[Sáng Tác] Giá như - Hạ Vy

Tử Đằng Hoa

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
0,06
Tu vi
479,15
Giá Như.
Tác Giả: Hạ Vy.
Độ dài: 1 chương.
Thể loại: truyện ngắn.
Cảnh báo: Không.
Nguồn: bachngocsach.com
Ngày hôm đó tôi đã rất vui....
Ngày hôm đó tôi... bật khóc...
Ngày hôm đó là ngày trái tim tôi tan nát...

Anh hẹn tôi ở "Quán Quen Xưa Cũ", đó là một quán cafe mang phong cách cổ xưa và khá cũ kĩ, đó cũng là nơi bắt đầu một tình yêu đẹp nhưng buồn đến lạ.

Sau gần một tiếng vật lộn với đống quần áo, tôi chọn cho mình một chiếc đầm xanh có nơ to cột ngang eo trông khá thanh lịch, tô chút son môi và không quên với lấy chiếc điện thoại trên bàn.

Ngắm nghía lại trong gương, thấy mình cũng tạm ổn tôi mới bước chân ra khỏi nhà, lúc đi còn nhảy chân sáo bước ngang qua phòng bếp. Thấy vậy, mẹ tôi ló đầu từ trong bếp ra hỏi:

"Đi đâu vậy con? Đi đâu thì đi, nhớ về ăn cơm đó nha!"

"Con đi chơi với bạn!"

Tôi trả lời qua loa cho có rồi chạy mất hút khỏi nhà. Phù phù... Tôi thở phào trong lòng, tự khen là mình phản ứng nhanh, không thì lại bị mẹ tra hỏi như tội phạm thì nguy.

Mỗi lần tôi ra ngoài, mẹ thường hay lải nhải mấy câu, đại loại như "Mày đi với ai? Trai hay gái? Bạn trai đó hả? Coi ngày về ra mắt với bố mẹ đi con!... bala bala..." nghe mà muốn hoa mắt chóng mặt, mỗi lần như vậy tôi đều chạy thật nhanh để thoát khỏi sự truy sát của bà.

Tôi bước đi trên con đường vắng, thả hồn theo tiếng chim hót, tiếng gió thổi trên những tán lá cây xào xạc. Xa xa, lác đác vài quán hàng nước và xe đẩy đồ ăn vặt thưa thớt người mua. Rất nhanh, đã tới địa điểm anh và tôi đã hẹn.

Vừa bước chân vào quán, ngay lập tức, tôi đã nhìn thấy anh. Anh ngồi đó, trên chiếc bàn sát cửa sổ như thường lệ, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài khung cửa. Một bức tranh đẹp và cuốn hút đến lạ kì!

Còn nhớ lần đầu gặp nhau, do có chương trình khuyến mãi tri ân khách hàng nên quán rất đông và không còn chỗ trống. Tôi đang ngồi nhâm nhi ly trà sữa ưa thích thì anh bước lại và hỏi tôi.

"Xin lỗi, tôi có thể ngồi đây được chứ?"

Ấn tượng đầu tiên của tôi với anh là giọng nói trầm ấm, lịch sự và gương mặt rất đẹp. Anh mặc áo thun đen cùng quần jean màu nhạt, mái tóc đầu nấm trông khá là cute. Hơi bất ngờ, tôi nhìn quanh thì hóa ra là hết chỗ, tôi bèn mỉm cười gật đầu.

"Anh ngồi đi."

Bắt đầu từ đó, tôi hay lui tới quán hơn, chỉ để mong một lần nữa có thể gặp lại anh.

Tôi bước nhanh tới chỗ anh, thân thiết ngồi cạnh, anh thấy tôi thì tươi cười hỏi:

" Em muốn uống gì?"

"Cho em một ly Cappuccino." Tôi vui vẻ trả lời.

Anh gọi lớn với cô chủ rồi quay sang tôi:
"Anh có quà tặng em này."
Rồi anh lấy ra một cặp dây chuyền đôi bằng bạc, mặt dây chuyền của tôi là môt chiếc chìa khóa, còn của anh thì là hình ổ khóa, cả hai đều khắc tên tôi và anh "Tuấn love Ngọc".

Tôi cười tươi xoay người lại để anh đeo giúp, tay cứ mân mê mặt dây chuyền mãi không buông vì yêu thích. Chúng tôi bắt đầu kể cho nhau nghe những việc thú vị diễn ra trong ngày. Thi thoảng, anh lại nghịch tóc tôi, làm nó rối tung lên, tôi dỗi hờn đạp chân anh một cái, "Ai ui con bị voi đè", anh kêu lên rồi hai đứa cùng cười vang.

Hai đứa ngồi tâm sự khá lâu. Sau đó, anh và tôi lại chạy ra phố đi bộ.

