảng: hưởng ứng đảng cùng nhân dân kêu gọi, nước tương đảng đến xem náo nhiệt………..

{Thế Giới} Khanh quốc tình thánh : mị mị MM, khiến GG an ủi trái tim nhỏ bé hoảng sợ……….con gái dùng để thương chứ không phải để P

{Thế Giới} Học tập tốt làm cao thủ: ta tương đối hiếu kỳ là tại sao Cửu Nguyệt đại thần lại chia tay trong hòa bình như thế, sao lại không đem hắn ra phía sau núi mà PK.

Căn cứ “Tiên Ma Liệt Truyện” trò chơi quy định, người chơi có thể đơn phương gửi thư ly hôn, nếu đối phương tiếp nhận, thì quan hệ hôn nhân lập tức được giải trừ, nếu đối phương từ chối cự tuyệt, hệ thống liền cho người choi bốn giờ để suy nghĩ, để âm thầm giải quyết, lựa chọn hòa bình chia tay hoặc giải trừ quan hệ hôn nhân, sau bốn giờ vẫn không phối hợp, hệ thống sẽ mở ra hình thức Sinh ly tử biệt, hai người sẽ được truyền tống đến phía sau miếu nguyệt lão tiến hành hình thức PK, người thắng sẽ quyết đinh có giải trừ qian hệ hôn nhân hay không, người thua sẽ rớt một cấp, tổn thất 10% tiền bạc, ngẫu nhiên rơi xuống một trang bị trên người. Hệ thống sinh ly tử biệt được nhiều người chơi yêu thích, dùng để bảo vệ lợi ích của người chơi, phòng ngừa người chơi vì say mê thăng cấp mà lạnh nhạt giữa vợ chồng lẫn nhau gây ra lục đục nội bộ.

Trở thành phu quân của nữ đại thần là một việc rất vang dội, Ám Dạ Huyết Hải đã từng cho là như vậy. Nhưng mọi chuyện đâu có dễ gì như ý muốn của mình, lúc đẩu cảm giác rất thích nhưng càng về sau Ám Dạ Huyết Hải càng thấy vấn đề ngày càng nghiêm trọng
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top