Tôi liên tục kéo tay anh ghé vào những chiếc xe đẩy bán kem, chả chiên trên đường. Lâu lâu, anh lại kí đầu tôi bảo: "Em tính càn quét túi tiền anh đến bao giờ? Ăn nhiều thế không sợ thành heo à?"
Tôi dậm chân, giở trò nước mắt cá sấu : "Anh hết thương em rồi đúng không? Ý là anh chê em béo chứ gì?"

Những lúc như vậy, anh lại cười khổ rồi dỗ dành tôi "Thôi nào, ai nói em béo đâu, em muốn ăn gì cũng được, mũm mĩm một chút mới dễ thương!" Tôi lập tức nín khóc, nhoẻn miệng cười với anh. Cứ thế, hai đứa tôi đi chơi vui vẻ hết cả chiều hôm ấy.

Vẫn nhớ rất rõ, lúc đi về tôi thấy người ta bán kẹo bông trên đường, tôi lại đòi một hai, bắt anh phải đi mua lúc đó anh nói "ăn nhiều sẽ sâu răng, anh không mua đâu".

Nhưng tôi vẫn một hai đòi anh mua cho bằng được lúc đó tôi vẫy vẫy tay giống một đứa con nít đòi kẹo rồi tôi chạy qua chỗ của anh, vẫn nhớ rất rõ cảnh tượng hôm đó anh bị chiếc xe đó tông vào, máu rất nhiều máu chảy ra từ trên người của anh, chảy rất nhiều, rất nhiều.

Mọi người xung quanh xúm lại lúc đó có người la lớn, "cấp cứu, ai gọi cấp cứu đi" tôi thất thần, tại tôi, là tôi đã hại anh, giá như tôi không đòi mua kẹo bông, giá như tôi nghe lời anh nói, giá như tôi không trẻ con, nhõng nhẽo với anh... thì không có tình trạng này tiếng còi xe chạy băng băng trên đường, anh được mấy cô y tá đưa vào phòng phẫu thuật, tôi bị giữ lại ở ngoài phòng phẫu thuật, ca phẫu thuật kéo dài tận tám tiếng sau.

lúc đó người nhà anh chạy tới, mẹ anh tán cho tôi hai bạt tay, tôi thì chỉ biết ôm mặt khóc mà thôi, rồi tôi ngất đi, sau đó tôi chẳng còn biết gì cho tới khi tôi tỉnh lại, chạy loạn khắp nơi tìm anh, vị bác sĩ đã nói với tôi rằng "anh đã được gia đình đưa đi ngước ngoài để trị bệnh" suy sụp tôi chẳng biết gì nữa.

Tôi khóc, tôi đã mất anh thật rồi, vĩnh viễn mất anh thật rồi.
 
Last edited by a moderator:

Diên Vĩ

Phàm Nhân
Moderator
Ngọc
-38.104,83
Tu vi
0,00
Bình thường thì truyện ngắn có hai chương nên em mới để tản văn á chị.
Không có chuyện "bình thường truyện ngắn có 2 chương" em ơi.
=> định nghĩa thể loại truyện ngắn và đặc trưng
=> định nghĩa về thể loại tản văn và đặc trưng
Em không thể chỉ vì số lượng chữ, chương mà để nó làm tản văn hay truyện ngắn. Tản văn không quy định số lượng chữ, còn truyện ngắn thì là những truyện có độ dài dưới 10000 chữ đổ xuống. Em phải dựa vào nội dung để xác định thể loại em viết. Em đang viết truyện ngắn đó chứ không phải tản văn gì đâu nhé.
 

Tử Đằng Hoa

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
0,06
Tu vi
479,15
Không có chuyện "bình thường truyện ngắn có 2 chương" em ơi.
=> định nghĩa thể loại truyện ngắn và đặc trưng
=> định nghĩa về thể loại tản văn và đặc trưng
Em không thể chỉ vì số lượng chữ, chương mà để nó làm tản văn hay truyện ngắn. Tản văn không quy định số lượng chữ, còn truyện ngắn thì là những truyện có độ dài dưới 10000 chữ đổ xuống. Em phải dựa vào nội dung để xác định thể loại em viết. Em đang viết truyện ngắn đó chứ không phải tản văn gì đâu nhé.
Ơ dạ hihi
 

Tử Đằng Hoa

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
0,06
Tu vi
479,15
:060: Lâu rồi mới thấy em viết lại đấy, văn phong ổn định hơn hồi trước nhưng nội dung chưa cuốn hút lắm. Cố lên nhé.
Mấy năm rồi chị còn chưa viết được cái truyện ngắn nào...
Em là chuyên gia đào không thèm lấp đó huhu vẫn còn bộ truyện dài
 
Top